Đắm Chìm - Hòe Cố

Chương 54

Cuối tháng Sáu, kết quả thi của Du Hề đã có.

Tất cả các môn của cô đều đạt trên 80 điểm, thậm chí còn giành được học bổng của học kỳ này.

Đây là đỉnh cao trong toàn bộ sự nghiệp học hành của Du Hề, cô liền đăng bảng điểm và học bổng lên mạng xã hội nước ngoài.

Kèm theo một dòng trạng thái khiêm tốn (thực chất là ra vẻ): [Giáo viên bảo mình vẫn cần phải tiếp tục phấn đấu/phấn đấu]

Du Hề đang đắc ý lướt xem những lời khen ngợi của fan, thì lại thấy nhà phê bình phim Pierce chễm chệ ở top bình luận: [Còn đó không? Còn đóng phim nữa không đấy? Bây giờ ngoài tin tức yêu đương ồn ào bay ngợp trời ra, phim chờ chiếu của cô chỉ còn lại mỗi bộ "Ảo Ảnh" thôi đấy].

Tâm trạng vui vẻ của Du Hề đứt phăng.

"Ảo Ảnh" chính là bộ phim truyền hình đề tài dị năng đô thị mà Du Hề quay trước khi về nước, ngày lên sóng cũng sắp đến gần, khả năng cao là vào kỳ nghỉ hè.

Nếu phim chiếu, cô cần phải quay lại Los Angeles để tham gia tuyên truyền.

Nghĩ đến là thấy phiền muộn, Du Hề thoát tài khoản.

Sắp bước vào giữa hè, trời mưa nhiều hơn, không khí lúc nào cũng ẩm ướt âm u.

Thời gian làm việc hiện tại của Bùi Quan Ngọc đã đi vào quỹ đạo, đi sớm về khuya, có những tối anh còn phải sắp xếp, lưu trữ tài liệu dự án.

Anh rất bận, lúc tan làm, điện thoại cũng luôn reo liên tục.

Anh thậm chí còn có cả học trò, lúc Du Hề đi ngang qua, nghe thấy trong cuộc họp trực tuyến trên máy tính của anh, có người cung kính gọi anh là "Thầy Bùi".

Một cách xưng hô ra vẻ hơn nữa là "Thiếu tá Bùi".

Thế này thì đúng là càng dễ dàng một tay che trời, thao túng cô rồi, Du Hề thầm nghĩ một cách u ám.

Không ngờ lại có kẻ đâm đầu vào họng súng thay cô.

Hợp đồng đại diện trang sức cao cấp thương hiệu B của Du Hề sẽ chính thức được công bố vào trưa ba ngày nữa.

Nhưng đột nhiên, trên mạng lại xuất hiện liên tục những hot search bôi đen cô, lần này rõ ràng là có chủ đích hơn lần trước rất nhiều.

Du Hề chẳng có phốt gì thực tế, nên phe đối lập đánh thẳng vào vấn đề quốc tịch, thuê người viết bài mắng cô là người Mỹ, về nước chỉ để kiếm chác.

Bọn chúng suy diễn thái quá mọi phát ngôn của cô trên mạng xã hội, bảo cô nịnh bợ fan ngoại, chỉ coi fan Trung là máy rút tiền.

Chủ đề này ở trong nước rất nhạy cảm, cũng là điều mà Bùi Thiệu Chiêm đã dự đoán từ đầu: một nghệ sĩ mang quốc tịch nước ngoài như cô, định sẵn là không thể tiến xa ở thị trường nội địa.

Người đại diện gọi điện tới, nói đã điều tra ra công ty đứng sau đội thủy quân này, khả năng cao là do phòng làm việc của nữ nghệ sĩ Lê Ánh lần trước giở trò.

Lê Ánh quen thói ngang ngược trong giới, luôn chèn ép mọi đối thủ. Trong mắt cô ta, bất kể trắng đen phải trái thế nào, chính Du Hề là kẻ đã cướp mất hợp đồng đại diện của cô ta.

Hơn nữa, vụ phốt của Lê Ánh tháng trước ầm ĩ suốt một tháng trời, có lẽ cô ta cũng đinh ninh là do Du Hề làm, thế nên mới nuốt không trôi cục tức này, quyết tâm trả thù ngay trước thềm công bố đại diện của Du Hề, mục đích chính là phá hỏng tài nguyên thương mại của cô.

Người đại diện nói sẽ tìm cách xử lý truyền thông, Du Hề gật đầu.

Nhưng vừa cúp điện thoại, tải lại trang hot search, tất cả những từ khóa liên quan đến cô đều bốc hơi không còn một mống.

