Đắm Chìm - Hòe Cố

Chương 69: Ngoại truyện 12

Du Hề và Bùi Quan Ngọc đã trải qua trận cãi vã kịch liệt nhất kể từ khi làm hòa.

Trong cơn thịnh nộ, cô đã đuổi Bùi Quan Ngọc ra khỏi nhà.

Ngay sau khi Du Hề buông lời ấy và dùng khăn giấy lau tay.

Bùi Quan Ngọc sững sờ đứng chôn chân tại chỗ, nhìn cô chằm chằm, vẻ mặt hệt như một chú chó đang đi dạo trên đường bỗng nhiên bị ai đó đá cho một cú.

Luống cuống, hoang mang.

Du Hề ném tờ khăn giấy vào thùng rác.

Nhân lúc anh còn đang ngẩn ngơ, cô định tụt xuống khỏi đùi Bùi Quan Ngọc, không thèm để ý đến anh nữa thì cổ tay bỗng bị nắm chặt.

Bùi Quan Ngọc mặt không cảm xúc, đôi mắt hằn lên những tia đỏ đáng sợ, những đốt ngón tay đang nắm lấy tay cô siết chặt đến trắng bệch, khiến xương cốt Du Hề đau nhói.

Con chó dữ này.

Du Hề suýt nữa thì không nhịn được, vung tay tát một cái vào đầu anh, rồi véo tai Bùi Quan Ngọc, mắng anh có biết cổ tay cô rất nhỏ không, nắm mạnh thế này sẽ làm cô đau.

Nhưng cô vẫn phải cố giữ vẻ mặt lạnh lùng, từ trên cao nhìn xuống anh.

Bùi Quan Ngọc ngước nhìn cô.

Đôi mắt cô dửng dưng, lạnh nhạt.

Giống hệt như cái lúc cô muốn mau chóng thoát khỏi anh, chán ghét anh trước đây.

Một luồng khí lạnh buốt thấu xương chạy dọc sống lưng Bùi Quan Ngọc như phản xạ có điều kiện.

Cơn đau xé rách lồng ngực như nước lũ ập tới, một cảm giác đã từ rất lâu rồi anh chưa từng trải qua.

Sự chuyển đổi biểu cảm của Hề Hề tự nhiên và chân thật đến mức, dường như mọi tình yêu chân thành cô dành cho anh thời gian qua đều là giả dối, là diễn kịch.

Dù sao thì diễn xuất của Hề Hề bây giờ cũng tốt như vậy cơ mà.

Đủ mọi cảm xúc u ám, tiêu cực cuộn trào trở lại, nổ tung trong cơ thể, nỗi đau lan tràn khắp tứ chi bách hài. Bùi Quan Ngọc rất quen với phản ứng này, đó là triệu chứng âu lo phát tác thành nỗi đau thể xác.

Anh nhíu mày, nhưng giờ đây anh đã chìm đắm trong bát nước đường của Hề Hề quá lâu, chẳng thể nào thích ứng nổi với nỗi đau này nữa.

Thấy tình hình có vẻ ổn, Du Hề lại đưa ngón tay ra.

"Ý em nói là con chó nhỏ không biết nghe lời," cô hạ giọng, "Vậy anh có nghe lời không?"

Ánh mắt Bùi Quan Ngọc dõi theo đầu ngón tay cô.

Trong đầu vẫn hiện lên hình ảnh cô lạnh lùng, ghét bỏ dùng giấy lau tay khi nãy, lồng ngực lại quặn lên từng cơn đau đớn như dao cắt.

Nét mặt anh lộ rõ sự khát khao và yếu đuối.

Ngón tay Du Hề lúc gần lúc xa, khi cô chạm vào anh lần nữa, đôi mắt Bùi Quan Ngọc phủ một tầng sương mờ ươn ướt.

Anh khẽ cọ cọ má vào lòng bàn tay cô như đang làm nũng lấy lòng.

Đừng làm ra hành động đó với anh nữa.

Đừng nhìn anh bằng ánh mắt đó nữa.

Anh đau lắm.

Du Hề giữ lấy cằm Bùi Quan Ngọc, nâng mặt anh lên, lặp lại một lần nữa: "Vậy anh có nghe lời không?"

Bùi Quan Ngọc suýt chút nữa thì gật đầu.

