Mười mấy tiếng đồng hồ trôi qua trong chớp mắt.
Có lẽ do làm quá nhiều chuyện vô bổ, Du Hề cứ có cảm giác mình chưa làm được gì thì thời gian đã trôi qua hơn phân nửa.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối mịt.
Du Hề định lấy điện thoại xem giờ rồi đặt vé chiều về.
Nhưng mò mẫm một hồi lâu vẫn chẳng thấy điện thoại đâu.
Thế là Du Hề đẩy đẩy Bùi Quan Ngọc đang đu bám trên người cô như dây leo, theo thói quen hỏi anh có thấy không.
Trí nhớ anh rất tốt, nhìn qua là nhớ, lại hơi mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, những món đồ trước kia Du Hề vứt lung tung không tìm thấy,
anh đều biết chúng nằm ở đâu.
Bùi Quan Ngọc đáp ráo hoảnh: "Không thấy."
Du Hề lầm bầm kêu lạ thật.
Rõ ràng cô nhớ mình đã mang điện thoại vào phòng ngủ, chẳng biết không cánh mà bay từ lúc nào.
Du Hề đành xài đến tuyệt chiêu cuối cùng: "Hey, Siri."
Đây là cách Trần Tá Y chỉ cho cô mỗi lúc không tìm thấy điện thoại hồi còn ở nước ngoài.
Cô không để ý cánh tay đang ôm mình của Bùi Quan Ngọc khẽ cứng đờ.
Ngay sau đó, từ dưới lớp chăn, hay chính xác hơn là từ tít dưới mấy tầng gối mà Bùi Quan Ngọc đang dựa, truyền ra giọng nói của Siri: "Tôi đây."
"..."
Dưới ánh nhìn chằm chằm của Du Hề.
Bùi Quan Ngọc từ từ lảng tránh ánh mắt cô. Trông y hệt một chú cún làm bậy bị bắt quả tang.
Du Hề tức đến bật cười.
"Anh là đồ ăn trộm à."
Dạo trước thì trộm chiếc BMW nhỏ của cô, bây giờ thì trộm luôn cả điện thoại.
Du Hề dí trán anh, chìa tay ra: "Đưa điện thoại đây."
Bùi Quan Ngọc ngoảnh mặt đi.
Bị bắt tận tay rồi mà vẫn còn dám cãi bướng.
Du Hề dí mạnh hơn: "Nghe thấy không hả."
Bùi Quan Ngọc ngược lại còn rụt ra sau, ôm chặt lấy chiếc gối tựa hơn nữa.
Giọng tỉnh bơ: "Có giỏi thì tự lấy đi."
Bị khiêu khích hết lần này đến lần khác, Du Hề nheo mắt lại, bắt đầu thấy bực mình.
Nhưng đồng thời, một cảm giác kỳ diệu nảy sinh, khiến Du Hề nhận ra, hình như bây giờ họ mới thực sự giống một cặp đôi đang yêu nhau, Bùi Quan Ngọc đã bộc lộ trước mặt cô nhiều dáng vẻ phong phú, muôn màu muôn vẻ hơn.
Ngày trước, anh luôn sắm vai người chăm sóc cô.
Lúc nào cũng mang bộ dạng ông cụ non cứng nhắc, cô bảo gì làm nấy, ít nói, chọc một cái mới rặn ra được một tiếng.
Du Hề chưa bao giờ hiểu nổi trong đầu anh đang nghĩ gì.
Đôi khi Du Hề vô tình giẫm phải "mìn" của anh, Bùi Quan Ngọc sẽ đột nhiên phát điên, mở miệng ra là đòi "trừng phạt".
Bây giờ thì anh đã chịu lộ ra chút tính tình trẻ con ấu trĩ rồi.
Du Hề cũng chiều ý anh, nhào tới, luồn tay ra sau gối để moi.
Nhưng Bùi Quan Ngọc to lớn như vậy chắn ngang, Du Hề với mãi chẳng tới, ngược lại còn phải quỳ trên đùi anh, bị anh ôm chặt eo, lợi dụng s* s**ng ăn đậu hũ nãy giờ.
Dùng cổ tay đẩy anh, đấm vào ngực anh, cũng chẳng khác nào gãi ngứa tán tỉnh.
Máu hiếu thắng của Du Hề nổi lên, cục tức cũng xông thẳng lên não.
Cô đảo mắt, đột nhiên thò tay xuống dưới, luồn vào trong chăn tóm mạnh một cái đầy ác ý.
Đâu chỉ có anh hiểu rõ cơ thể cô.
Du Hề cũng rành rẽ đâu là nơi nhạy cảm và yếu ớt nhất của anh.
Vừa đau vừa tê dại.
Bùi Quan Ngọc bị k*ch th*ch đến mức cả người co rúm lại, lưng cong gập xuống, kẽ răng không kìm được bật ra tiếng r*n r*.
Du Hề nhân cơ hội đó, moi chiếc điện thoại từ sau lưng anh ra, đắc ý huơ huơ trước mặt, chạm phải ánh mắt vẫn còn đang ngơ ngác của Bùi Quan Ngọc.
Bùi Quan Ngọc tức tối trừng mắt nhìn cô, bờ môi mấp máy.
Đáng tiếc, vốn từ vựng nghèo nàn khiến anh chẳng biết chửi thề, lại càng không biết mắng cô thế nào.
Anh chỉ đành dùng ánh mắt đầy chấn động để nhìn cô.
Qua bộ máy phiên dịch của Du Hề, chắc hẳn anh đang chửi thầm: "Thủ đoạn chơi bẩn thật."
Ở khoảng thời gian đầu yêu nhau, cả hai người đều đang diễn kịch.
Du Hề phải vắt óc diễn nét thích anh.
Bùi Quan Ngọc thì khổ sở đóng giả tình yêu thuần khiết kiểu Plato.
Sau này lật bài ngửa.
Du Hề ngày ngày tìm trăm phương ngàn kế để bỏ trốn.
Bùi Quan Ngọc thì ngày ngày nghĩ cách vây bắt cô.
Mãi đến tận lúc này, dường như cả hai mới thực sự làm mới lại cái nhìn về đối phương.
Du Hề nhìn anh, không nhịn được "phụt" cười một tiếng, khóe mắt cong cong.
Miệng thì vẫn cứ chối bay chối biến để bảo vệ hình tượng nữ thần: "Đây là thuật phòng yêu râu xanh mà thầy dạy võ truyền lại cho em đấy."
Bùi Quan Ngọc từ từ hít sâu một hơi: "Ông ta dạy em dùng tay để bóp... của đàn ông à..."
"Thầy dạy em dùng chân đạp," Du Hề nói bừa, "Nhưng con người thì phải biết tùy cơ ứng biến chứ."
"Không được ứng biến kiểu này..." Bùi Quan Ngọc nói được một nửa thì nuốt ngược vào trong, "Em sẽ không bao giờ có cơ hội dùng đến thuật phòng yêu râu xanh đâu."
Du Hề "ừ" một tiếng: "Thế nên em chỉ xài chiêu này với anh thôi."
Cô liếc mắt nhìn xuống, huýt sáo trêu ghẹo lưu manh: "Nhạy cảm quá nha Bùi Bùi."
"Thế này mà cũng 'chào cờ' được cơ à."
Hơi thở Bùi Quan Ngọc dao động, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau, rõ ràng là bị chọc tức rồi.
Anh mặt không biến sắc vồ lấy cô.
Du Hề đã bắt bài từ trước, nhanh tay cầm gối ôm đập thẳng vào mặt anh, còn tiện tay vỗ bộp lên đầu anh khiêu khích một cái.
...
Bùi Quan Ngọc hít một hơi thật sâu, ném phăng chiếc gối ôm đi.
Hai người cứ thế vứt sạch hình tượng, lăn lộn vật lộn với nhau.
Ngay lúc tay anh vừa siết lấy eo cô, Du Hề khẽ "
suýt xoa một tiếng, rơm rớm nước mắt: "Anh làm em đau rồi."
Với diễn xuất hiện tại của cô, việc kiểm soát nước mắt đã đạt đến trình độ xuất thần nhập hóa.
Bùi Quan Ngọc rõ ràng cứng đờ người.
Anh rũ mắt nhìn những ngón tay mình, tưởng rằng đã làm cô đau thật.
Nhân lúc anh đang ngẩn ngơ, Du Hề thuận tay vỗ "đét" một cái rõ kêu lên mông anh, cười híp mắt nói: "Cảm giác sờ sướng phết."
Nói xong liền lăn ra một góc cười bò.
Trêu chọc cái tên ngốc nghếch Bùi Quan Ngọc này sao lại thú vị đến thế cơ chứ.
...
Vừa ngoảnh đầu lại, trông Bùi Quan Ngọc như thể đã tức đến mức hốc mắt đỏ hoe.
Anh ôm ngực, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng tắp, không hé nửa lời.