Du Hề cứ tưởng mình hoa mắt, lướt tải lại vài lần nữa.

Thậm chí cô còn đi gõ từ khóa tìm kiếm, nhưng toàn bộ chủ đề đã bị đánh sập.

Tải lại trang lần nữa, phốt của Lê Ánh lại bắt đầu luân phiên leo đỉnh hot search.

Ra tay gọn gàng và tàn nhẫn đến mức này, trong lòng Du Hề đã hiểu rõ, trong số những fan cuồng bị cô hắt hủi, quả thực có một vị hung thần như thế này.

Du Hề từ ban công bước vào phòng ngủ.

Tất nhiên cô không phải đến để nói lời xin lỗi anh, lần trước là do tự anh cảm xúc bất ổn, không chịu mở miệng nói rõ, hại cô bị anh nổi điên hành hạ thê thảm.

Nhưng chuyện nào ra chuyện đó, lần này cô nên cảm ơn anh.

"Cảm ơn anh." Du Hề nói.

Bùi Quan Ngọc rũ mi, dán mắt vào màn hình máy tính làm việc.

Mặt cứ im lìm, chẳng có chút ý tứ nào là nhận tình cảm.

Lần trước cũng vì cô Lê Ánh này mà cô hiểu lầm anh, dùng những lời lẽ khó nghe nhất để mắng anh, khiến hai người bùng nổ một trận cãi vã dữ dội nhất.

Du Hề bước tới, mở lời thẳng thắn: "Lần trước là em hiểu lầm anh."

Bùi Quan Ngọc vẫn không hé răng, đang làm mình làm mẩy với cô đây mà.

Sao nào, còn mong cô phải diễn tiết mục truy phu hỏa táng, khóc lóc thảm thiết quỳ xuống xin lỗi anh chắc?

Du Hề chọc chọc vào cánh tay anh, nói: "Lần trước cả hai chúng ta đều có lỗi, coi như hòa nhé."

Lồng ngực Bùi Quan Ngọc phập phồng một cái.

Một lời đề nghị qua loa vô cùng độc ác.

Rõ ràng là cô không phân biệt trắng đen đã ức h**p, vu oan cho anh, dựa vào đâu mà anh cũng có lỗi chứ.

Thấy Bùi Quan Ngọc định cãi lại, Du Hề nâng khuôn mặt anh lên, cúi xuống cọ cọ vào má anh, nhẹ nhàng hôn một cái: "Hòa nhé?"

Hơi thở Bùi Quan Ngọc rối loạn, ánh mắt cũng trở nên mơ màng, đuổi theo đôi môi cô.

Du Hề không cho anh hôn, nghiêng mặt né đi, lặp lại: "Hòa không?"

"Hòa thì có nghĩa là sau này anh không được giống như lần trước, bất chấp ý muốn của em mà trói em đi đăng ký kết hôn nữa."

Du Hề quan sát biểu cảm của anh, thực ra anh rất tỉnh táo, đang chần chừ, đang cân nhắc.

Giản Ương từng nói: Chó điên nhỏ từng bị tổn thương, việc nhe nanh phản ứng gắt gao là chuyện bình thường. Lúc này càng cần sự kiên nhẫn, dùng hành động từ từ v**t v*, tháo gỡ khúc mắc, rồi mượn cơ hội đó để đưa ra yêu cầu.

Du Hề ngồi hẳn lên đùi anh, đối mặt gọi anh một tiếng.

"Bùi Bùi."

"Anh nghe thấy không?"

Anh không đáp, vẻ mặt Du Hề lạnh nhạt đi, lập tức định tụt xuống, nếu yêu cầu đưa ra không được đáp ứng, thì phải lập tức rút lui, lạnh nhạt với anh ta.

Bàn tay Bùi Quan Ngọc đặt lên eo cô, dùng sức đến mức eo cô sắp gãy đến nơi.

Bùi Quan Ngọc nhìn cô chằm chằm.

Anh có thể nhìn thấu cô đang muốn làm gì, đáng lý ra anh nên lạnh lùng rút lui, khoanh tay đứng nhìn mọi thủ đoạn mà cô định diễn.

Nhưng cô giống hệt như đóa hoa anh túc, anh si mê cô đến mức nghiện ngập.

Rõ ràng biết cô rất xấu xa.

Nhưng cô lại có quá nhiều con bài mặc cả, có thể dễ dàng cám dỗ anh.

Đã lâu lắm rồi Hề Hề không chủ động hôn anh, cô chán ghét anh đến thế, mỗi lần chủ động đều chