Du Hề nhận được tin nhắn của Weinberg vào ngày thứ bảy kể từ lúc Bùi Quan Ngọc rời đi, sau đó cô mới bay về Los Angeles.
Cô ở lại đó ngót nghét bảy, tám ngày. Tính tổng cộng lại, họ đã không gặp nhau nửa tháng trời.
Cũng không hẳn là Du Hề hoàn toàn không nhớ Bùi Quan Ngọc, nhưng cứ nghĩ tới cảnh vừa mở mạng lên có khi lại cãi nhau làm hỏng cả tâm trạng, cô dứt khoát giấu đầu hở đuôi, lờ đi không thèm xem điện thoại nữa.
Dù sao cô cũng đã báo cáo là mình đi đâu rồi mà, đợi lúc gặp mặt rồi dỗ dành tử tế lại là được.
"Bùi Bùi." Du Hề nhảy chân sáo tới trước mặt anh.
Cô cố gắng phớt lờ đi sự lạnh lẽo toát ra từ người anh: "Em mang quà về cho anh này!"
Du Hề moi từ trong túi xách ra hai cục bông chọc len, một cái hình cậu bé thắt nơ xanh, cái còn lại là cô bé mắt xanh thắt bím tóc.
"Đấy là em lấy len từ lông con cừu nhà em để làm đó, cái này là anh, còn cái này là em." Du Hề đung đưa hai hình nhân nhỏ, "Anh thích không?"
Bùi Quan Ngọc nhận lấy hai cục bông, rũ mắt xuống, ngón tay miết nhẹ. Du Hề thấy hình nhân của mình bị anh bóp chặt đến mức méo mó biến dạng thì giật thót mình: "Anh... nhẹ tay chút đi."
"Anh cứ tưởng em không về nữa."
Thái độ Bùi Quan Ngọc vẫn nhàn nhạt, anh cẩn thận đẩy vali giúp cô như mọi khi, rồi lẳng lặng đi theo sau.
Tiếng "cạch" vang lên, cánh cửa đóng lại sau lưng. Du Hề vừa thay giày vừa buột miệng: "Làm gì có chuyện đó? Em còn phải về đi học chứ."
"Chỉ là đi học thôi sao."
Du Hề xoay người, cười tươi rói áp hai tay lên má anh: "Đương nhiên là còn vì anh nữa rồi! Bùi Bùi ở đâu, dù chân trời góc bể em cũng phải về gặp anh chứ."
Cô cứ ngỡ Bùi Quan Ngọc đã nguôi ngoai, vì anh lại cúi đầu cọ cọ má vào cô hệt như ngày thường.
Du Hề vừa thở phào nhẹ nhõm, đã nghe thấy tiếng Bùi Quan Ngọc thì thầm bên tai: "Anh xin lỗi."
"Anh suýt nữa thì tưởng Hề Hề không muốn đi học nữa, nên đã làm thủ tục thôi học cho em rồi. Trong hòm thư có nhận được giấy thông báo đuổi học chưa?"
Sắc mặt Du Hề từ từ tái nhợt.
Hồi bé mải mê đóng phim nên chểnh mảng học hành, thành tích của cô vốn chẳng ra gì. Cho dù Viện Quốc tế Đại học A có dễ vào đến mấy, Du Hề cũng phải trầy trật lắm mới thi đỗ.
Tuy một phần lý do du học là để qua mặt Daddy, nhưng Du Hề cũng thực sự nỗ lực hết mình vì tấm bằng này.
Như đã hẹn giờ từ trước, tiếng chuông điện thoại đột ngột réo vang dồn dập, Du Hề nhận được cuộc gọi từ Jasper.
Cô vừa bắt máy, tiếng thét the thé từ đầu dây bên kia đã vang vọng tới mức muốn chọc thủng màng nhĩ.
Jasper gào lên hỏi cô có phải trốn học về Los Angeles không, nhà trường đã gọi điện báo tin đuổi học đến tận chỗ ông.
"Con có biết không, con mà không về ngay là bị đuổi học thật đấy, con định làm con mù chữ cả đời à! Lần sau mà còn trốn học chuồn về đi chơi nữa, có tin ba đánh gãy chân con không!!!"
Du Hề cau mày đưa điện thoại ra xa, hết lời ngon ngọt dỗ dành hứa hẹn một hồi, Jasper mới chịu cúp máy.