Nhưng nhận ra nghe lời đồng nghĩa với việc để cô ra ngoài, bị người khác chạm vào, bị người khác chiếm hữu trên màn ảnh, bị cả thế giới nhìn thấy.

Ánh mắt Bùi Quan Ngọc lảng tránh.

Anh chỉ một mực vội vã áp sát vào cô, khao khát chút hơi ấm mà cô đang trao cho anh lúc này, để xác nhận rằng cô không thực sự ghét bỏ anh, chỉ là đang trừng phạt anh mà thôi.

Hay lắm.

Giả vờ không nghe thấy.

"Hỏi anh đấy."

Sự kiên nhẫn của Du Hề đã cạn kiệt, cô đẩy mặt Bùi Quan Ngọc ra.

Ánh mắt Bùi Quan Ngọc liên tục chớp nháy.

Hề Hề không chạm vào anh, anh sẽ đau.

Nhưng Hề Hề bị người khác chạm vào, anh sẽ càng đau hơn, thậm chí còn muốn phát điên.

Bùi Quan Ngọc cố nén nỗi sợ hãi về việc sẽ bị Hề Hề lạnh nhạt, gồng mình nói: "Anh sẽ không đồng ý đâu."

Giọng Du Hề hoàn toàn lạnh lẽo, buông lời cảnh cáo cuối cùng: "Không nghe lời thì thu dọn đồ đạc, cút khỏi nhà em."

"..."

Kể từ lúc mặt dày mày dạn chuyển vào nhà cô với thân phận "danh không chính, ngôn không thuận", Bùi Quan Ngọc đã vác vali vào ở luôn, ngày nào cũng ăn ngủ, dùng đồ của cô.

Khoảng thời gian Du Hề ra nước ngoài hai tháng, anh còn bắt cô đóng tiền điện nước, giữa chừng còn nhắn tin bảo sữa tắm hết rồi, bắt cô mua thêm chai mới.

Đã ở nhà cô mà còn không nghe lời, vậy thì cút khỏi nhà đi.

Du Hề muốn ly thân với anh.

Nghe thấy từ "cút", Bùi Quan Ngọc sững người, nhìn cô rất lâu, hốc mắt đỏ hoe hẳn lên, nhìn rõ bằng mắt thường.

Đôi môi anh mấp máy, nhưng không phát ra âm thanh nào. Trông bộ dạng của anh lúc này hệt như một chú chó nhà sắp bị đem bỏ.

Nhưng Du Hề cũng đã đánh giá bản thân quá cao.

Cứ tưởng mình có thể dứt tình dứt nghĩa, nhưng thực tế cô cũng phải cố gồng mình giữ lý trí để không lao vào dỗ dành anh ngay lập tức.

Bởi vì Du Hề cũng không chịu nổi cảnh Bùi Quan Ngọc buồn bã rơi nước mắt nữa, trái tim cô cũng sẽ đau đớn cùng anh.

Ngay lúc Du Hề suýt nữa thì mềm lòng, định cho qua chuyện này để tìm đường lui, thì Bùi Quan Ngọc, con chó dữ đã bị cô chiều hư sinh kiêu thời gian qua, lại quay ra cắn ngược cô một cái.

Bùi Quan Ngọc với vẻ mặt "Em thế mà lại vì đóng phim mà đuổi anh ra khỏi nhà", nheo mắt lại, lạnh lùng nói: "Không có cái gật đầu của anh, sẽ chẳng có ai dám đưa kịch bản cho em đâu."

Cơn giận của Du Hề lập tức bùng lên ngùn ngụt.

"Được." Cô tức quá hóa cười, đùng đùng lao tới "xoạch" một tiếng mở toang tủ quần áo, vơ bừa đống quần áo của Bùi Quan Ngọc đang treo ở đó ném hết vào một cái túi to.

Mở tung cửa chính ném chiếc túi ra ngoài ngay trước mặt anh, chỉ tay ra ngoài, lớn tiếng nói: "Bây giờ cút ngay cho em!"

Lồng ngực Bùi Quan Ngọc phập phồng, thắt lại, tim đập liên hồi.

Đầu óc anh choáng váng, trước mắt thậm chí còn hiện lên từng mảng ảo ảnh chồng chéo, không phân biệt được là vì đau đớn hay tức giận nhiều hơn.

Anh có chút luống cuống, không biết phải xử lý tình huống này thế nào.

Theo nếp nghĩ trước đây, anh sẽ lập tức trừng phạt Hề Hề, làm cho cô sợ hãi, khiến cô không bao giờ dám ra ngoài lăng nhăng hay đóng những bộ phim dung tục như thế nữa.

Nhưng bây giờ Bùi Quan Ngọc lại bắt đầu cảm thấy bất an và lo lắng.

Anh muộn màng nhận ra, vừa rồi mình đã làm sai, nên Hề Hề mới tức giận, cố tình giáng cho anh hình phạt nghiêm khắc như vậy.

Bùi Quan Ngọc đã ghi nhớ sâu sắc cơn đau buốt này, đau đến mức khiến anh chẳng dám manh động làm gì nữa.

Nhưng nếu đồng ý để Hề Hề đi đóng cảnh cắm sừng mình, Bùi Quan Ngọc cắn chặt răng, cảm giác chán ghét và đau đớn như bị lửa đốt trào dâng mãnh liệt khắp tứ chi bách hài.

Anh thà rời đi, chứ tuyệt đối không bao giờ đồng ý cho cô đóng.

Hai người đều tức đến đỏ mắt, đối diện nhau rất lâu.

Trong lòng Du Hề cũng chẳng nắm chắc, không biết bước đi này là đúng hay sai.

Bùi Quan Ngọc suy cho cùng vẫn là một con chó điên, cô không chắc anh có còn phản ứng thái quá nào mà cô không thể chấp nhận được hay không.

Đến lúc đó, liệu mối quan hệ mà họ đã cố gắng gìn giữ, bảo vệ cho đến tận bây giờ có vì thế mà sụp đổ hay không.

Bùi Quan Ngọc cử động, anh với sắc mặt u ám bước những bước nặng nề.

Khoảnh khắc này, bầu không khí như bị kéo căng ra.

Du Hề dè dặt quan sát hành động của anh.

Bùi Quan Ngọc cúi đầu cài lại những chiếc cúc áo sơ mi bị xô lệch, lúc đi ngang qua, anh va phải vai cô, rồi bước qua cô tiến đến cửa ra vào.

Nhặt chiếc túi bị cô ném ra ngoài lên.

Bùi Quan Ngọc đưa tay dụi mạnh mắt, rồi quay đầu nhìn cô, cắn răng dằn mặt: "Anh không đồng ý, anh thà chết cũng không để em đi đóng đâu."

Nói xong, anh "sầm" một tiếng đóng sầm cửa lại.

...

Tiếng đóng cửa chát chúa khiến tai Du Hề ù đi.

Đứng chôn chân tại chỗ, cô bàng hoàng lắng nghe tiếng thang máy bên ngoài báo đã đến tầng, Bùi Quan Ngọc thực sự "cút" rồi.

Trận cãi vã tưởng chừng như bão táp mưa sa này, cuối cùng lại kết thúc bằng một cách dở khóc dở cười như vậy.

Bùi Quan Ngọc không hề phát điên, cũng không tái phát bệnh cũ.

Tuy vẫn ngoan cố không chịu nhượng bộ, nhưng ít ra anh đã học được cách xử lý đúng đắn những cảm xúc tiêu cực, dù có giận dữ đến đâu, anh vẫn biết kiềm chế bản thân, không làm cô sợ hãi.

Cơn giận như thủy triều rút đi, khóe mắt Du Hề lại dâng lên một cảm giác cay cay, nghẹn ngào.

Không phải Bùi Quan Ngọc không thay đổi.

Anh luôn nỗ lực, vụng về cố gắng để trở nên tốt hơn.

Nhưng khi Bùi Quan Ngọc thực sự làm theo lời cô mà rời đi, trong lòng Du Hề lại dấy lên một nỗi hụt hẫng mà chính cô cũng không thể hiểu nổi.

Đặng Nghiệp vừa về đến nhà thì nhận được điện thoại.

Giọng Bùi Quan Ngọc trầm đục, ngắn gọn bảo anh ta đến đón anh.

Tưởng ở cơ quan có việc gấp, Đặng Nghiệp chưa kịp uống hớp nước đã vội vàng phóng xe tới.

