Lý Thần đứng giữa đại sảnh, nơi mà ánh sáng từ những ngọn đuốc phản chiếu lên những bức tường đá lạnh lẽo. Không khí nặng nề, đầy sự căng thẳng khi các thành viên trong nhóm nhìn nhau với những ánh mắt đầy nghi hoặc. Quyết định từ bỏ sức mạnh của dấu ấn đã khiến mọi người rối ren, những tiếng thì thào bắt đầu vang lên.
“Lý Thần, anh điên rồi!” Trần Lâm không kiềm chế được nữa, giọng anh vang lên như tiếng sấm. “Chúng ta đã chịu đựng quá nhiều, và giờ anh lại muốn từ bỏ sức mạnh duy nhất có thể giúp chúng ta chiến thắng!”
Lý Thần nhìn thẳng vào mắt Trần Lâm, không hề lùi bước. “Nếu dùng sức mạnh đó, chúng ta sẽ trở thành những kẻ tàn ác như Đổng Thiên. Tôi không muốn xây dựng một vương quốc trên sự hủy diệt. Chúng ta cần một nền hòa bình thực sự!”
“Nhưng hòa bình không thể đạt được chỉ bằng những lời nói!” Trần Lâm gầm lên, sự thất vọng hiện rõ trong ánh mắt. “Hòa bình sẽ đến khi chúng ta đánh bại kẻ thù, không phải khi chúng ta từ bỏ sức mạnh.”
Vương Thư đứng bên cạnh, cô cảm nhận được sự xung đột giữa hai người. “Trần Lâm, anh nên lắng nghe Lý Thần. Đúng là sức mạnh có thể giúp chúng ta thắng trận, nhưng nếu chiến thắng chỉ dẫn đến một vương quốc bạo lực, thì còn ý nghĩa gì nữa?” Cô quay sang Lý Thần, ánh mắt kiên định. “Nhưng anh có chắc chắn rằng quyết định này không phải là một sai lầm?”
“Đó không phải là sai lầm,” Lý Thần đáp, giọng anh vững vàng. “Đó là một lựa chọn. Một lựa chọn cho một tương lai mà chúng ta xứng đáng có.”
Những lời của Lý Thần dường như chạm đến một phần nào đó trong tâm hồn những người xung quanh. Nhưng không phải ai cũng đồng tình. Một vài thành viên trong nhóm thì thầm, những ánh mắt lén lút nhìn nhau. Nỗi lo sợ về sự phản bội bắt đầu len lỏi vào tâm trí họ.
“Có thể anh sẽ hối hận,” một giọng nói vang lên từ phía sau, chính là Lý Tùng, kẻ luôn tìm cách thuyết phục mọi người về sức mạnh của quyền lực. “Khi kẻ thù đến, hòa bình sẽ không còn ý nghĩa gì. Anh có chắc chắn rằng mọi người sẽ đứng về phía anh khi thời khắc khó khăn đến?”
Lý Thần cảm nhận được sự nguy hiểm từ Lý Tùng. Hắn ta không chỉ muốn gây rối, mà còn muốn khơi dậy sự bất đồng trong nhóm. “Tôi tin tưởng vào những người bên cạnh tôi,” Lý Thần đáp, ánh mắt kiên định. “Họ sẽ không phản bội lý tưởng vì một chút sợ hãi.”
Trần Lâm vẫn không thể chấp nhận. “Vậy nếu chúng ta thất bại thì sao? Anh sẽ đứng nhìn mọi người bị g**t ch*t? Một vương quốc hòa bình chỉ là một giấc mơ hão huyền!”“Và nếu chúng ta trở thành những kẻ bạo lực, chúng ta sẽ không còn gì ngoài sự hủy diệt,” Vương Thư lên tiếng, cố gắng làm dịu không khí. “Hãy cho Lý Thần một cơ hội. Chúng ta có thể làm điều này cùng nhau.”
Cuộc tranh cãi ngày càng gay gắt, và Lý Thần cảm thấy áp lực đang đè nặng. Anh biết rằng không thể để mọi người chia rẽ. “Hãy cho tôi thời gian,” Lý Thần nói, giọng điệu mạnh mẽ. “Nếu tôi không thể chứng minh rằng hòa bình là con đường đúng đắn, tôi sẽ từ bỏ lý tưởng của mình.”
Mọi người im lặng, sự căng thẳng vẫn còn đó. Lý Thần cảm nhận được ánh mắt hoài nghi, nhưng anh cũng thấy một số ánh mắt ủng hộ. Anh cần phải hành động nhanh chóng để củng cố lòng trung thành của mọi người.
“Chúng ta sẽ tổ chức một cuộc hành trình,” Lý Thần đề xuất. “Một hành trình tìm kiếm những người đã từng sống trong hòa bình, để học hỏi từ họ. Chúng ta sẽ không chỉ là những chiến binh, mà còn là những người xây dựng.”
Trần Lâm nhíu mày, nhưng sự khao khát tìm kiếm một con đường mới khiến anh không thể phản đối. “Nếu điều đó là cần thiết, tôi sẽ theo anh.”
Vương Thư gật đầu. “Tôi cũng vậy. Chúng ta cần phải tìm ra những cách để thuyết phục mọi người, không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng lý tưởng.”
Những thành viên khác trong nhóm cũng bắt đầu đồng tình. Dù vẫn còn sự hoài nghi, nhưng họ muốn tin vào Lý Thần. Anh đã dẫn dắt họ qua nhiều thử thách, và lần này, anh cần sự ủng hộ của họ hơn bao giờ hết.
Cuộc hành trình bắt đầu vào sáng hôm sau. Lý Thần dẫn đầu, Trần Lâm và Vương Thư theo sau. Họ rời khỏi nơi trú ẩn, hướng về những ngọn đồi xa xôi. Trong lòng mỗi người đều chất chứa những câu hỏi, những lo lắng về tương lai.
Khi ánh mặt trời bắt đầu ló dạng, một cảm giác mới mẻ tràn ngập không gian. Lý Thần ngẩng đầu, ánh sáng chiếu rọi lên khuôn mặt anh. “Chúng ta sẽ không chỉ tìm kiếm hòa bình, mà còn là sự thật về chính mình.”
Nhưng từ xa, Đổng Thiên đang theo dõi mọi động thái của họ. Nụ cười lạnh lẽo của hắn hiện lên trong bóng tối, và trong lòng hắn, những mưu đồ tàn nhẫn đang dần hình thành. Cuộc chiến chưa bao giờ thực sự kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.