“Lộ Lộ, tối thứ Ba có bữa cơm ở nhà đồng nghiệp cũ của bố. Người ta đặc biệt nhắc đến con nên cả nhà mình sẽ lên thành phố dự tiệc. Chiều thứ Ba tan học bố mẹ sẽ ghé đón con nhé.”
Tôn Lộ áp điện thoại vào tai nghe tin nhắn thoại của Uông Tình, nhắn lại một câu báo đã biết rồi tiếp tục trông bọn trẻ ngủ trưa.
Tan học, cô nhận được điện thoại của bố báo đã đỗ xe ở gần trường. Tôn Lộ kẹp điện thoại giữa vai và tai, luống cuống thu dọn đồ đạc trên bàn làm việc: “Bố đỗ ở đâu thế ạ? Cổng trường hả bố?”
“Con cứ đi ra ngoài đi, xe đỗ trước cửa tiệm chụp ảnh gần trường con ấy.”
Động tác thoa son dưỡng của Tôn Lộ chợt dừng lại: “Dạ vâng, con ra ngay đây.”
Tay vẫn thoăn thoắt dọn đồ, cô vội vã chạy ùa ra cổng trường. Cảnh tượng lúng túng trong tưởng tượng đã không xảy ra khiến cô khẽ thở phào nhẹ nhõm, bởi trước cửa tiệm chụp ảnh lúc này chỉ có một chiếc Audi màu đen đang đỗ.
Nhưng khi bước tới gần, qua gương chiếu hậu, cô phát hiện người ngồi ghế lái không phải Tôn Kiến Hoành mà lại là Hướng Nguyên. Thế này là sao? Hôm nay là ngày gì mà anh ấy còn cất công chạy về làm tài xế cho sếp cũ vậy?
Tiến sát lại gần, Tôn Lộ thấy Uông Tình và Tôn Kiến Hoành đều đã ngồi ở băng ghế sau. Đâu thể để ba người chen chúc nhau ở phía sau được, thế là cô đành bước lên ghế phụ.
“Lâu rồi không gặp em.” Hướng Nguyên rướn người sang mở cửa xe giúp cô, mỉm cười chào hỏi.
Tôn Lộ cũng cười đáp: “Lâu rồi không gặp anh, mà thực ra cũng đâu lâu lắm đâu.”
Anh ấy mím môi: “Đúng nhỉ, một tháng rồi sao?”
“Cũng sắp tròn một tháng rồi.”
Phía trước nói chuyện mà hai người ngồi sau cứ im thin thít, khiến Tôn Lộ cảm thấy bồn chồn như ngồi trên đống lửa. Cô đành ngoái đầu bắt chuyện với bố mẹ: “Bố mẹ ơi, sao lại phiền Hướng Nguyên lặn lội đường xa tới đưa nhà mình đi thế ạ?”
Cô nhíu mày, nháy nháy mắt ra hiệu với Uông Tình, dùng khẩu hình miệng hỏi: “Chuyện này là sao ạ?”
Chẳng phải đã nói chuyện này cho qua rồi sao? Tại sao còn để Hướng Nguyên tới lái xe chứ?
Uông Tình vờ như không thấy. Tôn Kiến Hoành hắng giọng, xoa xoa lòng bàn tay lên đầu gối: “Tiểu Hướng cũng dự tiệc nên đi cùng đường với nhà mình. Người bác mời cơm tối nay chính là sếp hiện tại của Tiểu Hướng, cũng là đồng nghiệp cũ của bố.”
“… Ồ, ra là vậy.” Thế thì cô cũng hết cách can thiệp, đành lặng lẽ bấu lấy dây an toàn, đăm đăm nhìn thẳng về phía trước.
Thấy bầu không khí trong xe có vẻ thiếu nhiệt tình, Uông Tình lên tiếng cười nói: “Lộ Lộ này, ban nãy lúc đỗ xe ở đây đợi con, bố mẹ còn tình cờ gặp học sinh của con đấy.”
“Học sinh của con ạ?”
Uông Tình cười đáp: “Đúng rồi, thằng bé tên Trần Vũ Hàng, dáng người gầy gò, nước da ngăm đen. Nhưng bố thằng bé thì cao ráo lắm. Hướng Nguyên cao tầm một mét tám phải không cháu? Bác thấy phụ huynh đó còn cao hơn Hướng Nguyên cả nửa cái đầu ấy chứ.”
Nghe xong, Tôn Lộ cảm thấy da gà da vịt nổi rần rần khắp người.
Cô ngoái nhìn Hướng Nguyên đang cầm lái, tình cờ anh ấy cũng đưa mắt nhìn sang: “Sao vậy em? Anh nhớ người đó mà, mình từng gặp rồi. Chẳng phải con cá của em cũng mua ở chỗ anh ta sao?”
“… Mọi người còn nói chuyện với nhau nữa sao?”
“Lúc đợi em thì có nói dăm ba câu.” Anh ấy mỉm cười khoan khoái: “Em yên tâm, người ta không nói xấu gì em đâu, chỉ khen em là một giáo viên tận tâm và có trách nhiệm thôi.”
Từ băng ghế sau, Tôn Kiến Hoành đầy vẻ tự hào xen lẫn nhẹ nhõm cất lời: “Lộ Lộ này, lúc con đòi dọn ra ở riêng để tự lập, bố cứ miệng bảo con lớn rồi, con trưởng thành rồi, nhưng thực tâm vẫn chưa cảm nhận được rõ ràng. Ban nãy vừa trò chuyện với phụ huynh của học sinh con xong, bố mới thực sự thấy con gái bố đã khôn lớn, đã biết tự cáng đáng công việc rồi.”
Tự cáng đáng công việc cái gì chứ, Tôn Lộ nghe xong mà sởn hết cả gai ốc.
Hơi lạnh từ điều hòa thổi vù vù thẳng vào người, cô với tay tắt cửa gió, cười hùa qua quýt vài tiếng để đánh trống lảng cho qua chuyện.
Cô bấm vào hình đại diện WeChat của Trần Húc Đông, gõ vài chữ rồi lại xóa đi. Cô chẳng biết phải nói gì, mà cũng chẳng có gì cần thiết phải giải thích. Giữa hai người vốn đâu phải mối quan hệ yêu đương và Hướng Nguyên cũng đâu phải đi một mình đến đón cô tan làm.
Vậy thì còn gì để nói nữa, vả lại người ta cũng có hỏi đâu cơ chứ?
Bữa tối diễn ra khá bình thường. Trọng tâm là những người bạn cũ mượn cớ cấp dưới được thăng chức để tụ tập, còn đùa nhau rằng đây là “lễ bàn giao công tác của Tiểu Hướng”. Các bậc trưởng bối rất tâm lý không ép Hướng Nguyên uống rượu, nên trên bàn tiệc chỉ có anh ấy và Tôn Lộ là uống nước ép trái cây.
Rượu say cơm no, mấy vị trưởng bối vẫn đang say sưa trò chuyện trong phòng trà. Tôn Lộ liếc nhìn đồng hồ đeo tay, đã tám giờ rồi. Cô phải về thôi, vì ngày mai vẫn còn phải đi làm.
Khổ nỗi bố mẹ cô vẫn chưa có ý định ra về. Hai người bảo Tôn Lộ: “Muộn chút nữa bố mẹ mới về, con cứ gọi xe tự về trước đi.”
Vị sếp mới không hề hay biết chuyện Tôn Lộ và Hướng Nguyên từng qua lại với nhau, liền lên tiếng: “Gọi xe làm gì? Để Tiểu Hướng đưa cháu về, tiện cả đôi đường.” Ông nhiệt tình lấy chìa khóa xe của mình ra đưa cho Hướng Nguyên, vỗ vỗ lên bắp tay anh ấy: “Người tài thì chịu khó vất vả chút nhé Tiểu Hướng. Lúc quay lại, tiện đường cậu tạt qua phòng trực ban khu Vinh Phong lấy giúp tôi tập tài liệu, cứ bảo là tôi sai đến lấy.”
Giao luôn cả nhiệm vụ phụ tuyến thế này, Tôn Lộ có muốn uyển chuyển từ chối cũng hết cửa.
Cũng may hai người chia tay trong hòa bình, nếu không làm sao có thể bình thản ngồi chung một chiếc xe như thế này được.
Ngồi ở ghế phụ, Tôn Lộ mỉm cười với Hướng Nguyên: “Ngại quá, tối muộn rồi mà còn làm phiền anh phải chạy thêm một chuyến.”
Hướng Nguyên vừa chỉnh lại gương chiếu hậu vừa đáp: “Không sao đâu, em mà về trước thì bỏ lại một mình anh ở đó cũng ngượng lắm.”
Cũng phải, cả bàn tiệc chỉ có đúng hai người là vãn bối, mà anh ấy lại còn là cấp dưới. Ba cái việc bưng trà rót nước thảy đều trông cậy vào sự tinh ý của anh ấy. Ra ngoài cùng cô lúc này cũng coi như một cách để giải tỏa bớt áp lực.
Chiếc xe nổ máy, lăn bánh khỏi tầng hầm. Tôn Lộ vuốt màn hình điện thoại vài cái, không có tin nhắn nào chưa đọc.
Hướng Nguyên vẫn nhìn thẳng về phía trước, khẽ nghiêng đầu hỏi cô: “Anh nghe nói em dọn ra ở riêng rồi à?”
“Vâng.”
“Ở đâu vậy em?”
Cô lúc này mới sực tỉnh: “À, ở khu dân cư Hân Hòa ạ.”
“Anh có nghe qua khu đó rồi, cũng là dự án mới xây một hai năm nay thì phải.”
Hai người cứ thế câu được câu chăng trò chuyện suốt nửa tiếng đồng hồ, cho đến khi chiếc xe bon bon chạy lên đường cao tốc.
Anh ấy hỏi: “Dạo này em thế nào? Ra ở riêng chắc hẳn là một loại trải nghiệm rất khác nhỉ?”
“Đúng như thế ạ, tự do lắm, cuối tuần em muốn ngủ nướng đến mấy giờ cũng được.”
“Thế ba bữa thì sao? Em có nhớ ăn uống đầy đủ không? Sống một mình lúc bận rộn dễ bị đau dạ dày lắm. Trước kia anh cũng vậy, mãi sau mới rút kinh nghiệm, mua sẵn bao nhiêu là sốt trộn cơm với mì sợi tích trữ trong nhà.”
“Bình thường sáng em hay tiện đường mua đồ ăn, trưa thì ăn ở trường, tối đến thi thoảng tự nấu, cũng có lúc…” Cô ngập ngừng đôi chút: “… có lúc em gọi đồ ăn ngoài.”
“Ăn ngoài nhiều cũng không tốt đâu, đa phần mấy quán nhỏ hay dùng dầu kém chất lượng. Anh biết một nhà hàng có nhận nấu ba bữa theo yêu cầu, khu vực bếp của họ thiết kế không gian mở, minh bạch lắm. Nếu em cần, lát về anh gửi danh thiếp qua cho.”
Xe băng băng trên đường cao tốc. Ánh đèn hậu của chiếc xe chạy phía trước hắt lên theo độ nhấp nhô của mặt đường, rọi sáng cả khoang xe phía sau.
Dưới lớp kính phản quang, Hướng Nguyên đưa mắt nhìn cô: “Hoặc để anh đặt luôn giúp em, em muốn ăn gì cứ nhắn anh nhé.”
Tôn Lộ bối rối lắc đầu: “Cảm ơn anh Hướng Nguyên, nhưng em không cần đâu.”
Anh ấy mím môi che giấu vẻ hụt hẫng: “Vậy cũng được. Nhưng anh cứ gửi danh thiếp qua nhé, biết đâu sau này em lại cần đến.”
Hai người hàn huyên thêm vài câu về tình hình dạo này. Đi được nửa đường, Hướng Nguyên dừng xe trước tòa nhà tập đoàn Vinh Phong để lấy một túi hồ sơ, sau đó tiếp tục cầm lái hướng về nhà mới của Tôn Lộ.
Tôn Lộ cứ ngỡ anh ấy chỉ đỗ xe ngoài cổng, nay thấy xe chạy thẳng vào trong khu dân cư liền vội ngồi thẳng người dậy: “Không cần đâu anh, em tự đi bộ vào là được rồi. Đường bên trong vòng vèo lắm, nhỡ lát nữa anh lại khó quay xe ra.”
Anh ấy xoay vô lăng, mỉm cười đáp: “Làm gì có chuyện đó, vào được thì chắc chắn ra được. Chủ yếu là anh muốn đi nhờ nhà vệ sinh một lát, tối nay đi mời rượu liên tục, anh uống hơi nhiều nước ép.”
Nhu cầu sinh lý cơ bản của con người, chỉ là đi nhờ nhà vệ sinh thôi, Tôn Lộ đâu thể nào từ chối. Dù rằng trong khoảnh khắc, quả thực cô đã có tư tưởng “lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử” mà nghi ngờ anh ấy.
“Vâng, vậy anh chạy thẳng lên đi, tới ngã tư phía trước thì rẽ trái.”
“Cảnh quan khu này yên tĩnh thật, cây xanh cũng nhiều nữa, tiền thuê nhà có đắt không em?”
“Cũng tạm ạ, vẫn nằm trong ngân sách của em. Ngã tư này rẽ vào là tới.”
Hướng Nguyên tấp tạm xe dưới lầu rồi theo cô lên nhà đi nhờ nhà vệ sinh. Anh ấy khá bất ngờ khi cô mới dọn đến chưa lâu mà căn hộ đã được bài trí đâu ra đấy. Ngay cả từng chậu cây cảnh cũng được đặt đúng vị trí phù hợp. Tổng thể không gian mang tông vàng ấm chủ đạo, điểm xuyết thêm sắc xanh rêu và màu gỗ nguyên bản, đậm chất phong cách Nam Dương.
Lại thêm chú cá nhỏ ngày trước hai người cùng đi đón về, nay được đặt ngay ngắn trên chiếc tủ cạnh bàn ăn, bơi lội vô cùng khỏe mạnh. Thậm chí vị trí của mấy cụm rong thủy sinh vẫn giữ nguyên y như lúc anh ấy tự tay sắp xếp.
Hướng Nguyên không nén được nụ cười: “Chỗ này ấm cúng thật đấy, em cứ sắm sửa tỉ mẩn từng chút một chắc cũng mất kha khá thời gian nhỉ.”
“Em cũng bày bừa thôi ạ.” Tôn Lộ lúi húi cúi người cởi giày, chỉ tay về phía nhà vệ sinh: “Anh không cần thay dép đâu, cứ đi thẳng vào đi.”
“Được.” Hướng Nguyên đi nguyên đôi giày da bước vào nhà, tiến thẳng tới mở cửa nhà vệ sinh.
Tôn Lộ vờ vịt đứng lóng ngóng nghịch mấy chiếc cốc ở quầy pha trà. Thế nhưng đến lúc anh ấy bước ra, cô cũng chẳng hề mở lời mời ở lại uống nước. May thay, Hướng Nguyên chỉ mỉm cười nói tiếng cảm ơn chứ không hề có ý định nán lại chơi. Tôn Lộ vội vã tiễn theo, vẫy tay chào tạm biệt rồi dõi mắt nhìn anh ấy bước vào thang máy.
Người đi khuất rồi, Tôn Lộ thầm nể phục sự nhanh trí của bản thân. Nếu ban nãy bảo anh ấy thay dép đi vào, khéo cô lại phải pha trà tiếp khách thật. Nhưng vì vẫn mang đôi giày bẩn ngoài đường nên anh ấy sẽ ngại ngùng mà không nán lại lâu.
Chẳng phải cô tiếc Hướng Nguyên một ly trà, cô chỉ không muốn làm lãng phí thêm thời gian của anh ấy nữa.
Tôn Lộ buông tiếng thở dài, ra ban công lấy cây lau nhà, dọn sạch những vết giày vô hình in trên mặt sàn.
Đã mất công lau dọn, cô bèn tổng vệ sinh toàn bộ phòng khách một lượt, sắn tiện thay một phần ba nước trong bể cá, rồi dùng chỗ nước nuôi cá giàu dưỡng chất ấy tưới luôn cho đám cây cảnh. Xong xuôi đâu đấy, cô cầm điện thoại lên kiểm tra, vẫn chẳng thấy tin nhắn nào từ Trần Húc Đông.
Tên này cũng giỏi nhẫn nhịn thật đấy.
Cô dứt khoát chủ động nhắn trước: [Sao hôm nay bếp trưởng không hỏi em muốn ăn gì thế?]
Chừng mười phút sau, đối phương nhắn lại: [Chưa ăn cơm à? Anh tưởng tối nay em có hẹn đi ăn ngoài nên không hỏi.]
[Em ăn rồi.] Tôn Lộ đánh hơi thấy thoang thoảng mùi giấm chua: [Có phải anh lười nấu rồi không? Nếu không làm được thì đừng có hứa hẹn. Anh mà mở quán ăn thật thì lần sau em cạch mặt, không thèm đặt cơm nữa đâu.]
Đối phương đang soạn tin nhắn… Đối phương vẫn đang soạn tin nhắn… Đối phương không soạn tin nhắn nữa.
Tôn Lộ vừa dọn dẹp xong, lưng đẫm mồ hôi vì chờ đợi. Cô lấy quần áo mang vào phòng tắm, tiện tay ném lại một câu: [Ngày mai em muốn uống canh sườn ngô được không?]
Tôn Lộ mở vòi sen, kiên nhẫn chờ làn hơi nước bốc lên tỏa mờ khắp không gian phòng tắm.
Nửa phút sau.
[Được.]
Chẳng hiểu sao, nhìn chữ “Được” cụt lủn và dứt khoát ấy, cô lại đâm ra giận dỗi. Cô thà rằng anh gặng hỏi, hoặc từ chối yêu cầu của cô, sau đó chất vấn cô về mối quan hệ giữa Hướng Nguyên và gia đình mình.
Nhưng nếu anh đã không hỏi thì thôi vậy, cô cũng chẳng mướn chuốc lấy phiền phức tự dưng đi giải thích làm gì.
Tắm xong, cơ thể nhẹ nhõm hẳn. Tôn Lộ hạ nắp bồn cầu xuống, định gác một chân lên đó để thoa kem dưỡng thể. Nào ngờ vừa mới ấn vòi xịt kem, động tác của cô bỗng chốc cứng lại.
Ánh mắt cô rơi vào chiếc thùng rác đặt ngay cạnh bồn cầu…
Túi nilon trong thùng rác là túi mới thay nên bên trong gần như trống rỗng. Ngoại trừ hai chiếc “áo mưa” bằng nhựa trong suốt đã qua sử dụng và vài viên giấy vệ sinh vo tròn thì chẳng còn thứ gì khác.
“…”
Rõ ràng đang đứng giữa phòng tắm nóng ẩm, thế nhưng ý nghĩ sượt qua trong đầu lại khiến sống lưng Tôn Lộ lạnh toát. Chẳng còn tâm trạng đâu mà thoa kem dưỡng thể nữa, cô vội vã tròng bộ đồ ngủ vào rồi lao ra phòng khách, bồn chồn nhìn chằm chằm vào cánh cửa chính đang đóng kín mít.
Tâm trí cô cuống cuồng lục lọi lại nét mặt của Hướng Nguyên lúc chuẩn bị ra về ban nãy. Liệu anh ấy có bộc lộ bất kỳ cảm xúc khả nghi nào không?
Có không nhỉ? Hình như có, mà lại hình như không.
Anh ấy là kiểm sát viên cơ mà. Dẫu có phát hiện ra điều gì, anh ấy vẫn dư sức đóng kịch như chưa hề hay biết.
Tôn Lộ quả thực không có thiên phú làm chuyện xấu, tố chất tâm lý của cô quá kém cỏi.
Rõ ràng cô đâu làm gì sai. Không ngoại tình, chẳng bắt cá hai tay, cùng lắm chỉ là chuyển hướng quá nhanh mà thôi. Thôi được rồi, nhìn từ một góc độ nào đó thì đúng là cô không để một khoảng trống thời gian nào cả, nhưng đó tuyệt đối không phải chủ đích của cô. Nếu sớm biết Trần Húc Đông là gã đàn ông chưa vợ chưa con, mối quan hệ của bọn họ cũng chẳng cần phải đi một vòng rào trước đón sau dài dòng đến vậy.
Có lẽ cô nên xin lỗi Hướng Nguyên chăng?
Thôi bỏ đi, làm thế mới thực sự là chuốc thêm phiền phức.
Bình tĩnh lại nào. Ngẫm lại phản ứng của anh ấy lúc ra về, nếu thực sự anh ấy nhìn thấy mà lại không muốn để yên, hành động khôn ngoan nhất chính là vạch trần mọi chuyện ngay tại trận.
Tôn Lộ nhìn lướt qua điện thoại, giao diện WeChat vẫn im lìm tĩnh lặng.
Có lẽ anh ấy không nhìn thấy thật.
Hoặc giả anh ấy đã thấy, chỉ là sau khi nhìn rõ được cô rốt cuộc là loại người nào, anh ấy đành cạn lời chẳng còn gì muốn nói với cô nữa.
–
- Phong cách Nam Dương (Nanyang style/Indochine): Phong cách thiết kế pha trộn giữa nét hoài cổ Á Đông và sự lãng mạn của kiến trúc phương Tây (cụ thể là vùng Đông Nam Á thời thuộc địa). Đặc trưng là sử dụng màu sắc ấm áp, đồ gỗ tự nhiên, mây tre đan và nhiều cây xanh.