Đáy mắt anh hằn lên sự chấp niệm, nhưng giọng nói lại dịu dàng như đang từng bước dụ dỗ tôi: "Thì có sao đâu? Sẽ chẳng có ai trách em đâu."
Tưởng Tây Châu ở đầu dây bên kia "chậc" một tiếng: "Đến Giang Lẫm Chiêu mà cũng chẳng câu nổi hồn em, thích anh đến thế cơ à? Thế thì em đành phải kiên nhẫn mà chờ tiếp thôi."
Giọng điệu của anh ta nghe như đang mang theo vài phần bất đắc dĩ, nhưng lại thoáng ẩn chứa một chút ý vui mừng.
Ngoài chuyện đó ra, suốt những năm đại học, số lần tôi và Giang Lẫm Chiêu thực sự tiếp xúc với nhau cũng chẳng nhiều.
Chúng tôi chỉ từng cùng nhau chơi một lần trò thoát khỏi mật thất, và thêm một lần anh giúp tôi xách đồ về ký túc xá để đưa cho Tưởng Tây Châu.
Còn chuyện xảy ra ngày hôm ấy, từ đầu đến cuối cũng chẳng có người thứ ba nào hay biết.
08
Thế nên vào ngày đi xem mắt, tôi vốn chẳng hề coi Giang Lẫm Chiêu là đối tượng xem mắt của mình.
Sau khi xác nhận đi xác nhận lại số bàn không có gì sai sót, tôi đành phải ngồi xuống, ngó nghiêng xung quanh trong sự ngượng ngùng, ánh mắt cứ hết nhìn quanh lại liếc về phía anh.
Mãi một lúc lâu, thấy anh vẫn chưa đứng dậy rời đi, tôi mới gom hết sự can đảm lên tiếng hỏi: "Có phải anh ngồi nhầm bàn rồi không?"
Giang Lẫm Chiêu nhìn tôi bằng ánh mắt rực cháy: "Không nhầm đâu, anh đang chờ em."
Anh nhìn tôi bằng ánh mắt sâu thẳm đong đầy cảm xúc, mà khi đó tôi lại chẳng thể nào hiểu nổi thứ tình cảm ấy.
Tôi nói: "Em đến đây xem mắt là với lòng thành muốn hướng tới hôn nhân đấy, kết hôn anh có hiểu không? Chính là..."
"Được chứ." Giang Lẫm Chiêu không một chút đắn đo, anh dùng ngón tay gõ xuống mặt bàn: "Hôm nay đăng ký kết hôn, trong vòng nửa tháng hoàn tất lễ đính hôn, sang tháng tổ chức đám cưới. Mọi việc cứ để anh sắp xếp, quy trình tuyệt đối không làm qua loa sơ sài, em muốn một đám cưới thế nào..."
"Đợi đợi, đợi đã…."
Tôi ngắt lời anh: "Chẳng phải như vậy là nhanh quá rồi sao? Dù chúng ta cũng coi như có quen biết nhau… nhưng không phải vẫn nên tìm hiểu thêm một thời gian nữa à?"
Giang Lẫm Chiêu im lặng suy nghĩ vài giây, sau đó đưa tay chỉ vào mình, nghiêm túc giới thiệu: "Giang Lẫm Chiêu, người Kinh Châu, hai mươi bảy tuổi. Có nhà, có xe. Nụ hôn đầu, tình đầu, thậm chí cả lần đầu đều vẫn còn nguyên vẹn."
Tôi cúi đầu nhìn lướt qua, lúc thốt ra những lời này, bàn tay anh đang khẽ run run.
Thế nhưng lúc ngẩng lên, gương mặt anh lại bình tĩnh đến lạ, chẳng để lộ chút căng thẳng nào, thậm chí còn ung dung đến mức như mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay.
"Ôn Thư Nghi." Anh khựng lại một chút, giọng khàn đi: "Cho anh một cơ hội thử xem, em sẽ không hối hận đâu."
Đó cũng là lần đầu tiên tôi để ý đến đôi mắt của anh.
Đôi mắt ấy trong veo như mặt hồ phẳng lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng ngay sau đó, thứ tôi nhìn thấy chính là sự tuyệt vọng cùng quyết tâm đ.á.n.h cược tất tay nơi đáy mắt anh.
Tôi ngẩn người theo bản năng, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, cuối cùng lại gật đầu.
Sau ngày hôm đó, tôi và Giang Lẫm Chiêu chính thức bắt đầu cái gọi là tìm hiểu lẫn nhau.
Theo như dự định ban đầu của tôi, việc qua lại với đối tượng xem mắt nên bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt như cùng xem một bộ phim, ăn một bữa cơm, hay đi đâu hẹn hò vào cuối tuần.
