Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Chương 28

“Ly bia cuối cùng em uống hơi nhanh.” Tôn Lộ gối đầu lên ngực Trần Húc Đông, tự trách ban nãy mình lỡ ham vui quá chén.

Anh hôn l*n đ*nh đầu cô coi như đáp lời.

Giường như đang bồng bềnh, hoặc có lẽ chính cô đang trôi nổi trên giường. Trên áo thun của Trần Húc Đông có in dòng chữ. Tôn Lộ nhắm mắt, ngón tay không chịu để yên mà cứ vẽ vời m*n tr*n trên đó. Miết đến một mép chữ nhỏ bị tróc ra do giặt nhiều, cô vừa khều nhẹ một cái thì đã bị anh giữ chặt tay lại.

“Nhột.”

Tay Tôn Lộ không cựa quậy nữa, cô ngẩng đầu hôn lên quai hàm anh. Anh cúi xuống ngậm lấy bờ môi cô, hé mở rồi chầm chậm m*t mát đôi môi mềm mại, trơn bóng.

Anh thưởng thức quá đỗi chăm chú khiến Tôn Lộ không nhịn được bèn hỏi: “Vị gì vậy anh?”

“Tôm hùm đất, vị tê cay.” Anh chép miệng: “Còn có cả vị của con ma men nữa.”

Tôn Lộ vừa chực bật cười thì anh bất ngờ vén áo cô lên, ngậm lấy bên trái mà m*t mát: “Đậu phộng nhắm rượu.”

“Trần Húc Đông!”

Cô cười đánh anh, nhưng khi bàn tay buông xuống lại trở nên dịu dàng, men theo đường nét cơ bắp săn chắc ở bụng anh trượt xuống, luồn thẳng vào trong cạp quần. Nghe thấy tiếng anh khẽ hít sâu, cô mang tâm tư trêu chọc muốn đánh thức anh.

“Anh uống nhiều không thế Trần Húc Đông?”

“Không nhiều, sao vậy?”

“Nghe bảo đàn ông uống nhiều thì không cương nổi đâu.”

“Anh không uống nhiều.” Anh mổ nhẹ lên môi cô: “Là em uống nhiều thì có, Lộ Lộ.”

“Một xíu thôi.” Cô dùng tay ra hiệu mức độ, đại khái là say sương sương cỡ một lóng tay. Sợ trong phòng tối anh không nhìn rõ, cô giơ tay sát sát vào mặt anh. Nào ngờ anh tóm chặt lấy cổ tay cô, lật người đè cô xuống dưới, hoàn toàn đảo ngược thế trận công thủ.

Anh giã rượu nhanh hơn cô. Ban nãy cả hai còn nóng rực như hai lò lửa, giờ cô chỉ thấy trong khoang miệng anh man mát. Lúc bị anh m*t mát, cô có cảm giác như ba điểm nhạy cảm trên cơ thể mình vừa bị nhét tạm vào ngăn mát tủ lạnh vậy.

Sự liên tưởng ấy khiến cô không kìm được mà cười khúc khích. Anh chẳng biết cô đang cười cái gì, chỉ thấy cô hệt như một con hồ ly trắng nhỏ, vừa thanh thuần, đáng yêu lại vừa quyến rũ. Cô có thể vô tư nhảy múa trên trái tim anh. Dẫu cho có bị lợi dụng, bị hút cạn tinh lực để giúp cô tu luyện thành tinh đi chăng nữa, anh cũng chẳng màng.

Bởi lẽ anh cam tâm tình nguyện.

Tấm chăn rơi tuột xuống sàn, theo sau là những mảnh vải mỏng manh cuối cùng vương lại trên người cả hai. Trần Húc Đông thành thạo kéo ngăn kéo tủ đầu giường, xé vỏ một chiếc “áo mưa” rồi đeo vào.

Anh nhoài người xuống hôn cô: “Bên trong ấm lắm, Lộ Lộ.”

Nếu là bình thường, Tôn Lộ nhất định sẽ bịt miệng anh lại. Nhưng dưới sự thôi thúc của men say, cô chỉ hơi rướn eo lên, khẽ r*n r* vài tiếng rồi co chân quấn lấy người anh.

Đêm nay trôi qua chẳng hề cuồng nhiệt mà chỉ lấy việc tiếp nhận và hòa quyện vào nhau làm đích đến, từng nhịp chuyển động đều vô cùng sâu và chậm rãi. Trôi qua một nửa, chiếc giường đã ướt đẫm đến mức không thể nằm được nữa. Hai người ôm nhau cuộn tròn ở một góc giường. Vì đều không quen có người ngủ chung nên cả hai cứ chập chờn lúc tỉnh lúc mê, dẫu vậy lại có một giấc ngủ rất đỗi bình yên.

Tôn Lộ quên cài báo thức. Lúc bị đánh thức bởi tiếng nước chảy, cô nhanh chóng nhận ra điều đó bèn ngồi bật dậy, vội vàng cầm điện thoại lên xem giờ.

Năm giờ rưỡi.

May quá, giờ anh về vẫn còn kịp.

Tôn Lộ trở dậy đẩy cửa phòng tắm, thấy anh đang đứng dưới vòi hoa sen. Trên người cô cũng đang không mặc gì, thế là cô bước thẳng vào tắm chung với anh, tắm rửa một hồi rồi cả hai lại quấn lấy nhau làm thêm hiệp nữa.

Trần Húc Đông rời đi đúng lúc sáu giờ tròn. Tôn Lộ ngủ nướng thêm một giấc, đến hơn tám giờ thì bị chuông điện thoại đánh thức. Liếc nhìn màn hình, là Uông Tình gọi tới.

Đầu óc Tôn Lộ vẫn còn lơ mơ, hai mắt nhắm tịt mở không lên: “Mẹ…”

Đầu dây bên kia nghe giọng đã ngập tràn năng lượng: “Lộ Lộ, máy giặt ở nhà bị rỉ nước rồi, lát nữa mẹ mang ít quần áo qua nhà con giặt nhé.”

Tôn Lộ hoảng hốt ngồi bật dậy: “Mấy giờ mẹ qua ạ?”

“Thì con dậy rồi nên mẹ qua lúc nào chẳng được.”

Tôn Lộ cuống cuồng đưa mắt quét quanh căn phòng ngủ bừa bộn như bãi chiến trường: “Mười giờ hẵng qua mẹ ơi, cho con ngủ thêm chút nữa.”

Uông Tình sinh nghi: “Tối qua mấy giờ con mới ngủ đấy?”

Do tính chất công việc nên Tôn Lộ chưa từng thức khuya bao giờ, đồng hồ sinh học theo đó cũng cực kỳ chuẩn chỉnh. Lịch trình mười một giờ ngủ, bảy giờ thức là bất di bất dịch. Dù có ép thức khuya cô cũng thức không nổi, từ ngày đi làm tới nay gần như chưa bao giờ xảy ra tình trạng sáng gọi không dậy nổi.

Trong tình thế cấp bách, Tôn Lộ đành lôi cô bạn thân ra làm bia đỡ đạn: “Tối qua Ngô Du sang nhà con ăn đêm, hai đứa mải chơi nên ngủ hơi muộn ạ.”

Uông Tình cũng không nghĩ nhiều, con bé dọn ra ngoài ở chẳng phải vì muốn có thời gian tự do buổi tối hay sao: “Được rồi, thế muộn chút mẹ qua. Con ngủ đi, lúc nào dậy thì gọi mẹ.”

Tôn Lộ làm gì còn tâm trí đâu mà ngủ tiếp. Cô ôm cái mặt sưng húp trở dậy dọn dẹp phòng ốc, sáng bảnh mắt đã phải lột vội tấm ga giường nham nhở không nỡ nhìn. Vốn dĩ chỉ định thay mỗi ga giường, nhưng tính ám ảnh cưỡng chế trỗi dậy khiến cô lột luôn cả bộ chăn ga gối đệm bốn món, nhét tất tần tật vào máy giặt bấm nút.

Đống vỏ tôm trên bàn ăn đã được Trần Húc Đông dọn dẹp sạch sẽ từ lúc nào không hay. Tôn Lộ xách túi rác trong phòng ngủ và nhà bếp, bộ dạng đầu bù tóc rối đi xuống lầu vứt rác lúc sáng sớm.

Nửa tiếng sau, Uông Tình xách theo túi quần áo bẩn tới nơi, vừa bước vào đã ngửi thấy mùi cay nồng thoang thoảng khắp nhà.

Bà vừa vào cửa đã đưa tay phẩy phẩy trước mũi: “Hai đứa đặt đồ ăn quán nào mà nặng mùi thế? Nhưng ngửi cũng thơm thật.”

Nổi lửa xào nấu ngay trong nhà, mùi làm sao mà không nồng cho được?

“À… chắc do tụi con ăn không hết để trong bếp nên mùi chưa bay đi được ạ.”

Uông Tình đi ra ban công giặt quần áo, nhìn thấy ga giường, vỏ chăn đang phơi ngoài đó bèn lên tiếng khen ngợi: “Phải thế chứ, giặt giũ là cứ phải dậy sớm giặt rồi phơi nắng cả ngày. Cái tính này của con rất giống mẹ, không như bố con, cứ thích giặt quần áo lúc nửa đêm. Giặt xong là quần áo ướt sũng cứ ủ lỳ trong máy giặt, đến lúc giũ ra thì nhăn nhúm cả lại.”

Tôn Lộ hỏi: “Máy giặt ở nhà bị hỏng chỗ nào vậy mẹ?”

“Mẹ cũng không rõ, dù sao cũng dùng mấy năm rồi, bố con bảo ráng thay luôn cái mới cho xong.”

Uông Tình giặt đồ xong liền đi vào bếp lượn lờ một vòng. Thấy đĩa tôm hùm đất ăn dở, bà bóc một con, vừa bóc vừa lầm bầm: “Cái giống này nghe bảo toàn nuôi dưới rãnh nước bẩn thôi phải không? Ăn ít thôi. Từ lúc con dọn ra ngoài, mẹ chỉ lo con cứ bạ đâu ăn đấy mấy cái thứ này.”

Tôn Lộ cạn lời chẳng buồn phân bua, chỉ lẳng lặng rót cốc nước uống.

“Ây da, ăn cũng ngon phết nhỉ.”

Tôm hùm đất ngâm trong nước sốt qua đêm lại càng đậm đà hơn. Uông Tình bóc thêm con nữa, ngoái hỏi Tôn Lộ: “Là cái quán ngày trước con từng đặt về nhà ăn đúng không?”

Ở huyện không có nhiều quán chuyên bán tôm hùm đất, Tôn Lộ thường chỉ ăn ở một tiệm quen. Cô ậm ờ cho qua chuyện, chẳng ừ hữ cũng không phủ nhận. Uông Tình tưởng quán đổi đầu bếp nên cũng không để bụng, bèn hỏi Tôn Lộ ăn trưa chưa để hai mẹ con cùng ra ngoài ăn.

Ăn trưa xong, tiễn Uông Tình về, Tôn Lộ mệt mỏi ngả phịch xuống sofa, rút điện thoại ra nhắn tin khớp “lời khai” với Ngô Du. Cô chỉ sợ nhỡ ngày nào đó mẹ nhắc lại bữa tôm hùm đất này mà Ngô Du lại ngớ người ra, thế nào cô cũng phải bịa thêm một lời nói dối khác để lấp l**m.

Đầu dây bên kia, Ngô Du quả thực vừa mới ngủ dậy, giọng điệu nghe như vẫn còn đang say giấc nồng. Chẳng biết cô bạn thân có lọt tai được chữ nào không, Tôn Lộ chốt hạ: “Nói chung là nếu sau này mẹ tớ có vô tình nhắc tới chuyện này trước mặt cậu, cậu tuyệt đối đừng phủ nhận là xong.”

“… Ừ…” Ngô Du ậm ừ ngái ngủ: “Biết rồi… Tối qua người ngồi ăn tôm hùm đất ở nhà cậu là tớ… Khoan đã! Lộ! Tối qua ai tới nhà cậu ăn tôm hùm đất hả!”

“…”

Đầu dây bên kia tỉnh táo hẳn: “Cậu có người yêu rồi?”

Biết chẳng thể giấu giếm thêm được nữa, Tôn Lộ đành thừa nhận: “Coi là vậy đi.”

“Ai thế?”

“… Cậu biết người đó đấy.”

“Đùa à? Cậu với Hướng Nguyên quay lại với nhau rồi sao? Ủa mà không đúng, hai người tái hợp thì cớ gì phải giấu diếm mẹ cậu làm chi.”

“Không phải anh ấy.”

“Thế thì là ai? Gã bạn trai cũ trước đó nữa của cậu hả? Cậu điên rồi sao?”

“Cũng chẳng phải gã đó.”

Từ điện thoại truyền đến tiếng gãi đầu sột soạt: “Vậy tớ còn quen biết ai được nữa? Vòng tròn quan hệ chung của hai đứa mình hiện giờ chỉ quanh quẩn trong trường học, tớ có nghe phong thanh cậu thân thiết với nam đồng nghiệp nào đâu.”

“Không phải giáo viên.”

“Tổ trưởng à?” Ngô Du tỏ vẻ hài hước cười trêu: “Đừng bảo là phụ huynh học sinh nào đấy nhé? Cậu đi làm người thứ ba phá hoại gia đình nhà người ta hay gì?”

“Là phụ huynh.” Tôn Lộ ngập ngừng đôi chút: “Nhưng tớ tuyệt đối không làm bé ba đâu nhé.”

Ngô Du hét toáng lên: “Cấm không được đi đâu hết! Ở yên đó đợi tớ! Tớ chạy qua ngay đây!”

Tốc độ xuất hiện của Ngô Du phải gọi là nhanh như chớp. Vừa bước vào nhà, cô nàng đã ngửi thấy mùi cay nồng, bèn hít lấy hít để quanh người Tôn Lộ y chang chó nghiệp vụ đánh hơi. Cuối cùng, với đôi mắt tinh tường, cô nàng tia ngay trúng vết đỏ chót trên ngực cô bạn.

“Á á á! Tôn Lộ, cậu phá giới rồi!” Ngô Du cứ như phát điên, đi vòng quanh săm soi cô: “Là ai? Phụ huynh của bé nào? Lớp cậu à? Lớp cậu làm gì còn vị phụ huynh nào ly hôn một mình nuôi con nữa ngoài…” Tới đây, cô ấy bỗng dừng lại, hai mắt trợn trừng, người ngửa nhẹ ra sau: “Mẹ kiếp, không thể nào?”

Tôn Lộ lôi tuột cô bạn từ lối ra vào vào thẳng phòng khách, ấn ngồi xuống sofa: “Đừng hét nữa, chính là anh ấy.”

Sợ đoán nhầm người, Ngô Du dùng khẩu hình miệng mấp máy gọi tên cậu học sinh nọ.

Tôn Lộ gật đầu xác nhận.

“Cậu… số cậu hưởng thụ đồ ngon thật đấy… đúng là giấu nghề nha. Rốt cuộc là thế nào, chuyện xảy ra từ bao giờ vậy?”

Tôn Lộ bảo cô ấy bình tĩnh lại: “Cậu đừng kích động thế, cũng chẳng phải chuyện gì to tát, được một thời gian rồi.”

Ngô Du tặc lưỡi, chỉ tay vào mặt cô: “Cậu nói mau, là trước hay sau đợt thao giảng dự giờ?”

Tôn Lộ mím môi đáp: “Sau đợt đó.”

Ngô Du hất tay: “Thế thì còn nghe được, nếu không thì tớ đúng là bị cậu dắt mũi xoay như chong chóng rồi.” Đổi giọng, vẻ mặt cô ấy bỗng trở nên vô cùng mờ ám: “Thế nào? Hàng họ là kiểu thùng rỗng kêu to, hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa, hay là trong ngoài như một, vô cùng đờ-li-sớt?”

Tôn Lộ ngơ ngác: “Đờ-li-sớt là cái gì?”

“Tiếng Anh đó má.” Ngô Du uốn éo tay bắt ấn hoa lan: “Delicious!”

Tôn Lộ bật cười khanh khách: “Đờ với chả sớt gì chứ, cũng tạm được.”

“Cái đồ tẩm ngầm tầm ngầm nhà cậu, khen tạm được thì chắc chắn là ve-ri-gút rồi!” Ngô Du kích động che miệng hò hét trong câm lặng, rồi bỗng khựng lại, nghiêm túc hỏi: “Thế cậu định cứ giấu gia đình mãi vậy sao? Người ta có con rồi đấy! Hàng có đờ-li-sớt đến mấy thì cũng đâu thể dùng làm bữa chính được! Gạt cái tình trạng hôn nhân con cái sang một bên đi, dù anh ta trai tân chưa vợ chưa con, gia đình cậu chắc gì đã ưng thuận.”

“Ờm… Chuyện này thực ra không phức tạp như cậu nghĩ đâu.”

Tôn Lộ ngẫm nghĩ giây lát, rồi kể tóm tắt lại hoàn cảnh gia đình của cậu nhóc Trần Vũ Hàng cho cô bạn thân nghe. Nói ngắn gọn thì, mẹ ruột Trần Vũ Hàng đã tái hôn, bố ruột đang theo tàu đi biển. Đợi sang năm bố ruột cậu bé rảnh rỗi về quê tự chăm con thì Trần Húc Đông cũng dọn về Lan Sơn tiếp tục làm nghề cũ.

Ngô Du nghệch mặt ra chẳng hiểu gì: “Ý cậu là sao? Hai người chỉ là bạn tình thôi hả?”

Tôn Lộ cảm thấy giữa hai người không đơn thuần chỉ là bạn tình, làm gì có bạn tình nào nửa đêm nửa hôm còn lóc cóc chạy tới xào tôm hùm đất cơ chứ: “Cậu cứ coi như tớ đang sống trọn cho hiện tại đi, quen được tới đâu hay tới đó.”

Ngô Du cứ gặng hỏi mãi, dường như nhất quyết phải moi bằng được đáp án: “Vậy lỡ như hai người quen nhau tới cùng thì sao?”

“Tớ chưa từng nghĩ tới chuyện đó.”

Ngô Du chợt nhíu mày: “Cậu gọi thế này là sống trọn cho hiện tại á? Đây rõ ràng là tâm lý tới đâu hay tới đó mà?”

“Cũng không hẳn vậy.”

Tâm lý “tới đâu hay tới đó” nghe cứ như thể một kẻ bị tình yêu làm cho mù quáng, sống bất chấp chẳng có nổi một kế hoạch cho tương lai. Tôn Lộ không hề hành xử theo cảm tính đến mức ấy, bởi những vấn đề thực tế mới là rào cản chính khiến cô phải đắn đo.

Khi sự cuồng nhiệt và cảm giác mới mẻ qua đi, con người ta kiểu gì cũng phải đối mặt với mớ rắc rối vụn vặt thường nhật. Có những thứ vốn dĩ chẳng thể chịu đựng nổi sự bào mòn của thời gian.

Ngô Du nhăn mặt ngẫm nghĩ một chốc, chợt lên tiếng: “Nhưng mà tớ ủng hộ cậu, Lộ ạ. Tớ cũng cảm thấy hai người chẳng đi tới đâu được… À không hẳn là chẳng đi tới đâu, mà là tớ không tài nào mường tượng nổi kết cục của hai người sẽ ra sao. Tớ không có ý trù ẻo đâu nhé, chỉ là đánh giá khách quan thì tớ chẳng hình dung ra nổi.”

“Trùng hợp ghê, bản thân tớ cũng chẳng hình dung ra nổi.” Tôn Lộ bước lại quầy đun nước nóng, chuẩn bị pha hai tách cà phê để giúp cơ thể giảm sưng phù.

“Nhưng mà này! Thủy thủ viễn dương đấy, cực phẩm nha trời, có đồ ngon thì phải tranh thủ xơ múi chứ.” Ngô Du tự vỗ thùm thụp vào ngực mình: “Tuyệt đối ủng hộ cậu!”

  1. Đậu phộng nhắm rượu (酒鬼花生 – Lạc Tửu Quỷ): Tên một thương hiệu đậu phộng tẩm vị cay tê mặn ngọt cực kỳ nổi tiếng dùng để nhắm rượu tại Trung Quốc. Ở đây nam chính vừa mượn từ “Tửu Quỷ” (con ma men) để trêu nữ chính say xỉn, vừa hàm ý trêu đùa kích cỡ vòng một của cô nhỏ xinh như hạt đậu phộng.
  2. Đờ-li-sớt/Ve-ri-gút: Tác giả sử dụng từ lóng phiên âm tiếng Anh, “delicious” (ngon miệng/ngon nghẻ) và “very good” (rất tốt).
  3. Mớ rắc rối vụn vặt thường nhật: Bản gốc dùng thành ngữ “Nhất địa kê mao” (一地鸡毛 – Lông gà rơi rụng đầy đất), ý chỉ những chuyện vặt vãnh, phiền phức, tủn mủn trong cuộc sống sinh hoạt hằng ngày dễ làm mài mòn tình cảm con người.