Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Chương 50

“Sao thế anh?”

Thấy anh cúp máy xong cứ mang vẻ mặt ngập ngừng muốn nói lại thôi, Tôn Lộ bèn dắt Tiểu Hàng bước tới: “Ai gọi vậy anh?”

Trần Húc Đông cất điện thoại đi: “Người yêu cũ của em.”

Tôn Lộ lười chấp nhặt với anh: “Anh ấy tìm anh có chuyện gì?”

“Việc công.” Trần Húc Đông đưa mắt nhìn quanh tìm taxi: “Để anh gọi xe cho hai cô trò về trước nhé. Người bên Viện kiểm sát đang trên đường tới đây, lát nữa xong việc anh sẽ quay lại lái xe đi sau.”

Tôn Lộ không đồng ý: “Để em ở lại đợi cùng anh. Em sẽ dắt Tiểu Hàng vào trung tâm thương mại dạo thêm một vòng, lúc nào xong việc anh cứ gọi điện, em sẽ đợi anh tới đón.”

Trẻ con vốn rất nhạy cảm. Dẫu không hiểu người lớn đang nói gì, nhưng qua bầu không khí bỗng chốc chùng xuống cùng lớp mồ hôi mỏng rịn trong lòng bàn tay Tôn Lộ, cậu nhóc vẫn lờ mờ nhận ra sự bất an đang hiện hữu.

“Cô Tôn ơi…” Trần Vũ Hàng siết chặt lấy tay Tôn Lộ, tay kia lại với sang túm lấy ống quần Trần Húc Đông, nằng nặc đòi chen vào đứng giữa hai người.

Quả bóng bay trên tay cậu nhóc lơ lửng cứ đập búng búng vào đầu Trần Húc Đông. Anh bế bổng cậu lên, thuần thục luồn sợi dây buộc bóng qua quai cặp sách rồi dùng một tay thắt gọn lại thành nút.

Nhìn cái thao tác thắt nút điêu luyện mà kỳ lạ ấy, rốt cuộc Tôn Lộ cũng cảm nhận được đôi chút sự chân thực về quá khứ từng làm thủy thủ của anh.

Trần Húc Đông dặn dò Tiểu Hàng: “Lát nữa con cứ chơi với cô Tôn trong trung tâm thương mại nhé, chú sẽ quay lại đón con nhanh thôi.”

Trần Vũ Hàng tỏ rõ vẻ lo lắng: “… Chú đi đâu vậy? Có phải các chú cảnh sát lại đến tìm chú không?”

“Chú có chút việc cần phối hợp với cảnh sát thôi.” Trần Húc Đông đưa tay véo nhẹ má cậu nhóc: “Sao lại làm cái vẻ mặt này hả? Tưởng chú là người xấu sao?”

Trần Vũ Hàng dõng dạc đáp chắc nịch: “Chú không phải người xấu.”

“Đúng vậy, đến học sinh tiểu học còn biết, lẽ nào cảnh sát lại không biết sao? Con cứ đi theo cô Tôn nhé, không được khóc, cũng đừng làm phiền cô, nghe chưa?”

“… Dạ.” Trần Vũ Hàng mếu máo, nom có vẻ chực khóc đến nơi.

Tôn Lộ xoa đầu cậu rồi quay sang nói với Trần Húc Đông: “Điều tra đến tận lúc này chắc hẳn đã có kết luận rồi, họ tìm anh giờ này hẳn là có việc gấp. Do chưa được lập án, em cũng không rõ họ tiến hành theo quy trình nào, nhưng biết đâu xác nhận xong xuôi lần này là mọi chuyện thực sự kết thúc đấy.”

Chắc hẳn, hẳn là, biết đâu…

Bản thân cô vốn chẳng dám chắc chắn điều gì. Chính vì thế, cô không muốn bỏ về trước mà quyết định nán lại đây đợi anh.