Thế nhưng Giang Lẫm Chiêu lại hoàn toàn đi theo một hướng khác. Mới chỉ sang ngày thứ hai, tôi đã biết hết từ mật khẩu cửa nhà, mật khẩu két sắt cho đến mật khẩu thẻ ngân hàng của anh.
"Anh mau thu hồi lại đi!" Tôi gào lên trong điện thoại.
Giang Lẫm Chiêu chẳng những không dừng lại, mà còn tiếp tục nâng mức cược.
Anh gửi cho tôi toàn bộ báo cáo khám sức khỏe của mình qua từng năm, gói thành một tệp nén tận 250MB. Chỉ riêng việc tải xuống rồi giải nén thôi cũng đủ khiến tôi mệt lả.
May mà sau một hồi tôi hết lời khuyên nhủ, cuối cùng anh cũng chịu kiềm chế lại.
Những ngày tiếp theo, tôi và Giang Lẫm Chiêu gần như ngày nào cũng hẹn gặp nhau.
Cho đến tối qua, trước lúc chia tay, tôi nghe thấy anh lẩm bẩm câu gì đó như là "chậm quá rồi".
Tôi còn chưa nghe rõ câu ấy thì ngay ngày hôm sau, anh đã nhảy dù xuống công ty tôi, đường hoàng trở thành sếp mới.
Nói cách khác, việc anh xuất hiện ở đây chính là để tận dụng triệt để cả thời gian làm việc, tranh thủ từng phút từng giây để ở bên tôi.
Tôi cạn lời liếc anh một cái, ôm tập tài liệu rồi bước ra khỏi văn phòng.
Vừa bước ra ngoài, đã có người vây lại hóng hớt.
"Chẳng ai nói với tớ là sếp mới lại đẹp trai đến thế này cả, Thư Nghi ơi anh ấy gọi cậu vào làm gì thế?"
"Ồ, vừa hay có một mảng nghiệp vụ anh ấy cần tìm hiểu thôi."
"Giám đốc Giang còn độc thân không? Có cơ hội thả thính không nhỉ?"
Tôi mỉm cười nhẹ một cái, không lên tiếng.
Bây giờ thì độc thân thật đấy, nhưng biết đâu chẳng mấy chốc nữa lại không phải nữa rồi.
09
Từ ngày Giang Lẫm Chiêu chuyển đến công ty tôi, tôi cứ có cảm giác như mình đang yêu đương vụng trộm vậy.
Tưởng Tây Châu ở đầu dây bên kia "chậc" một tiếng: "Đến Giang Lẫm Chiêu mà cũng chẳng câu nổi hồn em, thích anh đến thế cơ à? Thế thì em đành phải kiên nhẫn mà chờ tiếp thôi."
Giọng điệu của anh ta nghe như đang mang theo vài phần bất đắc dĩ, nhưng lại thoáng ẩn chứa một chút ý vui mừng.
Ngoài chuyện đó ra, suốt những năm đại học, số lần tôi và Giang Lẫm Chiêu thực sự tiếp xúc với nhau cũng chẳng nhiều.
Chúng tôi chỉ từng cùng nhau chơi một lần trò thoát khỏi mật thất, và thêm một lần anh giúp tôi xách đồ về ký túc xá để đưa cho Tưởng Tây Châu.
Còn chuyện xảy ra ngày hôm ấy, từ đầu đến cuối cũng chẳng có người thứ ba nào hay biết.
08
Thế nên vào ngày đi xem mắt, tôi vốn chẳng hề coi Giang Lẫm Chiêu là đối tượng xem mắt của mình.
Sau khi xác nhận đi xác nhận lại số bàn không có gì sai sót, tôi đành phải ngồi xuống, ngó nghiêng xung quanh trong sự ngượng ngùng, ánh mắt cứ hết nhìn quanh lại liếc về phía anh.
Mãi một lúc lâu, thấy anh vẫn chưa đứng dậy rời đi, tôi mới gom hết sự can đảm lên tiếng hỏi: "Có phải anh ngồi nhầm bàn rồi không?"
Giang Lẫm Chiêu nhìn tôi bằng ánh mắt rực cháy: "Không nhầm đâu, anh đang chờ em."
Anh nhìn tôi bằng ánh mắt sâu thẳm đong đầy cảm xúc, mà khi đó tôi lại chẳng thể nào hiểu nổi thứ tình cảm ấy.
Tôi nói: "Em đến đây xem mắt là với lòng thành muốn hướng tới hôn nhân đấy, kết hôn anh có hiểu không? Chính là..."
"Được chứ." Giang Lẫm Chiêu không một chút đắn đo, anh dùng ngón tay gõ xuống mặt bàn: "Hôm nay đăng ký kết hôn, trong vòng nửa tháng hoàn tất lễ đính hôn, sang tháng tổ chức đám cưới. Mọi việc cứ để anh sắp xếp, quy trình tuyệt đối không làm qua loa sơ sài, em muốn một đám cưới thế nào..."
"Đợi đợi, đợi đã…."
Tôi ngắt lời anh: "Chẳng phải như vậy là nhanh quá rồi sao? Dù chúng ta cũng coi như có quen biết nhau… nhưng không phải vẫn nên tìm hiểu thêm một thời gian nữa à?"
Giang Lẫm Chiêu im lặng suy nghĩ vài giây, sau đó đưa tay chỉ vào mình, nghiêm túc giới thiệu: "Giang Lẫm Chiêu, người Kinh Châu, hai mươi bảy tuổi. Có nhà, có xe. Nụ hôn đầu, tình đầu, thậm chí cả lần đầu đều vẫn còn nguyên vẹn."
Tôi cúi đầu nhìn lướt qua, lúc thốt ra những lời này, bàn tay anh đang khẽ run run.
Thế nhưng lúc ngẩng lên, gương mặt anh lại bình tĩnh đến lạ, chẳng để lộ chút căng thẳng nào, thậm chí còn ung dung đến mức như mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay.
"Ôn Thư Nghi." Anh khựng lại một chút, giọng khàn đi: "Cho anh một cơ hội thử xem, em sẽ không hối hận đâu."
Đó cũng là lần đầu tiên tôi để ý đến đôi mắt của anh.
Đôi mắt ấy trong veo như mặt hồ phẳng lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng ngay sau đó, thứ tôi nhìn thấy chính là sự tuyệt vọng cùng quyết tâm đ.á.n.h cược tất tay nơi đáy mắt anh.
Tôi ngẩn người theo bản năng, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, cuối cùng lại gật đầu.
Sau ngày hôm đó, tôi và Giang Lẫm Chiêu chính thức bắt đầu cái gọi là tìm hiểu lẫn nhau.
Theo như dự định ban đầu của tôi, việc qua lại với đối tượng xem mắt nên bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt như cùng xem một bộ phim, ăn một bữa cơm, hay đi đâu hẹn hò vào cuối tuần.
Thế nhưng Giang Lẫm Chiêu lại hoàn toàn đi theo một hướng khác. Mới chỉ sang ngày thứ hai, tôi đã biết hết từ mật khẩu cửa nhà, mật khẩu két sắt cho đến mật khẩu thẻ ngân hàng của anh.
"Anh mau thu hồi lại đi!" Tôi gào lên trong điện thoại.
Giang Lẫm Chiêu chẳng những không dừng lại, mà còn tiếp tục nâng mức cược.
Anh gửi cho tôi toàn bộ báo cáo khám sức khỏe của mình qua từng năm, gói thành một tệp nén tận 250MB. Chỉ riêng việc tải xuống rồi giải nén thôi cũng đủ khiến tôi mệt lả.
May mà sau một hồi tôi hết lời khuyên nhủ, cuối cùng anh cũng chịu kiềm chế lại.
Những ngày tiếp theo, tôi và Giang Lẫm Chiêu gần như ngày nào cũng hẹn gặp nhau.
Cho đến tối qua, trước lúc chia tay, tôi nghe thấy anh lẩm bẩm câu gì đó như là "chậm quá rồi".
Tôi còn chưa nghe rõ câu ấy thì ngay ngày hôm sau, anh đã nhảy dù xuống công ty tôi, đường hoàng trở thành sếp mới.
Nói cách khác, việc anh xuất hiện ở đây chính là để tận dụng triệt để cả thời gian làm việc, tranh thủ từng phút từng giây để ở bên tôi.
Tôi cạn lời liếc anh một cái, ôm tập tài liệu rồi bước ra khỏi văn phòng.
Vừa bước ra ngoài, đã có người vây lại hóng hớt.
"Chẳng ai nói với tớ là sếp mới lại đẹp trai đến thế này cả, Thư Nghi ơi anh ấy gọi cậu vào làm gì thế?"
"Ồ, vừa hay có một mảng nghiệp vụ anh ấy cần tìm hiểu thôi."
"Giám đốc Giang còn độc thân không? Có cơ hội thả thính không nhỉ?"
Tôi mỉm cười nhẹ một cái, không lên tiếng.
Bây giờ thì độc thân thật đấy, nhưng biết đâu chẳng mấy chốc nữa lại không phải nữa rồi.
09
Từ ngày Giang Lẫm Chiêu chuyển đến công ty tôi, tôi cứ có cảm giác như mình đang yêu đương vụng trộm vậy.