Đế Chế Bất Tử

Chương 14: Cuộc chiến tranh giành dấu ấn

Lý Thần cùng nhóm của mình trở về quê hương sau một thời gian dài phiêu bạt. Dù lòng tràn đầy hy vọng, nhưng khi đặt chân đến nơi mình từng lớn lên, họ cảm thấy không khí nặng nề, như có điều gì đó không ổn. Ngôi làng xưa, nơi từng rộn ràng tiếng cười, giờ đây im lìm như một bức tranh tĩnh mịch.

“Có vẻ như có chuyện gì đó xảy ra ở đây,” Vương Thư lên tiếng, ánh mắt cô quét qua những căn nhà hoang vắng. “Mọi người đâu cả rồi?”

Trần Lâm hạ thấp giọng, “Mình cảm thấy có sự hiện diện của kẻ thù. Đổng Thiên không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc. Hắn ta sẽ không ngừng tìm kiếm dấu ấn.”

Lý Thần gật đầu, lòng trĩu nặng. “Chúng ta cần phải nhanh chóng tìm hiểu tình hình. Không thể để hắn ta chiếm ưu thế.”

Họ bắt đầu tìm kiếm thông tin từ những người còn sót lại trong làng. Một cụ già, với ánh mắt hoảng hốt, tiết lộ rằng quân của Đổng Thiên đã đến đây, lùng sục khắp nơi với mục đích tìm kiếm dấu ấn bí ẩn. Cụ nói rằng hắn đã sử dụng những mưu kế tàn nhẫn để ép buộc dân làng cung cấp thông tin.

“Chúng ta phải hành động ngay,” Lý Thần quyết định. “Nếu dấu ấn rơi vào tay hắn, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.”

Nhóm của họ nhanh chóng tổ chức một cuộc họp. Trong một góc nhỏ của ngôi làng, họ bàn bạc về kế hoạch. “Chúng ta cần phân tán lực lượng,” Trần Lâm đề xuất. “Một nhóm sẽ đi tìm dấu ấn, trong khi nhóm còn lại sẽ tìm cách giải cứu những người dân bị bắt giữ.”

“Còn tôi sẽ điều động những người còn lại trong làng để làm phân tán sự chú ý của quân địch,” Vương Thư nói, ánh mắt sắc bén.

Lý Thần lắng nghe và suy nghĩ. “Chúng ta không thể để kẻ thù phát hiện ra ý định của mình. Mỗi bước đi đều phải cẩn trọng.”

Khi kế hoạch được thống nhất, họ bắt đầu triển khai. Trời đã sụp tối, bóng đêm bao trùm lên ngôi làng. Dưới ánh trăng mờ ảo, họ di chuyển như những bóng ma, âm thầm và nhanh chóng.

Khi đến gần khu vực mà dấu ấn có thể được giấu, họ nghe thấy tiếng hò hét vọng lại từ xa. Đó là tiếng quân lính của Đổng Thiên, đang tìm kiếm một ai đó. Lý Thần ra hiệu cho mọi người dừng lại, lén lút quan sát.

“Có ít nhất năm tên lính,” Trần Lâm thì thầm. “Chúng ta cần phải loại bỏ chúng trước khi tiếp cận.”

“Để tôi,” Vương Thư nói, ánh mắt cô đầy quyết tâm. “Tôi có thể sử dụng cung tên để tiêu diệt bọn chúng từ xa.”

“Cẩn thận,” Lý Thần nhắc nhở, “Nếu phát hiện ra, chúng ta sẽ gặp rắc rối.”

Vương Thư gật đầu, cô lén lút lùi lại một khoảng cách an toàn. Chỉ một giây sau, tiếng tên vút bay, găm thẳng vào một tên lính. Hắn ngã xuống đất, không kịp kêu lên.“Được rồi, tiếp tục!” Lý Thần ra lệnh, nhóm họ ào lên, lợi dụng sự hỗn loạn để tấn công.

Cuộc chiến diễn ra quyết liệt. Trần Lâm xông lên, kiếm trong tay chém tới tấp, từng đòn đánh của anh như một cơn lốc cuốn phăng mọi thứ. Những tên lính còn lại không kịp phản ứng, đã bị tiêu diệt trong chớp mắt.

“Chúng ta phải nhanh lên!” Lý Thần hét lên. “Thời gian không chờ đợi ai cả!”

Họ lao vào khu rừng gần đó, nơi mà dấu ấn được cho là đã bị chôn giấu. Bầu không khí căng thẳng, mỗi bước đi đều phải cẩn trọng. Lý Thần cảm thấy tim mình đập mạnh. Không chỉ bởi sự hồi hộp, mà còn vì áp lực của tương lai đang chờ đợi họ phía trước.

Khi đến nơi, họ thấy một cái hang nhỏ, ánh sáng le lói từ bên trong. “Đây có thể là nơi,” Vương Thư nói, ánh mắt đầy nghi ngờ. “Nhưng chúng ta không thể vào một cách dễ dàng.”

“Để tôi kiểm tra,” Lý Thần tiến lên, cảm nhận được sự bất an. Họ cùng nhau tiến vào hang, ánh sáng từ bên ngoài dần mờ đi, thay vào đó là không khí lạnh lẽo và nặng nề.

Bên trong, một không gian rộng lớn hiện ra, nhưng không có dấu ấn nào. “Mình cảm thấy có điều gì đó không đúng,” Trần Lâm nhíu mày. “Có thể đây là một cái bẫy.”

Đột nhiên, tiếng động vang lên, những bóng người lù lù xuất hiện từ các ngách hang. “Chạy!” Lý Thần hét lên. Họ vội vàng lùi lại, nhưng đã quá muộn. Quân của Đổng Thiên đã bao vây họ.

“Nghe đây, Lý Thần!” Một giọng nói lạnh lùng vang lên. Đổng Thiên, với vẻ mặt thỏa mãn, bước ra từ bóng tối. “Ta đã chờ đợi cuộc gặp này từ lâu.”

“Mày sẽ không thể thắng được,” Lý Thần gầm lên, quyết tâm không lùi bước. “Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng!”

“Chúng ta sẽ xem ai sẽ là người sống sót,” Đổng Thiên cười nham hiểm, ra hiệu cho quân lính tiến lên.

Cuộc chiến giữa hai bên sắp diễn ra. Lý Thần và nhóm của anh phải đối mặt với những kẻ thù mạnh mẽ, nhưng trong lòng họ, ngọn lửa quyết tâm vẫn bùng cháy. Họ sẽ không để cho những kẻ tàn ác này chiếm đoạt tương lai của quê hương.

“Đứng lại!” Lý Thần hô lớn, khi anh bước lên phía trước. “Chúng ta sẽ không lùi bước!”

Cuộc chiến tranh giành dấu ấn bắt đầu, và số phận của họ giờ đây phụ thuộc vào sức mạnh của tình bạn, lòng dũng cảm và những quyết định mà họ sẽ đưa ra trong giây phút quyết định này.