Đắm Chìm - Hòe Cố

Chương 66: Ngoại truyện 9

Kể từ khi làm hòa đến nay, Bùi Quan Ngọc về cơ bản khá là nghe lời.

Bí kíp "huấn luyện cún" của Du Hề vô cùng đơn giản: chỉ cần kiên nhẫn giảng giải đạo lý, kèm thêm vài nụ hôn và cái cọ má đầy yêu thương.

Bùi Quan Ngọc dẫu có nhiều bất mãn đến đâu, cuối cùng vẫn thu lại móng vuốt, kiềm chế bản thân để mặc cô dẫn dắt.

Nhưng hiện tại, chiêu thức bách chiến bách thắng của Du Hề lại mất linh rồi.

Thái độ của Bùi Quan Ngọc cực kỳ rõ ràng, anh sẽ không nghe lời cô, đám người kia chắc chắn sẽ phải trả giá đắt.

Du Hề bắt đầu nhận ra, Bùi Quan Ngọc chỉ lùi bước ở những điểm anh có thể nhẫn nhịn.

Còn ở một số phương diện khác, anh vẫn cố chấp như đá tảng, cấm có nghe lời chút nào.

Dù Du Hề chẳng mảy may đồng tình với những kẻ có ý nghĩ đồi bại với mình, nhưng việc Bùi Quan Ngọc vùng vẫy thoát khỏi sự kiểm soát của cô lại khiến cô khá khó chịu.

Cô nhíu mày: "Anh định làm gì bọn họ?"

Bùi Quan Ngọc thản nhiên đáp: "Điều tra lý lịch."

"Bất cứ hành vi đạo đức bại hoại nào cũng sẽ bị báo cáo lên trường học hoặc cơ quan, chặn đứng tiền đồ, xem chúng còn cửng lên nổi không."

"..."

Du Hề từng nghe Giang Lê kể, ở đại lục, việc bị báo cáo các vấn đề cá nhân khi học lên cao hoặc thăng tiến trong công việc là chuyện cực kỳ nghiêm trọng, có thể ảnh hưởng đến cả một đời người.

Thủ đoạn thâm độc đến rợn người này của Bùi Quan Ngọc lại khiến Du Hề nhớ đến Cassian, người đã vô cớ phải nhập viện.

Du Hề cảm thấy việc này hoàn toàn không cần thiết.

Đám thanh niên kia đâu có cố tình nói lời dung tục trước mặt cô, vả lại họ cũng chỉ là những người xa lạ.

Bọn họ chỉ nói vài câu khiếm nhã về một nữ minh tinh xinh đẹp, tội lỗi chưa đến mức đó.

Hơn nữa, nếu đào sâu vào đời tư, ai mà chẳng có chút tì vết. Đừng nói chuyện ăn chơi đàn đúm ở Mỹ, ngay cả ở đại lục Du Hề cũng từng vượt đèn đỏ cơ mà.

Vậy mà Bùi Quan Ngọc lại muốn giáng cho họ một bài học đi theo cả cuộc đời.

Sự lạnh nhạt, coi mạng người như cỏ rác của anh khiến Du Hề dấy lên một cảm giác bất an nghẹn ngào khó tả.

Điều này đồng thời cũng chạm vào nỗi lo âu sâu thẳm nhất trong lòng cô.

Các vai diễn hiện tại của cô phần lớn không dính dáng gì đến tình yêu nam nữ.

Nhưng không thể đảm bảo trong tương lai, mọi kịch bản đều sẽ không có những cảnh quay liên quan đến tình cảm.

Nếu sau này các nhân vật Du Hề đảm nhận bắt buộc phải có những tiếp xúc cơ thể nhất định với bạn diễn nam.

Thì Bùi Quan Ngọc sẽ tính sao? Chẳng lẽ nam diễn viên nào đến gần cô cũng phải gãy chân nhập viện như Cassian?

"Không cần thiết phải tuyệt tình đến vậy đâu." Giọng Du Hề lạnh đi, "Như thế là quá đáng rồi."

Bùi Quan Ngọc đáp với thái độ dửng dưng như đó là điều hiển nhiên: "Nhưng anh không vui."

"Thế em không cản anh nữa, anh ra đó mắng họ đi."

Bùi Quan Ngọc: "Anh muốn họ phải nhớ đời."

Du Hề hít một hơi nhẹ, cô không muốn cãi nhau với anh trong buổi hẹn hò đầu tiên sau khi tái hợp, cô cố giữ bình tĩnh: "Vậy em không đồng ý với cách trừng phạt của anh."

Nhưng Bùi Quan Ngọc luôn có cách bóp méo ý tứ của cô một cách vô cùng quái gở.

"Em định bênh vực đám đàn ông lăng nhăng đó à?"

Sự kiên nhẫn của Du Hề đang dần cạn kiệt, cảm giác bực bội và cáu gắt cứ thế len lỏi trào dâng.

Cô lờ đi sự cực đoan của anh: "Em chỉ thấy thủ đoạn của anh quá cực đoan."

"Nhưng anh không vui." Bùi Quan Ngọc nhắc lại.

Anh lúc này giống hệt một con chó dữ lặp đi lặp lại những lời vô lý.

Du Hề đâu dễ dãi chiều theo anh: "Thế thì cứ không vui đi."

Bùi Quan Ngọc im lặng một lúc.

Đột nhiên anh bực dọc húc đầu vào vai cô, răng cắn mạnh vào d** tai cô.

Du Hề bị đau, kêu lên một tiếng "Á".

Con chó dữ này, dám cắn người à!

Cô giơ tay lên, đập thẳng một cú vào đầu anh.

Bị ăn đánh, Bùi Quan Ngọc lùi ra một chút, nhưng giọng nói bị kìm nén nghe cực kỳ ấm ức và tủi thân: "Anh không vui. Anh ghét em."

"Tại sao cứ phải làm minh tinh cơ chứ."

"Nghỉ việc đi, chúng ta cùng nghỉ việc, không làm nữa."

"Cứ nhốt chung một chỗ là được rồi."

Lảm nhảm cái gì đâu không.

Du Hề tức đến bật cười.

Quả nhiên chuyện trừng phạt người khác cũng chỉ là cớ để trút giận, điều quan trọng nhất vẫn là anh luôn ghét nghề nghiệp của cô, không muốn cô lộ diện trước công chúng.

Hở một chút là bị kích động, rồi lại kiếm chuyện gây sự vô cớ với cô.

Du Hề vặn lại: "Em mà không làm minh tinh, anh có cơ hội biết em à?"

Bùi Quan Ngọc bất chấp tất cả, độc địa rủa sả: "Bây giờ hết thời là vừa đẹp."

...

Lửa giận bùng lên, Du Hề đập thêm một phát vào đầu anh: "Anh cút ngay cho em."

Cái đồ antifan này.

Có phải cô đã quá nuông chiều anh rồi không.

Du Hề đưa ra lời cảnh cáo cuối cùng: "Anh có thể trừng phạt nhẹ nhàng, nhưng không được làm những chuyện quá đáng."

Bùi Quan Ngọc vẫn im bặt, đồng nghĩa với việc không đồng ý.

Du Hề nhéo tai anh, gằn giọng: "Anh có nghe thấy không?"

Không khí trở nên căng thẳng.

Du Hề cảm nhận được sự kháng cự từ anh, như thể thấy ác khuyển đang nhe nanh, dây cương sắp không giữ nổi nữa rồi.

Ngay lúc Bùi Quan Ngọc có vẻ định tiếp tục giằng co với cô, thì bộ phim bắt đầu chiếu.

Nhịp trống mang đậm âm hưởng phim kinh dị vang dội khắp phòng chiếu.

Du Hề thở dài. Thôi bỏ đi, đợi xem phim xong rồi tính tiếp.

Hồi bộ phim ra mắt, do bóng ma tâm lý từ thuở nhỏ cộng thêm việc nổi tiếng quá đột ngột, như đang bềnh bồng trên mây, Du Hề cùng ê kíp sản xuất ra rạp xem phim mà tâm trí cứ để đi đâu.

Thỉnh thoảng cô lại lén lút lướt điện thoại xem những tin nhắn gửi đến tới tấp, đọc những bài đăng dự đoán doanh thu phòng vé của giới chuyên môn, hay những bài báo tâng bốc cô lên tận mây xanh.

Nhưng sau đó, Du Hề lại rơi tự do.

Hệ lụy của việc nổi tiếng quá nhanh bắt đầu ập đến, khi bức tường sụp đổ, ai cũng muốn xô đẩy, ngay cả bộ phim từng được khen ngợi hết lời trên mạng cũng bị lôi ra chế giễu.

Hành Lang từ đó bị xếp xó, Du Hề không bao giờ dám và cũng không muốn xem lại tác phẩm đã từng đưa cô l*n đ*nh vinh quang, nhưng cũng chính nó đã đẩy cô xuống vực sâu tăm tối.

Thế nên đây thực sự là lần đầu tiên Du Hề nghiêm túc xem bộ phim này.

Vì trước đó chưa xem kỹ nên ký ức của Du Hề về bộ phim cũng đã nhạt nhòa, giờ xem lại, cô vẫn bị giật mình hoảng hốt bởi mấy cảnh kẻ ăn thịt người nhảy bổ vào ống kính.

Bùi Quan Ngọc nghiêng đầu nhìn cô.

Rồi lại nhìn khuôn mặt trắng bệch y hệt của cô trên màn hình.

Dù còn đang giận dỗi, nhưng anh vẫn cúi xuống hôn nhẹ lên cô. Biết sắp có cảnh kinh dị, anh đưa bàn tay to lớn nhẹ nhàng che mắt cô lại.

Du Hề he hé mắt nhìn qua kẽ ngón tay của anh, chợt nhớ ra một chuyện, kéo tay áo anh: "Anh không sợ à?"

Cái tên sợ ma chết khiếp này, giờ lại còn bình tĩnh hơn cả cô.

Cô vẫn nhớ như in bộ dạng anh sợ hãi co rúm lại trong nhà ma ở công viên giải trí.

Hồi đó Du Hề cứ tưởng anh sợ ma, giờ thì cô đã hiểu ra mọi chuyện.

Nghĩ lại những chuyện đã qua, lòng cô lại dấy lên từng đợt xót xa.

Bùi Quan Ngọc đáp cộc lốc: "Hết sợ lâu rồi."

Du Hề mới không thèm tin.

Cô còn nhớ rõ, vài đêm trước, khi cô đi vệ sinh quay lại, tóc xõa rối bời đứng cạnh giường uống nước, Bùi Quan Ngọc vốn dĩ ngủ rất nông, bị đánh thức, nhìn thấy cái bóng đen thui của cô, anh giật bắn mình chống tay ngồi dậy.

Một lát sau nhận ra là cô, anh mới thở phào nhẹ nhõm, kéo cô lên giường, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu.

Du Hề không hỏi anh đã nghĩ đến điều gì.

Cô biết.

Từ đó trở đi, mỗi lần dậy lúc nửa đêm, cô đều bật đèn.

Du Hề nhìn màn hình, thấy anh nắm rõ từng cảnh kinh dị như lòng bàn tay, cô chợt hiểu ra: "Có phải vì anh đã xem quá nhiều lần nên bị trơ cảm xúc rồi không."

"..."

Bùi Quan Ngọc ậm ừ: "Không nhiều lắm."

Du Hề càng không tin.

Cô kéo tay anh xuống, cố nhịn cười hỏi: "Có đến một trăm lần không."

... Không chỉ thế đâu.

Bùi Quan Ngọc lảng tránh: "Xem phim đi."

Du Hề nhớ ra một chuyện quan trọng hơn, sầm mặt xuống: "Hồi đó anh xem phim kiểu gì, có bao rạp ủng hộ em ở Bắc Mỹ không đấy?"

Thẩm Tích Nguyệt còn bao rạp cho cô nữa cơ mà. Cái tên này không lẽ lại không làm thế?

"Có phải anh xem phim lậu không!?"

Lúc đó hận muốn chết đi được, còn tâm trí đâu mà bao rạp để tăng doanh thu phòng vé cho cô.

Bùi Quan Ngọc: ".... Xem phim trước đã."

Được lắm. Quả nhiên là xem phim lậu.

Fan dởm! Antifan!

Du Hề nhảy dựng lên: "Em phạt anh bao cho em một trăm rạp!"

Bùi Quan Ngọc trả lời lí nhí: "Ừm ừm ừm."

Cũng ngay lúc này, bộ phim đang đi đến cao trào.

Du Hề nhìn thấy chính mình đang chạy trối chết trên hành lang, sau bao nhiêu năm, một lần nữa cô đối diện trực tiếp với cơn ác mộng từng quấn lấy cô.

Bùi Quan Ngọc lại định đưa tay che mắt cô.

Du Hề gạt tay anh ra, lắc đầu: "Không cần đâu, giờ em hết sợ rồi."

Cô đã lớn khôn, và bên cạnh cô luôn có một chú chó dữ trung thành bảo vệ.

"Nhưng lúc đó em sợ lắm." Bùi Quan Ngọc thì thầm.

Du Hề sững người.

Bùi Quan Ngọc kề sát, dùng má cọ nhẹ vào cô.

Anh chẳng thể nào quay ngược thời gian để bảo vệ Hề Hề bé nhỏ đang hoảng loạn, sợ hãi năm đó. Sự an ủi của anh cũng đành phải vượt qua khoảng cách không gian và thời gian khổng lồ.

Nhiều năm trời hai người bị chia cắt, không gì có thể lấp đầy được khoảng trống đó.

Bùi Quan Ngọc tựa đầu lên vai cô.

Du Hề bỗng cảm thấy vùng cổ ươn ướt.

Bờ vai anh khẽ run lên, một nỗi buồn khôn tả bao trùm lấy anh.

Chẳng hiểu sao anh lại biến thành chú cún ủ rũ, đa sầu đa cảm thế này.

Sự buồn bã của anh lây sang Du Hề, sống mũi cô cũng cay xè.

"Sao thế?"

"Lâu quá." Giọng Bùi Quan Ngọc khàn đi, "Hề Hề đã bỏ rơi anh rất lâu."

Anh phải cô độc nếm trải bao cay đắng. Ngay cả chạm vào cô cũng không thể, việc bảo vệ cô luôn đi kèm với độ trễ của thời gian.

Bốn năm ròng rã.

Quãng thời gian tươi đẹp nhất, thanh xuân rực rỡ nhất.

Nhận thức được sự thật nghiệt ngã này, trái tim Du Hề như bị ai đó giáng một đòn chí mạng.

Một đoạn ký ức chợt ùa về trong tâm trí cô.

Mùa hè năm ấy, Bách Linh từng gọi điện khuyên cô tìm bạn trai mới, thậm chí bà ta còn sẵn sàng vung tiền đầu tư cho dự án "đổ sông đổ bể" của Weinberg.

Nguyên nhân chính là vì Bùi Quan Ngọc đột nhiên tự sát.

Nhiều chi tiết như vậy nhưng Du Hề chưa từng xâu chuỗi lại, giờ đây khi ghép nối các mốc thời gian, tin đồn thất thiệt về việc cô uống thuốc tự tử do bạn bè tung ra, sự xuất hiện của Sina bên cạnh cô.

Cho đến việc Bùi Quan Ngọc cũng chọn cách uống thuốc tự sát.

Mọi thứ vào khoảnh khắc này bỗng chốc nối liền thành một sợi dây.

Chúng xuyên qua không gian và thời gian va đập mạnh mẽ vào cô, khiến tim cô đau thắt, những giọt nước mắt vô thức tuôn rơi, lăn dài trên khóe mi.

"Đồ ngốc." Du Hề mắng anh, "Anh đúng là đồ ngốc."

Bùi Quan Ngọc hơi mở to mắt, nhất thời chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Năm đó có phải anh đã tự sát, suýt nữa thì chết rồi không."

Bùi Quan Ngọc: "..."

Vẻ mặt anh vô cùng khó hiểu.

Khuôn mặt lúc trắng lúc đỏ, một dáng vẻ vừa không muốn thừa nhận chuyện đáng xấu hổ này nhưng lại không biết phải phủ nhận thế nào.

Một lúc lâu sau, Bùi Quan Ngọc mới cứng cỏi thốt lên: "Không hề muốn chết."

"Anh chỉ muốn xác nhận xem em chết thật chưa rồi mới..."

Du Hề không chịu nổi nữa: "Ngậm miệng!"

Mắt cô đỏ hoe: "Chúng ta phải sống thêm bốn năm nữa để bù lại. Nghe chưa hả?"

Bùi Quan Ngọc dùng sức gật đầu.

Anh vẫn chưa từ bỏ, vặn vẹo hỏi: "Sao em biết được?"

Du Hề giận anh vì đã không trân trọng mạng sống, cố tình buông lời cay nghiệt: "Mẹ anh gọi điện báo tin anh sắp chết, khuyên em tìm bạn trai mới."

Bùi Quan Ngọc cấu mạnh vào hông cô, giọng nói lạnh tanh: "Thế thì anh có làm ma cũng không tha cho em đâu, bắt em đi theo cùng."

Cả hai người buông lời cay độc cho nhau nhưng trong ánh mắt chạm nhau lại là nỗi xót xa bất lực, muộn màng sau ngần ấy năm lỡ làng.

Du Hề không kiềm chế được trước.

Cô gục đầu vào ngực anh, ra sức đấm thùm thụp, giọng nghẹn ngào: "Đồ ngốc. Ngốc muốn chết."

Khi ấy, anh thậm chí đã bị lừa dối, bị phản bội, bị bỏ rơi quá lâu.

"Chẳng phải anh hận em sao, hận em sao còn phải tự tử vì tình?"

Bùi Quan Ngọc im lặng một hồi lâu, khẽ nói: "Nhưng anh yêu em nhiều hơn."

Bộ phim kết thúc, màn hình hiển thị danh sách đoàn phim.

Phiên bản chiếu ở đại lục đặc biệt thêm tên tiếng Trung của cô vào cuối danh sách.

Ánh mắt Du Hề long lanh, trái tim cô rung lên vì khoảnh khắc vinh quang này.

Cảm giác bực bội vì màn cãi vã với Bùi Quan Ngọc trước khi xem phim đã hoàn toàn tan biến.

Du Hề điềm tĩnh nói: "Em vốn chẳng chú tâm làm chuyện gì mấy, nhưng diễn xuất lại là một ngoại lệ. Kể từ khi còn nhỏ, lúc ký ức còn chưa rõ ràng, số phận đã trao cho em sự lựa chọn này."

"Em không giống anh, học gì cũng nhanh. Đầu óc em không nhồi nhét nổi kiến thức, diễn xuất cũng chẳng có tài năng bẩm sinh."

"Chính vì thế em cũng đã chịu không ít ấm ức, đi không ít đường vòng."

Bùi Quan Ngọc chau mày không đồng tình, định lên tiếng phản bác nhưng Du Hề vội che miệng anh lại, nói tiếp:

"Em cũng không phải là Cici thông minh tuyệt đỉnh trong phim, nhưng em mong mình có được sự kiên cường, chẳng màng gian khó như cô ấy."

"Bùi Bùi à, liệu anh có thể tiếp tục ủng hộ sự nghiệp của em không?"

Bùi Quan Ngọc rũ mắt, hỏi ngược lại với vẻ khó chịu: "Anh ủng hộ như thế còn chưa đủ sao?"

Anh luôn khao khát được giấu cô đi, độc chiếm cô làm của riêng.

Nhìn thấy cô tỏa sáng rực rỡ, anh vừa si mê vừa lo lắng bồn chồn, hệt như tên trộm giấu giếm một báu vật.

Mỗi khi cô bị xúc phạm, bị tung tin đồn nhảm, bị người ta suy diễn với những ý đồ đen tối, h*m m**n hủy diệt trong anh lại bùng lên mãnh liệt.

Du Hề v**t v* má anh, dịu dàng nói: "Nhưng em mong anh có thể ủng hộ em một cách an tâm và vui vẻ."

"Hãy xem nghề nghiệp của em như một công việc bình thường, chỉ là được công chúng chú ý nhiều hơn chút thôi."

"Thế giới bên ngoài có đàm tiếu, khen chê hay thậm chí là tơ tưởng về em, thì đó cũng chỉ là dành cho diễn viên Celia. Đó là những thứ em không thể trốn tránh."

"Nhưng một Hề Hề thực sự, một Du Hề, tình yêu mà cô ấy dành cho đàn ông, vĩnh viễn chỉ dành riêng cho Bùi Bùi."

Nói xong, Du Hề kề sát lại, khẽ chạm má mình vào má anh.

Vẻ đẹp động lòng người của cô, cùng hương thơm dịu dàng, phảng phất nét đằm thắm của một người phụ nữ trưởng thành, xuyên qua chóp mũi, len lỏi sâu vào tâm trí anh.

Đầu óc Bùi Quan Ngọc trở nên mông lung, trái tim đập liên hồi, cảm giác ngứa ngáy từ sâu thẳm tâm can chạy dọc theo sống lưng.

Ánh mắt anh dõi theo từng chuyển động của cô.

Môi Bùi Quan Ngọc mấp máy.

Vào khoảnh khắc này, anh không chỉ xao động muốn gọi cô là "mẹ", mà còn muốn gọi cô bằng danh xưng mà các fan vẫn gọi cô, "chị ơi".

"Anh." Anh cúi đầu.

Du Hề: "Hả?"

Bùi Quan Ngọc thỏa hiệp với giọng lí nhí: "Chỉ thuê người tát vào miệng chúng vài cái thôi nhé."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn