Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Chương 41

“Lộ ơi, cậu còn nghe tớ nói không đấy?”

“Có nghe mà, tớ đang ăn cơm.”

Ngô Du than ngắn thở dài: “Năm nay đen đủi thế không biết, làm việc gì cũng trắc trở.”

Tôn Lộ nghe vậy thì phì cười: “Cậu cũng cảm tính quá rồi đấy. Chỉ vì Tống Điển về nước một chuyến, thậm chí hai người còn chưa chạm mặt nhau mà cậu đã than vãn không ngớt rồi.”

“Chuyện tốt đến bao nhiêu cũng chẳng chê thừa, chứ chuyện xấu dính một cái thôi là đủ phiền phức rồi. Sao cậu có thể bình tĩnh được thế nhỉ? Không được, tớ phải nghĩ cách học hỏi thái độ đối nhân xử thế của cậu mới được. Hay là tớ cũng đi luyện viết thư pháp nhé, chẳng phải người ta hay bảo thư họa đồng nguyên sao? Tớ sẽ kết hợp cả hai luôn. Giáo viên có được học ké lớp thư pháp của trường không nhỉ? Để lát nữa tớ đi hỏi thử xem.”

Tâm trí của Ngô Du đã thoắt bay sang chuyện khác. Thực ra, Tôn Lộ lại khá ngưỡng mộ thái độ sống của bạn mình: cứ tuôn một lèo trút hết bầu tâm sự với bạn bè xong là nháy mắt lại “đầy cây máu” ngay. Dẫu cho thanh máu có sụt giảm nhanh đến mấy thì thời gian bơm đầy lại cũng chẳng mất bao lâu.

Tôn Lộ thấy ghen tị lắm, ngặt nỗi bản thân cô lại chẳng thể làm theo được.

Dẫu vậy, sau cuộc điện thoại này, Tôn Lộ vẫn cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Hai cô gái hàn huyên xong chuyện của mình thì cứ quăng điện thoại đó rồi đi làm việc riêng. Tới tận lúc sực nhớ ra để cúp máy, cuộc gọi đã tự ngắt từ đời nào do lỗi mạng.

Tôn Lộ đang mải cảm thán tình bạn đẹp đã chữa lành cuộc sống của mình, ngoảnh đi ngoảnh lại đã nhận ngay thông báo từ nhà trường, yêu cầu cô mỗi thứ Bảy phải lên trường dạy một tiếng cho lớp năng khiếu thư pháp.

Cái tình bạn đẹp đẽ ấy phút chốc đã hóa thành miệng quạ linh nghiệm. Quả nhiên trên đời này có những chuyện cấm có nói gở bao giờ. Vừa mới nhắc đến lớp thư pháp xong là có ngay một lớp từ trên trời rơi xuống, báo hại cô bây giờ đến ngày nghỉ cuối tuần cũng chẳng còn trọn vẹn nữa.

Ngẫm lại, Ngô Du là giáo viên Mỹ thuật, hiện tại các lớp năng khiếu đang quá tải, đến giáo viên môn chính như cô còn bị lôi ra xếp lớp “chữa cháy” thì cô bạn thân kia chắc chắn cũng chẳng thoát nổi.

Quả đúng như dự đoán, thông báo được gửi đi đồng loạt. Ngô Du lập tức quăng ngay tấm ảnh chụp màn hình, than vãn chuyện mình bị xếp dạy một tiết Mỹ thuật từ một giờ đến hai giờ chiều thứ Bảy.

[Lộ ơi! Tớ sụp đổ mất thôi! Ngày nghỉ cuối tuần của tớ tan tành mây khói rồi!]

Tâm trạng Tôn Lộ bỗng chốc cân bằng trở lại. Cô chụp màn hình tin nhắn thông báo của mình rồi gửi qua máy: [Thứ Bảy gặp nhé. Cậu dạy từ một giờ đến hai giờ, còn tớ là từ một giờ rưỡi đến hai giờ rưỡi, rất hân hạnh đón tiếp cậu tan lớp thì qua học lỏm.]

Mẹ Trần Vũ Hàng đã đăng ký cho cậu nhóc lớp Mỹ thuật. Mãi đến một tuần sau, khi Tôn Lộ lên trường dạy lớp năng khiếu mới phát hiện ra chuyện này.

Nửa tiếng trước khi vào học hai người mới nhận được danh sách điểm danh. Nhìn qua một lượt chẳng thấy cái tên nào quen mắt. Lớp Thư pháp của Tôn Lộ toàn học sinh từ lớp ba trở lên, trong khi lớp Mỹ thuật của Ngô Du lại rặt một đám nhóc tì lớp nhỏ.

Ngô Du chỉ tay vào một cái tên trong danh sách rồi bảo Tôn Lộ: “Trần Vũ Hàng học vẽ lớp tớ này.”

Tôn Lộ liếc nhìn cuốn sổ điểm danh, khẽ “ừ” một tiếng, nhưng trong bụng lại thầm thắc mắc, cớ sao Trần Húc Đông lại đăng ký lớp này cho thằng bé nhỉ?

Bình thường Trần Vũ Hàng chưa từng bộc lộ sự hứng thú đặc biệt nào với môn vẽ, thậm chí đến cái thói quen vẽ bậy lên sách giáo khoa cũng chẳng có. Lý do mong con thành tài lại càng khiên cưỡng hơn. Bản thân Trần Húc Đông vốn dĩ là kẻ chẳng có chút cảm quan nghệ thuật nào, đời nào anh lại chủ động đưa thằng bé đi học Mỹ thuật chứ.

Phải đợi đến lúc Trần Vũ Hàng tới lớp thì bí ẩn này mới được giải đáp. Bởi lẽ, người đưa cậu nhóc đến trường hôm nay là Lâm Mỹ Tư.

Tuy chưa từng gặp mặt Lâm Mỹ Tư, nhưng ngay khoảnh khắc chạm mặt cô ấy, Tôn Lộ lập tức nhận ra đó chính là mẹ của Trần Vũ Hàng.

Lâm Mỹ Tư là một người phụ nữ rất trẻ, dù có bảo cô ấy là một nữ sinh thích trang điểm đậm thì cũng chẳng ngoa. Nom diện mạo ấy, thật khó tin rằng cô ấy đã từng trải qua hai đời chồng và là mẹ của hai đứa trẻ.

Xem ra dạo gần đây Trần Vũ Hàng đang sống cùng mẹ, nên thông báo đăng ký lớp ngoại khóa của nhà trường cũng do cô ấy xem và quyết định. Vậy còn Trần Húc Đông thì sao? Là do anh đang gặp rắc rối, hay chỉ đơn thuần muốn lui lại nhường không gian cho hai mẹ con họ đoàn tụ?

“Cô Tôn ơi.” Trước khi bước vào lớp, Trần Vũ Hàng nhìn thấy Tôn Lộ liền vung vẩy bàn tay nhỏ xíu chào cô.

Tôn Lộ cũng mỉm cười vẫy tay đáp lại.

Lâm Mỹ Tư đã quá quen thuộc với giọng nói của Tôn Lộ. Đưa con vào lớp xong, cô ấy không quên bước tới bắt chuyện: “Chào cô Tôn, tôi là mẹ của Trần Vũ Hàng, chúng ta từng trao đổi qua điện thoại rất nhiều lần rồi ạ.”

Người phụ nữ vừa tiến lại gần, Tôn Lộ đã ngửi thấy một mùi nước hoa khá nồng. Hương thơm toát lên vẻ sang trọng, đắt tiền, thế nên dù xịt hơi nhiều cũng chẳng hề mang lại cảm giác hắc hay gai mũi.

“Chào chị.” Tôn Lộ đặt xấp giấy luyện chữ đang sắp xếp dở xuống, ngước nhìn đối phương: “Vâng, nhưng tính ra hôm nay mới là lần đầu tiên hai chúng ta gặp mặt. Chú của Vũ Hàng từng nhắc với tôi rằng chị sẽ đến đây ở cùng bé một thời gian.”

“Trước đây đã làm phiền cô nhiều rồi, đôi lúc còn làm cô không thể liên lạc được với tôi khi cần. Thời gian này tôi muốn gắng hết sức để bù đắp cho thằng bé. Bởi chắc cô cũng biết, bố thằng bé sắp ra tù rồi, sau này tôi sẽ chẳng còn mấy cơ hội được thường xuyên ở bên cạnh con nữa.”

Động tác thu dọn giấy vở của Tôn Lộ bất chợt dừng lại. Cô chậm rãi ngước mắt nhìn thẳng vào Lâm Mỹ Tư.

Đối phương mỉm cười, dáng vẻ có đôi phần ngại ngùng: “Là do Tiểu Hàng lỡ miệng nói hớ trước. Hôm nọ anh Húc Đông mời tôi đi ăn, trên bàn cơm anh ấy cũng có tâm sự với tôi dăm ba câu. Tôi không rõ tường tận giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, nhưng tôi lờ mờ đoán được cô đang băn khoăn vì chuyện anh ấy từng vướng vòng lao lý.”

Đôi môi Tôn Lộ khẽ mấp máy, nhưng rốt cuộc cô vẫn không biết phải nói gì.

Lâm Mỹ Tư tiến lên một bước: “Thực tình tôi rất ngạc nhiên khi anh ấy lại cởi mở chia sẻ quá khứ của mình với cô nhanh đến vậy. Bởi lẽ, cái khoảng thời gian anh ấy mới vào trỏng… trạng thái tâm lý thực sự tồi tệ lắm. Tôi kể chuyện này cốt chỉ muốn nói cho cô biết, điều đó chứng tỏ anh ấy không xem cô như một cuộc tình qua đường chớp nhoáng ở Tây Kiều này, anh ấy đang nghiêm túc với cô đấy.”

Tôn Lộ không muốn đào sâu thêm chủ đề này: “Ngại quá mẹ của Vũ Hàng, đang ở trường nên tôi không tiện bàn chuyện tình cảm cá nhân.”

“Tôi xin lỗi. Tôi chỉ muốn bày tỏ rằng tôi rất thấu hiểu sự e ngại của cô, nhưng chuyện năm xưa nếu đổ hết lỗi lên đầu anh ấy thì quả thực quá bất công. Suy cho cùng, bọn họ đều là nạn nhân cả. Chồng cũ của tôi là một kẻ quá đỗi ngốc nghếch. Thực ra, nếu không phải tại anh ta thì chẳng ai trong số họ phải vướng cảnh tù tội cả.” Cô ấy buông một tiếng thở dài: “Nhắc mới nhớ, giá như người bỏ mạng hôm ấy không phải lão Chu, chắc chắn hai người bọn họ đã không đến mức hành xử mất lý trí như vậy.”

Rõ ràng Lâm Mỹ Tư chủ động tiếp cận Tôn Lộ vì mang theo khao khát muốn giãi bày, và chính Tôn Lộ cũng đã kịp thời chắt lọc được những thông tin mà mình hằng mong muốn tìm hiểu.

“Mẹ Vũ Hàng này.” Tôn Lộ đặt xấp giấy luyện chữ đã xếp gọn gàng sang một bên: “Tôi còn khoảng nửa tiếng nữa mới tới giờ đứng lớp, tôi có thể mời chị đi uống chút nước được không?”

Tại quán trà sữa trước cổng trường, Tôn Lộ gọi hai cốc trà sữa trân châu nóng hổi, một cốc vị dưa lưới, một cốc vị khoai môn. Cô bưng khay nước tới bàn rồi mời Lâm Mỹ Tư chọn trước.

Lâm Mỹ Tư cầm lấy cốc bên trái, mỉm cười bảo: “Tôi uống cốc khoai môn nhé, tôi rất thích vị này.”

Tôn Lộ gật đầu. Cô cắm ống hút xuyên qua lớp màng bọc của cốc trà sữa dưa lưới rồi nhấp một ngụm.

Lâm Mỹ Tư lặng lẽ đánh giá người phụ nữ ngồi đối diện. Lý do khiến cánh đàn ông mê mẩn cô gái này thì chỉ cần nhìn lướt qua là đủ hiểu. Tôn Lộ đích thị là hình mẫu phụ nữ được phái mạnh săn đón nhất, chẳng có vị trí thứ hai. Dáng vẻ thanh khiết tựa hoa khôi học đường của cô dư sức khơi dậy khát khao che chở nguyên thủy nhất sâu thẳm bên trong bản năng của con người.

“Mẹ Vũ Hàng này, tôi chỉ còn tầm hai mươi phút nữa là phải quay lại trường, thế nên tôi mạn phép hỏi thẳng vào vấn đề một chút nhé.”

Có điều ngay khi cô cất lời, thái độ quyết đoán, dứt khoát xen lẫn sự lịch thiệp, nhã nhặn ấy lại hòa quyện, bù trừ một cách hoàn hảo cho vẻ ngoài mong manh của cô.

Lâm Mỹ Tư cũng mỉm cười đáp: “Không sao đâu, cô cứ hỏi đi, tôi không ngại sự thẳng thắn của cô đâu.”

Tôn Lộ gật đầu: “Tôi không hiểu mối quan hệ giữa chồng cũ của chị và lão Chu mà chị nói. Đặc biệt là lão Chu, người này là ai? Tôi chưa từng nghe anh ấy nhắc tới bao giờ.”

“Lão Chu chính là thuyền trưởng Chu.”

Tôn Lộ hiểu ra rồi, Thuyền trưởng Chu, sở dĩ Trần Húc Đông không nhắc đến là vì ông ấy đã qua đời.

Lâm Mỹ Tư nói tiếp: “Anh Húc Đông ngày trước tuy sáng dạ thông minh nhưng lại không mấy quan tâm đến chuyện học hành. Nếu không có lão Chu, anh ấy đã chẳng bao giờ nghĩ tới việc thi vào Đại học Hàng hải. Chồng cũ của tôi cũng nhờ đi theo bọn họ nên mới trở thành thủy thủ chính quy. Vì vậy, lão Chu đối với họ chính là đại ân nhân. Hơn nữa, những lúc ra khơi, mọi người đều sinh hoạt cùng nhau nên tình cảm vô cùng gắn bó. Chuyện sau đó thì cô cũng biết rồi đấy. Nếu chồng cũ của tôi không cản lại, anh Húc Đông đã định liều mạng với Ngô Quảng Toàn. Thực ra, lúc đó nếu hai bên đánh nhau thật có khi lại hay, ít nhất xông vào được bên trong thì sẽ biết lão Chu đã mất rồi.”

Những lời Lâm Mỹ Tư vừa kể gần như trùng khớp hoàn toàn với suy đoán của Tôn Lộ sau khi cô đọc qua các bài báo năm xưa.

Cô đã lờ mờ đoán được mọi hành động thiếu lý trí của Trần Húc Đông và Trần Viễn trên tàu khi ấy đều xuất phát từ mục đích cứu người, nhưng không ngờ lão Chu bị bắt làm con tin lại có vị trí quan trọng đối với họ đến vậy.

“Chồng cũ của tôi là một người rất trọng tình nghĩa, lại vô cùng cố chấp. Sau khi bị tuyên án, anh ấy đã chủ động đề nghị ly hôn với tôi ngay trong tù. Lần đầu tiên tôi vào thăm, đơn ly hôn đã được đưa thẳng vào tay tôi rồi.”

“Là bố Trần Vũ Hàng chủ động đệ đơn ly hôn sao?”

Vừa buột miệng hỏi xong Tôn Lộ mới thấy mình hơi thất thố, nhưng may mà Lâm Mỹ Tư không hề để bụng.

Lâm Mỹ Tư cười gượng gạo: “Đúng vậy, coi như anh ấy cũng làm được một chuyện tốt. Tôi lấy anh ấy là vì nhắm trúng khoản thu nhập cao của nghề đi tàu. Nếu không cô thử nghĩ xem, tôi lấy một người đàn ông lớn hơn mình tận mười tuổi để mong cầu điều gì chứ?”

Chẳng rõ có phải do Tôn Lộ ảo giác hay không, nhưng ánh mắt thì không thể lừa người được. Tình cảm của Lâm Mỹ Tư dành cho Trần Viễn dường như không hề hời hợt như những gì cô ấy vừa nói.

Có lẽ Lâm Mỹ Tư cũng nhận ra mình đã đi hơi xa chủ đề chính, bèn bưng cốc trà sữa lên, chỉnh lại tư thế ngồi.

“Anh Húc Đông đôi khi trông có vẻ tưng tửng bất cần, nhưng thực chất lại là người rất đáng tin cậy. Chỉ cần nhìn vào việc anh ấy nhận nuôi Tiểu Hàng, cô cũng đủ hiểu nhân phẩm của anh ấy ra sao rồi. Tôi ở làng kế bên, từ mười mấy tuổi đã nghe danh anh ấy. Anh ấy ra khơi kiếm tiền nuôi gia đình từ rất sớm, phải đến khi gặp lão Chu mới bắt đầu nghiêm túc chuyện học hành. Hồi học đại học xa nhà, anh ấy còn thi lấy bằng nhân viên cứu hộ. Mùa hè làm huấn luyện viên lái mô tô nước trên biển, anh ấy từng cứu mạng một người, được người ta gửi thư cảm ơn đăng lên cả mặt báo. Mẹ anh ấy đã cắt bài báo đó ra dán cẩn thận lên tường. Mãi sau này khi xảy ra chuyện, tinh thần của bác gái mới trở nên suy sụp.”

Những chuyện này anh chưa từng kể với cô.

Thế nhưng Tôn Lộ không hề cảm thấy mình bị giấu giếm.

Lâm Mỹ Tư bưng cốc trà sữa trên tay nhưng từ nãy tới giờ vẫn chưa kịp uống ngụm nào: “Vậy nên anh ấy thực sự là một người rất tốt. Tôi nói ra những điều này chỉ vì cảm thấy quá bất công. Sự tử tế của một người thường chẳng đổi lấy được bao nhiêu hồi đáp, nhưng chỉ cần một lần lầm lỡ, mọi mặt từ công việc, đời tư đến tình cảm đều lập tức bị tác động nặng nề.”

“Tôi hiểu chị muốn nói gì, cũng rất cảm ơn chị đã chia sẻ với tôi nhiều chuyện đến vậy.” Tôn Lộ liếc nhìn đồng hồ, sắp đến giờ vào lớp: “Tôi và Trần Húc Đông quen biết đã lâu, nhưng dường như phải đến tận bây giờ tôi mới có cái nhìn trọn vẹn về anh ấy. Cảm ơn chị, mẹ của Vũ Hàng, tôi phải về trường đây.”

“… Vâng, cô Tôn cứ đi làm việc đi. Tôi nán lại thêm chút nữa để đợi Tiểu Hàng.”

“À đúng rồi.” Tôn Lộ không đứng lên ngay: “Chị có biết kẻ vẫn luôn tìm Trần Húc Đông để đòi tiền là ai không?”

“Đòi tiền sao?” Lâm Mỹ Tư kinh ngạc, tròng mắt chuyển động chậm chạp: “Tôi không biết, có người tìm anh ấy đòi tiền ư? Người như thế nào thế?”

Tôn Lộ chỉ mím môi: “Tôi cũng không rõ nữa.”

“Chắc anh ấy không mắc nợ ai đâu. Cô Tôn à, tôi nghĩ anh ấy nhất định đang có nỗi khổ tâm nào đó, chứ anh ấy không thể nào vướng vào chuyện nợ nần được.”

Về cái khoản Trần Húc Đông không thể nào mắc nợ người khác, những ai từng quen biết anh dường như đều dám khẳng định chắc nịch.

Tôn Lộ thực sự phải đi rồi. Cô đứng dậy: “Tôi hiểu, nên chị không cần phải nói thêm nữa đâu. Bản thân anh ấy cũng có miệng mà, anh ấy đã không muốn nói thì cứ mặc kệ anh ấy đi.”

“Vâng.” Lâm Mỹ Tư cũng đứng lên theo, chẳng hiểu sao lại thở phào nhẹ nhõm: “Cô nói đúng. Cùng là phụ nữ với nhau, tôi rất thấu hiểu tâm trạng của cô lúc này. Thực ra ban đầu tôi cũng không định nói nhiều đến thế, nhưng vì Tiểu Hàng vô cùng quý mến cô, mà tôi lại luôn tin rằng trực giác của trẻ con là chuẩn xác nhất. Một người đàn ông tốt như anh Húc Đông, hoàn toàn xứng đáng với một người phụ nữ tốt.”

Đây là đang khen cô phải không?

“Cảm ơn chị.”

Tôn Lộ cứ ngỡ cuộc trò chuyện ngày hôm đó sẽ là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất cô bàn luận về chuyện tình cảm cá nhân với Lâm Mỹ Tư. Ai mà ngờ, hai ngày sau cô lại nhận được tin nhắn từ người phụ nữ ấy.

Lâm Mỹ Tư: [Cô Tôn, hôm nay tôi vừa qua đây thì thấy cảnh này. Cô xem thử chuyện này có liên quan đến vụ đòi tiền kia không?]

Tôn Lộ còn đang mù mờ chưa hiểu chuyện gì thì ngay sau đó đối phương đã gửi kèm một bức ảnh.

Bức ảnh được Lâm Mỹ Tư chụp tại chợ chim hoa cá cảnh. Nằm ngay chính giữa khung hình là tiệm Thủy sinh Tân Hàng đang đóng kín cửa, trên bề mặt cánh cửa cuốn bị tạt một mảng lớn sơn đỏ choét.

Sơn đã khô được một nửa. Có lẽ kẻ tạt sơn muốn mô phỏng màu máu tươi nhằm tạo ra một bầu không khí rùng rợn, đe dọa đến tính mạng. Ngặt nỗi màu sơn được chọn lại chói lọi quá mức, nhìn y chang tiết lợn tươi, vẩy bê bết trước cửa tiệm nom vừa lố lăng vừa nực cười chứ chẳng hề đáng sợ như tưởng tượng.

Xem xong bức ảnh, Tôn Lộ chẳng biết phải trả lời ra sao. Cô nhíu chặt hàng chân mày, cơn giận nghẹn giữa lồng ngực khiến cô khó thở vô cùng.

Đang ngồi trong văn phòng, nghe tiếng chuông báo hết tiết vang lên dồn dập, cô đứng phắt dậy định đi rót nước, nhưng lại nhận ra cốc nước của mình vẫn còn đầy ắp.

Tôn Lộ muốn đánh người. Đúng vậy, ngay lúc này đây cô chỉ muốn giáng mạnh cho Trần Húc Đông vài đấm.

Cô tin chuyện anh bị người ta tống tiền là sự thật. Bởi bản tính anh vốn là thế, cái thói bao đồng trách nhiệm cứ hay trỗi dậy, hễ có chuyện gì xảy ra là lại chẳng phân biệt tốt xấu, cứ thế vơ hết vào mình.

Bất luận đám đòi tiền kia mang mục đích gì, nhắm mắt lại cũng có thể đoán được khoản tiền đó chắc chắn không phải thứ anh bắt buộc phải đưa. Có khi ban đầu anh còn lầm tưởng mình đang làm việc thiện, cứ giúp được ai thì giúp.

Nhưng cái đạo lý “cho một bát gạo là ân, cho một đấu gạo là oán”, trên đời này có ai là không hiểu chứ?

Cái gã này chẳng những luôn thừa thãi thứ tinh thần trách nhiệm vô bổ, mà lại còn tự luyến, kiêu ngạo, lúc nào cũng đinh ninh bản thân có thể kiểm soát được mọi cục diện.

Giờ thì sao? Mất kiểm soát rồi chứ gì.

Thử hỏi như vậy thì làm sao Tôn Lộ có thể không muốn đấm anh cho được!

Ngay đêm hôm đó, Tôn Lộ đã gặp phải một giấc mơ đè nén đến mức không thở nổi.

Rõ ràng cô đang nằm trên chiếc giường của chính mình, ấy vậy mà thứ mùi hương ngập tràn trong khoang mũi ở cõi mộng lại là thứ mùi ngai ngái, ẩm mốc tỏa ra từ chiếc đệm xơ dừa nhà anh.

Anh chồm người đè lên cô, bắt đầu hôn từ bờ môi, đuôi mắt, rồi dần dà trượt xuống cần cổ và trước ngực. Nụ hôn ấy tựa như việc anh vừa phóng sinh một chú cá nhỏ trơn ướt lên xương quai xanh của cô, để mặc nó cứ thế quẫy đạp trôi tuột xuống dưới.

Cảm giác m*t mát trước ngực vô cùng chân thực. Từ cái cọ xát nhè nhẹ của hàm răng, cho đến sự trêu đùa ướt ẩm, thô ráp từ đầu lưỡi, cô đều có thể cảm nhận rõ mồn một. Bởi lẽ, tất thảy những điều ấy không có ngoại lệ nào khác, đều bắt nguồn từ chính ký ức x*c th*t chân thật nhất.

Anh tách hai chân cô ra, dùng hai ngón tay m*n tr*n, x** n*n lấy điểm nhạy cảm ấy.

Bàn tay anh rất to, những ngón tay lại thon dài, dễ dàng chạm đến tận sâu nơi suối nguồn ẩm ướt đang tuôn trào. Đôi lúc chỉ cần hai ngón tay của anh, cô cứ thế ngồi lên là có thể dễ dàng chạm đỉnh.

Tôn Lộ nhíu mày. Cô ý thức được rằng mình đang nằm mơ. Quả đúng là ngày ngày tưởng nhớ thì đêm về mộng mị, ban ngày cô đã nghĩ ngợi quá nhiều chuyện về anh rồi.

Còn chưa kịp đón nhận cảm giác thỏa mãn quen thuộc truyền khắp cơ thể, cô đã choàng mở mắt, thẫn thờ nhận ra bản thân đang đơn độc nằm giữa căn phòng tối om. Điều khó chịu nhất chính là, cơ thể cô vẫn còn lưu giữ trọn vẹn thứ d*c v*ng chân thật ươn ướt từ trong giấc mộng.

Vươn tay lấy chiếc điện thoại, đồng hồ hiển thị ba giờ bốn mươi lăm phút sáng.

Cô nằm nghiêng người, kéo chăn cuộn chặt lấy cơ thể mình.

  1. Thư họa đồng nguyên (书画一家): Ý nói thư pháp và hội họa có chung một nguồn gốc, nguyên lý, những người luyện được thư pháp đẹp thì cũng dễ dàng học được cách vẽ tranh và ngược lại.
  2. Cho một bát gạo là ân, cho một đấu gạo là oán (升米恩斗米仇) : Nghĩa là khi người ta gặp khó khăn, cho một chút ít thì họ biết ơn, nhưng nếu cho quá nhiều sẽ sinh thói ỷ lại, đến lúc không cho nữa thì quay ra thù oán. Tương tự câu “Cứu vật vật trả ơn, cứu nhân nhân trả oán”.