Đắm Chìm - Hòe Cố

Chương 75: Ngoại truyện 18

Cảnh quay của Du Hề kết thúc, cũng đồng nghĩa với việc phần diễn của cô đã chính thức đóng máy.

Cô cúp điện thoại, liền thấy Bùi Quan Ngọc đang ngồi chễm chệ trước monitor, vây quanh là một vòng đạo diễn, quay phim, và cả Mục Nguyên - "chính chủ" mà anh đang đóng thế.

Một kẻ đóng thế mà lại phách lối lấn lướt, khiến chính chủ cũng phải đứng chầu rìa.

Đất diễn của Du Hề gộp lại quay vài ngày là xong.

Từ lúc vào đoàn, cô và Mục Nguyên cũng chỉ chạm mặt vài lần trong những cảnh quay bắt buộc, còn ngoài đời gần như chẳng nói với nhau câu nào.

Đặc biệt là khi gặp người thật, Du Hề càng nhìn càng thấy anh ta có vài góc độ rất giống Bùi Quan Ngọc, những drama rắc rối trong đầu cô cứ thế lặp đi lặp lại không ngừng.

Mục Nguyên rõ ràng cũng biết mối quan hệ giữa cô và Bùi Quan Ngọc. Du Hề quan sát thấy anh ta là người rất biết cách giao thiệp, có thể khéo léo lấy lòng đạo diễn và nhà sản xuất mà không hề lộ liễu.

Kỹ năng diễn xuất của anh ta cũng rất tốt, hoàn toàn xứng đáng với ê kíp sản xuất chất lượng cao được rót số tiền lớn này.

Giờ đây, dù không dựa dẫm vào Bách Linh, bản thân anh ta cũng đã tự mở ra cho mình một con đường.

Cũng phải thôi.

Theo những gì Du Hề hiểu về Bách Linh, với cái đầu lạnh lùng và tỉnh táo của bà ta, không đời nào bà ta lại đầu tư một cái giá đắt đỏ cho bất kỳ kẻ vô giá trị nào.

Cả phim trường bắt đầu dọn dẹp để nghỉ ngơi, Du Hề định đi tẩy trang và thay trang phục.

Bùi Quan Ngọc cứ như được gắn radar theo dõi tự động, lẽo đẽo theo sát cô như cái đuôi.

Trên người anh vẫn đang mặc đồ diễn, đeo cặp kính gọng mảnh.

Một chiếc áo gile màu trắng ngà phối cùng sơ mi, toát lên đậm chất thanh niên trí thức Hồng Kông thế kỷ trước. Để phục vụ cho cảnh đóng thế chỉ lướt qua vài giây này, anh cũng hao tâm tổn trí không ít, thay ra thay vào tới ba bộ đồ.

Bùi Quan Ngọc theo cô lên chiếc xe van của đoàn phim.

Du Hề đang mặc một chiếc váy Tây chiết eo phối ren, đội mũ rộng vành.

Vì không với tới khóa kéo sau lưng, anh liền đứng phía sau kéo giúp cô.

Cảm nhận được tâm trạng của Bùi Quan Ngọc không được hào hứng như tưởng tượng, Du Hề ngoái đầu nhìn anh: "Sao thế?"

Bùi Quan Ngọc ủ rũ đáp: "Anh tưởng sẽ được quay lâu lắm cơ."

Du Hề: ......

"Chưa kịp bắt đầu, đã kết thúc rồi."

Hóa ra là vẫn chưa đã cơn ghiền diễn xuất, chưa chơi đủ.

Khóe miệng Du Hề giật giật: "Hay là để anh đóng luôn vai nam chính nhé?"

Bùi Quan Ngọc nghiêm túc suy nghĩ một chút: "Anh chỉ muốn đóng phim cùng Hề Hề thôi."

Váy của Du Hề tuột xuống, cô phát hiện Bùi Quan Ngọc đang dán mắt không chớp vào làn da trần của mình.

Da mặt đúng là ngày càng dày rồi.

Bẻ đầu anh quay sang chỗ khác, Du Hề nhanh chóng tròng chiếc áo phông vào.

"Về nhà anh muốn diễn gì em diễn cùng anh, thích diễn gì thì diễn."

