Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Chương 16

“Lắp giường?”

Trần Húc Đông nhướng lên đuôi chân mày. Đương nhiên là anh bảo mình biết: “Tiểu Hàng vẫn đang ở nhà đợi tôi nấu cơm.”

Anh liếc nhìn quanh khu chợ: “Thế này đi, tôi mua thức ăn cũng tươm tươm rồi, giờ tôi về nhà nấu cơm luôn. Sau đó qua lắp giường cho cô, tiện thể mang cơm qua, cô khỏi cần phải đi mua đồ ăn nữa.”

“Được.” Tôn Lộ cảm thấy phương án này khá ổn: “Vậy anh cứ về trước đi. Tôi ở khu dân cư Hân Hòa, tới nơi thì gọi cho tôi, bên trong hơi vòng vèo, tôi sẽ ra đón anh.”

Tôn Lộ xách chiếc giỏ mây rỗng đi bộ về nhà. Trông thấy đống thùng carton chưa kịp vứt nằm chỏng chơ trên sàn, cô lặng lẽ ngồi xổm xuống gấp gọn lại rồi ôm xuống lầu vứt đi.

Khoảng một tiếng rưỡi sau, cô nhận được cuộc gọi của Trần Húc Đông: “Alo, tôi đến cổng khu nhà cô rồi.”

Cô xuống lầu ra cổng đón anh rồi lên xe chỉ đường. Đi ngang qua một siêu thị nhỏ, anh tấp xe vào lề, bảo muốn xuống mua bao thuốc. Trần Húc Đông quay lại rất nhanh, trong túi lòi ra thêm một chiếc hộp hình chữ nhật.

Tôn Lộ liếc xéo chiếc hộp nhỏ ấy, thừa biết đó chẳng phải bao thuốc lá: “Anh chạy thẳng thêm chút nữa, có một ngã rẽ, quẹo trái là xuống hầm đỗ xe.”

“Tới ngã rẽ thì nhớ bảo tôi nhé.”

“Ngã rẽ tiếp theo là quẹo được rồi.”

Chiếc xe đánh lái đỗ gọn gàng vào bãi. Trần Húc Đông bước xuống, vòng sang ghế phụ mở cửa cho cô, sau đó với tay lấy chiếc cặp lồng inox giữ nhiệt ba tầng từ túi xách để ở băng ghế sau. Bên trong đó chính là bữa tối của cô.

Vẫn chưa hết, anh còn xách thêm một hộp đồ nghề ra ngoài. Nhìn vẻ mặt chợt sực nhớ ra của Tôn Lộ, anh biết ngay mình mang đúng đồ rồi, nhà cô chắc chắn bói cũng không ra nổi một món dụng cụ nào.

Tôn Lộ hỏi: “Anh làm món gì vậy?”

“Hai mặn một rau: Cá kho tộ, thịt lợn xào vị cá và rau cải xào.”

“Thịnh soạn thế.”

“Cô Tôn ăn xong nhớ chấm điểm cho tôi nhé.” Anh khóa xe, dáng điệu tự nhiên chẳng có vẻ gì là người mới tới đây lần đầu. Anh sải bước tiến thẳng về phía thang máy: “Tầng mấy?”

“Tầng mười hai, phòng 1202.” Đó là số nhà của cô.

Hai người sóng vai đứng trong không gian thang máy nhỏ hẹp và kín bưng, im lặng suốt nửa phút. Cửa thang máy vừa mở, Tôn Lộ bước ra trước để mở khóa cửa nhà.

Khu dân cư này còn khá mới, hành lang rất đỗi sạch sẽ. Căn hộ của cô được bàn giao với đầy đủ nội thất cơ bản, có sẵn cả cửa sắt chống trộm và chuông cửa màn hình. Trước cửa trải một tấm thảm lau chân. Cánh cửa vừa hé mở, hương sả chanh nhè nhẹ liền phảng phất bay ra.

Vì mới dọn đến nên cách bài trí trong nhà vẫn còn khá đơn giản. Phòng khách ngoại trừ chiếc sofa nỉ màu trắng sữa ra thì chẳng còn món đồ nội thất nào khác. Bàn ăn chắc là do chủ nhà để lại, thuộc kiểu dáng Ikea rất phổ biến đi kèm với bốn chiếc ghế đồng bộ. Trên tủ bát đĩa hiện tại chỉ đặt vỏn vẹn một chiếc bể cá. Thật đáng mừng, chú cá nhỏ bên trong vẫn bình an vô sự.

Tôn Lộ mở tủ giày, rút hai chiếc nilon bọc giày đưa cho anh: “Nhà không có dép lê dự phòng, anh đi tạm cái này nhé.”

Cô xách cặp lồng bước vào bếp, chưa kịp mở nắp đã ngửi thấy mùi thơm nức mũi. Tôn Lộ từng lờ mờ đoán được tài nghệ nấu nướng của anh hẳn phải rất cừ. Mặc dù vẻ ngoài của anh trông chẳng giống một “ông nội trợ” chút nào, nhưng chẳng hiểu sao anh lại mang đến cho cô cái ấn tượng của một người cực kỳ rành rọt chuyện bếp núc.

Ngăn đầu tiên của chiếc cặp lồng chứa đầy ắp cơm trắng, ngăn thứ hai là thịt heo xào vị cá, ngăn thứ ba bày rau cải xào và nửa con cá kho tộ. Lượng thức ăn nhiều đến kinh ngạc, và quan trọng nhất là: hoàn toàn không có hành, gừng, tỏi.

Khóe môi Tôn Lộ khẽ cong lên. Cô mím môi, bưng bát đũa bước ra ngoài hỏi anh: “Trần Húc Đông, anh ăn tối chưa?”

Lúc này, anh đang đứng trước bức tường dán ảnh ở ngay lối ra vào, chăm chú ngắm nghía những tấm hình cô vừa trang trí. Tất cả đều là ảnh chụp chân dung của cô. Tấm trông nhỏ tuổi nhất có lẽ là hồi mới lên cấp hai. Trong ảnh, cô bé buộc tóc đuôi ngựa, bẽn lẽn đứng giữa lớp học. Bé xíu thế mà đã ra dáng một thục nữ đoan trang rồi.

“Ăn rồi, phần đó đều mang cho cô cả đấy.”

“Nhiều quá ăn không hết đâu.”

“Nhiều thì chia làm hai bữa.”

“Tôi không thích ăn đồ hâm lại.”

“Vậy ngày mai tôi lại mang tới cho cô.”

Tôn Lộ giương mắt nhìn anh, rồi quay lại bếp bưng nốt thức ăn ra: “Anh rảnh rỗi lắm sao?”

Anh bật cười: “Rảnh chứ. Đóng cửa tiệm sớm nửa tiếng, tạt đi mua thức ăn mất mười phút, nấu nướng thêm nửa tiếng, năm giờ đúng tự khắc giao tới tận nơi.”

Nếu anh đã bảo ăn rồi, cô liền dứt khoát chỉ lấy đúng một đôi đũa: “Chưa chắc năm giờ tôi đã về tới nhà đâu. Mà này Trần Húc Đông, đưa đón trẻ con đi học anh còn chẳng chịu đóng cửa tiệm sớm nửa tiếng, thế mà mua thức ăn nấu cơm lại xông xênh thế hả?”

“Thì tại tôi thích nấu ăn, biết làm sao được. Làm việc cũng phải dựa vào sở thích chứ.”

Mong là anh ta thực sự “thích” nấu ăn đi.

Anh không đùa nữa, xắn tay áo lên: “Giường để đâu? Tôi vào lắp cho.”

“Trong phòng ngủ, căn phòng bên tay trái ấy.” Tôn Lộ chỉ tay về phía căn phòng, sau đó ngồi xuống lặng lẽ bắt đầu dùng bữa.

Ngon thật, hương vị hoàn toàn khác với đồ ăn dì giúp việc nấu ở nhà. Dì giúp việc hay bị Uông Tình nhắc nhở nên luôn nấu nhạt, ít dầu ít muối. Còn tài nghệ của anh lại mang đậm phong cách các quán xào bình dân: nêm nếm mạnh tay, đảo đều dưới lửa lớn nên dậy mùi khói chảo cực kỳ đặc trưng. Ngay cả phần cơm trắng cũng thơm nức mũi, hạt cơm dẻo tơi, bóng bẩy lấp lánh, chẳng biết anh dùng nồi gì để nấu nữa.

Nếu đồ hâm lại mà vẫn giữ được hương vị này thì cũng không phải là cô không nuốt nổi.

Từ phòng ngủ vọng ra tiếng xé băng dính và dỡ thùng carton sột soạt. Cách một bức tường, cô bưng bát lặng lẽ thưởng thức bữa cơm.

Tôn Lộ vốn có thói quen nhai kỹ nuốt chậm nên tiến độ ăn uống rất rề rà. Trần Húc Đông ở trong phòng ngủ gõ đập lạch cạch bận rộn suốt nửa tiếng đồng hồ. Đến lúc anh bước ra ngoài, cô vẫn đang bưng bát từ tốn nhằn xương cá.

“Nay sao cô ngồi ăn đoan trang thế?”

Cô đáp ngắn gọn súc tích: “Tôi bị vẹo cổ.”

“Vẹo cổ à? Tối qua bị nhiễm lạnh chứ gì. Cần tôi xoa bóp giúp không?”

Cả hai đều tự hiểu rõ hàm ý của đối phương. Tôn Lộ liếc mắt dò xét, còn anh thì cười đầy vẻ vô tư lự, vô cùng thẳng thắn.

Cô gắp một miếng thịt xào bỏ vào miệng nhai chậm rãi: “Anh lắp xong cả rồi ư? Nhanh thế cơ à? Có đảm bảo chất lượng không đấy?”

Anh đáp có chứ, bảo cô cứ lên nằm thử là biết liền.

Tôn Lộ không thèm đớp thính. Cô bước vào phòng nghiệm thu, phát hiện anh làm việc quả thực rất gọn gàng, lưu loát. Đống thùng giấy đều được anh giẫm bẹp rồi xếp gọn vào một góc, thậm chí anh còn khuân luôn cả tấm đệm đặt ngay ngắn lên giường giúp cô. Ai bảo dọn ra ở riêng thì nhà thiếu dì giúp việc nào? Chẳng phải trước mắt đang có một “ông bảo mẫu” thạo việc, toàn diện hơn hẳn hay sao?

Cô chỉ nán lại trước cửa phòng ngủ một chốc chứ không bước hẳn vào trong, lên tiếng hỏi: “Khát không? Để tôi rót cho anh cốc nước.”

Trần Húc Đông thừa biết cô đang cố tình câu giờ, mài mòn sự kiên nhẫn của mình. Vậy nên dẫu trong lòng đang sốt sắng, ngoài mặt anh vẫn phải tỏ ra ung dung. Anh bước về phía ban công: “Cô cứ từ từ thưởng thức, tôi ra đây hút điếu thuốc.”

“Tôi ăn xong rồi.”

Bàn tay đang định kéo cửa kính ban công của anh dừng lại. Anh ngoái đầu nhìn cô: “Còn thừa nhiều thế, không hợp khẩu vị sao? Tôi nhớ kỹ là không cho hành, gừng, tỏi vào rồi mà.”

“Do anh nấu nhiều quá thôi. Anh có ăn thêm không? Để tôi lấy đũa cho.”

Anh bảo không cần, ngồi xuống bưng luôn bát thừa của cô lên ăn ngon lành. Tôn Lộ cũng chẳng nói gì, cô cầm lọ thức ăn cho cá, đứng tựa bên chiếc tủ gần bàn ăn trêu đùa chú cá trong bể.

Chú cá trống tuyệt đẹp với chiếc vây đuôi lộng lẫy cứ bơi lượn lên xuống theo mẩu thức ăn nhỏ xíu dính trên đầu ngón tay cô. Đã mấy lần nó ngoi hẳn lên mặt nước để đớp mồi nhưng đều bị cô lùi tay né mất.

Cuối cùng cô cũng chịu rủ lòng thương, vê nhẹ đầu ngón tay thả mẩu mồi xuống. Chú cá nhỏ đáng thương rốt cuộc cũng toại nguyện, được chén một bữa phụ ngon lành. Nó bơi lượn hai vòng sát thành kính, thấy không còn phần thưởng nào nữa mới chịu chui tọt vào đám rong rêu.

Bưng bát cơm trên tay, Trần Húc Đông nhìn chằm chằm chú cá kia, tốc độ nhai cũng bất giác chậm lại, trong lòng dâng lên một niềm xót xa đồng cảnh ngộ.

“Tôn Lộ.” Cuối cùng vẫn là anh hết kiên nhẫn trước. Trần Húc Đông lùa sạch sành sanh phần cơm thừa của cô, rút tờ khăn giấy lau miệng rồi cất tiếng hỏi: “Lúc nãy cô bảo đã suy nghĩ thấu đáo rồi, rốt cuộc là suy nghĩ thấu đáo chuyện gì?”

Tôn Lộ hỏi vặn lại: “Chẳng phải anh bảo người không chịu thiệt là anh, bảo tôi tự về nhà suy nghĩ cho kỹ sao?”

Anh trầm giọng xuống, gọi tên cô thêm lần nữa.

Hóa ra cô vẫn giữ nguyên ý định cũ, chỉ quen chơi bời qua đường, tuyệt đối không được coi là thật.

Trần Húc Đông nghiến răng im lặng, dường như đã hạ quyết tâm nào đó. Chiếc ghế ăn cọ xát xuống nền gạch phát ra âm thanh chói tai, anh đứng phắt dậy kéo tuột cô về phía mình. Cơ thể hai người dán sát rạt vào nhau. Tôn Lộ bị dồn lưng vào chiếc tủ cạnh bàn ăn, cô phải nghiêng đầu ngoái nhìn ra sau vì sợ lỡ va phải chiếc bể cá.

Nhưng ngay giây tiếp theo, cằm cô đã bị người đàn ông nâng lên, ép quay mặt lại.

“Á…” Cô đã bảo là mình đang bị vẹo cổ cơ mà!

“… Làm em đau à?”

“Vâng.”

“Xin lỗi em…”

Bàn tay đang nâng cằm cô ch*m r** v**t v* dời sang bên mang tai, cuối cùng dừng lại vững chãi ở sau gáy. Đầu ngón tay cái của anh như có như không lướt qua chiếc khuyên bạc cô đang đeo, miết nhẹ lên vành tai mềm mại và ấm nóng.

Cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh, chỉ dán chặt tầm mắt vào dải yết hầu đang cuộn lên trượt xuống, cùng lồng ngực đang phập phồng dữ dội vì những nhịp hít thở sâu.

Trên người anh thoang thoảng một mùi hương cô rất thích. Đó là thứ khí chất đàn ông thanh mát, tự nhiên; chẳng phải mùi cơ thể ngai ngái, cũng chẳng phải mùi nước hoa nam nồng nặc đến nhức đầu.

Hai người vô cùng ăn ý, bắt đầu cảm nhận đối phương thông qua mùi hương vương vấn trên cơ thể.

Trần Húc Đông phát hiện ra nguồn gốc hương thơm trên người cô không bắt nguồn từ mái tóc, mà là từ đôi bàn tay. Thường ngày Tôn Lộ phải dùng phấn viết bảng nên da tay dễ bị khô, buộc cô phải thoa rất nhiều kem dưỡng. Cô không thích những loại có mùi quá hắc, tuýp kem đang dùng này nếu không kề sát mũi thì sẽ chẳng thể ngửi thấy mùi hoa anh đào nhè nhẹ.

Phát hiện này đã giải đáp được nỗi thắc mắc cất giấu bấy lâu nay trong lòng Trần Húc Đông. Dạo trước, thỉnh thoảng anh lại ngửi thấy mùi hương thoang thoảng này, phần lớn là ở những nơi cô từng xuất hiện, hoặc trên mặt vở bài tập của Tiểu Hàng. Hóa ra đó là mùi kem dưỡng da tay của cô.

Trần Húc Đông nắm lấy cổ tay trái của cô đưa lên mũi ngửi thử, quả nhiên chính là mùi hương này.

Sự đụng chạm từ chóp mũi khiến lòng bàn tay Tôn Lộ nhột nhạt, cô toan rút tay về nhưng lại bị anh giữ chặt, kéo vòng qua ôm lấy cổ mình. Nhịp thở của cô đã rối loạn hoàn toàn. Chiếc áo khoác len đan thưa bung ra rơi rớt xuống mặt sàn, vạt dây áo váy liền cũng trượt dài xuống cánh tay. Anh đưa tay nắn mạnh, qua lớp m*t nội y mỏng tang, kích cỡ vừa vặn nằm gọn trong lòng bàn tay anh.

Lần này thì đau thật, Tôn Lộ khẽ chau mày, nhưng ánh mắt nhìn anh lại ngập tràn sự khao khát đợi chờ. Ánh mắt ấy như muốn nói với anh rằng, cô không hề bài xích chút xíu đau đớn ngập tràn d*c v*ng chiếm hữu này. Nhận được sự cổ vũ, bàn tay anh m*n tr*n trên làn da mịn màng, lách qua lớp gọng sắt, thành công bắt gọn lấy “chú chim sẻ trắng” đáng yêu cùng chiếc “mỏ chim” phơn phớt hồng.

Trần Húc Đông áp một tay lên thắt lưng người phụ nữ, cúi đầu nhẫn nại trao cô những nụ hôn miên man.

Anh cứ nếm được một dư vị ngòn ngọt, bèn tì trán mình lên trán cô, khẽ hỏi: “Cô Tôn bôi gì trên môi vậy?”

“… Son bóng.”

“Thảo nào giống mật đến thế.” Hơi dinh dính, lại còn mang chút vị ngọt.

Cổ chiếc váy liền vướng ngay phần hông, chẳng thể tuột xuống thêm được nữa. Anh vội vã lần mò tìm khóa kéo, định bụng lấy đó làm điểm đột phá để l*t s*ch mọi rào cản trên người cô.

Thế nhưng cô lại nắm chặt lấy khóa kéo không chịu buông, hơi thở đứt quãng: “Không được đâu, phải qua vài hôm nữa cơ.”

Anh lập tức hiểu ra, nhưng vẫn có chút chưa cam lòng dừng bước. Bàn tay thô ráp của anh miết nhẹ khiến làn da cô hệt như thân củ niễng non nớt giòn tan: “Sao lại không trùng hợp thế nhỉ? Em không lừa tôi đấy chứ? Để tôi kiểm chứng chút xem nào?”

“Đồ điên!”

“Tôi rửa tay rồi mà.”

Mặt Tôn Lộ đỏ bừng đến tận mang tai: “Đây là vấn đề rửa tay hay chưa rửa tay sao?”

Anh bật cười khàn khàn, rúc mặt vào hõm cổ cô cọ cọ hệt như một chú cún bự: “Vậy phải làm sao bây giờ? Chúng ta nghĩ cách khác nhé?”

Mái tóc cứng cáp của anh cọ đến mức Tôn Lộ nhột nhạt, cơ thể cô cứ nghiêng ngả né tránh sang một bên: “Anh tự đi mà nghĩ cách, tôi không giúp được đâu.”

“Thế sao được, em sờ sờ ngay trước mặt đây, lại bắt tôi tự đi mà nghĩ cách à?”

“Người tôi ở đây thì sao chứ.” Tôn Lộ đẩy anh ra, kéo quai áo chỉnh lại chiếc váy đàng hoàng rồi chỉ đường cho anh: “Cánh cửa nằm tít dưới cuối hành lang kia là nhà vệ sinh đấy, anh muốn dùng bao lâu thì dùng. Tôi phải đi rửa bát đây.”

Gần hai mươi phút sau, cửa phòng tắm mở ra. Anh bước ra ngoài sau khi đã giải quyết nhanh gọn lẹ. Lúc này Tôn Lộ đã dọn dẹp xong xuôi phòng ngủ và đang ngồi làm việc trong phòng đọc sách.

Bàn làm việc được đặt ngay dưới bệ cửa sổ. Nhìn qua rèm cửa là biết ngay gu thẩm mỹ của cô: lớp rèm cản sáng màu xanh nhạt được kéo mở sang hai bên, để lại lớp voan mỏng nhẹ tung bay phất phơ theo những nhịp gió vờn. Bên ngoài cửa sổ là ráng chiều tà. Cô ngồi trước bàn, trên người vẫn diện chiếc váy hai dây ấy, khoác ngoài là chiếc áo len đan thưa. Phần gáy lộ ra nhẵn nhụi, trắng ngần. Hai cánh tay cô tì lên mặt bàn, một bên quai áo khẽ khàng tuột xuống theo từng nhịp điệu đưa bút viết chữ của cô.

Anh bước tới, dùng đầu ngón tay cẩn thận móc lấy sợi dây mỏng manh ấy, kéo ngược trở lại lên vai cô: “Vậy tôi về nhé? Ngày mai em muốn ăn gì?”

Tôn Lộ ngoái đầu nhìn anh một cái rồi lại cúi gằm mặt vào giáo án: “Anh mang canh theo được không? Trần Húc Đông, tôi muốn uống chút canh.”

“Canh gà được không?”

“Cũng được, tôi khá thích. Nhưng đừng bỏ nấm hương, tôi không ăn được nấm hương đâu.”

“Đúng là kén ăn.” Anh lầm bầm: “Thôi tôi về thật đây, năm giờ chiều mai lại tới đưa hơi ấm cho em nhé.”

Tôn Lộ cất tiếng chào tạm biệt: “Lái xe chậm thôi, đi đường cẩn thận nhé.”

Lời vừa dứt, vành tai cô bỗng bị người ta “chụt” một cái rõ kêu. Đám râu lún phún cọ vào khiến cô giật mình kêu lên. Đến lúc quay người lại, kẻ gây chuyện đã chạy biến mất tăm.

Từ phòng khách vọng lại giọng nói văng vẳng của Trần Húc Đông, hình như anh vừa đập thứ gì đó xuống mặt bàn ăn: “Cái này để lại nhà em đi, đỡ mất công tôi mang đi mang lại.”

Phải đến khi nghe tiếng đóng cửa, Tôn Lộ mới bưng cốc nước bước ra ngoài. Và đúng như dự đoán, nằm chễm chệ trên mặt bàn là một hộp “áo mưa” siêu mỏng cỡ lớn.

Cô biết ngay mà, cái gì mà ghé siêu thị mua thuốc lá chứ, thực chất là đi mua cái thứ này thì có.

  1. Thịt lợn xào vị cá (鱼香肉丝 – Ngư hương nhục ti): Một món ăn đặc trưng của ẩm thực Tứ Xuyên, dù tên gọi có chữ “vị cá” nhưng hoàn toàn không có nguyên liệu cá, mà sử dụng loại nước sốt chua ngọt, cay nhẹ chuyên dùng để nấu cá.