Đến gara, anh ta thấy Bùi Quan Ngọc đang đứng cạnh một chiếc túi to dưới đất, trên người vẫn mặc bộ quần áo ban ngày.

Ánh đèn pha chiếu rọi khuôn mặt anh, người thanh niên đang cúi gầm mặt dụi mắt.

Bị ánh đèn chiếu vào, anh lập tức đưa tay lên che mặt.

Đặng Nghiệp đỗ xe, còn bị lườm cho một cái không nặng không nhẹ, anh ta đành sờ sờ mũi.

Đây là bị cô Du đuổi ra khỏi nhà rồi à?

Đặng Nghiệp kìm nén sự kinh ngạc trong lòng, ngoài mặt không dám biểu lộ ra nửa phần, coi như không nhìn thấy gì, xách chiếc túi của Bùi Quan Ngọc lên xe.

Anh ta hỏi anh muốn đi đâu như thường lệ.

Bùi Quan Ngọc: "Tùy."

Đặng Nghiệp hiểu ý, lái xe đến căn hộ nhỏ mà Du Hề từng ở trước đây.

Lúc anh ta về đến nhà, đồng hồ đã điểm gần mười hai giờ đêm. Vẫn là cái cảnh chưa kịp ấm chỗ, điện thoại lại reo lên inh ỏi.

Mí mắt Đặng Nghiệp giật giật, anh ta nghe thấy đầu dây bên kia lầm bầm, mang theo chút chua xót và tủi thân, cất giọng rầu rĩ: "Đưa tôi về, ngay bây giờ."

"Tôi không muốn cút đâu."

"Tôi muốn Hề Hề."

Anh còn đang sụt sịt mũi, liên tục lặp lại: "Tôi muốn về nhà, muốn ngủ với Hề Hề cơ."

Tình trạng này, chỉ có một khả năng duy nhất — say rượu rồi.

Bạn đã từng bán mạng vì tình yêu của người khác bao giờ chưa?

Có đấy.

Gần một rưỡi sáng, Đặng Nghiệp lại đưa Bùi Quan Ngọc quay lại căn hộ của Du Hề.

Nhìn Bùi Quan Ngọc dùng vân tay mở khóa, bước vào nhà.

Nhưng Đặng Nghiệp vẫn chưa dám đi ngay, sợ anh lại bị đuổi ra, anh ta ngồi trong xe nửa tiếng đồng hồ, thấy trời sắp sáng đến nơi, anh ta thở dài một tiếng, quyết định ngủ luôn trong xe.

Nhưng lần này anh ta lại được ngủ một giấc yên lành đến tận sáng.

Du Hề đã chạy lịch trình cả một ngày, tối về lại còn cãi nhau với con chó dữ kia, đến lúc đi ngủ thì cô đã kiệt sức hoàn toàn.

Cứ tưởng là có thể đặt lưng xuống giường là ngủ một giấc ngon lành, không mộng mị.

Ai ngờ, sau khi đuổi Bùi Quan Ngọc đi, cô lại trằn trọc mãi, trở mình thế nào cũng không ngủ được.

Du Hề mở mắt trong bóng tối, tiếng kim đồng hồ tích tắc, tiếng gió điều hòa nhè nhẹ, tất cả đều trở thành những thứ tiếng ồn ã khiến cô bực bội, không tài nào tĩnh tâm để chìm vào giấc ngủ.

Cô nhớ vòng tay ấm áp, sạch sẽ của Bùi Quan Ngọc, nhớ gò má anh thân mật rúc vào cổ cô, cọ cọ lên những sợi tóc mềm mại của cô, cứ như muốn biến thành một đứa trẻ, chui tọt vào cơ thể cô vậy.

Cũng nhớ cả sự bao dung, cưng chiều chu đáo, không giới hạn của Bùi Quan Ngọc.

Bị ép đến góc giường cũng không làm phiền cô, thà để một nửa người chơi vơi bên mép giường.

Bị đạp trúng cũng chỉ ngoan ngoãn chịu đựng, rồi kéo bàn chân có thể bị gió điều hòa thổi lạnh của cô giấu vào trong chiếc chăn mỏng.

Thói quen quả là một thứ đáng sợ.

Khóe mắt Du Hề cay xè, cô hoảng hốt nhận ra, mình đã không thể sống thiếu Bùi Quan Ngọc từ bao giờ.

Cô quen với sự chiếm hữu và tình yêu đặc quánh, bóp nghẹt, bao trùm lấy cô của anh.

Cô hoàn toàn không cần anh phải quá bình thường, quá tôn trọng cô.

Cô chính là đang tận hưởng cảm giác anh khao khát cô đến phát điên, chiếm hữu cô, coi cô là tất cả thế giới của anh.

Bùi Quan Ngọc sao có thể thực sự rời đi được chứ.

Đáng lẽ đuổi thế nào anh cũng không được đi mới phải.

Lòng Du Hề rối như tơ vò, cô cảm thấy mình thật mâu thuẫn và nực cười, quả thực là đã bị Bùi Quan Ngọc lây nhiễm cái thói điên rồ rồi.

Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng gán ghép những suy nghĩ bất bình thường này là do đêm hôm khuya khoắt không chịu ngủ.

Vừa định lấy gối trùm đầu ép bản thân ngủ, thì tiếng mở khóa vân tay từ cửa chính truyền đến.

Du Hề sững người.

Cơ thể phản ứng nhanh hơn não bộ, cô tung chăn ngồi bật dậy, bật chiếc đèn ngủ nhỏ lên.

Tiếng bước chân từ cửa chính dồn dập vang lên, cửa phòng ngủ bị đẩy mạnh ra.

Bóng dáng cao ráo của Bùi Quan Ngọc xuất hiện nơi cửa.

Chẳng biết anh đã đi tắm ở đâu, mặc sẵn một bộ đồ ngủ rồi mới đến.

Trong ánh sáng lờ mờ, Du Hề bị anh nhìn chằm chằm, đôi đồng tử của anh ánh lên sắc đỏ sẫm như dã thú, trông có chút đáng sợ.

Bùi Quan Ngọc bước tới, hai bước đã đến nơi.

Anh nắm lấy cổ tay cô, ép chặt vào cổ, rồi hung hăng hôn xuống như để trút giận.

Du Hề chìm đắm trong hơi th* d*c, những giọt nước bọt anh truyền sang, cùng với những đụng chạm điêu luyện quen thuộc.

Bùi Quan Ngọc có lẽ đã cố tình đánh răng, khoang miệng thoang thoảng mùi bạc hà tươi mát, nhưng trong hơi thở vẫn còn đọng lại mùi rượu nồng nàn.

Tên người máy nhỏ này lại uống rượu rồi, lại mượn rượu để làm loạn với cô đây mà.

Nhưng Du Hề lại không hề thấy phản cảm, thậm chí trái tim còn đập rộn ràng, đầy phấn khích theo nhịp điệu của anh.

Một tay Bùi Quan Ngọc ấn cô xuống giường, anh từ trên cao nhìn xuống cô, điềm tĩnh nhưng cũng đầy điên cuồng nói: "Hề Hề, anh đã cố gắng rồi."

"Anh không thể nghe lời em được."

"Anh muốn dùng cách bình thường để giải quyết vấn đề, nhưng anh không thể rời xa em dù chỉ một phút một giây."

Trái tim Du Hề đập liên hồi vì những lời của anh, cô nín thở, ánh mắt lấp lánh.

Bùi Quan Ngọc cúi đầu l**m mí mắt cô, lẩm bẩm: "Hoặc là cắt bỏ cảnh hôn, hoặc là tìm diễn viên đóng thế, hoặc là tất cả cùng nghỉ diễn."

Bàn tay kia của anh x** n*n cánh môi cô, từng ngón tay chậm rãi trượt xuống, dừng lại ở ngực, bụng dưới, rồi đến đôi chân cô.

"Chỗ này của em, chỗ này, cả chỗ này nữa. Khắp mọi nơi, chỉ một mình anh được chạm đến."

"Và ở đây, cũng chỉ vĩnh viễn chứa đựng một mình anh thôi." Cuối cùng, ngón tay Bùi Quan Ngọc ấn mạnh lên ngực cô, xuyên qua lớp xương sườn mỏng manh để cảm nhận nhịp đập của trái tim cô.

"Cho dù là trong phim hay ngoài đời thực."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn