Dê Béo Dắt Lợn Rừng Về Nhà

Chương 7

Tiền Hối Nhất sau khi được cứu thì bị tê liệt nằm trên giường, ba tội danh cố ý giết người và buôn bán nội tạng người, rửa tiền, bị phán tử hình, sau khi có phán quyết, ông ta không chịu nổi đả kích mà tự sát trong bệnh viện.

Công ty cũng bị hao tổn, cổ phiếu rớt giá, Tiền Hữu Minh có sự trợ giúp của mẹ cậu ta thì mới ổn định lòng người được, từng bước tiếp nhận sự vụ của công ty.

Mà không lâu sau, Trần Dã trong phiên tòa đầu tiên đã vì tội giết người không thành mà bị phán hai năm tù giam.

Lúc biết được những chuyện này, tôi đã bị đá ngầm làm đầu bị thương biến thành người thực vật, được Lương Thanh Vân đưa ra nước ngoài chữa trị gần một năm mới tỉnh lại.

Sau vài tháng dưỡng bệnh, tôi bắt đầu quay về quỹ đạo ban đầu, đi học, làm bài, xã giao.

Nhưng trong lúc không hay không biết, tôi dần dần không thấy đói nữa, thậm chí có lúc còn ăn uống quá độ mà tâm trạng bỗng nhiên sa sút, lồng ngực nghèn nghẹn.

Tôi thường nhiều lần ở trong mơ tận mắt nhìn thấy Trần Dã nổ súng giết Tiền Hối Nhất, cuối cùng tuyệt vọng bóp cò tự sát.

Cơ thể và tinh thần ngày càng sa sút, trong một tháng mà tôi đã sụt mười ký.

Có lúc tỉnh lại từ trong giấc mộng, tôi đang đứng bên cạnh ban công, một chân đã lơ lửng giữa không trung, bên cạnh là Lương Thanh Vân ôm chặt lấy tôi, khóc gọi tên tôi.

Mãi đến cuối cùng để đánh thức tôi, bà gọi lên hai chữ “Trần Dã”, tôi mới có phản ứng.

Bà bắt đầu đưa tôi đi khám bác sĩ tâm lý, bắt đầu uống một đống thuốc.

Trần Dã biến mất, hoặc là nói đã hoàn toàn rời đi không để lại lối thoát cho thanh xuân nóng bỏng của tôi.

Trí nhớ của tôi xuất hiện sự đứt gãy, hình như tôi sắp quên anh rồi.

Tôi đã đổi chuyển ngành Máy tính, lựa chọn Thiết kế thời trang.

Tôi thích cảm giác truyền thống, sau khi tốt nghiệp Đại học thì đã lựa chọn phương hướng sườn xám, Lương Thanh Vân cùng tôi về nước, quay về nhà cũ ở trấn cổ.

Trấn cổ vì gần núi gần sông, địa lý thích hợp mà được một nhà đầu tư nhìn trúng, bây giờ đã trở thành địa điểm du lịch.

Tôi đã bắt đầu nghề may sườn xám ở nơi này, mở cửa hàng trong một tứ hợp viện ở hẻm sâu.

Ngày đầu xuân, có một gia đình chuyển đến bên cạnh, tôi chưa từng gặp, ngược lại là mẹ tôi thỉnh thoảng xách theo một hộp bánh ngọt kiểu cũ, canh sườn, trứng gà sốt vân vân.

Bà nói là được người đàn ông họ Phương khoảng hai mươi tuổi ở nhà sát vách tặng, hàng xóm lui tới với nhau sau này tiện giúp đỡ một tay.

Lại qua mấy ngày, người ở sát vách đích thân tới cửa thăm hỏi, muốn làm mấy bộ sườn xám tặng cho người chị họ ở nơi khác của anh ta.

“Cô Lâm, người chị họ đó của tôi có thân hình không khác cô lắm, cứ làm theo số đo của cô đi.”

“Liên quan đến thời hạn chế tác thì không có vấn đề gì, cô làm ra chiếc nào thì tôi sẽ tới lấy chiếc đó.”

Tôi không nghĩ nhiều, cười nhận đơn hàng lớn này.

Một tới hai lui, có lúc Lương Thanh Vân sẽ cười nói bóng gió hỏi anh Phương về vấn đề tình cảm, muốn làm mai cho tôi và anh ta.

Sắc mặt anh Phương xanh lét, sợ tới mức bỏ chạy.

Một tháng trôi qua, tôi xếp chiếc sườn xám thủ công cuối cùng rồi tự mình đưa sáng nhà bên cạnh, cửa không được đóng kỹ, đẩy cửa vào, tôi cứng đờ tại chỗ.

Tất cả bố cục rất giống nhà của bà ở thị trấn vào bốn năm trước.

Tôi đi vào căn phòng trong trí nhớ của tôi, tất cả đều là sườn xám mà tôi tự mình làm, từ chiếc đều được mặc chỉnh tề trên mô hình gỗ.

Mà tôi ngước mắt lên, lại đối diện với ánh mắt của Trần Dã, người mà tôi đã năm năm không gặp ở cách đó không xa phản chiếu vào gương.

*

Tôi ở trong gương xinh đẹp động lòng người hơn năm năm trước, vòng eo nhỏ nhắn, uyển chuyển nhẹ nhàng, mái tóc đen được cuộn lại bằng một cây trâm gỗ.

Ánh mắt anh u tối, yết hầu nhấp nhô, cố chấp giống như con báo săn thủ thế chờ đợi nhìn chăm chú vào con mồi mà mình ngấp nghé đã lâu, thề không bỏ qua.

Tôi thu tầm mắt lại muốn xoay người chạy trốn, động tác anh còn nhanh hơn mà dán lồng ngực vào sau lưng tôi, hai tay đặt lên eo tôi.

Anh vùi đầu vào bên gáy tôi hít một hơi thật sâu, giọng nói khàn khàn: “Nhớ chết ông đây rồi.”

Ngày hôm sau, Trần Dã mang theo anh Phương đó, à không, mang theo trợ lý của anh tới cửa trả hết số tiền đặt sườn xám ở chỗ tôi.

Tôi nhìn anh mặc trang phục nghiêm chỉnh ở đối diện, đầu đinh năm đó đã có sợi tóc dài qua chân mày.

Vô cùng đứng đắn, cũng đã thu lại sự vô lại của ngày xưa, tự phụ hướng ngoại hơn trước kia.

Mà anh Phương từ trước đến nay qua lại với tôi cũng không hề xấu hổ mà giới thiệu.

“Cô Lâm, đây là Tổng giám đốc Trần của chúng tôi, người sáng lập của Bất động sản Diệu Nhật.”

Tôi đã từng nghe Lương Thanh Vân nhắc đến Bất động sản Diệu Nhật, vì chỉ trong hai năm mà đã nổi lên, mà người sáng lập cũng được người bên ngoài gọi là tân quý của ngành Bất động sản.

Tôi cố ý châm chọc anh: “Vậy xin hỏi anh Trần tốt nghiệp trường Đại học nào vậy? Thầy nào ngành nào?”

Anh chỉ tốt nghiệp cấp 3, lời này nói ra chính là một phen mỉa mai.

Trợ lý của anh hơi khó chịu, lại bị Trần Dã ngăn lại, dịu dàng như trăng sáng, mặt mày mang ý cười: “Yêu Yêu, lâu rồi không gặp.”

“Không phải nói cho chị họ mặc sao?” Tôi không đáp lại, trái lại còn nâng ly trà lên giễu cợt: “Chẳng lẽ anh đổi tên thành Chị Họ rồi, anh tự mặc?”

“Trần Dã, anh có bị b**n th** không vậy?”

Mất mặt hai lần liên tục, anh lại tiếp tục ôn hòa nhã nhặn mà cười nói.

“Anh là người thế nào, không phải năm năm trước em đã biết rồi sao?”

Trần Dã anh, mãi mãi kiêu căng bướng bỉnh, ngang tàng đến tận xương tủy.

Cho dù là bây giờ, hay là năm đó.

Nhưng ánh mắt tôi dời xuống, nhìn thấy vết sẹo không quá rõ ràng trên cổ anh, trong lòng tôi quặn đau dữ dội.

Có vài thứ, quanh năm đã trở thành ác mộng của tôi, tôi căn bản không tỉnh lại được.

Lương Thanh Vân đã biết người ở nhà bên cạnh là Trần Dã.

Có thể bà sợ tôi giẫm lên vết xe đổ, bà thử hỏi tôi có thể xem mắt không, tôi đồng ý.

Hôm sau trong quán trà, đối tượng xem mắt ở đối diện tôi như ngồi trên bàn chông mà hỏi: “Vị này là?”

Tôi quay đầu nhìn theo ánh mắt anh ta, ở bàn bên cạnh, Trần Dã thong dong bình tĩnh uống trà, ánh mắt lại trong nháy mắt nhìn chằm chằm vào đối tượng xem mắt của tôi.

Thấy tôi nhìn sang thì ấm áp cười với tôi.

Tôi nói: “Không quen.”

Đối tượng xem mắt không ngốc, cuối cùng đã tìm lý do đau bụng mà bỏ chạy.

Trần Dã đề nghị đưa tôi về nhà, để chứng minh tôi đã buông bỏ anh, tôi đồng ý.

Xe chạy đến cửa chính, anh hỏi tôi: “Em thích… tiểu bạch kiểm (*) như vậy à.”

(*) Tiểu bạch kiểm: một cụm từ diễn tả khuôn mặt của chàng trai trắng trẻo và mịn màng.

Anh giống như cấp bách muốn biết đáp án, không chờ tôi mở miệng, tiếp tục hỏi: “Bạn trai à?”

Vẻ mặt tôi bất thường: “Cần anh lo à.”

Khóe miệng anh cong lên nở nụ cười, giống như đang thỏa hiệp với tôi: “Không muốn chia tay cũng được, thích cậu ta cũng được, anh đều có thể chấp nhận.”

Tôi liếc mắt thì nhìn thấy sự cố chấp trong đôi mắt đen như mực của anh, tràn ra vẻ điên cuồng.

“Chỉ cần bên cạnh em có vị trí cho anh.” Giọng điệu của anh nhẹ nhàng, giống như đang nói về chuyện nhà.

Ánh mắt tôi bình tĩnh hỏi anh: “Anh biết anh đang làm gì không?”

Anh không trả lời, ngược lại rút ra một điếu thuốc từ trong hộp châm lửa, hút vài hơi lại ho khan thành tiếng.

“l*m t*nh nhân, hay là làm người thứ ba, anh đều chấp nhận,” Giọng nói anh nặng nề, khàn giống như bị dao cắt rời: “Lâm Dao, đừng bỏ anh.”

Tôi hờ hững im lặng hồi lâu, mắt nhìn người đi qua đi lại trên trấn cổ, muôn hình muôn vẻ, trong lòng không khỏi khó chịu buồn bực.

Tôi biết, là phát bệnh rồi, nhưng tôi không thể uống thuốc trước mặt anh được.

“Trần Dã, tôi hai mươi lăm tuổi, trưởng thành rồi,” Tôi muốn nhanh chóng xuống xe, giọng điệu không kiên nhẫn vứt lại một câu rồi mở cửa xe ra.

Tôi về đến phòng, bệnh phát tác, lúc Lương Thanh Vân gõ cửa đi vào, tôi sững sờ ngồi trên sàn nhà.

Bà hỏi tôi có muốn rời đi không.

Tôi lắc đầu, có chút đần độn nhìn bà.

“Nếu như năm đó con không kiêu ngạo cáu kỉnh, nếu như con phát hiện ra tình trạng của anh ấy sớm một chút, nếu như con biết anh ấy hận Tiền Hối Nhất thấu xương, chắc chắn con sẽ không rời khỏi anh ấy lấy một lần.”

“Mẹ ơi, bà chết thay cho con,” Tôi có chút nghẹn ngào lên tiếng: “Anh ấy có thể không cần ngồi tù, là con không thể cứu anh ấy kịp thời.”

Lương Thanh Vân vỗ tay tôi, thở dài một tiếng không nói gì thêm.

Tối hôm đó sau khi nằm ngủ, nửa đêm mơ màng, tôi luôn cảm thấy có đôi mắt nhìn tôi chằm chằm.