Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền
Chương 70: Ngoại truyện 02: Trang mới của cuộc đời. (Hoàn toàn văn)
Năm thứ hai sau khi kết hôn.
Đó cũng là năm Tôn Lộ hai mươi tám tuổi, cô cùng Trần Húc Đông chuyển đến sống ở thành phố Lâm Giang.
Cô đã xin nghỉ việc. Đây vốn là chuyện nằm trong dự tính bởi ngay từ lúc nhận việc cô đã biết nghề giáo không phải sự nghiệp cả đời của mình. Cái kiểu sống ngày qua ngày, năm qua năm bình lặng như mặt nước ấy tuyệt nhiên chẳng phải điều mà cô theo đuổi.
Động lực lớn nhất thúc đẩy hai quyết định này chính là việc Trần Húc Đông được tăng lương.
Hai vợ chồng thuê một căn nhà nằm trong khu phố cổ ngay trung tâm thành phố Lâm Giang. Môi trường xung quanh khu này rất lý tưởng để sinh sống. Cả hai dự tính đợi đóng đủ năm bảo hiểm xã hội sẽ chính thức an cư lạc nghiệp tại đây. Thứ nhất là để thuận tiện cho công việc của Trần Húc Đông, thứ hai là nhằm chuẩn bị một vạch xuất phát tốt nhất cho con cái sau này.
Còn lý do thứ ba, cũng là lý do quan trọng nhất: Tôn Lộ muốn mở một quán cà phê nhỏ, mà ở huyện thì mô hình này rất khó để kinh doanh phát triển.
Kể từ khi trào lưu la cà quán cà phê nở rộ trong nước, cô thuộc nhóm những người chăm đi check-in nhất. Thậm chí cô còn tự sắm máy pha cà phê tại nhà và khá am hiểu về các kiến thức liên quan. Mặc dù giai đoạn đầu mở quán sẽ khá vất vả và gò bó, nhưng một khi việc kinh doanh đã đi vào quỹ đạo, cô có thể lùi về sau làm một bà chủ thảnh thơi nhàn hạ.
Nói chung là tự do tự tại và kiếm tiền nhanh hơn nghề giáo viên. Nói theo lời của Ngô Du thì: “Đến cái cuộc hôn nhân sóng gió kia mà cậu còn chốt đơn được thì trên đời này còn chuyện gì cản bước được cậu nữa?”
Chính vì thế, công việc đầu tiên của Tôn Lộ ở Lâm Giang sau khi nghỉ việc là làm học việc pha chế. Cô xin vào một quán cà phê nhỏ gần nhà để theo học kỹ thuật tạo hình bọt sữa.
Quán này do một vị thiếu gia thuộc thế hệ thứ hai ở địa phương mở ra cho vui. Tính cả Tôn Lộ thì quán vỏn vẹn chỉ có bốn nhân viên. Mức lương Tôn Lộ nhận được khá bèo bọt, bởi ngay từ lúc phỏng vấn cô đã nói thẳng mình đến đây chủ yếu để học hỏi, nên vấn đề thù lao rất dễ thương lượng.
Do cô mới kết hôn chưa vướng bận con cái, cộng thêm tính tình kín đáo, đi học việc lại tháo cả nhẫn cưới cất đi, nên người trong quán chẳng ai nhận ra cô là gái đã có chồng.
Mãi cho đến một ngày nọ, chồng cô kết thúc chuyến đi biển kéo dài hai tuần và xuống tàu về nhà.
Sáng hôm ấy, Trần Húc Đông còn tản bộ đưa cô đi làm, sắn tiện ngó nghiêng xem môi trường làm việc của vợ ra sao. Anh xắn tay phụ Tôn Lộ kê mấy bộ bàn ghế ngoài trời xong xuôi rồi mới rời đi.
Buổi chiều, ông chủ lái chiếc xe thể thao hai cửa tới thị sát. Vừa bước vào, anh ta đã diện nguyên một cây đồ linen mang phong cách Old School, trên cổ còn đeo sợi dây chuyền lông chim Goro’s hàng hiệu. Quả không hổ danh là dân chơi sành điệu được giang hồ ưu ái phong tặng danh hiệu “Dư Văn Lạc khu Giang Tân”.
Lúc này quán đang vắng khách, ông chủ vừa vào đã xắn tay pha ngay mấy ly cà phê, phần mình một ly, phần nhân viên mỗi người một ly. Cả đám liền xúm lại cùng nhau tận hưởng giờ nghỉ trưa.
Ông chủ lên tiếng hỏi cậu nhân viên pha chế: “Hôm nay cái gã khả ố kia có mò tới không?”
Cậu chàng nói: “Dạ chưa ạ.”
Cô bé phục vụ chêm vào: “Bình thường cứ phải đến lúc sắp tan ca gã mới mò tới. Đã thế lại còn dở chứng chỉ đích danh đòi uống cà phê do mấy nhân viên nữ bọn em pha cơ. Cứ sặc mùi nham nhở, bóng nhẫy kiểu gì ấy, em ngứa mắt gã từ lâu rồi.”
Ông chủ gật gù: “Vậy hôm nay anh sẽ nán lại đợi các em tan ca xem thực hư ra sao. Nếu gã đi quá giới hạn, anh sẽ trực tiếp đứng ra giải quyết.”
Sắp tới giờ đóng cửa, Tôn Lộ và cô bé phục vụ đang lúi húi cọ rửa, dọn dẹp trong khu vực bếp nên hoàn toàn không hay biết Trần Húc Đông đã đi vào từ cửa chính.
Đứng sau quầy bar lúc này chỉ có mình ông chủ đang cắm mặt lướt điện thoại. Thấy có khách bước vào, anh ta chỉ hờ hững nhấc mí mắt lên nhìn.
Hử?
Anh ta lại nhấc mí mắt lên dòm thêm cái nữa.
Anh ta úp điện thoại xuống, đứng thẳng người dậy. Phóng tầm mắt ra ngoài cửa quán, anh ta thấy có thêm một chiếc SUV hiệu Mercedes-Benz vừa đỗ chình ình ở đó.
“Kính chào quý khách, quán chúng tôi sắp đóng cửa rồi nên hiện tại chỉ phục vụ mua mang đi thôi ạ.”
Người ta hay bảo “khuôn mặt quyết định giới hạn của thời trang”. Ông chủ vốn luôn tự vỗ ngực xưng tên mình là dân chơi hệ sành điệu chất lừ, ấy thế mà khi đụng độ một gã đàn ông khác có ngoại hình quá đỗi xuất chúng, bản năng hiếu thắng so kè nhan sắc trong anh ta vẫn tự động bùng lên.
Trần Húc Đông nhét hai tay vào túi quần, đưa mắt nhìn quanh quất một vòng: “Cho tôi một ly cà phê đen và một ly Latte hạt phỉ.”
Ông chủ vừa bấm máy in hóa đơn thì lại nghe anh cất tiếng hỏi: “Tôn Lộ đâu rồi? Gọi cô ấy ra pha cà phê cho tôi được không?”
Hai mắt ông chủ bỗng sáng rực lên, tựa hồ như vừa bắt được một manh mối mang tính bước ngoặt giúp mình lật ngược thế cờ. Anh ta nheo mắt lại hỏi: “Hóa ra anh chính là cái gã chuyên mò tới đây quấy rối nhân viên của quán tôi đấy hả?”
Trần Húc Đông nhướng mày: “Cái gì cơ?”
“Quán của chúng tôi là cơ sở kinh doanh đàng hoàng, không có cái dịch vụ chỉ định người pha chế đâu nhé. Tôi là ông chủ ở đây, anh muốn uống thì để đích thân tôi pha cho.”
“Vậy cũng được.”
Quán cà phê vốn chỉ rộng vỏn vẹn chừng mười mét vuông. Tôn Lộ đang lúi húi điều khiển máy rửa bát ở phía sau, loáng thoáng nghe thấy âm thanh giống hệt giọng của Trần Húc Đông bèn thò đầu ra ngó: “Ủa, sao anh lại vào đây?”
Trần Húc Đông huơ huơ chùm chìa khóa xe trên tay: “Thì tới đón em tan làm chứ sao.”
Dòng cà phê sánh mịn từ từ chảy tuột xuống ly. Ông chủ ngẩng đầu ngơ ngác hỏi: “Hai người quen nhau à?”
Ba phút sau, cả quán đều đã tỏ tường cái sự thật động trời: Tôn Lộ là hoa đã có chủ, và ông chủ thì vừa nhận nhầm chồng của cô thành cái gã khách hàng khả ố kia.
Cô bé phục vụ cười đau cả bụng: “Nhìn ngoại hình của anh ấy thế này, có đặt cạnh cái gã bóng nhẫy kia cũng chẳng tìm ra nổi nửa điểm liên quan, thế mà sếp cũng nhận nhầm cho được á?”
“Anh đã gặp cái gã đó bao giờ đâu! Cái sự khả ố nó toát ra từ khí chất cơ. Mấy đứa cứ bảo có gã quấy rối nhân viên nữ, thì cái thứ cặn bã đó dẫu có sở hữu ngoại hình thế nào đi chăng nữa cũng vẫn bị coi là khả ố thôi.” Anh ta chìa tay ra bắt tay với Trần Húc Đông: “Ngại quá, chỉ là hiểu lầm thôi.”
Trần Húc Đông chẳng hề để bụng: “Không sao. Cơ mà cái gã khả ố mọi người vừa nhắc tới là sao thế? Có kẻ đến đây quấy rối Tôn Lộ à?”
Tôn Lộ vội vàng nói: “Anh đừng bận tâm, làm ngành dịch vụ thì gặp đủ hạng người là chuyện thường tình ấy mà. Có gì sếp em sẽ đứng ra xử lý.”
Ông chủ cũng cam đoan: “Cậu cứ yên tâm đi, nhìn thái độ lúc nãy của tôi là biết rồi đấy. Dù chúng tôi làm ngành dịch vụ nhưng hễ đụng phải mấy thành phần b**n th** cặn bã thì tuyệt đối chẳng cần phải nể nang, nhún nhường làm gì.” Vừa nói, anh ta vừa đẩy hai ly cà phê về phía Trần Húc Đông: “Ly này tôi mời hai vợ chồng.”
Sau lần chạm trán ấy, Trần Húc Đông và ông chủ của Tôn Lộ coi như đã kết giao thành bạn bè. Trần Húc Đông hễ được nghỉ phép là y như rằng rảnh rỗi vô cùng, sáng tản bộ tháp tùng vợ đi mở quán, chạng vạng tối lại túc trực đón vợ tan ca. Lần nào tới anh cũng mua một ly cà phê, sắn tiện ngồi rình xem cái gã đàn ông bóng nhẫy trong truyền thuyết kia bao giờ xuất hiện.
Ban đầu, ông chủ cứ đinh ninh Trần Húc Đông cũng là một cậu ấm giống mình, suốt ngày chỉ biết rảnh rỗi lêu lổng. Mãi về sau mới vỡ lẽ hóa ra anh là một thuyền viên viễn dương đang trong thời gian nghỉ phép. Trùng hợp thay, ông chủ này lại là một fan cuồng nhiệt của bộ manga One Piece, thế nên anh ta đặc biệt, vô cùng đặc biệt khao khát được kết thân với người bạn này.
Hai gã đàn ông cứ thế mà quen thân với nhau. Ông chủ thậm chí còn bạo chi, mua luôn một tấm vé để lên chuyến du thuyền thuộc công ty của Trần Húc Đông trải nghiệm. Lúc trở về, anh ta cứ xuýt xoa khen lấy khen để, còn bảo rằng phàm là người đam mê du lịch thì ai cũng nên thử trải nghiệm cảm giác đi du thuyền một lần trong đời. Đám nhân viên trong quán đưa mắt nhìn anh ta trong sự câm nín.
Đúng là bọn người giàu lúc nào cũng mắc chung một căn bệnh, đó là thi thoảng lại chưng ra cái vẻ mặt vô tội để thốt lên những câu ngây ngô kiểu “người nghèo không có cơm ăn, sao không ăn thịt băm?” khiến dân tình nghẹn họng không thôi. Tuy nhiên khách quan mà nói thì ông chủ vẫn là một người rất tốt bụng. Về sau, lúc Tôn Lộ tách ra tự tìm mặt bằng mở quán, anh ta cũng đã nhiệt tình ra tay tương trợ không ít.
Năm thứ ba sau khi kết hôn.
Quán cà phê của Tôn Lộ đã hoàn tất khâu sửa sang và chính thức khai trương. Khu vực cô chọn mở quán nằm ngay gần một ngôi trường nghệ thuật. Nhờ chiếc bể nuôi bầy cá Bình Tích Hạt Lựu lên hình cực kỳ bắt mắt, giới trẻ đặc biệt thích ghé tới đây để chụp ảnh và viết lách đôi chút.
Hồi mới khai trương, từng có kẻ nhìn bể cá này rồi bảo cô đang cố tình làm màu câu view, thậm chí còn đăng Weibo canh me xem bao giờ lũ cá chết. Kết quả là bầy cá chẳng những sống khỏe re mà còn sinh sản nhiều đến mức chật ních cả bể, vô tình mang lại cho cô một đợt quảng cáo miễn phí.
Dần dà, quán cũng tích lũy được một lượng khách quen. Biết trước kia cô từng là giáo viên tiểu học, mọi người đều gọi cô là “Cô giáo Tôn”, và gọi Trần Húc Đông là “Ông xã của bà chủ”. Buổi chiều, Tôn Lộ thường xuyên túc trực ở quán. Thi thoảng khách khứa còn bắt gặp “ông xã của bà chủ” tới làm chân sai vặt, phụ giúp chăm sóc bầy cá Bình Tích Hạt Lựu.
Tôn Lộ chẳng còn nhớ rõ ai là người đầu tiên lên tiếng hỏi tại sao Trần Húc Đông lại thay nước dọn bể thành thạo đến vậy. Chỉ biết rằng vào chính cái buổi chiều cuối tuần có người thắc mắc ấy, đám khách quen trong quán đã ngồi quây quần lại một chỗ, say sưa nghe “ông xã của bà chủ” kể lại rành rọt quá trình anh mở tiệm cá cảnh rồi quen biết cô giáo Tôn năm xưa.
Bao quanh anh là một đám người trẻ mang tâm hồn lãng mạn, nghe xong câu chuyện ai nấy đều đồng loạt ồ lên.
Trần Húc Đông có phần dè dặt nên đã bỏ qua, không kể chi tiết về khoảng thời gian mình từng vướng vòng lao lý. Ai mà ngờ tụi trẻ bây giờ lại quá đỗi nhạy bén, chỉ dựa vào dăm ba manh mối nhỏ nhoi đã tra ra được vụ án năm xưa của anh.
Hôm sau Trần Húc Đông không có ở quán, một cô bé sinh viên bèn lén lút tìm Tôn Lộ để hỏi chuyện.
“Cô Tôn ơi, vậy ra việc chú ấy nay có thể đường hoàng quay lại với sự nghiệp mà chú ấy phấn đấu cả đời này, tất cả đều nhờ vào sự nỗ lực không ngừng nghỉ của cô sao? Là cô đã phá vỡ mọi định kiến xã hội và sự ngăn cản từ gia đình…”
“Dừng lại, dừng lại ngay!” Tôn Lộ đặt ấm pha cà phê xuống, nhịn cười đến mức khó chịu: “Em bớt dùng mấy cái từ ngữ sặc mùi văn mẫu đó đi. Gì đây, em đem bài tập về nhà tới phỏng vấn cô hả?”
Cô nhóc kia thế mà lại mở ứng dụng ghi chú trên điện thoại ra thật: “Tư liệu đỉnh thế này cơ mà, em phải tranh thủ ghi chép lại ngay mới được. Cô Tôn ơi, cô không phiền chứ ạ?”
Tôn Lộ ngẫm nghĩ một lát, đặt ly cà phê vừa pha xong lên quầy bar rồi ra hiệu cho nhân viên bưng đi: “Không phiền, nhưng em đừng bê nguyên xi câu chuyện đời thực của bọn cô vào bài viết.”
“Tất nhiên rồi ạ! Em làm việc cực kỳ chuyên nghiệp nhé. Câu chuyện này hoàn toàn là hư cấu, nếu có bất kỳ sự trùng hợp nào thì cũng chỉ là do ngẫu nhiên mà thôi!”
Lại một buổi chiều bình lặng trôi qua. Bên ngoài góc phố, những tán lá ngô đồng bị gió cuốn kêu lên xào xạc. Bên trong quán, Tôn Lộ vừa hàn huyên cùng đám sinh viên, vừa thoăn thoắt pha từng ly cà phê.
Người đến người đi, bận rộn luôn tay.
Năm thứ tư sau khi kết hôn.
Trần Húc Đông đã chuyển sang một tuyến hàng hải mới. Phía công ty vận tải vừa đưa vào hoạt động một siêu du thuyền chở khách với trọng tải lên tới một trăm ba mươi ngàn tấn, khai thác một tuyến hành trình hoàn toàn mới, bao gồm cả nội địa lẫn quốc tế. Trần Húc Đông cùng một vị thuyền viên lão làng khác được giao trọng trách đảm nhiệm vị trí Thuyền trưởng luân phiên cho tuyến hàng hải này.
Những chuyến hải trình có chuyến ngắn, chuyến dài. Tôn Lộ canh chuẩn thời gian thích hợp, đăng ký một suất cho bố mẹ rồi đích thân tháp tùng nhị vị phụ huynh lên du thuyền để du lịch nghỉ dưỡng.
E ngại tính chất công việc khá nhạy cảm của Tôn Kiến Hoành, Tôn Lộ chỉ dám đăng ký một chuyến du lịch nội địa vỏn vẹn ba ngày hai đêm.
Lịch trình chủ yếu xoay quanh việc du ngoạn trên biển, đồng thời tham quan và trải nghiệm các tiện ích sang trọng được trang bị sẵn trên du thuyền.
Nhờ lịch trình nhàn nhã, thoải mái, tuyến đường này vẫn luôn bị Trần Húc Đông trêu đùa gọi là “tuyến hàng hải dưỡng lão” của riêng anh.
Cô không hề hé răng nửa lời với Trần Húc Đông về việc mình đã đăng ký mua vé lên chính con tàu anh đang cầm lái. Thực ra quyết định này nảy sinh khá ngẫu hứng và người đầu têu lại chính là Uông Tình. Bà khăng khăng bắt Tôn Lộ phải giấu nhẹm chuyện này để tạo cho cậu con rể một cú bất ngờ. Thái độ của Uông Tình đối với Trần Húc Đông hiện tại đã quay ngoắt một trăm tám mươi độ. Dẫu sao thì trạng thái của con gái bà là minh chứng rõ ràng nhất, chẳng thể nào lừa người được. Kể từ lúc Tôn Lộ xin nghỉ việc rồi tự mình mở một quán cà phê nhỏ, những bức ảnh cô đăng trên vòng bạn bè bức nào bức nấy đều toát lên vẻ rạng rỡ, ngập tràn sức sống.
“Người ta sẽ mang hành lý đến tận cửa phòng luôn sao con?” Uông Tình đứng bên cửa cabin, ngó nghiêng ngó dọc xung quanh.
Tôn Lộ mỉm cười đáp: “Dạ vâng, bố mẹ không cần phải tự đi lấy đâu. Hai người cứ thay đồ rồi nghỉ ngơi một lát đi ạ. Chút nữa còn có tiệc tối với phần phát biểu khai mạc của Thuyền trưởng nữa, tiết mục này tuyệt đối không thể bỏ lỡ đâu nha.”
Tôn Kiến Hoành ngồi xuống mép giường, vừa tháo giày da vừa cất tiếng hỏi: “Cái giọng vang lên trên loa phát thanh lúc nhà mình mới lên tàu ban nãy là của Tiểu Trần phải không con?”
Tôn Lộ gật đầu: “Dạ đúng rồi ạ, anh ấy thông báo về tình hình thời tiết và gửi lời chào mừng hành khách lên tàu đó bố.”
Uông Tình vờ vĩnh nói: “Lại còn phát bằng cả song ngữ Trung Anh nữa chứ, mẹ nhìn quanh nãy giờ có thấy mống khách Tây nào trên tàu đâu.”
Tôn Lộ bật cười: “Đó là quy định bắt buộc của công ty mà mẹ. Thôi con mệt rã rời rồi, con về phòng tắm rửa nghỉ ngơi trước đây, đúng năm giờ chiều con sẽ sang gõ cửa gọi bố mẹ.”
“Ừ, con gái đi nghỉ đi con.”
Sắp xếp phòng ốc cho bố mẹ ổn thỏa đâu vào đấy, Tôn Lộ mới cầm thẻ khóa trở về phòng mình. Mệt lử cả người, cô ngả lưng đánh một giấc chừng nửa tiếng đồng hồ rồi mới thức dậy vệ sinh cá nhân, dặm lại lớp trang điểm. Cô còn tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi gọi video tán gẫu với cô bạn Ngô Du.
Sẵn tiện nhắc tới Ngô Du, cô nàng hiện tại vẫn đang dạy Mỹ thuật ở trường Tiểu học Tây Kiều, nhưng cũng đã nhen nhóm ý định xin nghỉ việc. Thấy quán cà phê nhỏ của Tôn Lộ làm ăn phát đạt, Ngô Du cũng muốn lôi khoản tiền tiết kiệm của mình ra “phung phí” một phen, dự tính mở một trung tâm dạy vẽ cho trẻ em.
“Anh trai đi biển nhà cậu đúng là tu mấy đời mới rước được cô vợ vừa xinh đẹp, vừa tài giỏi lại còn lãng mạn cỡ này đấy.”
Tôn Lộ đang cẩn thận chuốt mascara: “Đúng không, đến chính tớ còn bị sự lãng mạn của bản thân làm cho cảm động đây này. Cơ mà ý tưởng này là do mẹ tớ nghĩ ra đấy, phải công nhận là trong người bà ấy tràn trề tế bào lãng mạn luôn.”
“Nhìn nhận từ một góc độ nào đó, cậu quả thực rất giống bố. Nhưng nếu đem lên bàn cân để so sánh, tính ra cậu mang đậm nét di truyền từ mẹ cậu hơn nhiều.”
Tôn Lộ phán một câu xanh rờn rằng Ngô Du đúng là ăn nói thừa thãi mà. Cô chào tạm biệt cô ấy rồi đi đón bố mẹ tới nhà hàng buffet cùng xem buổi biểu diễn văn nghệ.
Nhà hàng buffet vô cùng rộng lớn, ẩm thực các nước được chia thành bốn khu vực riêng biệt. Dạo gần đây khẩu vị của Tôn Lộ không được tốt cho lắm nên Uông Tình cố ý chọn bàn ngay khu món Thái, cốt để tiện cho con gái lấy mấy món khai vị chua cay.
Họ vừa lấy đồ ăn xong và ngồi xuống ghế, một thuyền viên trong trang phục MC đã bước ra giữa nhà hàng, bắt đầu đọc lời khai mạc cho bữa tiệc tối chào mừng. Tôn Lộ rút tờ chương trình ra, ngón tay lướt dọc xuống dưới, cuối cùng cũng tìm thấy mục “Thuyền trưởng phát biểu” nằm ngay đoạn giữa.
Uông Tình nắm chặt hai tay, khép sát hai cánh tay vào người, trông bà còn kích động hơn cả Tôn Lộ: “Thú vị thật nha, lát nữa Tiểu Trần nhà mình sẽ lên đó phát biểu.”
Tôn Kiến Hoành nói: “Không biết lát nữa Tiểu Trần có nhận ra chúng ta không nhỉ.”
Uông Tình hứ một tiếng: “Nó mà không nhìn thấy Lộ Lộ thì tôi sẽ giận cho xem.”
Các tiết mục biểu diễn đa phần là hòa tấu và ca hát. Hành khách có thể tự do khiêu vũ theo điệu nhạc, hoặc cũng có thể mời các thuyền viên đang túc trực trong nhà hàng nhảy điệu khiêu vũ đôi. Tôn Lộ vô tình nghe được đoạn hội thoại thú vị từ bàn bên cạnh. Người chồng thắc mắc tại sao toàn các thuyền viên ngoại quốc được mời khiêu vũ, cô vợ liền phản bác lại rằng: “Đã cất công đi du lịch, chẳng nhẽ lại cứ đòi ăn cơm nhà? Tự dưng lúc này ông lôi cái tinh thần tự hào dân tộc ra làm gì không biết.”
Tôn Lộ nghe xong mà không nhịn được cười, ngẫm lại cũng thấy rất có lý.
Tiếng nhạc tạm dứt, MC bước ra giới thiệu Thuyền trưởng lên sân khấu. Đám thuyền viên bên dưới người thì huýt sáo, kẻ thì hò reo cổ vũ, cứ thế lôi Thuyền trưởng ra làm tâm điểm để trêu đùa. Trần Húc Đông có lẽ cũng đã quen với cảnh này, anh mỉm cười bước lên bục, một tay ôm hờ chiếc mũ, đưa tay vẫy chào mọi người.
Một gã đàn ông cao lớn diện trên mình bộ đồng phục đường bệ đứng đó, nói thật thì ngoại hình ra sao đã chẳng còn quan trọng nữa rồi. Ngặt nỗi, nhan sắc của anh nhìn kiểu gì cũng thuộc kiểu rất ra gì và này nọ cơ.
Chẳng hiểu sao, tiếng vỗ tay rào rào bên dưới lại càng trở nên cuồng nhiệt hơn.
“Kính thưa toàn thể quý khách, tôi là Trần Húc Đông, Thuyền trưởng của chuyến hải trình lần này. Rất vinh hạnh được hội ngộ cùng quý vị tại đây. Xin chân thành cảm ơn quý khách đã tin tưởng và lựa chọn du thuyền của chúng tôi, đồng thời cũng xin gửi lời cảm ơn đến toàn thể thành viên tàu đã làm việc cật lực. Sự chuyên nghiệp và lòng nhiệt thành của họ chính là sự bảo chứng vững chắc nhất cho chuyến đi tuyệt vời của quý vị. Xin mọi người hãy cứ thoải mái tận hưởng, an toàn luôn được đặt lên hàng đầu, các nhân viên an ninh và đội ngũ phục vụ trên tàu sẽ túc trực theo dõi sát sao trong suốt chuyến đi. Chúc quý vị sẽ có một khoảng thời gian vui vẻ và khó quên trên du thuyền Cynthia! Xin trân trọng cảm ơn!”
Uông Tình hạ giọng thì thầm: “Ối chà chà, cái chất giọng này nghe y như phát thanh viên ấy nhỉ.”
Tôn Lộ nhịn cười đến mức phát ngộp.
Lúc này, MC bước lên sân khấu giới thiệu ban nhạc, đồng thời mời các vị khách tiến ra khu vực chính giữa để khiêu vũ: “Xin quý vị đừng bỏ lỡ rượu ngon và âm nhạc tuyệt vời đêm nay. Hãy mời người yêu, bạn đồng hành của mình ra giữa sàn nhảy. Tất nhiên, quý vị cũng có thể mời các thuyền viên của chúng tôi khiêu vũ cùng.”
Một bà chị lớn tuổi hỏi: “Thế có được mời Thuyền trưởng không?”
Nhìn qua là biết anh chàng MC này đã đối phó với kiểu câu hỏi này không ít lần. Cậu ta cười đáp: “Thật đáng tiếc, Thuyền trưởng của chúng tôi gia quy vô cùng nghiêm ngặt, e là không có cách nào khiêu vũ đôi được đâu ạ.”
Trần Húc Đông đứng ngay bên cạnh làm ra vẻ tiếc nuối mà giơ bàn tay trái lên. Chiếc nhẫn lấp lánh ngự trị trên ngón áp út đã thay anh trả lời tất cả.
Tôn Lộ hào hứng xúi Tôn Kiến Hoành mời Uông Tình ra nhảy. Tôn Kiến Hoành e ngại ậm ừ một tiếng, nhưng rồi cũng chẳng chịu nổi sự thúc giục nhiệt tình của con gái, bèn đứng dậy mời vợ mình ra khiêu vũ.
Cũng chính nhờ vậy mà Trần Húc Đông nhận ra ngay bố vợ và mẹ vợ mình đang ở trên sàn khiêu vũ. Bắt được ánh mắt ra hiệu của mẹ vợ, anh lập tức khóa chặt mục tiêu vào một bàn ăn giữa đám đông, thế nhưng Tôn Lộ đã chẳng còn ngồi ở đó nữa.
Trần Húc Đông nhảy xuống khỏi sân khấu. Uông Tình cao giọng báo cho anh biết số phòng. Anh giơ tay ra hiệu OK, rồi cứ thế ngang nhiên đuổi theo y hệt như đang đi tróc nã khâm phạm triều đình vậy.
Tôn Lộ đi không hề nhanh, mà Trần Húc Đông theo sát phía sau cũng chẳng hề rảo bước. Ngược lại, anh luôn duy trì một khoảng cách nhất định, ngoan ngoãn bám đuôi vợ đến tận trước cửa phòng. Mãi cho đến khi thấy cô thực sự chuẩn bị đóng cửa, anh mới vươn tay ra chặn lại.
“Anh tìm ai thế?” Tôn Lộ giả đò ngơ ngác, mở tung cửa rồi đứng chắn ngang lối vào hỏi anh.
Ra là muốn chơi trò nhập vai.
Trần Húc Đông ngó số phòng một cái: “Xin chào tiểu thư, tôi là Thuyền trưởng của con tàu này. Tôi nghi ngờ cô vừa có hành vi trộm cắp tại nhà hàng, xin hỏi tôi có thể khám xét người cô được không?”
“Anh đường đột quá rồi đấy.” Tôn Lộ cau mày, liếc xéo anh: “Tôi trộm cái gì cơ? Anh mà dám bảo là trộm trái tim gì đó thì tôi đóng sầm cửa lại luôn cho xem.”
Trần Húc Đông chợt thấy tình huống này nan giải phết: “Thế là thiếu tính sáng tạo hả em?”
“Quá sến súa, quê mùa.”
“Có quê mùa thì cũng để anh khám xét một chút chứ.”
Anh lách người vào, tiện tay đóng cửa lại. Tay trái ép cô vào góc tường, tay phải kéo khóa bên hông chiếc váy liền thân xuống rồi luồn tay vào trong rờ rẫm.
Chuỗi động tác diễn ra liền mạch, trơn tru hệt như mây trôi nước chảy.
Tôn Lộ bị hôn đến mức chẳng thể cất nổi nửa lời, phải vùng vẫy vài cái anh mới chịu buông môi cô ra: “Đàn ông các anh đúng là rất thích đánh úp vòng một mà.”
“Các anh là sao?”
“Em đâu phải chỉ từng yêu mỗi mình anh.”
“Ghê quá cơ.” Vừa nói, tay anh lại cố tình nắn nắn thêm hai cái.
Tôn Lộ tặc lưỡi. Anh rút tay ra, lặng lẽ giúp cô kéo lại khóa váy: “Biết tạo bất ngờ thế này, làm anh cứ tưởng em muốn hâm nóng tình cảm vợ chồng mình. Ngặt nỗi anh chỉ còn hai mươi phút thôi, lát nữa phải ra boong tàu rồi.”
“Chẳng tốn đến hai mươi phút của anh đâu.” Tôn Lộ chỉ vào hộp bánh kem màu hồng trên giường: “Mang cho anh đó, mau mở ra xem thử đi.”
“Bánh quy em nướng à?” Trần Húc Đông có phần vừa mừng vừa lo: “Không phải là đồ dư ở quán đấy chứ?”
Kể từ ngày Tôn Lộ mở quán cà phê, niềm đam mê nướng bánh của cô cũng được khơi dậy lại. Cô thường nướng chút bánh quy hoặc bánh bông lan bơ để ăn kèm cà phê, tặng cho khách hàng ghé quán trong ngày. Thói quen mỗi sáng sớm hiện tại của Trần Húc Đông chính là mở hũ thủy tinh, ăn một chiếc bánh quy hạt không đường do chính tay vợ nướng, sau đó mới ra ngoài chạy bộ.
Tôn Lộ không nói gì, chỉ giục anh mở hộp.
Mở ra thì quả nhiên bên trong có một túi bánh quy hạt không đường mà anh thích nhất, cộng thêm… cộng thêm một tờ phiếu siêu âm.
“Bức ảnh đầu tiên của con anh đó.” Tôn Lộ dịu dàng nhắc nhở.
Trần Húc Đông chắc mẩm là ngây ngốc rồi, cầm tờ phiếu nhìn đi nhìn lại thật kỹ, rồi đột nhiên bật cười đầy kinh ngạc.
Tôn Lộ mím môi cười, bước lại gần: “Tháng trước kỳ kinh nguyệt của em không đều, tháng này cũng chưa thấy tới. Trùng hợp mẹ qua thăm em nên kéo luôn em đến bệnh viện kiểm tra.”
“Trần Húc Đông, anh sắp làm bố rồi.”
Cô có thai rồi.
“Lộ Lộ… đầu óc anh cứ trống rỗng sao ấy.”
Trần Húc Đông kéo cô vào lòng. Anh có rất nhiều điều muốn nói, chẳng hạn như tại sao kinh nguyệt tháng trước không đều mà lại không nói cho anh biết, hay tại sao không gọi điện báo trước một tiếng để anh thu xếp. Thế nhưng bao nhiêu lời định nói ra đến khóe môi rốt cuộc lại tan biến, thứ duy nhất đọng lại trong anh lúc này chỉ là cảm giác hạnh phúc, một niềm hạnh phúc tột cùng.
Thậm chí, anh chẳng thể nào đong đếm nổi tình yêu và sự rung động mà mình dành cho cô nữa.
Anh nghe thấy cô thủ thỉ: “Kết quả vừa có, mẹ bèn bảo em phải dành cho anh một bất ngờ, thế là “chúng em” dắt tay nhau ra đây chơi luôn.”
Khoảnh khắc thốt ra hai chữ “chúng em”, ánh mắt cô khẽ cụp xuống. Trần Húc Đông hít một hơi thật sâu, siết chặt cô vào lòng. Dẫu đã ôm gọn cô trong vòng tay, anh vẫn cảm thấy chưa đủ. Anh nghiêng đầu, áp sát gò má mình l*n đ*nh đầu cô.
“Cảm ơn em, Lộ Lộ.”
Niềm hạnh phúc ngay khoảnh khắc này khiến anh cảm thấy trên đời chẳng còn bất ngờ nào có thể tuyệt vời hơn thế nữa.
…
Năm thứ năm sau khi kết hôn
Đứa trẻ ra đời, tên cúng cơm là Ngư Bảo, tên khai sinh là Dữ Quy.
Trần Vũ Hàng hỏi tại sao lại đặt tên này cho em gái. Trần Húc Đông bảo gọi nghe cho thuận miệng. Trần Vũ Hàng bèn nói: “Thôi bỏ đi, chắc chắn là chú giải thích không xong rồi. Cái tên nghe đầy tính học thuật thế này, vừa nghe đã biết ngay là do cô Tôn đặt.” Cô giáo Tôn xác nhận: “Rất là đúng luôn.”
Vài năm sau, Trần Vũ Hàng cũng bước vào cái độ tuổi “tuổi còn nhỏ chưa hiểu tình yêu là gì, nhưng lại bị nụ cười ngọt ngào của cậu đánh gục mất rồi”. Cậu nhóc lấy tên của Dữ Quy ra làm ví dụ, lại xuất sắc giành thêm một điểm mười môn Tập làm văn. Đoạn kết của bài văn ấy được viết như thế này:
Giờ đây khi đã khôn lớn, tôi rốt cuộc cũng hiểu được ý nghĩa đằng sau cái tên mà họ đặt cho em ấy.
Tôi nghĩ rằng, tình yêu có thể vươn tới những nơi rất đỗi xa xôi. Nó vượt qua cả núi cao đèo dốc, băng qua sông hồ biển cả, tất thảy cũng chỉ để cùng người mình thương yêu quay về nhà.
–
- Old School: Phong cách mang tính truyền thống, cổ điển hoặc hoài cổ, tái hiện lại những giá trị, xu hướng thịnh hành của các thập niên trước trong quá khứ.
- Goro’s: Thương hiệu trang sức thủ công bằng bạc (nổi tiếng với hình tượng lông chim) được giới nghệ sĩ và dân chơi thời trang săn lùng.
- Dư Văn Lạc: Nam diễn viên Hong Kong nổi tiếng với phong cách thời trang đường phố (streetwear/workwear), được giới mộ điệu thời trang nam đặc biệt yêu thích.
- One Piece: Bộ manga/anime nổi tiếng toàn cầu của Nhật Bản do tác giả Eiichiro Oda sáng tác, xoay quanh chuyến phiêu lưu tìm kiếm kho báu của các hải tặc.
- Người nghèo không có cơm ăn, sao không ăn thịt băm? (何不食肉糜 – Hà bất thực nhục mi): Điển tích về Tấn Huệ Đế, nghe tin dân đói không có gạo ăn liền ngây ngô hỏi câu này. Ám chỉ những kẻ sinh ra ngậm thìa vàng, hoàn toàn mù tịt và thiếu đồng cảm với nỗi khổ của tầng lớp bình dân.
- Hâm nóng tình cảm vợ chồng: Bản gốc tác giả dùng từ “tiểu biệt thắng tân hôn” (小别胜新婚), ý chỉ vợ chồng xa nhau một thời gian ngắn, khi gặp lại tình cảm sẽ nồng nhiệt, mãnh liệt hơn cả đêm tân hôn.
- Tuổi còn nhỏ chưa hiểu tình yêu là gì…: Lời bài hát Sủng Ái của nhóm nhạc thần tượng TFBOYS, ám chỉ độ tuổi thiếu niên bắt đầu biết rung động, tương tư.
- Dữ Quy (与归): Chữ Dữ (与) có nghĩa là “cùng/với”, chữ Quy (归) có nghĩa là “trở về/quay về nhà”.