Trong trung tâm thương mại người qua kẻ lại tấp nập náo nhiệt, ở lại một nơi như vậy ít nhất cũng giúp cô không đến mức quá hoang mang hay hoảng loạn.

Chiếc xe của Viện kiểm sát chẳng mấy chốc đã tiến tới. Hướng Nguyên ngồi ở ghế phụ, vô cùng đường hoàng mở cửa bước xuống đón người.

Ngay từ đằng xa, anh ấy đã nhìn thấy Trần Húc Đông đang ngồi trên chiếc ghế dài ngoài trời cùng Tôn Lộ bên cạnh. Hai người họ dắt theo một đứa trẻ chẳng cùng chung máu mủ ruột rà với ai trong cả hai, dưới chân lại đặt hai chiếc túi mua sắm. Cảnh tượng ấy trông hệt như một gia đình nhỏ vừa dạo phố xong đang ngồi đợi taxi vậy.

“Lộ Lộ.” Hướng Nguyên trong bộ đồng phục kiểm sát viên đứng trang nghiêm trước mặt họ, buông một tiếng thở dài gần như không thể nhận ra: “Em cũng ở đây sao.”

Tôn Lộ gật đầu, mỉm cười nói: “Vâng, em tới mua chút quần áo, vừa bước ra ngoài thì nhận được điện thoại của anh.”

“Làm phiền hai người đi dạo rồi.” Thực tâm Hướng Nguyên chẳng thể nào dễ chịu cho nổi, thế nên anh ấy tạm thời phớt lờ Trần Húc Đông, nở nụ cười gượng gạo mang tính khuôn sáo: “Không cần lo lắng đâu, chỉ là có vài chi tiết nhỏ cần xác nhận lại thôi.”

Tới lúc này anh ấy mới chuyển dời ánh mắt về phía Trần Húc Đông: “Đi theo tôi nào, có gì về Viện kiểm sát rồi hẵng nói.”

“Không được…”

Trần Vũ Hàng nãy giờ vẫn đứng im thin thít, lúc này bỗng nhiên bùng nổ. Cậu nhóc cố kìm những giọt nước mắt, gào lớn về phía Hướng Nguyên: “Bố Húc là người tốt! Chú không được bắt bố ấy đi!”

Cậu giật tay ra khỏi tay Tôn Lộ. Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng bừng, cậu dùng hết sức bình sinh bắt chéo hai cánh tay lại thành hình chữ X hướng thẳng về phía Hướng Nguyên.

Những người xung quanh hiếu kỳ ngoái lại nhìn, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Tiểu Hàng?” Tôn Lộ ban đầu không hiểu động tác của Trần Vũ Hàng, trông cứ như đang giơ tay phát biểu trong lớp vậy. Ngay sau đó cô mới sực nhận ra, hóa ra cậu đang làm động tác phóng tia laser Ultraman để tấn công Hướng Nguyên.

“Không được bắt bố Húc đi! Chú không được bắt bố ấy đi!”

Tiểu Hàng ra sức vung vẩy cánh tay, thế nhưng thứ sức mạnh siêu phàm có thể đánh bại người lớn trong tưởng tượng đã không xuất hiện. Cậu nhóc òa khóc nức nở.

Tôn Lộ ngồi xổm xuống, kéo cậu lại gần rồi dịu dàng lau nước mắt cho: “Trần Vũ Hàng, em hiểu lầm rồi. Chú này không phải cảnh sát đâu, em từng gặp chú ấy rồi mà, em quên rồi sao? Chú ấy đến đây không phải để bắt người, chỉ là có chút chuyện cần tìm chú Húc Đông để hỏi han thôi. Khoảng một tiếng nữa là chú ấy về rồi, cô trò mình sẽ ở lại đây đợi chú ấy nhé.”

Trần Vũ Hàng lem nhem nước mắt nước mũi: “… Thật không cô?”

Tôn Lộ rút khăn giấy thấm sạch mặt mũi cho cậu: “Đương nhiên rồi, cô không lừa em đâu. Chẳng phải ban nãy em bảo muốn chơi tô tranh cát sao? Vừa hay giờ đang rảnh rỗi, cô dẫn em đi tô nhé. Em muốn tô hình tàu ngầm hay hình cá mập khổng lồ nào?”

Cô đưa mắt nhìn Trần Húc Đông, ra hiệu bảo anh cứ đi đi. Đã có cô ở đây rồi, dỗ dành trẻ con chính là chuyên môn của cô mà.

Trần Húc Đông gật đầu, đưa tay vò rối mái tóc lởm chởm như lông nhím của cậu nhóc rồi sải bước tiến về phía xe của Viện kiểm sát: “Kiểm sát Hướng, tôi chỉ có thời gian một tiếng đồng hồ thôi, anh cũng nghe thấy rồi đấy. Nếu không, lát nữa quay lại tôi khó ăn nói với bạn gái và con trẻ lắm.”

Hướng Nguyên liếc nhìn anh, kéo cửa xe ra: “Lên xe đi. Nếu anh chịu phối hợp thì chưa tới một tiếng là xong thôi.”

Những lời Hướng Nguyên nói hoàn toàn là sự thật. Lần này anh ấy đến tìm Trần Húc Đông chỉ để xác nhận lại một chi tiết then chốt từ bốn năm trước.

Khoảng thời gian qua, phía Viện kiểm sát không hề dồn tâm sức vào sự việc này. Suy cho cùng, đây vẫn chưa được coi là một vụ án chính thức được thụ lý, trong khi ai nấy đều ngập đầu với mớ công việc cấp bách khác. Đặc biệt là sau khi phát hiện những thông tin do phía Ngụy Hách Phương cung cấp có yếu tố bịa đặt, bóp méo, bọn họ lại càng không có lý do gì để phải sốt sắng.

Sáng nay, khi các đồng nghiệp tiến hành rà soát và tổng hợp lại hồ sơ lần cuối, họ đã phát hiện ra một điểm mấu chốt của toàn bộ sự việc.

Dựa theo lời khai của nhân chứng Trương Hào, Trần Húc Đông sau khi dùng dao đâm trọng thương Ngô Quảng Toàn đã đẩy hắn xuống biển, sau đó mới tiến hành thả xuồng cứu sinh.

Thế nhưng, dựa vào những bức ảnh chụp hiện trường từ bốn năm trước, sợi dây đai cố định xuồng cứu sinh trên tàu rõ ràng đã bị cắt đứt bằng dao. Mặt cắt cực kỳ ngọt và tuyệt nhiên không vương một giọt máu nào.

Chi tiết này hoàn toàn trùng khớp với lời khai của Trần Húc Đông, sợi dây đai ấy đã bị chính tay Ngô Quảng Toàn cắt đứt ngay từ trước khi vụ xô xát giữa hai người nổ ra.

Và sau khi tự tay cắt đứt dây đai, do vẫn lóng ngóng không biết cách hạ xuồng nên hắn mới gọi Thuyền phó nhất Trần Húc Đông tới giúp đỡ.

Lập luận này đã giải thích lý do tại sao trên mặt cắt của sợi dây đai không hề dính vết máu từ con dao. Theo như Trương Hào khai, trong lúc giằng co, hai người bọn họ chỉ sử dụng duy nhất một con dao làm bếp. Con dao ấy đến tận lúc thu giữ vẫn còn dính đầy máu me bê bết, vậy thì làm sao có chuyện dùng nó để cắt đứt dây đai mà lại chẳng để lại chút dấu vết nào được.

Thêm một chi tiết nữa, trong quá trình khám xét thu thập chứng cứ khi ấy, cảnh sát không tìm thấy quá nhiều đồ đạc cá nhân của Ngô Quảng Toàn trên tàu. Từ đó có thể suy luận rằng, toàn bộ số tư trang ấy đã được hắn khuân hết lên chiếc xuồng cứu sinh.

Về sau, trong một đợt triệu tập thẩm vấn lại Trương Hào, gã vẫn không thể cung cấp được bất kỳ thông tin nào liên quan đến tung tích đống đồ đạc của Ngô Quảng Toàn. Đã vậy, lời khai trong cả hai lần đều vô cùng cứng nhắc, y xì đúc nhau đến từng trình tự câu chữ. Phía điều tra có cơ sở để nghi ngờ gã đã học thuộc lòng như thể đã lên kịch bản từ trước.

Tuy nhiên, tất cả những điều trên cũng chỉ dừng lại ở mức độ suy luận. Chiếu theo những vật chứng và nhân chứng hiện tại, căn bản không đủ điều kiện để Viện kiểm sát nộp kháng nghị tái thẩm.

“Chúng tôi cân nhắc sẽ không đưa ra kháng nghị.” Đối chiếu lời khai với Trần Húc Đông xong xuôi, Hướng Nguyên đan hai tay vào nhau đặt lên mặt bàn: “Lời khai của anh và của Trần Viễn đều rất khớp, không có vấn đề gì. Nhưng việc nhân chứng Trương Hào đột ngột thay đổi khẩu cung lại tồn tại những kẽ hở cực kỳ lớn. Chúng tôi đã tra ra được lịch sử cuộc gọi vô cùng dày đặc giữa gã và người chồng hiện tại của Ngụy Hách Phương từ nửa tháng trước. Gã nói rằng đó là những cuộc gọi do chồng Ngụy Hách Phương liên hệ để nhờ vả gã ra làm chứng.”

Trần Húc Đông ngả người ra lưng ghế, gương mặt anh không có biểu cảm nào khác, cũng chẳng hề hùa theo tiếp lời.

Hướng Nguyên hỏi: “Trần Húc Đông, có phải anh đang nắm giữ thông tin tố giác nào đó mà vẫn chưa chịu cung cấp cho chúng tôi không?”

“Kiểm sát viên Hướng này.” Trần Húc Đông ngước mắt lên, xuyên qua chiếc bàn rộng chừng nửa cánh tay nhìn thẳng vào Hướng Nguyên: “Tôi chẳng có trong tay bằng chứng nào cả, lấy gì mà tố giác đây?”

Hướng Nguyên đáp: “Lúc bị dượng của Ngụy Hách Phương quấy rối nhiều lần, anh vốn có thể báo cảnh sát để họ giúp thu thập chứng cứ.”

Anh ấy gõ gõ chiếc bút máy, nói tiếp: “Chúng tôi tra ra được sau khi ra tù, anh đã nhiều lần chuyển tiền cho Ngụy Hách Phương. Bản thân bà ta cũng thừa nhận, ngoài chuyển khoản thì anh còn đưa tiền mặt vài lần. Bà ta cho rằng anh làm vậy là do có tật giật mình.”

Trần Húc Đông khẽ cười: “Các anh điều tra mà suy diễn chủ quan thế sao?”

Hướng Nguyên bình thản đáp trả: “Đương nhiên là không, chúng tôi chỉ làm việc dựa trên chứng cứ.”

“Vậy chứng cứ hiện tại cho thấy Ngụy Hách Phương không đủ căn cứ để kháng cáo rồi chứ gì?”

“Không sai. Nhưng tôi cần biết tại sao anh không chủ động cung cấp thông tin về việc bị người nhà họ Ngô tống tiền.”

“Tôi thấy không cần thiết phải tố cáo. Kẻ giết người là chồng bà ta, tôi chẳng có thành kiến gì với người phụ nữ ấy cả. Bà ta vốn không hề biết trên tàu đã xảy ra chuyện gì nên việc nghi ngờ tôi ra tay cũng là lẽ bình thường.”

Hướng Nguyên cúi nhìn tập tài liệu: “Nếu Viện kiểm sát tiến hành điều tra về hành vi vu khống của họ, anh có muốn trình bày thêm gì không?”

“Không.” Trần Húc Đông đáp gọn lỏn: “Nhưng tôi không muốn cứ phải ra vào Viện kiểm sát hay đồn công an vì chuyện này nữa đâu.”

Hướng Nguyên ngước lên nhìn anh: “Rất tiếc, chuyện này không do anh quyết định. Chúng tôi sẽ chuyển hồ sơ sang cơ quan công an để xác minh. Nếu họ cần lấy lời khai, mong anh hợp tác.”

Trần Húc Đông buông tiếng thở dài, liếc nhìn đồng hồ: “Tôi về được chưa?”

“Anh về được rồi.” Hướng Nguyên bắt đầu thu dọn đồ đạc trên bàn, vờ như vô tình hỏi một câu: “Hai người… giờ coi như đã ổn định rồi sao?”

Hai người? Hai người nào cơ?

Cậu đồng nghiệp nãy giờ vẫn ngồi ghi chép bên cạnh lập tức dỏng tai lên hóng hớt.

Trần Húc Đông vốn đã đứng dậy chuẩn bị rời đi, nghe vậy bèn dừng lại. Anh nở nụ cười: “Rất ổn định. Hôm nay cô ấy còn đột ngột kéo tôi đến trung tâm thương mại thử quần áo, bảo là cuối tuần này sẽ ra mắt phụ huynh. Thế nên thực lòng cảm ơn anh nhé, chuyện này mà khép lại êm xuôi, Lộ Lộ biết tin chắc chắn sẽ vui lắm.”

Nét mặt Hướng Nguyên vẫn điềm nhiên không chút gợn sóng. Anh ấy cài lại chiếc bút máy vào túi áo ngực, đứng dậy và nói: “Không có gì.” Ngập ngừng trong chốc lát, anh ấy liếc nhìn chiếc áo khoác bụi bặm của Trần Húc Đông rồi bồi thêm: “Lộ Lộ tính toán cũng chu toàn thật, còn dẫn anh đi sắm đồ trước cơ đấy. Mua Âu phục đúng không?”

Nụ cười trên khóe môi Trần Húc Đông vụt tắt, anh quay lưng sải bước ra khỏi phòng thẩm vấn.

Dẫu vừa ghi được một bàn danh dự, Hướng Nguyên cũng chẳng mảy may thấy vui vẻ gì.

Anh ấy không ngờ Tôn Lộ lại nghiêm túc với mối quan hệ này. Anh ấy vẫn luôn chờ đợi, đợi cô đùa vui chán chê, đợi cô thu hồi lòng mình. Ai mà ngờ chờ tới chờ lui, cô lại chuẩn bị dẫn Trần Húc Đông về ra mắt bố mẹ.

“Kiểm sát Hướng.” Cậu đồng nghiệp cũng đứng lên theo: “Lúc về để tôi lái xe cho.”

“Được.”

Cậu đồng nghiệp cầm chìa khóa xe đi ra ngoài, lầm bầm một câu như muốn bất bình thay cho Hướng Nguyên: “Lạ lùng thật, gu của con gái Viện trưởng Tôn cũng đáng lo ngại phết.”

Đồ ngon đồ xịn không thích, lại cứ khoái nhai thứ cơm độn cát.

Tính tình của cái hạng người đó cô ta chịu đựng nổi sao? Làm gì có ai dịu dàng, chu đáo, thấu tình đạt lý được như Kiểm sát Hướng cơ chứ.

Trở về cơ quan, vụ khiếu nại của gia đình họ Ngô cũng chính thức khép lại. Viện kiểm sát ra quyết định bác đơn, đồng thời truy cứu trách nhiệm pháp lý đối với họ.

Ngụy Hách Phương và Trương Hào đều khai rằng mọi chuyện là do dượng của Ngô Quảng Toàn chỉ đạo, bản thân họ hoàn toàn mù tịt về kiến thức pháp luật.

Qua quá trình điều tra mở rộng, cơ quan chức năng phát hiện Ngụy Hách Phương quả thực đã bị lợi dụng và tẩy não, tin sái cổ rằng cái chết của chồng mình có liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến Trần Húc Đông. Lời khai giả của Trương Hào cũng là do thông đồng với dượng của Ngô Quảng Toàn. Hai gã đàn ông đã thỏa thuận chia chác êm xuôi, phần để lại cho Ngụy Hách Phương thực chất chẳng đáng là bao.

Khối lượng công việc vốn đã khổng lồ, nay lại còn phải còng lưng dọn dẹp cái mớ bòng bong này để xoa dịu dư luận.

Hướng Nguyên cắm mặt vào làm việc quần quật suốt hai ngày, đến lúc ngẩng đầu lên thì đã là thứ Sáu.

Trong cuộc họp buổi sáng, anh ấy thoáng thất thần. Sực nhớ tới lời Trần Húc Đông bảo cuối tuần này sẽ ra mắt gia đình Tôn Lộ, tâm trí anh ấy bỗng chốc treo ngược cành cây.

Thấy anh ấy có một buổi họp mà mất tập trung đến hai lần, vị sếp liền gọi cậu đồng nghiệp của Hướng Nguyên lại hỏi xem anh ấy bị làm sao.

Cậu đồng nghiệp gập tài liệu lại, bĩu môi đáp: “Bị lụy tình đấy ạ.”

“Vì con gái lão Tôn à?”

“Vâng ạ. Đại tiểu thư cũng biết cách chuốc thêm phiền phức cho Viện trưởng Tôn quá cơ, đi yêu ngay một kẻ có tiền án tiền sự.”

Vị sếp nghe chẳng hiểu gì, cau mày kéo người lại: “Thế nào là có tiền án tiền sự? Cậu nói rõ xem nào.”

Nói đến đây cậu đồng nghiệp cũng hơi chột dạ, chẳng biết mình có nên bàn tán chuyện sau lưng người ta hay không. Nhưng nghĩ lại thì đối tượng đã công khai rành rành ra đấy, sắp dẫn về ra mắt phụ huynh đến nơi rồi, có gì mà không được nói chứ.

“Là bạn trai của con gái Viện trưởng Tôn đó sếp. Đợt trước cháu có kể là bắt gặp cô ấy ở nhà đối tượng liên quan đến vụ án ấy. Gã đó chính là Thuyền phó nhất trong vụ án Lan Thịnh, Trần Húc Đông, kẻ mà dạo trước bị lật lại lời khai đấy ạ.”

Vì ngày mai phải ra mắt bố mẹ Tôn Lộ, Trần Húc Đông cất công tới tận trung tâm thương mại sắm sửa một thùng sữa tươi, một hộp thực phẩm chức năng nhập khẩu, một bộ mỹ phẩm Estée Lauder và thêm hai cây thuốc lá Trung Hoa vỏ mềm.

Anh đã giao kèo xong xuôi với Trần Vũ Hàng: Tối thứ Bảy cậu nhóc phải ngoan ngoãn ở nhà một mình. Bữa tối anh sẽ gọi pizza cho cậu, ăn xong thì làm bài tập một tiếng, sau đó có thể xem tivi đợi anh về.

Biết chú sắp đi gặp bố mẹ của cô Tôn, Trần Vũ Hàng hỏa tốc vẽ ngay một tấm thiệp nhỏ. Cậu nhóc tô vẽ tất tần tật những biểu tượng tốt lành nhất mà mình biết, nào là chữ “Phúc”, nào là hình mặt cười, rồi nắn nót nêm thêm một câu: “Chúc ông bà dồi dào sức khỏe, mỗi ngày một tiến bộ.”

Sắp sửa ra khỏi cửa, Trần Húc Đông nhận được tấm thiệp ấy. Hai tay xách đầy hộp quà, anh vẫn cố xoay qua xoay lại ngắm nghía tấm thiệp nhỏ đến hai lần.

Trước nay anh chưa từng nghĩ việc nuôi nấng một đứa trẻ lại mang đến sự báo đáp, hay nói đúng hơn là một niềm kinh ngạc vui sướng đến vậy.

Chính vì thế, anh khẽ cau mày, nghẹn lời chẳng biết nói gì.

Trần Vũ Hàng cứ tưởng mình vẽ xấu, căng thẳng vân vê ngón tay: “Không đẹp ạ? Bố mẹ cô Tôn có thích không chú?”

“Đẹp lắm, chắc chắn họ sẽ thích.” Trần Húc Đông sực tỉnh, bật cười khen ngợi: “Vẽ đẹp thế này, xem ra lớp Mỹ thuật mẹ đăng ký cho con học có hiệu quả rồi.”

Trần Vũ Hàng bẽn lẽn cười. Cậu nhóc chắp hai tay ra sau lưng, khẽ cúi gập người rồi lạch bạch chạy ùa về phía bàn ăn để uống nước ép và ăn pizza.

Trần Húc Đông chỉnh lại cổ áo: “Chú đi đây Tiểu Hàng, nhớ làm bài tập đấy, lát về chú sẽ kiểm tra.”

Trần Húc Đông tay xách nách mang lỉnh kỉnh đồ đạc đi xuống lầu. Anh mở cửa ghế phụ nhét hết đồ vào trong rồi mới vòng sang bên kia ngồi vào ghế lái.

Cảm giác chật chội, bó sát của chiếc áo sơ mi khiến anh không khỏi căng thẳng. Anh hít một hơi thật sâu, mười ngón tay gõ gõ lên vô lăng. Trần Húc Đông đang định chụp ảnh tấm thiệp gửi cho Tôn Lộ, sẵn tiện báo cáo việc mình sẽ xuất phát sớm để ghi điểm trong mắt bố mẹ vợ tương lai.

Nào ngờ vừa rút điện thoại ra, anh đã nhận được tin nhắn của cô.

[Trần Húc Đông, anh đã đi chưa?]

Nhìn dòng tin nhắn vừa hiện lên màn hình, nụ cười nhạt trên khóe môi anh tắt ngấm.

Ba giây sau, cô quả nhiên gửi thêm: [Em xin lỗi, bố em đột xuất có việc bận, hôm nay không thể dùng bữa cùng nhau được rồi.]

Trần Húc Đông cảm thấy đầu óc mình trong khoảnh khắc ấy như hỏng mất rồi. Nếu không, anh đã chẳng thể nào thốt ra một câu hỏi ngớ ngẩn sau một quãng trầm mặc đằng đẵng như thế:

[Vậy còn mẹ em? Mẹ em có rảnh không?]

Tôn Lộ hiển nhiên bị câu hỏi này làm cho cứng họng, rất lâu sau cô mới hồi âm.

[Em xin lỗi, bữa tối hôm nay hủy rồi anh ạ.]

Trần Húc Đông đưa tay cởi bớt hai nút áo sơ mi. Anh liếc nhìn đống quà chất bên ghế phụ, cùng tấm thiệp viết tay của Tiểu Hàng.

Cầm điện thoại lên, anh nhắn hỏi: [Còn em thì sao? Lộ Lộ, em có đến được không?]

  1. Thuốc lá Trung Hoa vỏ mềm (软中华): Một thương hiệu thuốc lá cao cấp rất nổi tiếng tại Trung Quốc, thường được dùng làm quà biếu xén sang trọng trong các dịp lễ tết hay ra mắt.
  2. Mỗi ngày một tiến bộ (天天向上): Câu khẩu hiệu rất phổ biến ở các trường học Trung Quốc dùng để khích lệ trẻ em học tập.