“Vậy mình vào nhà kho đi.”
“Rốt cuộc anh muốn làm gì? Không có “cái đó”, anh đừng có mơ.”
“Anh không nghĩ, anh chẳng dám nghĩ, anh biết cô Tôn là một người có nguyên tắc rất vững vàng mà.”
Trong nhà kho ánh sáng lờ mờ. Anh không bật đèn, chỉ có một vệt sáng hắt vào từ khung cửa sổ nhỏ. Hai người đứng ngay trong vệt sáng ấy. Anh nắm lấy tay Tôn Lộ kéo xuống dưới, khiến cô có cảm giác như bị phỏng. Cô cúi đầu nhìn, bộ móng tay dưới vệt sáng được tôn lên trông càng thêm hồng hào, mềm mại.
Anh còn tỏ vẻ rất thấu tình đạt lý: “Để anh tự làm nhé?”
Tôn Lộ bảo cô biết làm. Cô hơi dùng sức, di chuyển và xoay nhẹ cổ tay, coi như để phản đòn lại câu khen cô “ngoan quá đi mất” của anh lúc nãy.
Cô thích nhìn dáng vẻ nhíu mày, khom lưng, hai bàn tay siết chặt và hít ngược luồng khí của anh. Cảm giác lúc này, cô hệt như dũng sĩ khiêu chiến ác long trong truyện cổ tích, sở hữu bản lĩnh hàng phục được con rồng hung hãn ấy.
Loay hoay mười mấy phút, vì sợ bị vấy bẩn lên người, ngay khi cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong lòng bàn tay, cô liền ngừng hôn anh. Cô xoay người đứng nghiêng sang một bên, tăng tốc độ rồi đột ngột buông tay, nhìn anh đổ gục xuống, dùng hai tay chống lên chiếc thùng xốp bên cạnh mà th* d*c nặng nhọc.
“… Tôn Lộ, em…” Kỹ thuật thành thạo thế này, nhìn qua là biết kinh nghiệm thực chiến vô cùng phong phú.
“Sao nào?”
“Ai dạy em đấy?”
“Mấy anh bạn trai cũ… Số nhiều đấy nhé.”
Nhắc đến bạn trai cũ, trong đầu Trần Húc Đông liền hiện ra cái khuôn mặt nhạt nhẽo thiếu muối của Hướng Nguyên. Nhưng đợi đến lúc cụm từ “số nhiều” kia bật ra khỏi miệng cô, anh liền xốc lại cạp quần, kéo tuột cô tới rồi thuận đà đè ngửa lên chiếc thùng xốp. Anh dùng tay trước, xong xuôi tiện mượn luôn chút chất bôi trơn ấy để mài miết nơi gốc đùi cô.
Mười phút sau, Tôn Lộ nằm bò lên thùng xốp, đợi anh lấy khăn giấy tới dọn dẹp tàn cuộc.
Nằm mãi, cô bỗng tò mò không biết bên trong chiếc thùng xốp đựng gì, bèn hé nắp ngó thử. Kết quả lại thấy bên trong xếp ngay ngắn mười mấy túi nilon đựng cá nhỏ. Lúc này, lũ cá trông có vẻ lờ đờ, chắc mẩm là vừa bị chấn động rung lắc choáng váng cả rồi.
“Trần Húc Đông!”
Anh vừa lau tay vừa bước lại gần: “Sao thế?”
“Có phải anh quên mất đống cá này rồi không?”
Anh bật cười: “Đâu có, anh vừa bơm oxy xong đặt tạm ở đây, sáng mai bên SF sẽ qua lấy gửi đi.”
Tôn Lộ tò mò hỏi: “Để qua đêm không sợ chúng bị ngạt chết sao?”
“Lúc chạng vạng anh mới bơm oxy tinh khiết vào, bình thường vận chuyển ba, bốn ngày cũng chẳng vấn đề gì. Lô này gửi đi Giang Nguyên, đi trong ngày là tới nơi rồi.”
“Mối làm ăn gì mà lắm cá thế?”
“Giao cho bạn hàng thôi, anh làm trung gian kiếm chút tiền hoa hồng ấy mà.”
Tôn Lộ bắt đầu thấy đói bụng. Sực nhớ tới Trần Vũ Hàng cũng đang ôm bụng đói ở nhà, cô liền giục anh mau đưa mình về. Trần Húc Đông liếc đồng hồ thấy cũng không còn sớm, bèn ôm ấp hôn hít thêm một hồi rồi mới lưu luyến lái xe đưa cô về.
Dọc đường đi, bàn tay anh cũng chẳng chịu để yên chút nào.
Xe vừa chạy tới dưới lầu nhà cô, Tôn Lộ vốn đang cúi đầu nghịch điện thoại, cảm nhận được anh đột ngột giảm tốc độ bèn ngẩng lên nhìn. Chiếc điện thoại trên tay suýt thì rơi bộp xuống sàn. Theo phản xạ, tay cô chồm ngay tới định kéo phanh tay.
Xe của bố mẹ cô đang đỗ ngay phía trước. Nom dáng vẻ ấy có lẽ họ cũng vừa mới tới, đèn xe vẫn còn đang bật sáng.
Một lát sau đèn xe tắt phụt. Uông Tình bước xuống xe trước, trên tay đang cầm điện thoại.
“Quay đầu lại.” Sắc mặt Tôn Lộ trắng bệch: “Anh đừng lái lên phía trước nữa.”
Bảo không hụt hẫng thì là nói dối. Trần Húc Đông nín thinh, khóe môi khẽ nhếch lên, nhưng chắc chắn chẳng phải vui vẻ gì. Cùng lắm chỉ là một nụ cười khổ, tự giễu cợt chính bản thân mình mà thôi.
Đúng lúc ấy, điện thoại của Tôn Lộ đổ chuông. Cô bắt máy, cố giữ giọng điệu thật bình tĩnh: “Alo, con nghe mẹ ơi.”
“Lộ Lộ, mẹ đang ở dưới lầu nhà con, con có nhà không? Tối qua bảo về nhà ăn cơm mà con không về, hôm nay mẹ mang cho con ít đồ ăn. Có lạp xưởng cậu út tự nhồi, con không biết nấu thì đem hấp lên ăn cũng thơm lắm. Dì giúp việc còn gói sẵn sủi cảo, hôm nào lười nấu nướng thì con cứ lấy ra luộc.”
“Thì tối nay con về nhà ăn ạ. Con đang trên đường về rồi, sắp vào tới khu dân cư.”
“Con đang đi xe à?”
“Dạ, con đi taxi. Con có nói hôm nay đi dự tiệc đầy tháng mà? Thôi không nói nữa, con tới nơi rồi.”
Bác tài taxi họ Trần đỗ xe vào lề đường. Điện thoại bên tai Tôn Lộ vẫn chưa cúp. Thấy cô cứ thế xuống xe mà chẳng thèm ngoảnh đầu lại, anh đóng cửa xe, hạ cửa kính ghế phụ xuống, chờ đợi cô nói đôi lời.
Ai ngờ cô cứ thế đi thẳng. Tới trước đầu xe, cô chợt ngoặt lại, vòng sang bên cửa ghế lái gõ gõ lên cửa kính, khiến tâm trạng anh lên bổng xuống trầm còn kịch tính hơn cả đi tàu lượn siêu tốc.
Cửa kính từ từ hạ xuống. Cô kiễng chân, mổ nhẹ lên môi anh một nụ hôn phớt như chuồn chuồn đạp nước: “Em đi đây, anh lái xe cẩn thận nhé, về đến nhà thì nhắn tin cho em.”
Tôn Lộ mới dặm lại son bóng nên nụ hôn có hơi dính dính, nhưng đọng lại nhiều hơn cả là xúc cảm căng mọng, mềm mại cùng dư vị ngọt ngào.
Trần Húc Đông đưa tay giữ chặt gáy cô, không kìm được mà làm nụ hôn ấy thêm sâu. Bị anh ghì chặt ngấu nghiến đến mức phát ra mấy tiếng rên ư ử, cô phải vung tay đấm thùm thụp vào vai anh mấy cái mới được buông tha. Tôn Lộ trừng mắt lườm anh một cái rồi quay người rảo bước chạy đi.
Uông Tình và Tôn Kiến Hoành đã đứng sẵn dưới lầu chờ đợi. Tôn Lộ mím môi bước tới, khoác tay Uông Tình mở cửa tòa nhà.
Hai vị phụ huynh lên nhà ngồi chơi một lát, thị sát tình hình sống tự lập của con gái, tiện thể mở luôn tủ lạnh kiểm tra đồ dự trữ rồi cất lạp xưởng và sủi cảo vào trong. Xong xuôi đâu đấy, họ mới tỏ vẻ hài lòng và yên tâm về môi trường sống của cô.
Ở cùng nhị vị phụ huynh trong không gian này, Tôn Lộ không tránh khỏi cảm giác chột dạ. Cô mượn cớ đi cho cá ăn rồi hối thúc họ xuống lầu để theo họ về nhà ngủ lại một đêm. Kể từ đầu kỳ nghỉ hè, bố mẹ đã gọi cô về nhà chơi không dưới ba lần. Cô cứ dùng dằng thoái thác mãi, kết quả là rước luôn họ đến tận cửa, suýt chút nữa là phanh phui cái bí mật mờ ám đằng sau lớp vỏ bọc sống tự lập của cô rồi.
Ngồi ở ghế phụ, Uông Tình ngoái đầu nhìn ra sau: “Lộ Lộ này, hay là nhân dịp con nghỉ hè, nhà mình cùng đi du lịch một chuyến nhé?”
Tôn Lộ hơi bất ngờ, đành chọn cách đá quả bóng trách nhiệm sang người khác: “Bố có rảnh không ạ?”
“Sắp xếp rảnh rỗi chừng ba ngày thôi mà, kiểu gì bố con chẳng lo được.”
“Thế nhà mình định đi đâu ạ? Ba ngày chắc chỉ đi loanh quanh quanh đây được thôi.”
“Mẹ thì sao cũng được, chỉ cần đến chỗ nào phong cảnh đẹp, ngắm non xanh nước biếc là được rồi.” Uông Tình tặc lưỡi: “Nhưng bố con lại muốn đi Lan Sơn. Ông ấy bảo sang đó tìm một hòn đảo nghỉ lại vài ngày, rồi mướn một chiếc thuyền để đi câu cá biển.”
Tôn Lộ sững sờ: “Đi đâu cơ?”
Tôn Kiến Hoành nghe ra sự ngạc nhiên trong giọng điệu của con gái, cứ tưởng cô nàng đang hứng thú: “Lan Sơn đấy, con có muốn đi không Lộ Lộ?”
Tôn Lộ không vội đáp lời, chỉ hỏi vặn lại: “Sao tự dưng bố lại mê câu cá biển thế ạ? Chẳng phải một hai năm nay bố đang nghiện đánh golf sao, thời gian rảnh rỗi bố có kham nổi hai thú vui này không đấy?”
Nhắc đến chuyện này là Uông Tình lại có cớ cằn nhằn. Bà than phiền Tôn Kiến Hoành bị ai đó trong cơ quan rủ rê đâm ra mê mẩn trò câu cá. Giữa mùa hè oi bức mà cả đám kéo nhau ra hồ chứa nước phơi nắng đen thui như người châu Phi. Vốn dĩ đi đánh bóng da đã chẳng trắng trẻo gì cho cam, giờ thì hay rồi, ông chú trung niên năm mươi tuổi phơi mình cháy đen thành màu chocolate Dove.
Tôn Kiến Hoành vội lên tiếng phản bác, bảo rằng mình toàn chơi những môn thể thao lành mạnh, da có đen một chút cũng chẳng sao, quan trọng là rèn luyện sức khỏe.
Hai vợ chồng lời qua tiếng lại vài câu, càng nói càng hăng, thế là kế hoạch đi Lan Sơn dường như đã được chốt hạ.
Uông Tình cũng đổi phe: “Lộ Lộ, nếu con không đi, bố mẹ sẽ rủ Tiểu Hướng đi cùng. Đi chơi xa cứ phải có một người trẻ tuổi đi cùng thì mẹ mới yên tâm được. Chứ cái tính lóng ngóng vụng về, chẳng biết làm gì của bố con thì mẹ thà ở nhà còn hơn là đi riêng với ông ấy.”
“Tôi đâu đến mức lóng ngóng vụng về như bà nói. Đương nhiên hai vợ chồng già mình đi chơi có thêm người đi cùng chắc chắn sẽ tốt hơn. Cứ cho là theo lời bà đi, bà thì mù đường còn tôi thì lóng ngóng, cả hai chúng ta đều chẳng khiến người ta bớt lo được.”
“Ít ra tôi còn đỡ lo hơn ông nhiều.”
Tôn Lộ đành lên tiếng ngắt lời: “Con có bảo là không đi đâu, con sẽ đi, bố mẹ đừng làm phiền Hướng Nguyên nữa. Con cũng chưa câu cá bao giờ, đi thử cho biết cũng được.”
Uông Tình nghe vậy liền mừng rỡ: “Thế thì tốt quá, cũng lâu lắm rồi một nhà ba người chúng ta chưa đi du lịch cùng nhau, lần gần nhất hình như là trước lúc con đi làm thì phải.”
Ngẫm lại thì cũng mới đây thôi, tầm hơn một năm trước, Tôn Lộ vẫn nhớ đợt đó cả nhà đi Singapore.
Tôn Kiến Hoành chốt hạ: “Vậy quyết định đi từ thứ Sáu tuần này đến Chủ nhật nhé, chịu khó dậy sớm chút, ba ngày hai đêm, mọi người thấy sao? Lộ Lộ tối nay cũng đừng về nhà riêng nữa, ở lại đây soạn sẵn quần áo rồi sáng thứ Sáu đi cùng bố mẹ luôn cho tiện, đỡ mất công chạy qua đón con.”
Cứ nhắc đến chuyện câu cá là Tôn Kiến Hoành lại nóng lòng không đợi nổi. Thứ Sáu đã là ngày kia rồi. Nếu không phải chuyến đi này chỉ kéo dài vỏn vẹn ba ngày hai đêm, Tôn Lộ nhất định sẽ từ chối, bởi cô vốn chẳng hề thích cái kiểu xách ba lô lên đi đầy ngẫu hứng thế này.
Tuy nhiên, nghĩ lại chỉ đi có ba ngày, đang kỳ nghỉ hè cũng nên dành thời gian cho gia đình, lại thấy bố mẹ hào hứng đến vậy nên cô đành thỏa hiệp.
Tối hôm đó, Tôn Lộ tắm rửa xong xuôi liền đắp mặt nạ ngả lưng xuống giường. Ban đầu cô đã gõ xong tin nhắn định gửi đi, nhưng nghĩ sao lại xóa. Cô không kể cho Trần Húc Đông nghe kế hoạch đi Lan Sơn, định bụng lúc nào đến nơi sẽ chụp một bức ảnh gửi qua để dọa anh một phen.
[Anh đang làm gì đấy?] Cô nhắn tin hỏi.
Đối phương liền gửi ngay một bức ảnh qua. Tay đang nắm chặt, dựng đứng thẳng tắp. Thậm chí còn bật cả đèn flash.
Kèm dòng tin nhắn: [Đang nhớ em.]
Mặt Tôn Lộ bỗng chốc nóng bừng. Đêm nay cô vẫn đang ngủ lại nhà bố mẹ. Dẫu cho Uông Tình và Tôn Kiến Hoành đương nhiên chẳng nằm ngay hai bên cạnh cô, thế nhưng đổi môi trường thì tâm lý cũng đổi khác. Giữa căn phòng gắn bó từ thuở ấu thơ mà lại nhận được bức ảnh mờ ám kiểu này, cô cứ có cảm giác như mình đang bị một tên yêu râu xanh quấy rối vậy.
Cô bóc miếng mặt nạ đang cản trở việc tản nhiệt trên mặt ra, ngồi bật dậy gõ phím: [Đồ mặt dày, thu hồi lại mau!]
Đối phương thu hồi tin nhắn thật, nhưng chẳng nói năng gì thêm. Anh đang “bận”.
Giờ thì cô chẳng buồn đợi tới tận thứ Sáu mới hù dọa anh nữa, cô muốn dọa anh ngay lúc này: [Em sắp đi Lan Sơn chơi ba ngày. Mạn phép hỏi người bản địa như anh, muốn đi câu cá thì nên đến đâu?]
Đầu dây bên kia chìm vào tĩnh lặng một hồi lâu, đến dòng chữ “đang nhập tin nhắn” cũng chẳng thấy hiển thị. Phải một lúc sau mới có tin nhắn gửi tới: [Em đi một mình à?]
Tôn Lộ đáp: [Em đi với bố mẹ, chuyến đi kéo dài ba ngày hai đêm. Bố em muốn ra đảo Vọng Giang câu cá mú.]
Màn hình lại hiện dòng chữ đối phương đang nhập tin nhắn…
[Rất hiếm ai đến Vọng Giang để du lịch.]
[Bố em chỉ đam mê câu cá thôi, chỗ nào có cá mú là bố em đi tất.]
Đảo Vọng Giang không sở hữu những địa điểm tham quan nổi tiếng như vùng Lan Sơn. Nơi này chẳng giống vài hòn đảo có tiếng tăm khác đã phát triển ngành du lịch quy mô, bài bản. Tuy hiện tại Vọng Giang cũng bắt đầu nhen nhóm chút không khí du lịch, mọc lên vài căn homestay cùng dăm ba địa điểm check-in nổi trên mạng, nhưng không khó để nhận ra bản chất nơi đây vẫn chỉ là một làng chài. Phóng tầm mắt từ bờ biển ra xa, người ta chẳng thấy biển xanh mây trắng thơ mộng đâu, mà chỉ rặt những bè cá đen kịt kéo dài vô tận.
Trần Húc Đông hỏi: [Anh tìm một hướng dẫn viên địa phương cho nhà em nhé?]
[Có tiện không anh?]
[Tiện chứ, khi nào mọi người xuất phát?]
[Thứ Sáu tuần này đi luôn, liệu có vội quá không anh?]
[Không đâu. Để anh liên hệ trước rồi ngày mai sẽ gửi phương thức liên lạc cho em. Cứ để cậu ấy lái thuyền đưa cả nhà ra biển câu cá, em bảo với bố mẹ là hướng dẫn viên bản địa tìm được trên mạng là được.] Ngập ngừng một chút, anh nhắn thêm: [Dù sao em cũng từng bảo anh là tài xế của em mà.]
Nhìn nửa câu sau vừa nhảy lên màn hình, Tôn Lộ bĩu môi cười: [Vậy anh mong muốn được nhận chức danh gì ở chỗ em đây? Lớp trưởng hay là Lớp phó học tập?]
[Gì cũng được, miễn không phải “Bố Trần Vũ Hàng” là được.]
Hiếm khi Tôn Lộ nảy sinh tâm tư trêu chọc: [Thế anh làm nam sủng của em đi.]
[Chú ý hình tượng chút đi cô Tôn. Một người làm gương cho học sinh, thân là giáo viên chủ nhiệm mà cũng cần tuyển nam sủng sao? Quy định của trường tiểu học nào vậy?]
Tôn Lộ mím môi cười tủm tỉm, đổi biệt danh của anh từ “Thủy sinh Tân Hàng – Trần” thành “Nam sủng họ Trần”, không quên chụp màn hình gửi qua khoe. Anh cũng gửi lại một bức ảnh chụp màn hình, anh đã đổi tên cô thành “Nữ vương bệ hạ”.
Cầm điện thoại trên tay, Tôn Lộ khúc khích cười mãi một lúc lâu. Cô kéo chiếc chăn mỏng lên đắp, nằm nghiêng người rồi lướt tay đọc lại toàn bộ đoạn tin nhắn vừa trò chuyện.
Lướt đến cái tin nhắn đã bị thu hồi kia, cô liếc nhìn thời gian, đã mười một giờ rưỡi đêm rồi.
[Ngủ ngon nhé, em đi ngủ đây.]
[Ngủ ngon nhé, Nữ vương.]
Đặt điện thoại xuống, Trần Húc Đông trở dậy trong căn phòng ngủ tối om. Anh bước đến trước cửa phòng kế bên, rón rén đẩy nhẹ cánh cửa. Trần Vũ Hàng đã ngủ say sưa trên chiếc giường đơn nhỏ của mình, chiếc quạt cây quay đảo chiều vẫn đang đều đặn thổi vù vù.
Anh khép cửa lại, bước ra bàn ăn dọn dẹp nốt mấy chiếc hộp đựng thức ăn mà cậu nhóc vừa ăn xong.
Đẩy cửa ra ban công hút thuốc, anh bật chiếc đèn trần lên được một lát thì thấy lũ côn trùng thi nhau bu lại. Anh đưa tay xua xua trước mặt, suýt nữa thì đập trúng tàn thuốc đang cháy dở, thế là đành cau mày tắt phụt đèn đi.
Trần Húc Đông ngậm điếu thuốc trên môi, hai tay tì lên lan can, nhắn tin cho một người bạn trên WeChat: [Vương Tôm, dạo này đang bận gì thế?]
Đầu dây bên kia lúc này cũng vừa mới bắt đầu cuộc sống về đêm. Đang ngồi quán thịt xiên nướng, thấy tin nhắn báo tới liền vội vàng trả lời ngay: [Anh ơi, em chẳng bận gì sất, anh có chỉ thị gì thế?]
[Thứ Sáu đến Chủ nhật tuần này chú rảnh không? Anh có một người bạn ra Vọng Giang câu cá, phiền chú làm hướng dẫn viên địa phương đưa đón giúp anh.]
Ngay lập tức, đối phương gọi điện thoại thẳng qua: “Anh không đích thân về ạ?”
Trần Húc Đông dùng chính tay đang kẹp điếu thuốc phẩy phẩy xua muỗi: “Anh không về được, anh còn kẹt mở cửa tiệm trên này, với lại Tiểu Hàng cũng đang học thêm. Cái lớp tiếng Anh trẻ em gì đó, giờ điểm tiếng Anh của nó kém nhất nên phải tống đi học. À, dạo này mẹ anh thế nào rồi?”
“Bác gái khỏe lắm, anh không phải lo đâu. Tuần trước em mới ra bè cá thăm bác, biếu chút trái cây với đồ tẩm bổ rồi. Chuyện bạn anh đi câu cá cứ bao cả lên người em, để ngày mai em đi liên hệ thuyền bãi đàng hoàng, xong xuôi đâu đấy em báo lại anh ngay.”
Trần Húc Đông ngỏ lời cảm ơn. Phía bên kia lại lanh chanh hỏi thêm: “Mà người bạn nào của anh tới chơi thế? Có cần em lo liệu luôn chuyện ăn ở cho họ không?”
“Chuyện ăn ở thì thôi, để họ tự lo.” Ngập ngừng vài giây, anh nói tiếp: “Là gia đình giáo viên của Tiểu Hàng.”
“Ối chà chà! Sao anh không nói sớm, đảm bảo em sẽ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ! Cái màn nịnh bợ này anh cứ yên tâm giao cho em, kiểu gì em cũng v**t v* chu đáo tận răng cho anh!”
–
SF (SF Express – Thuận Phong): Một trong những công ty cung cấp dịch vụ chuyển phát nhanh và hậu cần hàng đầu tại Trung Quốc, nổi tiếng với tốc độ giao hàng nhanh và dịch vụ gửi hàng chuyên dụng (bao gồm cả hàng hóa tươi sống).