Du Hề nhìn thấy vậy, tim liền "thịch" một tiếng, bắt đầu luống cuống.
Vốn dĩ cô chỉ muốn khuấy động không khí một chút trước khi rời đi, không muốn anh cứ mãi rầu rĩ chuyện cô sắp đi xa.
Rồi tiện thể trêu đùa cái cậu người máy nhỏ hơi tí là xù lông này một chút.
Nhưng hình như lỡ tay chơi đùa quá trớn mất rồi.
Du Hề ngẫm nghĩ lại, có phải vì cô diễn kịch lừa anh nữa nên anh giận không.
Nhưng lần này cô thực sự không cố ý mà.
Du Hề cắn cắn môi, chậm rãi quỳ gối tiến lại gần định dỗ dành, thì lại được Bùi Quan Ngọc vươn tay đỡ lấy, ôm trọn vào lòng.
Nhịp tim anh đập dồn dập, đồng điệu với nhịp tim cô qua hai lồng ngực áp sát.
Bùi Quan Ngọc vùi đầu vào hõm cổ cô, cố khống chế lực đạo mà cắn lên vai cô một cái.
Lại bị Hề Hề lừa rồi.
Cô gái hư hỏng này, tức đến mức tim anh sắp sinh bệnh luôn rồi.
Răng anh ngứa ngáy, hận không thể cắn nát cô ra.
Rồi va chạm để tiếng cười của cô vỡ vụn thành tiếng khóc nức nở.
Nhưng lồng ngực anh lại đong đầy, nặng trĩu những cảm xúc chân thật.
Như có chiếc lông vũ khẽ lướt qua, ngứa ngáy đến mức anh chỉ muốn vò nát cô trong vòng tay.
Bùi Quan Ngọc lại một lần nữa cảm nhận rõ ràng được thế nào là hạnh phúc.
Thứ mà anh hằng khao khát bấy lâu nay, nhưng lại luôn thoáng qua chớp nhoáng, vĩnh viễn chẳng thể níu giữ được.
Kể từ khoảnh khắc gặp lại Hề Hề, nồng độ hạnh phúc ấy cứ thế tăng vọt.
Đến vừa rồi, đã đầy tràn đến mức sắp tràn ra ngoài.
Nỗi đau mỏi rã rời trên cơ thể do di chứng của những cơn hoảng loạn phát tác, cũng nhờ dòng suối mát lành này len lỏi qua mà dần được xoa dịu, trở nên tĩnh lặng.
Hề Hề là cơn nghiện của anh, cũng là liều thuốc tiên duy nhất chữa lành cho anh.
Giữa không gian tĩnh lặng, Du Hề nâng khuôn mặt anh lên, ngước lên hôn nhẹ một cái.
Cuối cùng cô cất lời: "Bùi Bùi, em phải đi rồi."
Hàng mi Bùi Quan Ngọc rũ xuống, mang theo chút ươn ướt, nhưng anh đã vội giấu đi.
"Ừm."
Bùi Quan Ngọc đột nhiên trở nên ngoan ngoãn, im lặng đến lạ.
Không phải là kiểu im lặng ngột ngạt, đè nén đến không thở nổi như trước kia.
Mà là sự tĩnh lặng, trong trẻo thực sự.
Anh không quấy nhiễu nữa.
Cũng không phát tác hội chứng rối loạn âu lo.
Du Hề ngược lại càng thấy thương xót hơn, sống mũi cay cay.
Ngay cả cô cũng có thoáng chốc sinh ra oán thán. Phiền chết đi được, sao kỳ nghỉ không thể dài hơn một chút, bộ phim này nhất định phải quay bằng được hay sao?
Suy nghĩ ấy vừa lóe lên đã làm chính Du Hề phải giật mình hoảng sợ.
Xong đời.
Cái chứng lụy tình này một khi đã bị lây nhiễm, sao lại càng lúc càng trở nặng, hết phương cứu chữa thế này.
Đừng nói là thành bệnh nan y rồi nhé.
Ánh mắt hai người vừa chạm nhau, lại không kìm được quấn quýt, dính lấy nhau hôn ngấu nghiến.
Cơ bắp Bùi Quan Ngọc vừa cứng vừa nóng hầm hập, cái nơi vừa bị cô trêu chọc túm lấy lúc nãy lại hiện diện rõ ràng đến mức không thể phớt lờ.
Du Hề khâm phục: "Đang sốt mà sao anh vẫn sung sức thế."
"Em không muốn thử sao."
Bùi Quan Ngọc rũ mi, cất giọng trầm khàn bên tai cô: "Lần này em mà bỏ lỡ."
"Thì lần sau sẽ không có cơ hội thử nữa đâu."
Du Hề ngơ ngác: "Bỏ lỡ cái gì cơ?"
Muốn làm chuyện đó với anh, chẳng phải chỉ cần ngoắc ngón tay một cái là xong sao.
"Anh rất hiếm khi bị sốt, bây giờ đang cực kỳ nóng."
Bùi Quan Ngọc mang cái vẻ mặt nghiêm túc, đứng đắn như đang nghiên cứu khoa học, thì thầm vào tai cô những lời lẽ b**n th** nhất.
"Anh muốn biết, lúc đang nóng rực thế này mà l*m t*nh với mẹ, liệu có sướng hơn không."
Đồng tử Du Hề giãn to vì sốc, trong lòng gào thét "Đồ b**n th**".
Mặt cô đỏ bừng lên đến tận mang tai, nhưng cơ thể lại có chút hưng phấn mà run rẩy.
Cô định lấy cớ thời gian không còn kịp nữa, nhưng mọi âm thanh đã bị Bùi Quan Ngọc nuốt chửng.
Thân hình nóng hầm hập của anh đè ép xuống, anh thực sự giống hệt một đứa trẻ khát khao học hỏi, nói: "Thực tiễn sinh chân lý, mẹ dạy anh đi, cùng anh làm thí nghiệm nhé."
...
Kết quả của việc hai kẻ mắc chứng lụy tình và bộc phát gu sở thích hư hỏng cùng một lúc chính là:
Du Hề suýt chút nữa lỡ chuyến bay, cô phải co cẳng chạy trối chết giữa sân bay, sát nút mới kịp bước lên khoang hành khách.
Nằm ngả ra ghế máy bay, hai chân cô vẫn còn run rẩy, lúc bước đi vẫn cảm nhận rõ sự dính dớp, nhớp nháp khó nói nên lời.
Bùi Quan Ngọc không cho cô lau sạch đi, vừa mặc quần áo cho cô, vừa tỏ vẻ nghiêm chỉnh cọ cọ vào má cô, nói một cách b*nh h**n: "Thế này cũng coi như là đã mang theo Bùi Bùi đi cùng rồi."
Mình Du Hề ôm lấy khuôn mặt đang đỏ rực lên vì ngượng.
Cô đúng là bị anh lây bệnh điên mất rồi.
Vừa đặt chân đến căn hộ ở Los Angeles, Trần Tá Y đang vô cùng sung sướng vừa ăn cơm vừa xem phim.
Vẫn chưa đến ngày khai giảng, sống ở đây, Trần Tá Y gần như được tận hưởng cuộc sống xa hoa hệt như hoàng đế.
Quản gia đưa đón chu đáo tận tình, đầu bếp cũng là người Hoa có kinh nghiệm dày dặn nấu món Trung, hoàn toàn thỏa mãn được cái dạ dày "chuẩn vị Trung" của cô nàng.
Liếc thấy dáng vẻ vội vã, hớt hải xách hành lý về của Du Hề, Trần Tá Y tặc lưỡi một cái.
Du Hề: ?
Trần Tá Y bình luận một cách sắc sảo: "Trông mày y hệt như vừa bị ngâm trong chum thuốc k*ch d*c suốt mấy ngày liền, bị hút cạn cmn dương khí rồi."
Du Hề chấn động trước sự nhạy bén của bạn mình.
"Cút đi," dưới lòng bàn chân loạng choạng suýt trượt ngã, cô vội lao vào phòng tắm, "Tao đi tắm đây."
Tắm rửa xong xuôi, Du Hề còn chưa kịp và hai miếng cơm thì điện thoại lại reo lên.
Câu chuyện hóng hớt của Trần Tá Y bị cắt ngang: "Ê ê ê, mày tém tém lại giùm cái."
Giữa hai người họ từng có giao kèo "giao ước ba điều".
Trong thời gian chị em bạn dì tụ tập, nghiêm cấm dính líu đến đàn ông.
Du Hề dứt khoát dập máy, gửi tin nhắn thoại báo đang ăn cơm, lát nữa sẽ gọi lại.
Trần Tá Y liếc nhìn, thế mà đầu dây bên kia lại
thực sự ngoan ngoãn im lặng.
Cô nàng không khỏi nhướng mày: "Được đấy nha, bây giờ thuần phục ngoan ngoãn thế."
Du Hề gắp đồ ăn, đung đưa đầu nói: "Thực ra anh ấy trước giờ vẫn luôn rất ngoan mà."
"..."
Trần Tá Y lại bị cái filter tình yêu dày tám trăm lớp của cô bạn thân làm cho mù mắt.
Nhưng dẫu sao thì đồ ăn, đồ dùng, chỗ ở hiện tại đều là tiền của "chồng" cô chi, nên Trần Tá Y đã sáng suốt nuốt ngược những lời khó nghe vào trong bụng.
Cô nàng quan sát khóe mắt chân mày ngập tràn vẻ ngọt ngào của Du Hề, chép miệng: "Hai người bây giờ trông mới có tí dáng dấp của một cặp đôi đang yêu đấy."
"Trước kia, mày chỉ coi anh ta là một công cụ giải quyết rắc rối hữu ích và dễ ngủ cùng thôi đúng không."
Du Hề theo phản xạ biện minh cho bản thân: "Thực ra tao cũng thích anh ấy mà, chỉ là hồi đó anh ấy bám người quá, d*c v*ng chiếm hữu lại quá mạnh..."
Trần Tá Y nhướng mày: "Thế bây giờ không chiếm hữu, không bám người nữa à?"
Lời vừa dứt, Du Hề thấy màn hình điện thoại sáng lên.
Bùi Quan Ngọc gửi tới một biểu tượng [Đồng hồ báo thức].
Rõ ràng là đang âm thầm thúc giục cô rồi đây.
Du Hề ngoan ngoãn ngậm miệng.
Trần Tá Y trưng ra vẻ mặt của người từng trải: "Mày phải tìm cách bắt anh ta sửa cái nết đó đi."
"Mày với tao là cùng một kiểu người, tình yêu định sẵn không thể là toàn bộ sinh mệnh của chúng ta được."
"Bây giờ hai người mới làm hòa, mọi chuyện vừa mới được nói rõ ràng, còn đang trong giai đoạn cuồng nhiệt và tận hưởng sự ngọt ngào, nhưng để lâu dài thì kiểu gì cũng sẽ có chuyện cho xem."
Trần Tá Y nhún vai tiếp lời: "Cái cậu em trai phi công lần trước của tao cũng vì quá bám người đấy, tao quen được đúng ba tháng là chịu hết nổi rồi."
"Nhất là với cái đặc thù nghề nghiệp của mày," Trần Tá Y hỏi thẳng, "Sau này có phim tình cảm tìm đến mày, diễn cảnh hôn, thậm chí là cảnh giường chiếu, mày nghĩ anh ta có chấp nhận được không?"
Chắc chắn là không thể nào.
Du Hề chẳng cần suy nghĩ cũng có thể đưa ra đáp án.
Cô siết chặt đôi đũa trong tay, có chút lắp bắp: "Tao... tao tạm thời cũng không muốn nhận những kịch bản kiểu này."
Du Hề vẫn luôn có cảm giác bài xích với tất cả những người khác giới ngoại trừ Bùi Quan Ngọc.
Thế nên bao năm qua, hễ có kịch bản nào dính đến cảnh thân mật gửi tới, cô đều khéo léo từ chối.
Trần Tá Y biết rõ chướng ngại tâm lý của cô, nên dịu giọng lại: "Tao cũng chỉ đặt giả thiết thế thôi."
Du Hề im lặng, bộ não đang bị cơn cuồng nhiệt của tình yêu làm cho mờ mịt cũng dần dần tỉnh táo lại.
Một áp lực nặng trĩu đè l*n đ*nh đầu.
Du Hề rất rõ, trạng thái tâm lý hiện tại của Bùi Quan Ngọc vẫn rất b*nh h**n.
Sự bình yên tạm thời này chẳng qua là nhờ được xoa dịu bởi tình yêu mà cô đang cố gắng trao cho anh.
Nhưng ngày tháng còn dài, không thể nói trước được ngày nào đó sẽ lại có yếu tố gì châm ngòi nổ, và liệu lúc ấy cô có còn đủ kiên nhẫn như bây giờ hay không.
Du Hề có chút ăn không trôi nữa rồi.
Cô khẽ thở dài một tiếng.
Xem ra chặng đường thuần phục cún con vẫn còn dài dằng dặc.
Vừa cúi đầu xuống, Bùi Quan Ngọc lại gửi tin nhắn tới.
Lần này là hai biểu tượng chiếc đồng hồ báo thức.
Rất có quy luật, cứ mười lăm phút lại cộng thêm một chiếc.