Dấu Vết Lửa
Chương 1: Bức thư bí ẩn
Minh Tú ngồi trong góc quán cà phê quen thuộc, ánh sáng vàng ấm áp từ những chiếc đèn treo trên cao làm nổi bật làn da trắng hồng của cô. Mặc dù đã trễ giờ nghỉ trưa, quán vẫn đông khách. Tiếng cốc chén va chạm và tiếng cười nói râm ran khiến tâm trí cô không thể nào tập trung. Trong tay, cô nắm chặt bức thư được gấp lại cẩn thận, mùi giấy cũ phả ra như một mảnh ký ức chôn vùi.
Bức thư không có địa chỉ người gửi, chỉ chứa đựng những dòng chữ viết tay nắn nót nhưng đầy vẻ bí ẩn. "Tôi biết điều gì đã xảy ra với cha bạn. Hãy gặp tôi vào lúc 7 giờ tối ở bến xe cũ." Từng từ như một mũi kim châm vào trái tim cô, nhắc nhở về sự ra đi đột ngột của người cha mà cô chưa bao giờ nguôi ngoai nỗi đau.
Cô hít sâu, cố gắng bình tĩnh. Minh Tú không phải là người dễ dàng bị khuất phục. Với kinh nghiệm điều tra của mình, cô hiểu rằng, mọi thông tin đều có giá trị, dù là từ một người lạ. Hơi thở của cô trở nên dồn dập khi nghĩ đến việc mình có thể tìm ra sự thật về cái chết của cha.
“Minh Tú, em ổn không?” Giọng nói trầm ấm của Trần Hoàng Nam cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Anh vừa bước vào quán, mang theo một làn gió mới, sự lạc quan rực rỡ của anh tương phản hẳn với tâm trạng nặng nề của cô.
“Em nhận được một bức thư,” cô đáp, ánh mắt lo âu nhìn vào chiếc bàn gỗ. “Liên quan đến cha.”
Nam ngồi xuống đối diện, ánh mắt anh trở nên nghiêm túc. “Nói cho anh biết đi, có thông tin gì quan trọng không?”
“Có thể là có.” Minh Tú đưa bức thư cho Nam, tay cô run nhẹ. Anh chăm chú đọc từng dòng chữ, nét mặt trở nên căng thẳng.
“Bến xe cũ? Em có biết người này là ai không?” Nam hỏi, giọng điệu đầy lo lắng.
“Không.” Cô lắc đầu. “Nhưng em không thể bỏ qua cơ hội này. Cha em không chỉ là một điều tra viên, ông còn là một người cha tuyệt vời. Em phải làm gì đó.”
Nam gật đầu, ánh mắt quyết tâm. “Vậy chúng ta sẽ cùng nhau đi. Anh không muốn em đối mặt một mình.”
Minh Tú cảm thấy ấm lòng. Sự hiện diện của Nam như một nguồn động lực, tiếp thêm sức mạnh cho quyết định của cô. Thời gian trôi qua nhanh chóng, và đến 7 giờ tối, họ đã có mặt tại bến xe cũ, nơi mà ký ức của những vụ án đau thương vẫn còn in hằn trong tâm trí cô.
Bến xe hoang vắng, ánh đèn vàng hắt xuống những tấm biển mục nát, tạo ra một không khí u ám. Minh Tú nắm chặt tay Nam, cảm giác hồi hộp dâng trào. “Chúng ta sẽ chờ ở đây,” cô nói, giọng có phần run rẩy.
“Mọi chuyện sẽ ổn thôi,” Nam động viên, đưa mắt nhìn xung quanh. “Nếu có gì không ổn, anh sẽ bảo vệ em.”Một tiếng động từ phía sau khiến cả hai quay lại. Một người đàn ông cao lớn, khuôn mặt hốc hác, bước ra từ bóng tối. Minh Tú nín thở, không biết liệu đây có phải là người đã gửi bức thư.
“Nguyễn Minh Tú?” Giọng nói khàn khàn của người đàn ông vang lên.
Cô gật đầu, cảm giác căng thẳng trong lòng. “Ông là…?”
“Tôi là người đã gửi bức thư.” Anh ta nhìn cô bằng ánh mắt đầy bí ẩn. “Tôi biết sự thật về cái chết của cha cô.”
Tim cô đập mạnh. “Ông biết điều gì?”
“Tất cả những gì cô cần biết. Nhưng không phải ở đây.” Anh ta liếc nhìn xung quanh, rồi quay lại. “Chúng ta phải đi.”
“Đi đâu?” Minh Tú hỏi, không giấu nổi sự hoài nghi.
“Đến một nơi an toàn hơn. Chúng ta không có nhiều thời gian.” Anh ta đẩy nhẹ cô về phía chiếc xe đậu bên lề đường.
Minh Tú cảm thấy bất an, nhưng quyết định bước theo. Nam đứng cạnh cô, ánh mắt cảnh giác. “Chúng ta có nên đi không?”
“Có lẽ đây là cơ hội duy nhất để tìm ra sự thật,” cô thì thầm. “Nếu có gì không ổn, em sẽ gọi cảnh sát.”
“Được.” Nam gật đầu, nhưng vẫn không rời mắt khỏi người đàn ông bí ẩn.
Khi họ lên xe, Minh Tú không thể ngừng nghĩ về những gì sắp diễn ra. Sự thật về cha cô có thể đang ở ngay trước mắt, nhưng liệu nó có đáng giá với những rủi ro họ phải đối mặt?
Chiếc xe lăn bánh, rời xa bến xe cũ, mang theo những bí mật và dấu vết lửa đang chờ đợi được khám phá.