Lúc nhỏ Du Hề chưa từng được hưởng một nền giáo dục đàng hoàng, mãi đến năm 14 tuổi Jasper mới đưa cô trở lại trường học.
Ngoại trừ môn ngôn ngữ, các môn khác cô toàn đội sổ. Jasper từng rầu rĩ lo sốt vó, đinh ninh rằng cô không thể nào vào nổi đại học. Đến khi Du Hề thi đậu vào ngôi trường danh giá hàng đầu Đại lục, ông đã khóc ròng vì sung sướng suốt một khoảng thời gian dài.
Nếu hôm nay cô vẫn đang kẹt lại Los Angeles chưa về, chắc chắn Jasper vừa nghe xong cuộc điện thoại này sẽ vác dao tới lùa cô về đi học.
Jasper tuyệt đối sẽ không bao giờ chấp nhận việc cô bị đuổi học, Bùi Quan Ngọc quả nhiên đã nắm thóp cô rồi.
Cúp điện thoại, Du Hề trợn trừng mắt nhìn Bùi Quan Ngọc đầy căm phẫn. Anh khẽ nhoẻn cười, dang tay ôm lấy cô: "Không sao, em đã về đúng hạn rồi."
Làn da lộ ra ngoài của anh lạnh lẽo như băng, cảm giác giống hệt loài bò sát trườn qua, khiến những chỗ Du Hề bị chạm vào đều nổi gai ốc rần rần.
Cô đẩy mạnh anh ra, môi trên môi dưới run lẩy bẩy: "Ai cho phép anh tự ý làm thủ tục thôi học cho tôi hả?!"
Bị đẩy lùi về phía sau một bước, khóe môi Bùi Quan Ngọc hơi trĩu xuống. Giọng anh vẫn lạnh nhạt, đều đều: "Theo nội quy của Đại học A, sinh viên vắng mặt không lý do quá bảy ngày sẽ bị buộc thôi học."
"Nội quy cái khỉ gió gì? Cái đó chỉ để lừa mấy đứa ngu thôi."
Du Hề bực dọc lớn tiếng, "Chẳng phải tôi đã báo với anh là tôi về chơi mấy ngày rồi sao?"
"Anh không đồng ý."
Du Hề vặc lại: "Chân mọc trên người tôi, tôi thích đi đâu thì đi, mắc mớ gì phải đợi anh đồng ý?"
Bùi Quan Ngọc cất giọng đều đều: "Em biến mất tám ngày, em đã phạm phải một sai lầm vô cùng nghiêm trọng, đây là hình phạt."
Lại là phạm lỗi... lại là hình phạt...
Lồng ngực Du Hề như có ngọn núi lửa đang phun trào dữ dội, cô hét toáng lên: "Tôi chịu hết nổi rồi, anh lại giở trò này, Bùi Quan Ngọc, anh lại thế này, anh đúng là đồ thần kinh!!!"
Cô tức giận đến mức ăn nói lộn xộn, đi qua đi lại, chỉ thẳng mặt anh chửi rủa bằng cả tiếng Anh lẫn tiếng Trung: "F-u-c-k you"
Có một khoảnh khắc, Du Hề suýt nữa đã không cần biết trời trăng mây đất gì mà nói lời chia tay. Nhưng một dây thần kinh nào đó trong đầu bỗng giật giật, ngăn cô lại. Cô cắn chặt môi, rốt cuộc vẫn nuốt ngược câu ấy vào trong.
Dù cô có chửi rủa ra sao, Bùi Quan Ngọc vẫn giữ nguyên vẻ mặt điềm nhiên như nước hồ thu, tâm trạng vững như bàn thạch: "Anh xin lỗi."
Anh vẫn tiếp tục nghịch ngợm cục bông chọc len trên tay, cẩn thận nhét cái mang hình hài của cô vào túi áo sơ mi trước ngực: "Cảm ơn Hề Hề, anh rất thích món quà này."
Cảm giác như đấm vào bị bông, cơn giận bốc lên ngùn ngụt, Du Hề giật phắt lấy cục bông chọc len, ném mạnh xuống đất, còn dùng chân giẫm đạp: "Tôi không tặng anh nữa! Anh cút đi! Cút ngay!"
Đến mức này mà anh vẫn chẳng hề mảy may tức giận. Bùi Quan Ngọc ngồi xổm xuống, nhặt cục bông chọc len bị cô giẫm bẹp dưới chân lên, cẩn thận phủi sạch bụi đất, rồi lại trân trọng nhét vào túi áo.
Thật kỳ lạ. Bùi Quan Ngọc hoàn toàn không vô lý như lần cãi nhau vì Lục Thời Vũ dạo nọ.
Cuối cùng Du Hề cũng ngộ ra, chỉ cần Bùi Quan Ngọc đạt được mục đích, thì dù cô có đối xử với anh thế nào đi chăng nữa, anh cũng chẳng hề nổi cáu.
Lần đó, cô đã xóa Lục Thời Vũ. Cô phải dầm mưa để dỗ dành anh. Lần này, anh cho cô nếm mùi hậu quả của việc dám lén lút trốn đi.
Lần nào dường như Bùi Quan Ngọc cũng nhún nhường trước để được dỗ dành, nhưng người phải thỏa hiệp và nhượng bộ hết lần này tới lần khác lại chính là cô. Cơn giận bốc hơi sạch bách, Du Hề bỗng thấy sống lưng lạnh toát.
Còn chưa kịp định thần lại, đôi chân Du Hề đã bị ôm chặt cứng. Bùi Quan Ngọc vẫn giữ tư thế nửa quỳ, chiếc cổ trắng ngần mỏng manh phơi bày trọn vẹn trước tầm mắt cô, một tư thế hoàn toàn phục tùng và nhún nhường.
"Hề Hề," anh ngẩng mặt lên, hơi thở nóng rực, giọng nói trầm đục và kìm nén, "Anh nhớ em lắm."
Bị ôm chặt lấy chân, gò má Bùi Quan Ngọc còn áp sát vào bụng dưới, sống lưng Du Hề tê dại, nhưng cô chẳng còn đường nào để lùi lại.
Cục tức nghẹn ứ nơi lồng ngực, không xả ra được mà nuốt cũng chẳng trôi, cuối cùng biến thành sự bất lực. Cô vò rối tóc anh, nghiến răng ken két: "Bùi Quan Ngọc, lần này tôi thực sự rất giận đấy! Anh tốt nhất đừng có chọc tức tôi nữa, nếu có lần sau, tôi thực sự sẽ..."
Hai chữ "chia tay" còn chưa kịp bật ra khỏi miệng, bàn tay cô đột nhiên bị cắn mạnh một cái.
Du Hề xuýt xoa, tức điên người định vung tay tát anh, nhưng Bùi Quan Ngọc đã nhanh hơn, áp mặt vào lòng bàn tay cô, ném ra một câu động trời: "Hề Hề, l*m t*nh nhé?"
"..." Một khoảng lặng kéo dài dằng dặc, Du Hề cứ ngỡ mình bị ảo thính. Mãi một lúc sau cô mới tìm lại được giọng nói của mình: "Anh nói gì cơ?"
Bùi Quan Ngọc thắc mắc xen lẫn sự bình thản: "Có phải vì anh không cho em hôn, không cho em ngủ cùng, nên em mới luôn vứt bỏ anh không."
Du Hề nhíu mày: "Tôi đã bảo với anh là tôi chỉ về nhà chơi mấy ngày thôi mà..."
Bùi Quan Ngọc dửng dưng đáp: "Tám ngày, em chẳng màng để ý tới anh lấy một câu. Em thật sự thích anh sao?"
Du Hề cũng chẳng hiểu sao tự dưng mình lại biến thành kẻ bị chất vấn. Cô cố nén giận, đáp: "Tôi cũng nghĩ tới chuyện liên lạc với anh, nhưng chắc chắn anh sẽ lại nổi giận, nên tôi định bụng để lúc về dỗ dành anh bù..."
"l*m t*nh không?" Bùi Quan Ngọc từ từ đứng dậy, cúi đầu cởi cúc áo, "l*m t*nh xong, anh dẫn em về nhà, đủ tuổi rồi chúng ta kết hôn."
"..." Hả?
Đầu óc Du Hề nổ tung như pháo hoa, suýt chút nữa thì hóa ngốc luôn.
"Từ từ đã!" Cô hoảng hốt lùi lại một bước.
Du Hề không hiểu sao câu chuyện lại bẻ lái sang vụ lên giường rồi kết hôn, quan trọng nhất là, thời buổi nào rồi mà lên giường xong là phải cưới xin?
Hóa ra lý do Bùi Quan Ngọc luôn giữ mình như ngọc là vì anh cho rằng hễ lên giường thì bắt buộc phải cưới à?
Du Hề kinh ngạc, hoài nghi trong lòng.
Bùi Quan Ngọc lặng lẽ nhìn cô, bóng tối len lỏi nơi đáy mắt tựa như tơ tằm quấn quýt lấy nhau. Giọng anh vẫn nhạt nhẽo như nước: "Đợi cái gì? Không tốt sao."
Hề Hề lúc nào cũng miệng nam mô nói thích anh, nhưng thật ra anh chẳng cảm nhận được gì, có lẽ do anh quá đỗi ngu ngốc. Nhưng khi Hề Hề hứa sẽ ở bên anh mãi mãi, anh đã hiểu ra rồi.
Anh đã có thể kiểm soát chứng nghiện t*nh d*c của mình một cách bình thường, sẽ không còn ph*t t*nh bừa bãi, không bày ra những trò bẩn thỉu khiến cô ghê tởm nữa. l*m t*nh xong, đi đăng ký kết hôn, trói chặt Hề Hề ở lại Đại lục mãi mãi, đó mới được coi là bên nhau mãi mãi.
Chỉ trong chớp mắt, Du Hề đã hạ quyết tâm.
Thời gian và kế hoạch đều có sự thay đổi. Cô phải trở về sớm hơn dự kiến, cũng không thể vô trách nhiệm mà lợi dụng lúc anh không phòng bị mà leo lên giường với anh được.
Dù có lưu luyến đến mấy, trong khoảng thời gian có hạn này, cô bắt buộc phải nhanh chóng nghĩ cách chia tay Bùi Quan Ngọc thôi.
Bùi Quan Ngọc quá nghiêm túc, cũng quá thuần khiết. Nếu thực sự chơi trò "ngủ xong bỏ" với một người bảo thủ và trong sáng như anh, nửa đời còn lại Du Hề sẽ sống trong day dứt mất.
Nhưng mỹ nam đã chủ động dâng tận miệng rồi, cô cũng chẳng muốn bỏ lỡ, kiểu gì cũng phải "đánh dấu chủ quyền", nếm chút vị ngọt chứ nhỉ?
Nghĩ thông suốt, Du Hề bước tới ôm chầm lấy cổ Bùi Quan Ngọc, kiễng chân lên, chạm nhẹ vào khóe môi anh.
"Sai trình tự rồi, anh phải học cách hôn trước đã."
Đôi mắt xanh biếc như viên ngọc bích của thiếu nữ phản chiếu hình ảnh khuôn mặt anh tựa như mặt hồ trong vắt. Bùi Quan Ngọc nhìn sâu vào đôi mắt ấy, một cơn hoa mắt chóng mặt ập đến, anh ngây dại, quên sạch mọi thứ.
Sự kìm nén suốt nửa tháng ròng rã, tác dụng của thuốc dường như đổ sông đổ bể chỉ trong tích tắc, cơn đau nhức nhối của chứng nghiện lại một lần nữa cuộn trào.
Khi anh nín thở áp sát lại gần, môi chạm môi cọ xát một cách đầy lịch sự, Du Hề còn ngỡ đây sẽ là một nụ hôn kiềm chế nhẹ như chuồn chuồn đạp nước.
Cho đến khi cô bị đè nghiến xuống sô pha, cổ họng bị bóp nghẹt, đôi môi bị ép mở ra, mặc cho anh ngang tược cắn nuốt m*t mát hết lần này tới lần khác, chiếc lưỡi luồn sâu tới một mức độ không tưởng.
Dạ dày Du Hề trào lên chua xót, khuỷu tay cô tuyệt vọng đấm thùm thụp vào anh. Đến lúc Bùi Quan Ngọc lùi ra, đôi mắt anh đã lạc đi tiêu cự, khóe môi còn vương vệt nước bọt dính dớp, anh chẳng thèm bận tâm mà thè lưỡi l**m sạch.
Du Hề vừa định mở miệng chửi ầm lên thì Bùi Quan Ngọc đã nhanh nhảu nói lời xin lỗi trước: "Anh xin lỗi Hề Hề, anh không giỏi hôn lắm."
Chạm phải đôi mắt đẫm lệ của thiếu nữ vì bị hôn quá cuồng nhiệt, khóe môi anh hơi nhếch lên, nhíu mày nói: "Cổ họng của Hề Hề nông quá."
Dễ dàng cạy mở được khoang miệng, l**m láp tới tận cuống họng yếu ớt mỏng manh. Công chúa Cici tội nghiệp, bụng chứa đầy nước bọt dơ bẩn của anh rồi.
Du Hề hé miệng th* d*c, sống lưng bất giác run lên bần bật, cô cũng chẳng rõ đó là sự sợ hãi theo bản năng sinh lý, hay là phản ứng cơ thể do quá phấn khích nữa.
Môi Du Hề sưng vù cả một ngày trời, cô phải đeo khẩu trang đi học.
Mặc dù không có cảm giác lạnh sống lưng rờn rợn như lần bị anh l**m tay, nhưng kiểu hôn táo bạo như vũ bão ấy cũng khiến cô sởn cả gai ốc.
Rốt cuộc là ai tung tin đồn anh theo chủ nghĩa Plato thế hả?!
Tiếng chuông vào lớp vẫn chưa reo. Du Hề gõ phím lạch cạch trên điện thoại, tìm Mirror hỏi tội, trách nó ăn ốc nói mò.
Mirror là một con AI cực kỳ ranh ma, lập tức xin lỗi rối rít bằng cái giọng cợt nhả, khiến Du Hề cảm thấy cái thứ tình cảm chân thành mình bỏ ra dạo này đúng là ngu ngốc hết chỗ nói.
Điện thoại rung bần bật không ngừng. Sau đêm qua, Bùi Quan Ngọc bám người còn kinh khủng hơn trước, mới sáng ra đã gửi hàng tá tin nhắn.
Anh hỏi môi cô còn đau không, muốn ăn gì, có rắc rối gì cần anh giải quyết không, nếu không muốn đi học thì cứ cúp cua.
Du Hề chằm chằm nhìn hồi lâu, hốc mắt bỗng thấy cay cay.
Cô mở lại app "CN", hỏi Mirror: "Làm cách nào để chia tay một cậu bạn trai cực kỳ bám người và yêu mình say đắm? Hãy lập cho tôi một kế hoạch chi tiết, yêu cầu phải giữ được thể diện và chia tay trong êm đẹp."
Mirror: [Kết luận luôn cho nhanh: Trong thời gian ngắn, cô không thể nào chia tay êm đẹp được đâu.]
"..." Du Hề liếc nhìn một cái rồi thẳng tay gỡ cài đặt ứng dụng.
"Việc kiểm soát bằng thuốc rất hiệu quả," Lâm Chiếu quan sát các chỉ số trên máy đo, "Tuy lượng hormone của ngài có hơi cao một chút, nhưng vẫn nằm trong ngưỡng an toàn, sẽ không gây ra ảo giác t*nh d*c quá mạnh khiến ngài mất kiểm soát."
Bùi Quan Ngọc nhíu mày khó hiểu: "Tối hôm qua tôi vẫn bị mất kiểm soát mà."
Lâm Chiếu đẩy gọng kính vẻ khó xử, nói bóng nói gió: "Có lẽ đây đã là phản ứng sinh lý bình thường của ngài rồi, ngài quá thích cô Du."
Ông đã từng trao đổi với bác sĩ tâm lý của Bùi Quan Ngọc. Vị bác sĩ đó phân tích rằng, h*m m**n t*nh d*c bất thường và mất kiểm soát của Bùi Quan Ngọc đối với cô Du bắt nguồn từ sự chán ghét và kìm nén t*nh d*c quá mức thời niên thiếu.
Lâm Chiếu lập tức liên tưởng đến những chiếc camera giám sát giăng mắc khắp nơi trong nhà họ Bùi, rồi lại nhớ lại một chuyện.
Năm Bùi Quan Ngọc mười bốn tuổi, quản gia báo cáo anh bị mộng tinh. Bùi lão gia bèn sai người đưa một cô gái trẻ đã được sắp xếp sẵn vào phòng anh.
Nhưng cô gái đó còn chưa kịp bước qua cửa phòng ngủ. Bùi Quan Ngọc tự nhốt mình lại, lúc Lâm Chiếu hớt hải chạy tới, môi anh tái nhợt, đã nôn mửa đến mức mất nước.
Đến khi định thần lại, Bùi Quan Ngọc gục đầu lên bàn, rũ hàng mi xuống. Suốt ngần ấy năm, đây là lần đầu tiên Lâm Chiếu thấy anh bộc lộ thần thái của một thiếu niên bình thường. "Ừ, tôi yêu Hề Hề nhiều năm lắm rồi."