Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Chương 60

Trần Húc Đông đến thành phố Lâm Giang còn mua cho Tôn Lộ một chiếc bánh ngọt đang rất hot trên mạng dạo này. Trông vẻ ngoài chẳng có gì nổi bật, gọi là bánh Basque gì đó.

Từ Lâm Giang đến Tây Kiều chỉ mất hơn một tiếng đi xe. Lúc anh đến dưới lầu nhà Tôn Lộ, cô vẫn còn nửa tiếng nữa mới tan làm.

Còn cả hộp hải sản cao cấp kia nữa, chưa kịp gửi đi nên vừa hay anh tự tay xách tới cho cô luôn.

Trần Húc Đông lên lầu, đặt đồ trước cửa nhà cô. Vốn định tỏ ra ngầu lòi, vờ như chưa từng tới để đợi cô tự phát hiện ra bất ngờ, ai dè vừa đặt đồ xuống, ngẩng đầu lên đã chạm mắt ngay với chiếc camera an ninh có hình ảnh cô mới lắp.

Trùng hợp thay, Tôn Lộ đang trên đường đi làm về thì điện thoại hiện thông báo, báo rằng có người đang lảng vảng trước cửa nhà cô.

Cô bấm vào xem thì thấy anh đang khom lưng, bốn mắt nhìn nhau trân trân qua màn hình.

“Trần Húc Đông?” Tiếng của cô truyền ra từ camera, rè rè xen lẫn tạp âm.

Trần Húc Đông nở nụ cười gượng gạo khó xử. Anh đứng thẳng người, quay lại nhìn thang máy như thể đang đắn đo xem có nên chuồn luôn hay không.

“Đứng lại đó.” Cô giáo Tôn cất tiếng.

Trần Húc Đông đành ngoan ngoãn đứng yên ngoài hành lang. Năm phút sau, thang máy kêu “ting” một tiếng, Tôn Lộ từ bên trong bước ra. Cô đi ngang qua anh, bấm mật mã chiếc khóa mới lắp rồi mở cửa, ngoái đầu nhìn anh, hất cằm ra hiệu cho anh vào trong.

Hôm nay trời trở lạnh, cô mặc một chiếc áo phao dáng ngắn, quàng khăn kẻ sọc, đội mũ nồi lông thỏ che khuất hơn nửa khuôn mặt. Trông cô hệt như một chiếc bánh mì mềm xốp, cứ thế lướt qua trước mặt anh.

Bây giờ, chiếc “bánh mì” ấy đang ngoái lại nhìn anh, mời anh vào nhà.

Trong lòng Trần Húc Đông sướng rơn cả lên, nhưng bề ngoài vẫn ra vẻ như chỉ tình cờ ghé ngang. Anh lững thững bước vào nhà, thong thả thay giày: “Sao lại đổi khóa rồi? Còn lắp cả camera nữa.”

“Mấy hôm trước trong khu có nhà bị trộm, trộm thì bắt được rồi, nhưng cứ lắp thế này cho an toàn.” Tôn Lộ chỉ vào đống đồ để bên cửa: “Kia là gì thế anh?”

Anh đóng cửa lại: “Vẹm mà em dặn đấy. Cuối năm rồi trộm cắp cũng đang “chạy chỉ tiêu”, em sống một mình phải cẩn thận.”

“Vâng, thế còn cái hộp kia?”

“Bánh ngọt hot trend mua từ Lâm Giang cho em, bánh Basque.”

“Cảm ơn anh.” Tôn Lộ tháo khăn quàng, cởi mũ, lột găng tay rồi xếp gọn gàng trên tủ giày ở lối ra vào: “Em muốn nếm thử cái bánh này.”

Bánh Basque, cô từng lướt mạng thấy người ta nhắc đến rồi.

Trần Húc Đông vẫn đứng trân trân ở đó, chẳng nhúc nhích. Thay giày xong cũng không chịu bước vào trong, cũng chẳng thèm xách đồ giúp cô.

Ánh mắt Tôn Lộ dời từ hộp bánh, men theo ống quần anh nhìn lên trên, cuối cùng dừng lại ở một vị trí đang gồ lên. Cô chăm chú nhìn mất hai giây, xác nhận đó đích thị là phản ứng sinh lý của đàn ông, bèn ngỡ ngàng ngước lên lườm anh: “Anh có bình thường không đấy?”

Trần Húc Đông rất có lý lẽ của riêng mình: “Tại lần đầu tiên anh thấy em mặc đồ mùa đông.”

“… Đây là đồ mùa đông, không phải đồ bơi.”

“Nếu là đồ bơi thì chịu thế nào được nữa?”

“…”

“Nếu em không muốn thì thôi vậy.”

Tôn Lộ lườm anh, cái gã đàn ông tồi này, lại còn giả vờ đẩy đưa nữa.

“Không muốn.” Cô dứt khoát từ chối, xách hộp bánh ngọt đi thẳng vào bếp, bỏ mặc anh đứng ngoài phòng khách.

Cô kiễng chân, lấy chiếc đĩa sứ đựng bánh ngọt mà mình rất nâng niu từ trong tủ ra, lại lấy thêm bộ ấm tách trà cho đồng điệu. Còn chưa kịp quay người lại, người đàn ông đã sấn tới áp sát vào lưng cô.

“Lộ Lộ…” Bề mặt hai chiếc áo phao cọ xát vào nhau phát ra những tiếng sột soạt, vang lên rõ mồn một trong không gian chật hẹp của căn bếp chung cư.

Anh nhịp hông, khẽ huých vào người cô hai cái.

Tôn Lộ hỏi: “Làm thế này có hợp lý không? Chúng ta hiện tại đang là quan hệ gì hả?”

Anh cúi đầu, rúc vào hõm cổ cô hít hà thứ hương thơm ngòn ngọt đã lâu không được ngửi. Bàn tay vốn đang vịn bên hông cô bắt đầu luồn vào từ vạt áo, men theo lớp áo len mỏng ôm sát cơ thể cô mà v**t v*, nâng đỡ b** ng*c hai cái.

“Mối quan hệ giữa cô giáo Ngữ văn ngực cúp C và đối tượng cần hỗ trợ pháp lý của cô ấy.”

“… Trần Húc Đông, em giận thật đấy nhé.”

“Vậy em kẹp anh cho bõ tức đi.”

Tôn Lộ chưa kịp nghe rõ. Lời vừa dứt, anh đã bế thốc cô lên rồi bồng đi mất. Tới lúc cô kịp tiêu hóa cái câu nói dở hơi kia của anh thì cả người lẫn chiếc áo phao to sụ đã bị ném ngã xuống sofa.

“Ư… Ư…”

Tôn Lộ vươn tay đẩy đầu anh ra, năm ngón tay luồn sâu vào chân tóc thô cứng của người đàn ông mà ra sức kéo, nhưng anh vẫn cứ trơ như đá, chẳng hề nhúc nhích.

Người đàn ông dùng ngón tay cái và phần hổ khẩu bàn tay từ từ đẩy vạt áo len của cô lên cao. Làn da trắng ngần cứ lộ ra đến đâu, môi lưỡi anh lại áp sát m*t mát đến đấy, hơi lạnh bên ngoài tuyệt nhiên chẳng thể chạm vào cô lấy nửa phân.

Vốn dĩ Tôn Lộ chẳng có hứng thú gì, nhưng ngay khoảnh khắc bị anh ngậm lấy, tâm trạng cô bỗng chốc rạo rực hẳn lên. Bầu không khí rét mướt ướt ẩm của ngày đông phút chốc cũng hóa thành nóng rực khô khốc.

Sức đẩy cự tuyệt ban nãy đã bị thứ cảm xúc không tên ấy đánh tan, dần dà biến thành những cái v**t v* đầy tình ý mơn man.

Chiếc áo len bị đẩy hẳn lên tận ngực, lớp áo lót viền ren đệm m*t cũng bị lật ngược xuống. Xem chừng trước khi thưởng thức chiếc bánh ngọt hot trend kia, anh đã có dự tính đánh chén món “bánh kem điểm anh đào” này trước rồi.

“Trần Húc Đông…” Tôn Lộ khẽ đẩy anh một cái: “Anh đặt vé xe lúc mấy giờ để về lại Lâm Giang vậy?”

“Anh chưa mua.”

“Thế anh tính về bằng gì?”

Giữa lúc đang bận rộn “đánh chén”, anh ậm ờ đáp qua quýt: “Để tính sau đi…”

Tôn Lộ đập nhẹ vào vai anh: “Luật sư Lưu trao đổi với anh thế nào rồi?”

Anh ngước mắt lên nhìn cô, chịu hé miệng nhả ra nhưng đôi môi vẫn cố tình dán chặt lên: “Bàn bạc mất hai tiếng đồng hồ, tốn của anh tận năm ngàn tệ. Biết thế ngày xưa anh đi học luật cho rồi.”

“Cỡ anh mà học hiểu được chắc?”

Như sực nhớ ra điều gì, anh bật cười: “Anh mà học luật thì khéo em đã chẳng thèm để mắt tới anh rồi.”

“Sao lại nói thế?”

“Thì lúc ấy anh lại chẳng thành bản sao khác của Hướng Nguyên.”

Tôn Lộ lườm anh, cái đồ dở hơi này: “Rốt cuộc luật sư Lưu bảo sao? Quy trình thế nào?”

Anh lại vùi đầu xuống hít lấy hít để hai hơi, hương thơm ngập tràn khoang mũi: “Bảy ngày làm việc để chuẩn bị hồ sơ và viết đơn khiếu nại. Nộp cho Viện kiểm sát xong thì chờ tầm ba đến sáu tháng để họ thẩm tra. Thẩm tra xong thì Tòa án sẽ mất thêm khoảng một đến ba tháng nữa mới mở phiên tòa tái thẩm.”

“Lâu như vậy sao.” Vậy là mất đứt nửa năm trời rồi còn gì.

“Anh sẽ lén chạy về đây để báo cáo tiến độ cho em nghe mà.”

Chiếc sofa quá đỗi chật hẹp, anh bèn bế bổng cô lên đặt ngồi trên đùi mình, sau đó vội vã lột phăng áo khoác và chiếc quần jeans của bản thân.

Động tác của anh vô cùng cuống quýt. Ngay cả khoảnh khắc ấn cô xuống để tiến vào cũng mang đầy vẻ gấp gáp, vồ vập. Cú thúc ấy khiến Tôn Lộ cảm thấy vừa có chút xa lạ vì đã lâu không làm, vừa đau đến mức rơm rớm nước mắt. Anh lại còn dám nhăn nhở hỏi sao cô lại kích động đến mức nước mắt lưng tròng, báo hại bị cô cắn mạnh một cú trả thù ngay trên môi.

Trần Húc Đông khẽ rít lên một hơi, vươn tay bóp nhẹ cằm cô. Đôi môi cô vừa lúc cọ qua vết sẹo do dao cứa trong lòng bàn tay anh. Cô có thể cảm nhận rõ rệt nơi đó có một đường sẹo nhẵn thín dị thường.

Vết sẹo cắt ngang qua những đường chỉ tay thô ráp, tựa như đang vạch ra một ranh giới, chia cắt cuộc đời của một con người kể từ giây phút ấy.

Trần Húc Đông nhường lại quyền chủ động cho Tôn Lộ, một tay anh chống hờ lên thành sofa.

Tôn Lộ nói: “Chỉ nốt lần này thôi đấy… Lần sau anh không được làm thế này nữa đâu.”

“Như thế nào cơ?”

“Kiểu bất thình lình như bây giờ ấy.”

“Tại sao?”

“Bản tính anh thế nào anh còn không tự biết chắc? Chẳng bao giờ biết điểm dừng là gì.” Tôn Lộ vịn tay lên vai anh, rảnh tay vuốt lại những lọn tóc lòa xòa trước trán người đàn ông: “Em không muốn anh cứ dăm ba bữa lại lặn lội chạy tới đây tìm em.”

Anh dùng sức nắn mạnh lên b* m*ng căng mẩy của cô: “Tại sao lại không muốn?”

“Thế thì có khác gì so với trước kia đâu? Bố mẹ em vốn đã đang cấm cản anh rồi, lỡ họ phát hiện ra anh bằng mặt không bằng lòng, lén lút qua lại thì bao nhiêu công sức cố gắng của em đổ sông đổ bể hết.” Bị anh n*n b*p đến bực mình, Tôn Lộ nhích người né lên trên, làm cho điểm kết nối giữa hai người hoàn toàn trượt ra ngoài: “Hơn nữa, anh cũng phải chuẩn bị sẵn tâm lý đi, không phải vụ nào đưa ra tòa cũng nắm chắc một trăm phần trăm phần thắng đâu.”

“Nếu không thắng kiện thì tính sao?”

Nếu không thắng kiện thì tính sao ư?

Sao có thể chứ.

Cô lập tức đổi giọng: “Nhất định sẽ thắng mà.”

Nhất định sẽ thắng. Quan trọng nhất là cô tin anh có thể làm được.

Chỉ cần cô tin tưởng thì dẫu kết quả có ra sao, cô vẫn là của anh, cô vẫn có anh, và cô vẫn sẽ đợi anh.

Tôn Lộ nhún nhảy quá chậm, cảm giác chẳng bõ bèn gì. Trần Húc Đông nhìn chiếc áo len bị đẩy lên tận ngực cô, cái dáng vẻ nửa kín nửa hở ấy còn khiến anh phát điên hơn cả lúc không mặc gì. Anh xoay người đè cô xuống sofa, m*t mỗi bên một cái, mạnh mẽ giành lại quyền chủ động.

Nửa đêm về sáng, Tôn Lộ đói cồn cào phải bò dậy ăn hai miếng bánh ngọt. Bánh Basque hóa ra chính là bánh phô mai nướng, vị mằn mặn ngòn ngọt. Nếu không phải vì hơi ngấy, với cái bụng đói meo này, khéo cô đã xơi sạch cả ổ bánh rồi.

Trần Húc Đông không hảo ngọt. Anh rửa một quả táo rồi ngồi đối diện cô, cắn nhai rào rạo.

Tôn Lộ cúi xuống xách hộp quà hải sản dưới chân lên. Hộp quà nặng trĩu, dù đã bọc kín qua lớp bao bì vẫn ngửi thấy rõ mùi hải sản đặc trưng.

Cái tên in trên hộp nghe kêu gớm. Tôn Lộ đọc to: “Thịnh yến biển sâu thượng hạng, Trân phẩm đại dương thập cẩm.”

Quả đúng là “thập cẩm trọn bộ” thật. Xuyên qua lớp túi nhựa hút chân không, cô nhìn thấy đủ mọi loại động vật thân mềm dưới biển mà mình có thể gọi tên.

Trần Húc Đông cắn quả táo đánh “rốp” một tiếng, hất cằm hỏi: “Sao nào? Thích không?”

Tôn Lộ nhích cái hộp sặc mùi tanh mặn ra xa đĩa bánh ngọt: “Có gì mà thích với chả không, em có biết nấu đâu. Chẳng phải bảo gửi vẹm khô thôi sao? Ba cái thứ bào ngư, hải sâm khô này ở nhà làm sao mà chế biến được?”

Trần Húc Đông cũng mù tịt: “Lúc nào ăn thì lên mạng tra công thức vậy.”

“Để giờ em tra xem sao.”

Tôn Lộ xắn một miếng bánh ngọt cho vào miệng, tiện tay lên mạng nghiên cứu thử. Kết quả phát hiện món thì phải ngâm nở bằng nước, món lại phải ngâm nở bằng dầu ăn, tóm lại là cô hoàn toàn không biết làm.

Thôi cứ mang về nhà cho dì giúp việc nấu vậy, cô không muốn làm hỏng mấy món đồ ngon này.

“Kia là cái gì vậy?” Ánh mắt Trần Húc Đông dừng lại trên chiếc khay nhỏ đặt ở tủ rượu. Anh dùng ngón trỏ khều chiếc chìa khóa xe Toyota lên, ngơ ngác nhìn cô hỏi: “Của em à?”

“Không phải, của bạn trai em đấy, anh ấy để quên ở nhà em chưa lấy.”

“Kiểm sát viên Hướng dạo này hạ cấp tiêu dùng thế, từ BMW đổi thành Toyota rồi.”

Tôn Lộ mang dép lê, thò chân qua gầm bàn đạp anh một cái: “Anh bị dở hơi à! Lại còn nhắc tới anh ấy. Tốt nhất là anh nên biết ơn người ta một chút đi, vì chuyện của anh mà em phải nhờ anh ấy giúp đỡ đấy.”

Lượng thông tin này hơi lớn. Trần Húc Đông cắn dở miếng táo, hai chân khép lại, kẹp chặt lấy cổ chân cô.

“Nhờ giúp chuyện gì?”

Tôn Lộ không rút chân về được. Cô định làm mặt nghiêm nhưng lại bị cái tư thế này chọc cho buồn cười: “Nhờ anh ấy xem qua đống tài liệu em đã tổng hợp chứ sao. Này nhé, em còn tự lái chiếc xe này đi tìm anh ấy đấy.”

“Em biết lái xe rồi hả?”

“Trước giờ em vẫn biết lái mà.”

“Ừ, nhớ dạo trước em còn đòi lái xe bán tải đưa anh tới bệnh viện nữa cơ.” Nhớ lại chuyện cũ, anh không nhịn được cười: “Lúc đó em còn chẳng biết chiếc xe đó là số sàn. Giả dụ lúc ấy anh mà để em lái thật, em trèo lên xe rồi mới phát hiện mình không biết lái thì quê độ phải biết.”

“…” Tôn Lộ nhấc nốt chân kia lên, đạp anh thêm một cú nữa.

Nào ngờ lại bị anh kẹp chặt nốt.

Trần Húc Đông gặm sạch lõi táo rồi thò tay xuống gầm bàn tháo đôi dép lê của cô ra. Lột tất xong, anh giả vờ gãi cù lét nhưng cô chẳng hề có chút phản ứng nào. Cả biểu cảm lẫn đôi bàn chân của cô đều lạnh ngắt.

Chân cô vốn lạnh, dù xỏ trong dép bông vẫn lạnh buốt.

Trần Húc Đông nắm lấy mu bàn chân cô bóp mạnh, siết chặt đến mức khi buông ra còn hằn cả vết ngón tay. Đợi đến khi cô tức giận kêu oai oái vì đau, anh mới nhăn nhở kéo khóa áo khoác xuống, nhét chân cô vào trong vạt áo để ủ ấm.

Tôn Lộ ăn no bụng liền ngáp ngắn ngáp dài. Nhìn đồng hồ đã điểm ba giờ sáng, cô đi đánh răng rồi leo lên giường ngủ.

Sáng hôm sau tỉnh giấc, sàn nhà quanh sofa đã được quét dọn, lau chùi sạch sẽ. Vỏ bọc đệm sofa cũng được tháo ra giặt. Chút bánh ngọt ăn dở đã được đóng cẩn thận vào hộp rồi cất gọn trong tủ lạnh.

Trong nồi cơm điện vẫn còn đang ủ cháo trắng nóng hổi.

Thùng rác trong các phòng đều được thay túi mới tươm tất.

Căn hộ gọn gàng, sạch sẽ đến mức chẳng còn vương lại chút hơi hướm nào của đàn ông, cũng tuyệt nhiên không thể tìm ra lấy một vết tích về sự buông thả hoang đường của đêm qua.

Thế nhưng dường như đâu đâu cũng phảng phất bóng hình của anh.

Đúng là rành rọt cái khoản tự tạo “cảm giác tồn tại” cho bản thân. Tôn Lộ mỉm cười, khẽ xoa hai cánh tay, trong lòng chẳng hề thấy cô đơn chút nào.

Còn ba tháng nữa là tới kỳ nghỉ đông. Tôn Lộ tự đặt ra cho mình một cột mốc: hễ kỳ nghỉ đông bắt đầu, mặc kệ bên Viện kiểm sát đã có tin tức gì hay chưa, cô cũng sẽ tự mình lái xe tới Lan Sơn, đi câu cá, và đi tìm anh.

Ba tháng trôi qua rất nhanh.

Vốn dĩ nhịp sống và công việc thường ngày của Tôn Lộ đã được lấp đầy rất đỗi bận rộn. Những lúc rảnh rỗi, cô còn đăng ký thêm một lớp học yoga. Trong tuần thì đứng bục giảng dạy học sinh, cuối tuần thì tự mình cắp sách đi học.

Hậu chia tay, Ngô Du và cậu bạn trai Lâm Vũ Hàm vẫn cứ dây dưa giằng co qua lại. May mà chuyện đó không khiến Tôn Lộ phải khó xử. Thậm chí nhờ vậy mà Ngô Du còn khao cô mấy chầu ăn đêm, khiến cuộc sống về đêm của hai cô nàng lúc nào cũng náo nhiệt, chẳng có lúc nào rảnh rỗi.

Tháng Mười một, Tôn Kiến Hoành chính thức chuyển công tác.

Trước khi đi, hai vợ chồng đã an tâm thu xếp ổn thỏa cuộc sống của con gái ở Tây Kiều. Họ dặn dò dì giúp việc cách vài ba hôm lại qua dọn dẹp nhà cửa. Về phần Tôn Lộ, sau một hồi đắn đo, cô vẫn quyết định không dọn từ chung cư về nhà bố mẹ.

Mùa đông mà phải lủi thủi một mình trong căn nhà rộng thênh thang thì quả thực quá đỗi lạnh lẽo.

Lịch trên bàn cứ vơi đi từng tờ một. Chẳng mấy chốc đã cận kề cuối tháng Mười hai.

Hướng Nguyên mang quà đến Đông Bình biếu bố mẹ Tôn Lộ. Uông Tình giữ anh ấy lại ăn bữa cơm. Lúc trò chuyện trên bàn ăn, nhắc tới Tôn Lộ, Hướng Nguyên mới phát hiện ra hai ông bà vẫn chưa hề hay biết chuyện Trần Húc Đông nộp đơn xin tái thẩm lại vụ án.

Uông Tình than vãn rằng Tôn Lộ từ nhỏ vừa ngoan ngoãn lại thông minh, ngặt nỗi cứ dính vào chuyện yêu đương là y như rằng đâm ra ngu ngốc và ngang bướng.

Bà vỗ bốp một cái vào lòng bàn tay, nói: “Ây da, cháu bảo bác nghĩ nát nước cũng chẳng hiểu nổi tại sao nữa. Có phải do trước đây bác chưa từng dạy nó cách nhìn người hay không. Cái chuyện hệ trọng cả đời mà nó chỉ nhìn mỗi cái mã bề ngoài, chẳng thèm màng tới nhân phẩm hay gia cảnh người ta ra sao.”

Tôn Kiến Hoành liếc bà, nháy mắt ra hiệu bảo vợ tiết chế phản ứng lại. Dù sao mọi chuyện cũng đã qua rồi.

“Thực ra…” Hướng Nguyên đặt chiếc thìa canh xuống: “Thực ra Lộ Lộ nhìn người chuẩn lắm bác ạ. Trần Húc Đông ấy, vì công hay vì tư thì cháu cũng từng tiếp xúc vài lần rồi. Khách quan mà nói, anh ta là một người khá tốt.”

“Hả?” Uông Tình sững sờ.

Hướng Nguyên giải thích: “Vụ án năm xưa của Trần Húc Đông, anh ta không chủ động tham gia, tình tiết cũng không quá nghiêm trọng. Thực tình nếu đem vụ đó ra xét xử vào thời điểm hiện tại, kết quả có thể sẽ hoàn toàn khác. Bản chất anh ta không hề tệ, là một người tốt.”

Nói đoạn, Hướng Nguyên khẽ mỉm cười, nửa đùa nửa thật bộc bạch: “Việc Lộ Lộ chọn anh ta, thú thật là cháu không cam tâm, nhưng cháu có thể hiểu được.”

Uông Tình và Tôn Kiến Hoành đưa mắt nhìn nhau, chẳng hiểu Hướng Nguyên hôm nay bị làm sao, hai ông bà có chút ngỡ ngàng.

“Thôi chúng ta không đánh giá người ta nữa, không tệ là được rồi. Cứ nhìn cái cách cậu ta nuôi nấng đứa trẻ kia là đủ hiểu.” Sợ Hướng Nguyên uống nhiều quá mất tỉnh táo, Uông Tình dứt khoát múc thêm cho anh một bát canh: “Chẳng phải cháu khen món canh vịt hầm này của bác ngon lắm sao? Uống thêm bát nữa đi cháu.”

Lời nói của Hướng Nguyên trên bàn ăn hôm nay cứ lộn xộn, chẳng đâu vào đâu, cứ như thể đã say mèm rồi vậy.

Nhưng sự thật là, chỉ có mình anh ấy biết, kết quả giải quyết đơn xin tái thẩm của Trần Húc Đông đã có rồi.

Viện kiểm sát đã hoàn tất việc xác minh tài liệu và kết thúc quá trình thẩm tra. Kết quả cuối cùng là: Chấp thuận kháng nghị, kiến nghị Tòa án mở phiên tòa tái thẩm.