Nhưng xin anh đừng có tàn phá kịch bản của người khác rồi tự điên cuồng thêm đất diễn cho mình nữa.

Bùi Quan Ngọc không cãi lại, coi như đã được vuốt lông êm xuôi.

"Hề Hề vừa rồi gọi điện cho ai đấy."

Biết ngay là sẽ bị hỏi mà.

Lúc nãy khi gọi điện, động tác cố tình lảng tránh anh của Du Hề chắc chắn đã khiến anh khó chịu cho đến tận bây giờ.

Ánh mắt Du Hề hướng ra ngoài cửa sổ xe, chợt huých cùi chỏ vào Bùi Quan Ngọc, bảo anh cùng nhìn.

Trong tầm mắt của họ, Mục Nguyên bước lên một chiếc xe sedan đen tuyền khác.

Từ bên ngoài không thể nhìn rõ danh tính người bên trong, nhưng từ cửa sổ xe thò ra một bàn tay trắng muốt, mềm mại, trên ngón áp út đeo một viên hồng ngọc màu máu chim bồ câu cực kỳ trong trẻo.

Du Hề đã nhìn thấy rất nhiều lần, dù bản thân cô đang là người đại diện cho trang sức cao cấp, từng chứng kiến vô vàn sự xa hoa của giới danh lợi, nhưng mỗi lần nhìn thấy chiếc nhẫn của Bách Linh, cô vẫn không kìm được mà phải dán mắt vào.

Đủ để thấy giá trị đắt đỏ của nó.

Đó là Bách Linh.

Kể từ sau đám tang lần đó, Du Hề không còn gặp lại bà ta nữa.

Có vài lần cô thấy Bùi Quan Ngọc gọi điện thoại với bà ta, anh cũng chỉ giữ thái độ nhạt nhẽo, thỉnh thoảng "ừ" hai tiếng rồi cúp máy.

Mục Nguyên đóng cửa xe lại.

Nhưng chỉ một lát sau, anh ta lại bước xuống, trên mặt hằn rõ một vết đỏ chót cùng vết móng tay cào rướm máu.

Mục Nguyên kéo cao cổ áo che đi, sải bước rời đi thật nhanh.

Du Hề kinh hãi quay sang nhìn Bùi Quan Ngọc.

Vẻ mặt anh vẫn điềm nhiên.

Điều Du Hề nghĩ đến lại là một chuyện khác: "Bách Linh có từng đánh anh không?"

Bùi Quan Ngọc hơi sững người. Một lúc sau mới đáp: "Không."

Du Hề thở phào, vuốt vuốt ngực: "Thế thì tốt."

Dù có mất trí hay điên rồ đến đâu, ít nhất cũng không bạo hành thể xác.

Bắt gặp cảnh "mẹ chồng" và tình nhân lén lút hẹn hò ở đây, dù sao cũng thật ái ngại.

Du Hề khẽ hắng giọng, chuyển chủ đề.

"Hồi mười mấy tuổi, em còn bị Daddy lấy móc áo đánh cơ."

Cô kể chuyện mình vì thèm ăn nên nửa đêm ra sân sau nướng thịt uống rượu, suýt chút nữa thiêu rụi cả nhà kho chứa len lông cừu.

"Hồi đó bị vụt cong cả cái móc áo luôn."

Đồng tử Bùi Quan Ngọc khẽ mở to, đôi môi mím chặt: "Em chưa bao giờ kể với anh."

Du Hề phì cười: "Ây da, thực ra là cái móc áo bị quất trúng mặt bàn nên mới cong thôi."

Nhận ra mình bị trêu, Bùi Quan Ngọc quay ngoắt mặt đi.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, Mục Nguyên vẫn chưa đi xa, anh ta đang đưa tay sờ vết thương trên khóe môi, lạnh lùng nhìn về hướng chiếc xe đen.

Bùi Quan Ngọc lãnh đạm quan sát.

Du Hề vòng tay ôm lấy cổ Bùi Quan Ngọc, kề sát lại hôn anh một cái.

"May mà Bùi Bùi không bị đòn."

Bùi Quan Ngọc im lặng một lúc.

Tuy không bị đòn, nhưng những bạo hành tinh thần mà anh phải gánh chịu từ Bách Linh còn đau đớn gấp ngàn vạn lần nỗi đau thể xác.

Đây là lần đầu tiên Du Hề đến Hồng Kông, cảnh đêm của Cảng Victoria đối diện khách sạn xa hoa, lộng lẫy vô ngần.

Bình thường cả hai đều bận rộn, Bùi Quan Ngọc lại ít ngày nghỉ, trong suốt mười ngày Du Hề đến đây quay phim, hai người chưa hề gặp mặt.

Hai người nhìn nhau, rồi lại quấn quýt lấy nhau không rời.

Hôn một cái, cọ một cái.

Giữa chừng, Bùi Quan Ngọc lại bất thình lình hỏi: "Hôm nay em gọi điện cho ai."

Du Hề: ......

Chàng "người máy" này còn biết lưu trữ câu hỏi, chuẩn bị đọc lại dữ liệu để đánh úp cô lúc không đề phòng đây mà.

Cô đang vắt óc tìm cớ lấp l**m, may sao đúng lúc đó điện thoại của Bùi Quan Ngọc reo lên.

Du Hề đẩy anh: "Nghe điện thoại kìa."

Bùi Quan Ngọc cau mày, nhưng vẫn đứng dậy đi nghe máy.

Du Hề cuối cùng cũng có cơ hội cúi đầu xem những thủ tục sang tên nhà cửa mà Du Huyên gửi cho cô, dặn cô sớm chuẩn bị.

Vừa ngẩng đầu lên, cô thấy Bùi Quan Ngọc nhíu chặt đôi mày, sắc mặt cực kỳ tồi tệ đứng dậy, chỉnh đốn lại quần áo.

Trông có vẻ như chuẩn bị phải ra ngoài ngay lập tức.

Du Hề ngạc nhiên, đang ở Hồng Kông mà Bùi Quan Ngọc lại có việc gấp gì phải giải quyết.

Rất nhanh sau đó anh cúp máy, đưa ra câu trả lời.

"Mẹ anh... Bách Linh, bị Mục Nguyên hạ thuốc, đang trong phòng cấp cứu." Bùi Quan Ngọc nói giọng khàn khàn, "Anh đi xem sao."

Nét mặt anh không bộc lộ cảm xúc gì, nhưng những khớp ngón tay siết chặt và lồng ngực phập phồng đã tố cáo tâm trạng tồi tệ của anh.

Tình huống thực tế còn khó nói thành lời hơn, thư ký báo cáo qua điện thoại cũng cứ ấp úng.

Bách Linh trúng bẫy khi đang ở trên giường, Bách Mục Nguyên đã sử dụng một loại thuốc k*ch d*c nhập khẩu đời mới.

Loại thuốc này không màu không mùi khi đi vào cơ thể, có thể khiến con người ta hưng phấn quá độ dẫn đến mất cân bằng các chức năng sinh tồn.

Lúc Bách Linh được đưa vào phòng cấp cứu, nhịp tim đã rất yếu.

Du Hề nhớ lại cảnh tượng chứng kiến vào buổi chiều, vậy ra đây là sự trả thù có tính toán của Mục Nguyên?

Bùi Quan Ngọc thấp giọng: "Anh đi trước đây."

Anh muốn nói thêm một câu, bảo Hề Hề đi cùng mình.

Thực ra anh có chút sợ hãi.

Bà ta không phải là một người mẹ tốt, thậm chí cũng chẳng phải là người tốt.

Anh đối với bà ta không có tình yêu cũng chẳng có lòng thận thù, nhưng họ đã nương tựa, cùng nhau tồn tại trong nhà họ Bùi ngần ấy năm.

Và Bách Linh đã là người thân cuối cùng trên thế giới này có quan hệ huyết thống sâu đậm với anh.

Nhưng thực tế lại nực cười đến thế.

Tại sao Hề Hề luôn phải chứng kiến những dáng vẻ thảm hại nhất của anh.

Bùi Quan Ngọc bước một bước, lại lặng lẽ ngoái đầu nhìn cô một cái.

Du Hề mà còn không hiểu ý anh thì coi như uổng công thuần hóa con chó dữ này bấy lâu nay.

Cô nắm lấy tay anh, dịu dàng nói: "Bùi Bùi, đừng sợ, em đi cùng anh."

Bùi Quan Ngọc không nói gì, chỉ cúi đầu rầu rĩ cọ cọ má vào mặt cô.

Tình trạng của Bách Linh quả thực rất nguy kịch, cách quỷ môn quan chỉ một bước chân, nhờ nhiều chuyên gia hội chẩn, đến tận rạng sáng mới miễn cưỡng khôi phục lại các dấu hiệu sinh tồn.

Khoảnh khắc nghe được tin tức, những ngón tay đang siết chặt của Bùi Quan Ngọc khẽ buông lỏng ra.

Du Hề cũng thở phào nhẹ nhõm.

Cô không mong Bách Linh xảy ra chuyện, dù thế nào đi chăng nữa, Bách Linh vẫn là mẹ ruột của Bùi Quan Ngọc.

Bùi Quan Ngọc đã quá cô độc rồi.

Tưởng rằng Bùi Quan Ngọc sẽ vào phòng bệnh thăm một chút, ai ngờ sau khi giao phó cho thư ký, rồi sai người bắt Mục Nguyên đến quỳ trước giường bệnh, anh liền kéo cô rời đi.

"Anh không vào xem sao?"

Bùi Quan Ngọc: "Không xem."

Du Hề thấy khó hiểu.

Đứng im lìm chờ đợi ở đây lâu như vậy, người tỉnh rồi lại không thèm nhìn.

Du Hề kéo anh đi về phía phòng bệnh: "Em mặc kệ, em muốn vào xem."

Gạt bỏ sự thật Bách Linh là mẹ Bùi Quan Ngọc, thực ra Du Hề rất khâm phục kiểu phụ nữ như bà ta, luôn đặt việc yêu bản thân lên hàng đầu, đàn ông không thể làm bà ta lay chuyển, con cái cũng không.

Du Hề rất muốn có một cuộc nói chuyện trực diện với bà ta.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy một Bách Linh không trang điểm.

Tính theo tuổi tác, bà ta đã xấp xỉ năm mươi, nhưng dù để mặt mộc hay đang ở trạng thái vừa từ cõi chết trở về, trông bà ta vẫn thanh tú, động lòng người, trên mặt thậm chí chẳng thấy nếp nhăn.

Chức năng phổi của Bách Linh gặp vấn đề, lúc nói chuyện vẫn còn ho, nhưng bà ta vẫn dịu dàng gọi họ:

"Tiểu Ngọc, Hề Hề."

Bùi Quan Ngọc tỏ ra rất lạnh nhạt: "Bách Mục Nguyên xử lý thế nào."

"Để mẹ tự giải quyết."

Du Hề cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ cuộc đối thoại của họ.

Không biết bản thân Bùi Quan Ngọc có nhận ra không, những lúc như thế này, anh và Bách Linh thực sự rất giống nhau. Họ đều có khao khát trả thù mãnh liệt, tàn nhẫn và thủ đoạn vô cùng dứt khoát.

Nói xong hai câu đó, không ai lên tiếng nữa.

Bách Linh bèn chuyển sang nói chuyện với Du Hề.

Vẫn là phong thái đeo lớp mặt nạ dày cộp, giọng điệu êm ái như gió xuân.

Du Hề bảo Bùi Quan Ngọc ra ngoài rót cho cô ly nước.

Hiểu ý cô muốn đuổi khéo, Bùi Quan Ngọc cau mày nhìn cô một cái.

Du Hề trừng mắt nhìn lại, lần này mang theo cả ý ra lệnh.

Đáy mắt Bùi Quan Ngọc lộ rõ vẻ không tình nguyện, nhưng sau một màn "giằng co bằng ánh mắt", anh vẫn cất bước rời đi.

Nhìn thấy cảnh này, Bách Linh khẽ nhướng mày.

Đợi đến khi cửa đóng lại, Bách Linh chống cằm, tỏ vẻ ngưỡng mộ: "Tiểu Ngọc nghe lời cháu quá nhỉ."

"Giờ nó đã không còn nghe lời cô như hồi nhỏ nữa rồi."

Du Hề hỏi: "Cô muốn anh ấy nghe lời để làm gì?"

Nụ cười của Bách Linh chợt nhạt đi, khiến khuôn mặt bà ta trở nên có chút âm u, lạnh lẽo.

Bà ta uể oải kể về những người bà ta muốn gài gắm vào một vị trí nào đó, hay những dự án bà ta định mưu tính cho Tập đoàn Bách Thị, tất cả đều bị Bùi Quan Ngọc gạt bỏ.

Du Hề đã lường trước được dã tâm và sự máu lạnh của Bách Linh, nhưng khi nghe bà ta tính toán thiệt hơn từng câu từng chữ, nhắc đến Bùi Quan Ngọc không giống như nhắc đến một đứa con, mà giống như một mầm cây được trồng xuống, chờ ngày nó không ngừng đơm hoa kết trái.

"Nếu cô làm tròn trách nhiệm của một người mẹ, anh ấy cũng sẽ nghe lời cô thôi."

Chỉ cần có bất cứ ai trao cho anh đủ tình yêu thương, Bùi Quan Ngọc đều sẽ rất ngoan, rất ngoan, bản chất anh sinh ra đã là một đứa trẻ rất tốt.

Bách Linh ngạc nhiên, dịu giọng nói: "Cô đã chọn cho nó một người cha quyền lực nhất, một bộ não thông minh tuyệt đỉnh, một ngoại hình xuất chúng, để nó không bao giờ phải chịu những uất ức, nhẫn nhục mà cô từng phải chịu đựng thời trẻ."

"Cô chưa làm tròn trách nhiệm của một người mẹ ở chỗ nào?"

"Cháu luôn nghĩ rằng, một người mẹ sẽ đặt việc yêu thương con cái lên hàng đầu."

Bách Linh bật cười, day day thái dương nói: "Một người phụ nữ nghèo nàn đến mức chỉ còn lại tình yêu, thì ngoài tình yêu ra còn có thể cho con cái được cái gì?"

Du Hề: ......

Du Hề im lặng.

Bởi cô nhận ra, logic của Bách Linh từ đầu đến cuối luôn tự đồng nhất. Bà ta chưa bao giờ cảm thấy mình làm sai điều gì, ngay cả khi đã tự chuốc lấy hậu quả, đi theo vết xe đổ của Bùi Khôn, suýt nữa bị tình nhân trẻ tuổi hại chết ngay trên giường.

Ngay cả tam quan của cô cũng suýt bị Bách Linh dùng ba mươi hai chữ bẻ cong.

"Trẻ con sinh ra đã mang bản năng yêu thương mẹ, Bùi Bùi sinh ra đã yêu cô."

Du Hề nhạt giọng nói: "Là cô đã khiến anh ấy từng bước từng bước thu lại tình yêu đó."

Nhưng dù Bùi Quan Ngọc có không muốn thừa nhận đến đâu, khoảnh khắc nhận được tin tức ngày hôm nay, sắc mặt anh vẫn hơi tái đi.

Nụ cười luôn giữ vẻ ung dung trên mặt Bách Linh phần nào nhạt đi.

Đầu bà ta dường như rất đau, cứ liên tục day day dây thần kinh ở thái dương.

"Tuy nhiên, cháu đến đây nói những điều này với cô," Du Hề đứng dậy nói, "Không phải vì hy vọng cô có thể trao cho anh ấy một tình yêu giả tạo, cháu chỉ muốn thông báo với cô."

"Nếu cô đã không biết trân trọng, thì con trai cô, Bùi Quan Ngọc, sẽ hoàn toàn thuộc về cháu."

Khi thốt ra những lời này, thần kinh Du Hề cũng cảm nhận được một sự sảng khoái và tự tại khó tả, "Tình yêu của anh ấy, tất cả những gì thuộc về anh ấy đều thuộc về cháu, và anh ấy cũng sẽ chỉ nghe lời một mình cháu."

Trước kia Bùi Quan Ngọc luôn muốn biến cô thành một ốc đảo cô lập, để có thể chiếm trọn thế giới của cô.

Du Hề vẫn luôn không thể hiểu nổi suy nghĩ b*nh h**n, đáng sợ đó, nhưng bây giờ, hình như cô đã bị tên điên nhỏ lây bệnh rồi.

Cô sẽ thay Bùi Quan Ngọc cắt đứt những mối liên kết tình cảm không cần thiết này. Anh không cần bất kỳ mối quan hệ xã hội nào, bên cạnh anh chỉ cần giữ lại một "người mẹ" là cô là đủ.

Bách Linh chống tay lên đầu, khẽ mỉm cười với cô.

Những ký ức từng bị bà ta cố tình gạt bỏ, coi là vô giá trị nay lại cuộn trào ùa về.

Năm Bùi Quan Ngọc mới mấy tuổi, thằng bé bảo mấy cái camera giám sát giống hệt đôi mắt đỏ ngầu, nó thấy sợ, hỏi có thể ngủ cùng mẹ không, bà ta đã dịu dàng nhưng kiên quyết nói không được.

Lần đầu tiên Bùi Quan Ngọc bị nhốt vào phòng tối vì thái độ tiêu cực trên lớp, lúc ra ngoài mặt mày trắng bệch, hỏi bà ta có phải hình phạt này cũng giống như việc ông nội hay nhốt bà ta không, bà ta trả lời: Vì vậy Tiểu Ngọc phải nỗ lực trở thành kẻ mạnh, để đưa mẹ rời khỏi đây.

Bùi Quan Ngọc kể rằng giáo viên ngoại ngữ mới đến cho xem một bộ phim, thấy một nàng công chúa xinh đẹp như búp bê tây, thằng bé rất muốn được gặp cô ấy. Bà ta tự hỏi tại sao giáo viên ngoại ngữ lại cho nó xem phim, ngay ngày hôm sau đã sa thải người giáo viên vô trách nhiệm đó.

Một buổi tối năm Bùi Quan Ngọc mười ba tuổi, nó lén đến tòa nhà thứ ba chuyên dùng để thiết đãi khách khứa của Minh Hợp Lục Trang, thả món "tráng miệng" mà một vị khách quý nào đó chuẩn bị thưởng thức đi mất.

Nó bị Bùi Khôn nhốt trong phòng cấm lâu nhất từ trước đến nay, lúc ra ngoài, ý thức mơ hồ thốt lên rằng muốn cùng "công chúa" bỏ trốn.

Bách Linh nói, vậy thì hãy lớn lên và trở nên mạnh mẽ, để vĩnh viễn giữ công chúa lại bên mình.

Bà ta chẳng nhớ từ bao giờ, Bùi Quan Ngọc ngày càng ít nói chuyện với mình.

Tình cảm là sự trao đổi ngang giá, tình mẫu tử cũng vậy.

Bách Linh kiên định biết rõ bản thân muốn gì, những thứ xếp sau đều là vật hy sinh.

Bách Linh khi đó không hề đi níu kéo, sau này lại càng không, bởi bà ta biết bát nước hắt đi không thể lấy lại.

"Cô cần Tiểu Ngọc, và Tiểu Ngọc cũng cần cô. Trước mặt cô là vị tổng công trình sư tương lai, sau lưng nó là cả Tập đoàn Bách Thị, chúng ta nương tựa lẫn nhau." Bách Linh nói thẳng.

Du Hề: "Bùi Bùi vốn chẳng cần những thứ này."

Bách Linh nhìn cô, mỉm cười nói: "Nhưng nó sẽ không bao giờ buông tay nữa đâu."

Đã từng nếm trải cảm giác mất trắng và bị người khác thao túng, sao anh dám để mình rơi vào vết xe đổ đó một lần nữa.

Đây cũng là yêu cầu cuối cùng của Bách Linh.

"Nhân là do tự cô gieo, cô cũng đã tận hưởng được rất nhiều thứ, quả thì cô cũng sẽ tự gánh chịu, bất kể cô có xảy ra chuyện gì, cũng mong Tiểu Ngọc đừng tốn thêm chút cảm xúc nào vì cô nữa." Đây có lẽ là sự nhân từ duy nhất của bà ta trên cương vị một người mẹ sinh học, Bách Linh nói.

"Chúc hai đứa hạnh phúc."

Khi Du Hề bước ra ngoài, vừa mở cửa đã thấy Bùi Quan Ngọc mặt không cảm xúc đứng chờ sẵn.

"Đi thôi, Bùi Bùi, chúng ta về." Du Hề nắm lấy tay anh.

Trên đường đi, Bùi Quan Ngọc thỉnh thoảng lại nhìn cô chằm chằm.

Du Hề cố tình vờ như không thấy, nói nhăng nói cuội.

Cho đến khi về đến phòng khách sạn, cuối cùng chỉ còn lại hai người họ.

Bùi Quan Ngọc không nhịn được nữa, ép cô vào tường, hậm hực huých nhẹ vào người cô một cái.

"Hai người nói chuyện gì thế."

Du Hề đột nhiên lại muốn trêu anh, tỏ vẻ đăm chiêu nói: "Bách Linh bảo cho em một trăm triệu, bắt em rời xa anh. Bà ấy thấy em làm lỡ dở tương lai của anh..."

Đây gần như là kịch bản mà cô từng hằng mơ ước.

Sắc mặt Bùi Quan Ngọc lập tức sầm xuống.

Dù anh biết khả năng đó không cao, nhưng nghe xong vẫn tức giận. Kề sát lại cắn cô một cái: "Cho bao nhiêu tiền em cũng không chạy thoát được đâu!"

Du Hề bị cắn phải lùi lại mấy bước, nâng khuôn mặt anh lên cười ngặt nghẽo.

"Được rồi," cô hạ giọng, "Thực ra là bàn giao quyền sở hữu một chú cún con."

Bùi Quan Ngọc không muốn tỏ ra phối hợp. Anh cũng chẳng thích cái xưng hô "cún con" chút nào, quá mất mặt.

Nhưng Du Hề lại nói: "Sau này em sẽ là 'người mẹ' duy nhất của Bùi Bùi."

"Em sẽ bù đắp tất cả những yêu thương còn khuyết thiếu cho anh."

Du Hề nhìn Bùi Quan Ngọc như bị chôn chân tại chỗ, đôi đồng tử ngơ ngác nhìn cô.

Khóe môi mím nhẹ, rồi lại thả lỏng, cuối cùng anh rũ rèm mi, vùi đầu vào hõm cổ cô.

Anh chợt rất muốn giãi bày.

Muốn nghiêm túc, trọn vẹn kể hết cho cô nghe mọi nỗi uất ức suốt hai mươi năm đầu đời, những điều không thể thốt nên lời với bất kỳ ai.

Bách Linh giống y hệt như khuôn mẫu về một người mẹ được miêu tả trong sách vở: xinh đẹp, mỏng manh, dịu dàng, mái tóc mềm như lụa, hương thơm nồng nàn quyến rũ, những cái ôm ấp áp, êm ái, đó là ấn tượng thuở ấu thơ của anh về bà ta.

Trẻ con sinh ra đã có bản năng yêu thương mẹ.

Thế nên chỉ cần Bách Linh thở dài, rơi nước mắt, Bùi Quan Ngọc sẽ nuốt mọi đắng cay vào lòng.

Bùi Quan Ngọc cũng từng thử cầu cứu Bách Linh.

Hồi còn nhỏ, anh từng nói nếu anh và mẹ ở đây không vui vẻ gì, chi bằng cùng nhau bỏ đi.

Bách Linh bịt miệng anh lại, chỉ vào chiếc camera nói rằng sẽ bị ông nội nghe thấy, cả hai sẽ bị trừng phạt.

Bùi Quan Ngọc hỏi mẹ sẽ bị trừng phạt thế nào, Bách Linh bảo bà ta cũng sẽ bị ông nội nhốt trong phòng.

Phòng cấm, thực chất là một nơi tối tăm mù mịt, mọi giác quan đều bị tước đoạt, đó quả thực là một điều vô cùng đáng sợ.

Sắc mặt Bùi Quan Ngọc trắng bệch, anh không bao giờ dám nhắc đến chuyện bỏ trốn nữa.

Anh kéo Bách Linh đến một góc khuất duy nhất mà anh biết, nơi camera không thể soi tới.

Anh hỏi, vì bố đang ở xa, liệu có thể nhờ bố đến cứu hai mẹ con không.

Trong sách chẳng phải nói người cha phải bảo vệ vợ con sao, tại sao anh luôn không được gặp bố.

Dù có gặp bố, ông ấy cũng luôn lạnh lùng đến thế.

Bách Linh nói, bố đã có một gia đình khác ở bên ngoài, chỉ có cách anh nhanh chóng trưởng thành, thay thế vị trí của ông nội, mới có thể đưa bà ra ngoài.

Sau này Bùi Quan Ngọc mới hiểu ra, sự không vui của Bách Linh chỉ là sự bất cam vì không thể nhanh chóng nắm giữ quyền lực tối cao, thỏa mãn dã tâm mãnh liệt của bà ta.

Còn sự không vui của anh, là nỗi bất hạnh tột cùng.

Cho đến năm mười bốn tuổi khi mọi sự thật được phơi bày, anh vẫn luôn sống trong lời nói dối kinh thiên động địa do Bách Linh thêu dệt, luôn ảo tưởng rằng mình đang che chở, bảo vệ cho người mẹ yếu đuối.

Bùi Quan Ngọc vẫn nhớ như in buổi hoàng hôn hôm ấy.

Qua màn hình camera, anh nhìn thấy người mẹ xinh đẹp trút bỏ lớp vỏ bọc yếu đuối, phủ phục dưới thân một người đàn ông, và nghe thấy những đoạn hội thoại ph*ng đ*ng của họ.

Ở đầu dây điện thoại bên kia là người mà anh đã mất liên lạc từ lâu.

Công chúa Cici cũng đã vứt bỏ anh, không cần anh nữa.

Đêm hôm đó, Bùi Quan Ngọc nảy sinh ảo giác.

Anh luôn thấy thể xác mình đang thối rữa, bốc mùi hôi thối.

Khi nhắn tin với Du Hề, lưỡi dao anh giấu giếm đã cứa lên cổ tay.

Bùi Quan Ngọc khao khát được cắt bỏ lớp thịt thối rữa, để dòng máu tươi tuôn trào.

Anh muốn thoát khỏi thể xác mục nát này, để linh hồn cuối cùng cũng được vươn tới tự do.

Nếu.

Nếu được tự do, anh muốn làm một bóng ma bên cạnh công chúa.

Mãi mãi, mãi mãi ngắm nhìn cô.

Lưỡi dao sắp đâm sâu vào da thịt, thì tiếng chuông tin nhắn từ đầu bờ bên kia đại dương vang lên, kéo anh trở lại trần gian.

Du Hề gục đầu vào lồng ngực Bùi Quan Ngọc, nước mắt vô thức tuôn rơi.

Giọng điệu Bùi Quan Ngọc kể chuyện rất đều đều, bình thản, nhưng cô vẫn có thể tưởng tượng ra sự bất lực cùng cực của anh khi nhắn dòng tin đó cho cô năm ấy.

"Thế anh có hận bà ấy không?"

Bùi Quan Ngọc im lặng rất lâu.

"Không hận."

Thế cũng tốt, đừng hận thù ai nữa, sống trong thù hận mệt mỏi lắm.

Du Hề đưa tay xoa đầu Bùi Quan Ngọc.

Ai ngờ anh lại lấn tới cắn cô một cái, "Anh chỉ thực sự hận mỗi em thôi."

Du Hề: ......

"Vì sao?!"

Bùi Quan Ngọc nhìn thẳng vào mắt cô: "Vì anh vẫn luôn yêu em."

Bởi vì quá khao khát được đền đáp bằng một tình yêu mãnh liệt tương đương, nên khi bất luận thế nào cũng không có được, mới nảy sinh lòng oán hận.

Không hận Bách Linh, là bởi tình yêu bẩm sinh của đứa trẻ dành cho mẹ cũng đã sớm tiêu tan sau vô số lần kỳ vọng rồi lại thất vọng.

Ngay cả khi sự thật được phơi bày, biết được sự máu lạnh và ích kỷ của Bách Linh, Bùi Quan Ngọc cũng không hề cảm thấy đau đớn như bị xát muối vào tim giống như khi bị Du Hề lừa gạt.

Hóa ra từ trước đến nay anh chưa từng cảm nhận được tình yêu của Bách Linh, chưa từng kỳ vọng được yêu thương, nên anh luôn sẵn sàng chấp nhận sự thật đó.

Du Hề cắn lại anh một cái, hờn dỗi: "Thế thì em cũng chỉ hận mỗi anh thôi."

Bùi Quan Ngọc đáp lời: "Ừ, chỉ yêu mình anh thôi."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn