Dấu Vết Lửa

Chương 13: Cuộc giải cứu

Minh Tú và Nam đứng bên ngoài khu công nghiệp, trái tim đập rộn ràng trong lồng ngực. Ánh đèn mờ ảo từ những ngọn đèn đường hắt lên những bức tường cũ kỹ, tạo nên một bầu không khí u ám. Họ cần phải vào trong, nhưng mỗi bước đi đều nặng nề như kéo theo gánh nặng của nỗi lo lắng.

“Chúng ta không thể lùi lại,” Minh Tú nói, mắt cô lướt qua nơi Bích đang bị giam giữ. “Cô ấy cần chúng ta.”

“Đúng, nhưng cũng cần phải cẩn thận,” Nam nhấn mạnh, mắt anh quét khắp khu vực xung quanh. “Chúng ta không biết có bao nhiêu người bên trong.”

“Chúng ta sẽ không để Bích phải chịu đựng thêm,” Minh Tú cương quyết. Cô cảm thấy dòng máu trong người như sôi sục, lòng kiên định trỗi dậy. “Tôi sẽ không để điều đó xảy ra.”

Họ lén lút tiến vào cửa chính, bước chân nhẹ nhàng như những bóng ma. Trong không gian im ắng, tiếng th* d*c của họ vang lên như những tiếng chuông báo động. Minh Tú dừng lại, ra hiệu cho Nam. “Nghe này, có tiếng nói.”

“Có thể là họ,” Nam thì thầm, ánh mắt anh chăm chú vào một khe hở. “Chúng ta phải tìm cách tiếp cận.”

Minh Tú gật đầu, và họ men theo những bức tường, cẩn thận quan sát. Những âm thanh lộn xộn từ bên trong khiến lòng họ thêm căng thẳng. “Có thể Bích đang ở đó,” Minh Tú chỉ vào một căn phòng nhỏ bên trái.

Nam gật đầu, rồi kéo cô ra khỏi tầm nhìn. “Chúng ta sẽ vào từ cửa sau. Có vẻ như không có ai ở đó.”

Họ lén lút di chuyển, tim đập thình thịch. Mỗi giây phút đều như kéo dài vô tận. Khi đến gần cửa sau, Minh Tú cảm thấy một luồng khí lạnh từ bên trong phả ra. Cô hít một hơi sâu, chuẩn bị cho những gì sắp diễn ra.

Cánh cửa nhẹ nhàng mở ra, và họ bước vào. Căn phòng tối tăm, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ một chiếc đèn neon nhấp nháy. Minh Tú nhìn quanh, trái tim cô thắt lại khi thấy Bích đang bị trói trên một chiếc ghế, vẻ mặt cô ấy đầy sợ hãi. “Bích!” Minh Tú gọi khẽ, nhưng Nam đặt tay lên miệng cô.

“Im lặng,” anh thì thầm. “Chúng ta cần phải hành động nhanh.”

Họ tiến lại gần hơn, nhưng ngay lúc đó, một tiếng động vang lên từ phía sau. Một người đàn ông xuất hiện, ánh mắt sắc lạnh. “Các người nghĩ mình có thể vào đây mà không bị phát hiện sao?” hắn ta cười, giọng điệu đầy châm chọc.

“Chạy!” Nam quát, kéo Minh Tú lao ra khỏi căn phòng. Họ chạy như bay qua các hành lang tối tăm, tiếng bước chân phía sau càng lúc càng gần.

“Chúng ta phải tìm một nơi trốn,” Minh Tú thở hổn hển, cảm giác hồi hộp dâng lên. “Không thể để họ bắt được chúng ta.”

“Đi theo tôi!” Nam dẫn đường, tìm kiếm một nơi an toàn. Họ rẽ vào một căn phòng nhỏ, đóng cửa lại và dựa lưng vào tường, cố gắng lấy lại nhịp thở.

“Chúng ta không thể để Bích ở lại,” Minh Tú nói, mắt cô ánh lên sự quyết tâm. “Nếu chúng ta không cứu cô ấy, chúng ta sẽ không có cơ hội nào khác.”

Nam gật đầu, anh cảm nhận được sự khẩn trương trong giọng nói của cô. “Tôi sẽ không để điều đó xảy ra. Nhưng chúng ta cần một kế hoạch.”

Minh Tú nghĩ ngợi trong giây lát. “Chúng ta có thể dùng điện thoại của tôi để liên lạc với Hồng. Nếu cô ấy có thông tin, có thể chúng ta sẽ biết phải làm gì tiếp theo.”

Nam nhíu mày. “Liệu có an toàn không? Nếu họ nghe thấy...”

“Chúng ta không còn nhiều thời gian,” Minh Tú quả quyết. “Tôi sẽ gọi, còn anh đứng bên ngoài canh chừng.”

Nam đồng ý, và Minh Tú vội vã lấy điện thoại ra. Cô bấm số Hồng, lòng hồi hộp chờ đợi. “Hồng, có tin gì không?” giọng cô lộ rõ sự căng thẳng.

“Họ đưa Bích đến một nơi bí mật, nhưng tôi không biết địa chỉ chính xác,” Hồng nói, giọng cô đầy lo lắng. “Chỉ nghe nói là gần khu công nghiệp.”

“Chúng tôi đang ở đây,” Minh Tú nói. “Có thể cô ấy ở gần đây. Chúng tôi cần giúp đỡ.”

“Hãy cẩn thận. Tôi sẽ cố gắng tìm thêm thông tin,” Hồng hứa hẹn, rồi cúp máy.

Minh Tú quay sang Nam, “Hồng đang tìm hiểu thêm, nhưng chúng ta phải hành động ngay bây giờ.”

“Chúng ta cần một kế hoạch. Nếu không, sẽ không có cơ hội nào,” Nam nhấn mạnh, ánh mắt anh nghiêm túc.

Minh Tú gật đầu, cảm thấy sức mạnh từ quyết tâm của mình. “Chúng ta sẽ chia nhau ra. Anh đi tìm hiểu về nơi mà họ có thể giam giữ Bích, còn tôi sẽ tìm cách vào trong.”

“Cẩn thận,” Nam nói, nắm tay cô một cái thật chặt. “Đừng mạo hiểm quá.”Cô mỉm cười yếu ớt. “Tôi sẽ không. Hãy gặp lại nhau ở đây.”

Họ chia tay, lòng Minh Tú nặng trĩu với nỗi lo lắng. Cô cảm thấy như từng bước đi đều là một thử thách, nhưng sự quyết tâm trong cô không bao giờ tắt. Cô biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và không có cách nào để quay lại.

Khi Minh Tú tiến vào khu vực chính của khu công nghiệp, âm thanh ồn ào từ những người xung quanh khiến cô cảm thấy bất an. Cô cần phải tìm hiểu thêm về tình hình, và điều đó có thể chỉ đến từ những người biết rõ về tổ chức này.

Cô tiến lại gần một nhóm người đang đứng nói chuyện. “Xin lỗi, tôi có thể hỏi các bạn một chút không?” cô nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

Một người trong nhóm nhìn cô, vẻ mặt nghi ngờ. “Cô là ai?”

“Tôi chỉ muốn biết về tổ chức này,” Minh Tú nói, cố gắng tạo dựng lòng tin. “Có ai đó bị bắt cóc, và tôi cần thông tin.”

Người đàn ông nhíu mày, ánh mắt có phần cảnh giác. “Cô không nên dính vào chuyện này. Nó rất nguy hiểm.”

“Tôi không thể đứng nhìn,” cô khẩn khoản. “Bạn có thể giúp tôi không?”

Người đàn ông nhìn quanh, rồi hạ giọng. “Nếu cô thực sự muốn biết, hãy đến quán bar gần đây. Có người có thể giúp cô.”

“Cảm ơn,” Minh Tú vội vàng nói rồi rời đi, lòng cô tràn đầy hy vọng. Đây có thể là cơ hội để tìm ra manh mối về Bích.

Khi đến quán bar, không khí bên trong hoàn toàn khác. Tiếng nhạc ồn ào, ánh đèn nhấp nháy, người ra vào đông đúc. Minh Tú cảm thấy như lạc vào một thế giới khác, nơi mọi thứ đều bị che giấu bởi những lớp vỏ bọc.

Cô tìm một chỗ ngồi gần quầy bar, quan sát xung quanh. Sau một lát, cô thấy một người đàn ông với vẻ ngoài lầm lì, ngồi một mình ở góc khuất. Cô quyết định tiến đến.

“Xin chào,” cô bắt chuyện, “Tôi nghe nói bạn có thông tin về tổ chức tội phạm.”

Người đàn ông nhìn cô, ánh mắt sắc bén. “Cô đang tìm gì?”

“Tôi muốn biết về một người bị bắt cóc. Có thể giúp tôi không?” Minh Tú hỏi, cố gắng giữ vẻ tự tin.

Người đàn ông chần chừ một lúc, rồi gật đầu. “Được, nhưng không phải miễn phí. Tôi cần thông tin từ cô.”

“Thông tin gì?” cô hỏi, lòng cô chợt lo lắng.

“Cô phải cho tôi biết những gì cô biết về tổ chức này,” hắn ta nói, giọng điệu đầy đe dọa. “Nếu không, đừng mong có thông tin gì.”

Minh Tú cảm thấy như mình đang bị dồn vào thế bí. Cô không thể tiết lộ quá nhiều. “Tôi không thể,” cô nói, giọng cô cứng lại. “Nhưng tôi có thể giúp bạn.”

Người đàn ông nhếch mép cười. “Cô có thể giúp tôi như thế nào?”

“Có những thông tin mà tôi có thể cung cấp. Hãy cho tôi biết về Bích trước,” cô yêu cầu, hy vọng có thể thuyết phục hắn.

Người đàn ông suy nghĩ một lúc, rồi thả một câu. “Cô ấy đang ở nơi mà không ai tìm thấy.”

“Đó là đâu?” Minh Tú nôn nóng hỏi.

“Chỉ khi cô cho tôi biết những gì tôi muốn,” hắn ta nói, ánh mắt đầy ý đồ.

Minh Tú cảm thấy mình đang lún sâu vào một trò chơi nguy hiểm. “Tôi sẽ không để Bích gặp nguy hiểm,” cô thầm nghĩ, quyết tâm không để mình bị đánh bại.

Nhưng lúc này, cô biết rằng thời gian không đứng về phía mình. Họ cần phải hành động nhanh chóng, trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. Cô cảm nhận được áp lực và sự căng thẳng đang ngày càng gia tăng.

Khi cuộc đối thoại tiếp tục, mọi thứ bắt đầu trở nên căng thẳng hơn. Minh Tú biết rằng chỉ còn một cơ hội duy nhất để cứu Bích, và cô không thể để nó tuột khỏi tay. Cô phải tìm ra cách để giành lại quyền kiểm soát, và cuộc chiến này sẽ không dễ dàng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn