Đắm Chìm - Hòe Cố

Chương 64: Ngoại truyện 7

"Em sắp kết hôn rồi."

Thẩm Tích Nguyệt nhận được điện thoại của Bùi Quan Ngọc khi vẫn đang trùm chăn cắt ghép vlog. Cô ấy liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, phía chân trời đã hửng sáng.

Chết dở, lại thức trắng đêm rồi. Cô ấy cảm nhận được một cơn đau tim nhói lên.

Nghe Bùi Quan Ngọc cứ lặp đi lặp lại hai chữ "kết hôn", "cầu hôn" như một chiếc máy ghi âm, Thẩm Tích Nguyệt day day trán, bắt đầu nghi ngờ có phải mình thức khuya sinh ảo giác rồi không.

Mới hai tháng trước, cái tên này còn đỏ hoe mắt trước mặt cô ấy, khuyên kiểu gì cũng không nghe.

Cứ đâm đầu vào ngõ cụt, nào là "Hề Hề không cần em", "Hận Hề Hề", "Phải chết cùng Hề Hề".

Du Hề còn đau đầu đến mức phải vào nhóm xin bí kíp "thuần hóa cún", thất bại hết lần này đến lần khác, tình cảm của hai người rối như mớ bòng bong.

Mãi cho đến đám tang của Bùi Khôn, mọi thứ dường như đều tan thành tro bụi theo ngọn lửa đó.

Bùi Quan Ngọc không làm loạn nữa.

Du Hề cũng chẳng khóc lóc trong nhóm chat.

Cả hai đều im ắng lạ thường.

Mỗi khi trong nhóm hỏi thăm tiến độ, Du Hề lại gửi meme bé mèo Ragdoll nhàn nhã, đáng yêu: [Mình đã nắm được nhịp độ của riêng mình rồi.]

Lần gần đây nhất Thẩm Tích Nguyệt nghe tin về họ là đợt Du Hề quay lại Los Angeles, đột nhiên gọi điện với giọng gấp gáp, hỏi xem Bùi Quan Ngọc đang ở đâu.

Sau đó tài xế Đặng Nghiệp gọi lại, báo rằng anh đang sốt ở nhà một mình.

Lúc đó Thẩm Tích Nguyệt đang ở nơi khác, sốt ruột như kiến bò chảo nóng, nhưng điện thoại của Bùi Quan Ngọc gọi mãi chẳng được.

Cô ấy đành phải gọi lại cho anh vài tiếng một lần.

Đến lần gọi thứ ba, chuông vừa đổ một tiếng thì bị cúp máy.

Thẩm Tích Nguyệt bực mình nhắn một tràng trách móc, cuối cùng cũng nhận được tin nhắn phản hồi.

Em trai: [Không có thời gian.]

Thẩm Tích Nguyệt tức điên, định bật ghi âm lên chửi cho một trận.

Trên màn hình lại hiện thêm một dòng tin nhắn.

[Hề Hề về rồi, cô ấy cứ hôn em suốt.]

Thẩm Tích Nguyệt: ......

Đủ rồi đấy.

Giờ trời vừa mới sáng, Bùi Quan Ngọc đã gọi điện nói mấy lời điên khùng này với giọng đều đều.

Nghe mà Thẩm Tích Nguyệt tưởng anh bị đả kích gì đó nên đang mộng du.

"Nếu kết hôn, em muốn xin nghỉ phép một năm để chuyên tâm chuẩn bị đám cưới."

"Nhưng mấy lão già đó chắc chắn sẽ không đồng ý. Đám đó chết sớm đi thì tốt."

"Chị thấy tổ chức đám cưới thế nào thì ổn."

"Nhưng em chẳng có ai muốn mời, không gom nổi một mâm."

......

"...Em không sao chứ." Trán Thẩm Tích Nguyệt giật giật, dè dặt hỏi: "Em lại cãi nhau với Hề Hề à?"

Bùi Quan Ngọc đáp lại với giọng điệu "chị ăn nói thật khó nghe": "Bọn em đang rất ân ái."

"Em đang bàn với chị chuyện đám cưới..."

"Dừng! Chuyện đám cưới tính sau đi."

Thẩm Tích Nguyệt hỏi một vấn đề mấu chốt hơn: "Hề Hề đồng ý cưới em rồi à?"

Đừng bảo lại đang tự sướng trong não, mơ tưởng đến chuyện rước Hề Hề về dinh đấy nhé.

Bùi Quan Ngọc: "Hề Hề bảo em đi cầu hôn rồi."

Thẩm Tích Nguyệt: ......

Biết ngay mà.

Đúng là đồ "chưa làm đã nghĩ đến mười bước tiếp theo".

"Thế em nói với chị làm cái quần què gì?"

Thẩm Tích Nguyệt lật trắng mắt, buột miệng chửi thề: "Cầu hôn còn chưa xong mà đã đòi tổ chức đám cưới, em kết hôn trong mơ à!"

May mà cô ấy đang thức đêm chưa ngủ.

Nếu không, bị đánh thức lúc sáng sớm tinh mơ bởi cuộc điện thoại vô nghĩa này, Thẩm Tích Nguyệt nhất định sẽ gửi luôn mấy quả bom qua màn hình cho Bùi Quan Ngọc.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc.

Bùi Quan Ngọc nói: "Em hạnh phúc quá. Chia cho chị một ít."

Hạnh phúc đến mức tràn trề, sẽ thật lãng phí, có khi lại bị số phận trừng phạt, rồi bị tước đoạt mất.

Vậy nên anh đã suy nghĩ cả đêm để tìm ra một cách.

Đó là chia sẻ một chút hạnh phúc cho người sẵn sàng đón nhận nó.

Khoảnh khắc này, trái tim Thẩm Tích Nguyệt như bị kẹo bông gòn mềm mại đập mạnh một cái.

Bao nhiêu cạn lời và bực tức đều tan biến trong phút chốc.

Cuối cùng cô ấy cũng hiểu ra lý do tại sao mấy năm trước Du Hề cứ dùng dằng mãi mà không nỡ dứt khoát chia tay.

Thỉnh thoảng trên người Bùi Quan Ngọc lại toát ra sự ngây ngô và chân thành chưa qua gọt giũa của loài động vật nhỏ, quả thực có thể làm rung động trái tim các cô gái.

Giọng Thẩm Tích Nguyệt dịu đi: "Được rồi, chị nhận được rồi."

"Về chuyện cầu hôn, em có ý tưởng gì chưa?"

Bùi Quan Ngọc lại chuyển sang chuyện khác: "Chuyện người tố cáo chị lần trước, em giúp chị điều tra ra rồi."

"Là một người trong ngành của chị, cô ta sẽ công khai xin lỗi trong ngày hôm nay."

Thẩm Tích Nguyệt: !

Tài khoản mạng xã hội của cô ấy từng bị báo cáo ác ý nhiều lần, vài video bị hạn chế lượt xem và gỡ xuống.

Thẩm Tích Nguyệt uất ức, mấy hôm trước vừa gọi điện cho Bùi Quan Ngọc chửi ầm lên, nhờ anh giúp tìm ra kẻ tiểu nhân đứng sau lưng.

Nhưng dạo này Bùi Quan Ngọc bận quá.

Cô ấy gọi điện, chưa nói được mấy câu thì đầu dây bên kia đã có giọng thư ký nói thầm báo có cuộc họp.

Người ta bận trăm công nghìn việc, còn mình thì lải nhải mấy chuyện lông gà vỏ tỏi.

Thẩm Tích Nguyệt ngại chẳng dám nói tiếp, đành cúp máy để anh làm việc.

Ai ngờ Bùi Quan Ngọc trăm công nghìn việc vẫn nhớ những gì cô ấy nói, còn giải quyết êm đẹp, gọn gàng, giúp cô ấy báo thù đâu ra đấy.

Hồi nhỏ cũng vậy.

Gặp bất cứ chuyện gì uất ức, tìm đến Bùi Quan Ngọc, anh đều trưng ra bộ mặt lạnh tanh như người máy, chẳng bao giờ có thể làm cô ấy thấy dễ chịu hơn.

Nhưng cuối cùng mọi chuyện luôn được giải quyết ổn thỏa.

Thế nên Thẩm Tích Nguyệt luôn biết, cậu em trai "người máy" này là một người rất bảo vệ người nhà.

Bất cứ ai nằm trong phạm vi bảo vệ của anh mà bị bắt nạt, anh đều sẽ trả đũa gấp trăm lần.

Lòng Thẩm Tích Nguyệt mềm nhũn, cô ấy hiểu ý Bùi Quan Ngọc: "Em muốn chị giúp em nghĩ cách cầu hôn đúng không?"

Bên kia lập tức đưa ra yêu cầu không chút khách sáo.

"Bắt buộc phải khiến Hề Hề đồng ý."

Thẩm Tích Nguyệt khó xử: "Cái này thì em phải tự thân vận động..."

Bùi Quan Ngọc lờ đi, nói tiếp: "Lại còn phải yên tĩnh, không được có mặt những người không liên quan."

Thẩm Tích Nguyệt ngớ người: "Ai cầu hôn mà chẳng có mặt bạn bè, người thân làm chứng..."

Bùi Quan Ngọc: "Hình thức mới mẻ, quá trình lãng mạn, khiến người ta nhớ mãi không quên."

Thẩm Tích Nguyệt: ......

Cô ấy lạnh lùng nói: "Chị có cách này."

"Ừm."

Cô ấy cười khẩy: "Giờ em ra sân bay, bay thẳng đến từ đường ở Nam Thành đi."

Bùi Quan Ngọc khựng lại, Thẩm Tích Nguyệt như thể nhìn thấy những dấu chấm hỏi bay lơ lửng trên đầu anh.

Thẩm Tích Nguyệt nói tiếp: "Quỳ xuống mà xin tổ tiên phù hộ cho."

"Chỗ chị không phải hồ nước ước nguyện đâu."

Bùi Quan Ngọc đáp: "Bọn họ cũng sẽ không phù hộ đâu."

Thẩm Tích Nguyệt cáu tiết: "Thế mà em cũng biết..."

Bùi Quan Ngọc hạ giọng: "Chị ơi."

Thẩm Tích Nguyệt: ... Mẹ kiếp.

Phạm quy rồi nhé.

Từ lúc cái máy này biết yêu vào tự nhiên ngoan ngoãn có lễ nghĩa hẳn ra. Chẳng lẽ đây là sức mạnh của tình yêu sao? Hay là do Hề Hề huấn luyện cún giỏi quá.

Thẩm Tích Nguyệt hắng giọng: "Sau này lúc nào cũng phải gọi như thế đấy, biết chưa?"

Bùi Quan Ngọc: "Chị sẽ giúp em chứ?"

"Ai bảo chị là chị em cơ chứ."

"Em cúp máy đây."

Cái tên này lật mặt nhanh thế, Thẩm Tích Nguyệt tức xì khói, vừa định trở mặt thì đầu dây bên kia lại vang lên một giọng nói lười biếng.

"Em dâu chị dậy rồi."

"..."

Đáng ghét.

Du Hề đỡ eo thức dậy, quay mặt vào tường kiểm điểm bản thân sâu sắc.

Từ nay về sau, cô tuyệt đối không được chọc tức Bùi Quan Ngọc mà không biết điểm dừng nữa.

Mức độ chịu đựng của anh quá thấp, chỉ cần cô vô tình trêu đọc hay nói vài câu là anh lại có thể quấn lấy cô không kể ngày đêm.

Du Hề từ lúc quay về giữa đêm đến giờ, đã hơn một ngày trôi qua mà chân cô gần như chẳng được chạm đất.

Hơn nữa, người ta khi đã chìm đắm trong tình yêu, rất dễ thốt ra những lời không thể cứu vãn.

Du Hề tự nhận mình là người có thể lực sung mãn, nhưng cô phát hiện ra, năng lượng của Bùi Quan Ngọc dường như là vô tận, giống như anh không cần ngủ vậy.

Trời còn chưa sáng, chẳng biết anh đã từ đâu trở về.

Vừa bước vào phòng, anh đã quyến luyến ôm lấy cô, rúc mặt vào hõm cổ cô. Mái tóc anh còn vương chút sương sớm, chạm vào càng thêm mềm mại.

Giống hệt chú cún con lén lút lẻn ra ngoài chơi đùa lúc nửa đêm, mang về hơi sương ẩm ướt.

"Hề Hề." Bùi Quan Ngọc gọi cô.

Du Hề đưa tay xoa nhẹ khuôn mặt anh: "Ừm."

Khi cô quay lại, bắt gặp ngay ánh mắt chăm chú của anh đang nhìn thẳng vào mình.

Không biết Bùi Quan Ngọc đang nghĩ gì, hơi thở anh dồn dập, gò má áp vào má cô cũng trở nên nóng ran.

Hiếm khi thấy anh bộc lộ cảm xúc vui vẻ một cách rõ ràng như vậy. Du Hề dường như có ảo giác nhìn thấy một chiếc đuôi đang vẫy không ngừng phía sau lưng anh.

Du Hề: "Anh muốn nói gì à?"

"Hề Hề, chúng ta sẽ kết hôn, sẽ trở thành vợ chồng đúng không?"

Du Hề: "... Đúng rồi."

"Vậy anh muốn Hề Hề gọi anh là chồng trước."

Du Hề nghẹn lời, muốn gọi nhưng ngập ngừng mãi không mở lời được.

Ánh mắt cô khẽ đảo quanh.

Nhớ lại sáng hôm qua, trong một phút bốc đồng cô đã buột miệng bảo anh đi cầu hôn.

Thực ra Du Hề cũng hơi hối hận, nhưng không dám để lộ chút nào ra mặt.

Cô mới hăm ba tuổi, độ tuổi hoàng kim, nhiều sao nữ tầm tuổi này còn chưa ra mắt nữa kìa.

Thật sự phải kết hôn sớm thế này sao?

Nhưng vì những bài học đắt giá từ việc quyết định nóng vội trong quá khứ.

Du Hề biết, nếu cô để lộ chút ý định hối hận nào, Bùi Quan Ngọc chắc chắn sẽ lại phát điên, rồi lại cãi nhau ầm ĩ khiến cô nhức cả đầu.

Nhưng Du Hề vẫn còn cách.

May mà cô chưa chốt hạ thời gian, mà với tính cách của "người máy" này, chắc cũng chẳng nghĩ ra được cách cầu hôn nào hay ho đâu.

Cầu hôn không tốt thì bắt cầu hôn lại, hy vọng quá trình này có thể kéo dài ra một chút.

Từ cầu hôn đến đính hôn, rồi kết hôn, kéo dài vài năm chắc không vấn đề gì đâu nhỉ.

Tầm ba mươi tuổi kết hôn là đẹp?

Đầu óc Du Hề rối tinh rối mù với đủ thứ suy nghĩ.

Nghĩ vậy, cô mới an tâm hơn một chút.

Vì cô mãi không trả lời, Bùi Quan Ngọc lại dùng đầu cọ cọ vào má cô, hối thúc cô mau trả lời.

Thôi bỏ đi.

Gọi "chồng" đâu có mất mát gì, lại còn dỗ Bùi Quan Ngọc vui, tội gì không làm.

Hơn nữa, vài năm trước khi hai người mới yêu nhau, "chồng" vốn dĩ đã là danh xưng dự phòng của cô rồi.

Ngay ngày đầu tiên chính thức hẹn hò, Du Hề đã hỏi Bùi Quan Ngọc tên gọi ở nhà của anh là gì.

"Tiểu Ngọc."

Du Hề: "Vậy em cũng gọi anh là Tiểu Ngọc nhé..."

"Không muốn." Bùi Quan Ngọc nhíu mày từ chối, trông có vẻ rất không thích.

Du Hề nghiêng đầu.

Nhìn thấy những ngón tay Bùi Quan Ngọc siết chặt vào nhau: "Mẹ anh gọi anh như vậy."

Du Hề không nghĩ ngợi nhiều, cười tươi chống cằm hỏi: "Vậy em gọi anh là gì?"

"Ngọc Ngọc?"

"Quan Quan?"

"Bùi Bùi?"

Hơi thở Bùi Quan Ngọc nặng nhọc hơn, giọng cũng khàn đi, dường như không dám nhìn cô nữa.

"Tên nào cũng hay."

Thực ra nếu anh trả lời chậm hơn một chút, Du Hề đã chuẩn bị gọi anh là "chồng" rồi.

Cuối cùng, Du Hề chọn cái tên mà cô thấy hay nhất trong ba cái tên: "Bùi Bùi."

Cái cậu mơ mộng này vẫn còn thiếu kiên nhẫn quá, nếu không thì đã được gọi là chồng từ mấy năm trước rồi.

Du Hề nhịn cười, kề sát tai anh, hắng giọng.

"Chồ..." Cô cố tình kéo dài giọng.

Bùi Quan Ngọc chờ một lúc không thấy cô nói tiếp, mất kiên nhẫn dùng mặt cọ cọ, chạm vào cô.

Lúc này trêu anh là vui nhất.

"Em gọi lại nhé."

Du Hề tằng hắng: "Chồ..."

Bên tai cô, hơi thở của Bùi Quan Ngọc trở nên nhẹ bẫng.

Du Hề hạ giọng nói nhỏ: "... Chà, dạo này anh trông già đi một chút rồi đấy."

"..."

Bùi Quan Ngọc cứng đờ cả người.

Du Hề nhịn khổ cực lắm, cuối cùng cũng phá lên cười "phụt ha ha ha" ngay sát tai anh.

"Người máy" bị cô trêu cho bùng nổ rồi.

Bùi Quan Ngọc trợn tròn mắt, đôi môi mấp máy, hít một hơi thật sâu, rồi dùng âm lượng lớn nhất từ trước đến nay gọi tên cô: "Du, Hề!"

Bùi Quan Ngọc tức giận đến mức cả gương mặt cũng biến sắc.

Du Hề chớp lấy cơ hội, giơ điện thoại lên, nhanh tay "tách" một cái chụp lại bức ảnh của anh.

Phải thế này chứ, một chàng trai rạng rỡ, tràn trề sức sống của tuổi hai mươi.

Nhận ra hành động của cô, nghĩ rằng cô có thể đã chụp được bức ảnh tức cười để tiếp tục trêu chọc mình.

Gân xanh trên trán Bùi Quan Ngọc giật liên hồi, khuôn mặt gần như méo xệch.

Anh chồm người tới, định giật lấy điện thoại.

Nhưng Du Hề nhanh tay hơn, vứt luôn chiếc điện thoại ra xa, nhún vai: "Em tải ảnh lên đám mây rồi."

Ngay lúc Bùi Quan Ngọc đang hít sâu, hai mắt đỏ hoe vì bị bắt nạt.

Du Hề liền chồm người lên, nắm lấy cổ áo kéo anh xuống, thì thầm làm nũng bên tai: "Sinh ra làm chồng là để cho vợ bắt nạt mà."

"Anh thấy có đúng không, chồng ơi."

Một luồng điện tê dại truyền từ tai đến não, rồi lan tỏa khắp cơ thể.

Bùi Quan Ngọc chóng mặt, nửa người tê rần.

Anh khẽ đáp: "Ừm."

Thế này là hết giận rồi sao?

Du Hề bật cười.

Cô ôm lấy khuôn mặt anh, hôn một cái, gọi một tiếng.

"Chồng ơi."

"Ừm."

"Chồng ơi?"

"Ừm."

Cô gọi tiếng nào, anh đáp tiếng ấy.

Thật ngoan.

Thế là lại quên luôn chuyện bị bắt nạt rồi.

Du Hề tất nhiên không quên bức ảnh cô đã chụp.

Lúc Bùi Quan Ngọc không để ý, cô trốn trong nhà vệ sinh chỉnh sửa ảnh, làm thành một cái meme.

Kèm theo dòng chữ [Tức giận đến mức mờ mịt jpg.], rồi gửi cho Bùi Quan Ngọc.

Du Hề cắn ngón tay, hồi hộp chờ đợi phản ứng của anh.

Cô cảm thấy, một Bùi Quan Ngọc với những biểu cảm đa dạng như vậy trông rất sống động.

Du Hề muốn "người máy" này có thể phá vỡ xiềng xích, tìm lại cảm xúc của một con người bằng xương bằng thịt.

Tiếng bước chân từ xa tiến lại gần, cửa nhà vệ sinh bị gõ vang.

Bùi Quan Ngọc sốt ruột nói vọng vào: "Xóa đi."

Du Hề mở cửa, tựa vào tường, tự tin nhìn anh: "Tại sao."

Bùi Quan Ngọc sa sầm mặt, trông có vẻ ủ rũ và tồi tệ, cùng một tia chán ghét bản thân không thể giấu giếm.

"Nói đi chứ."

Bùi Quan Ngọc nhạt giọng đáp: "Khó coi lắm."

Vẻ mặt lạnh nhạt, nhưng ánh mắt lại như chứa đầy những mảnh vỡ thủy tinh.

"Nên em đừng chế giễu anh nữa."

Du Hề ngẩng mặt lên nhìn anh.

Đây là góc độ cô tự cho là xấu nhất khi soi gương hay nhìn vào ống kính.

Cô còn làm mặt ma, lè lưỡi trêu anh.

Sau đó hỏi anh: "Em có khó coi không?"

Bùi Quan Ngọc lắc đầu: "Rất đáng yêu."

"Vậy là đúng rồi." Du Hề cong khóe mắt, kiễng chân lên, nhẹ nhàng hôn anh, "Nên trong mắt em, Bùi Bùi không bao giờ có lúc khó coi, lúc nào cũng đáng yêu."

"Anh phải học cách cởi mở, tự do là chính mình."

"Bởi vì chúng ta là người sẽ bên nhau trọn đời mà."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn