Dấu Vết Lửa

Chương 10: Sự thật về cha

Minh Tú và Nam lén lút nép mình trong bóng tối của kho hàng bỏ hoang. Không khí bên trong nặng nề, mùi ẩm mốc và bụi bặm xộc vào mũi. Họ không thể lơ là, tiếng bước chân vẫn vang vọng bên ngoài, như những nhịp đập của trái tim đuổi theo sự sống.

“Chúng ta cần một kế hoạch,” Nam thì thầm, ánh mắt anh quét quanh tìm kiếm lối thoát. “Nếu chúng ta không tìm được cách rời khỏi đây, họ sẽ sớm phát hiện ra.”

Minh Tú gật đầu, lòng cô bừng bừng quyết tâm. “Chúng ta phải tìm hiểu thêm về tổ chức này. Có thể họ đã để lại dấu vết gì đó.” Cô đưa tay lên chạm vào bức tường lạnh lẽo, cảm giác như có gì đó đang dần hé lộ.

“Đúng, nhưng chúng ta cần phải rời khỏi đây đã,” Nam nhắc nhở, giọng nói mang chút lo lắng. “Tôi không muốn gặp rắc rối thêm nữa.”

Cô nhìn anh, sự đồng cảm trong ánh mắt. “Tôi biết. Nhưng nếu chúng ta có thể tìm ra manh mối về cái chết của cha tôi, mọi thứ sẽ có ý nghĩa hơn.” Cô không thể quên được bức thư bí ẩn mà mình nhận được. Nó như một tia sáng dẫn đường, nhưng cũng đầy rẫy nguy hiểm.

Nam cắn chặt môi, trông có vẻ căng thẳng. “Tú, tôi hiểu, nhưng hãy nhớ rằng chúng ta không chỉ đang đối đầu với những kẻ tội phạm, mà còn với chính những bí mật mà họ giấu kín.”

“Chúng ta không thể lùi bước,” Minh Tú kiên quyết. “Cha tôi đã không lùi bước, tôi cũng không thể.”

Cả hai thận trọng di chuyển về phía cửa sổ nhỏ. Khi leo lên, Minh Tú cảm thấy sự hồi hộp dâng lên trong lòng. Cô nhìn ra ngoài, cảnh vật bên ngoài dường như tĩnh lặng nhưng lại chất chứa sự đe dọa. Họ cần phải ra ngoài trước khi bị phát hiện.

“Chuẩn bị nhé,” Nam nói, nắm chặt tay Minh Tú. Hơi ấm từ bàn tay anh khiến cô cảm thấy an tâm hơn. Họ cùng nhau nhảy xuống, rơi vào một khu vực tối tăm bên ngoài. Ngay khi vừa đứng dậy, họ đã nghe thấy tiếng động từ phía sau, như một lời cảnh báo.

“Đi nhanh!” Nam kêu lên, kéo Minh Tú chạy về phía trước.

Khi họ lẩn vào những con hẻm vắng vẻ, Minh Tú không thể không suy nghĩ về bức thư. Những dòng chữ bí ẩn trong đó như một mảnh ghép, nhưng cô chưa thể hình dung được toàn bộ bức tranh. “Nam, bức thư… nó có liên quan đến một vụ án cháy lớn. Cha tôi từng điều tra về điều này trước khi ông qua đời.”

“Có lẽ chúng ta cần tìm hiểu thêm về vụ án đó,” Nam đề nghị, nhìn cô với ánh mắt khuyến khích. “Có thể ông đã phát hiện ra điều gì nguy hiểm.”

“Đúng,” Minh Tú đồng ý. “Nhưng trước tiên, chúng ta phải tìm một nơi an toàn để bàn bạc.”

Họ tiếp tục chạy cho đến khi thấy một quán cà phê nhỏ vắng vẻ. “Vào đây đi,” Nam nói, đẩy cửa. Bên trong, không khí yên tĩnh, ánh đèn vàng ấm áp tạo ra một không gian dễ chịu, nhưng tâm trí Minh Tú không thể bình yên.

Họ chọn một góc khuất để ngồi. “Tú, chúng ta cần phải cẩn thận. Những kẻ theo dõi có thể vẫn đang ở gần đây,” Nam thì thầm.

“Đúng vậy,” Minh Tú đáp, nhưng trong lòng cô vẫn không thể ngừng suy nghĩ về cha. “Tôi phải tìm ra sự thật. Ông đã làm gì trước khi mất?”

Nam rút ra một cuốn sổ nhỏ, bắt đầu ghi chép. “Tôi nghĩ chúng ta nên tìm kiếm thông tin từ những người đã làm việc với cha cô. Họ có thể biết điều gì đó.”

“Đúng rồi,” Minh Tú gật đầu, cảm thấy một chút hy vọng. “Có thể Hồng sẽ biết.”“Cô ấy là một đồng nghiệp cũ, phải không?” Nam hỏi.

“Đúng. Hồng rất thông minh, nhưng cô ấy cũng sợ hãi. Tôi không biết liệu cô ấy có dám nói hay không.” Minh Tú cảm thấy nỗi lo lắng trỗi dậy.

“Chúng ta phải thử. Nếu không, chúng ta sẽ mãi mãi bị mắc kẹt trong bóng tối này.” Nam tiếp tục viết.

Bất ngờ, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở cửa quán. Minh Tú nhìn lên và nhận ra là Hồng. Cô ấy trông có vẻ hoảng hốt, mắt liếc nhanh xung quanh như đang tìm kiếm điều gì đó.

“Hồng!” Minh Tú gọi, vẫy tay. Hồng tiến lại gần, vẻ mặt lo lắng.

“Tú, Nam, các bạn đang ở đây sao?” Hồng nói, giọng thấp. “Tôi nghe nói có người đang tìm kiếm các bạn.”

“Chúng tôi đang điều tra về cái chết của cha tôi,” Minh Tú nói, không giấu giếm. “Hồng, cô có biết điều gì không?”

Hồng nhìn quanh một lần nữa, rồi hạ thấp giọng. “Có một điều… Tôi không chắc chắn nhưng có thể cha bạn đã điều tra về một tổ chức tội phạm liên quan đến các vụ cháy.”

“Cô có thông tin gì cụ thể không?” Nam hỏi, nắm bắt được cơ hội.

“Chỉ là một cái tên… Trần Thị Mỹ Linh,” Hồng nói, ánh mắt đầy lo âu. “Cô ta dường như có liên quan đến nhiều vụ án. Nếu bạn muốn tìm hiểu, hãy cẩn thận. Cô ta rất nguy hiểm.”

Minh Tú cảm thấy như một cơn gió lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Mỹ Linh… Tôi đã nghe tên đó ở đâu đó.” Cô nhớ lại những cuộc nói chuyện của cha, những lần ông cảnh báo về những kẻ đứng sau những vụ cháy bí ẩn.

“Hãy cẩn thận, Tú. Có thể họ đang theo dõi bạn,” Hồng nhấn mạnh.

“Chúng tôi sẽ không lùi bước,” Minh Tú khẳng định. “Chúng tôi phải tìm ra sự thật.”

“Nhưng làm sao?” Hồng hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt.

“Tìm hiểu thêm về Mỹ Linh,” Nam nói. “Có thể cô ta sẽ dẫn chúng ta đến những manh mối khác.”

Minh Tú nhìn Hồng, lòng tràn đầy quyết tâm. “Cảm ơn cô, Hồng. Chúng tôi sẽ làm mọi cách để đưa sự thật ra ánh sáng.”

Khi họ rời quán cà phê, lòng Minh Tú nặng trĩu những lo lắng. Nhưng cô biết rằng cuộc chiến này không chỉ vì cha mình mà còn vì những gì đang diễn ra xung quanh. Những bí mật đang chờ đợi để được khám phá, và cô sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

Giữa những con phố của Hỏa Vân, bóng tối không chỉ bao trùm mà còn chứa đựng những bí ẩn đáng sợ. Cô và Nam sẽ không ngừng lại cho đến khi tìm ra sự thật, bất kể giá phải trả là gì.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn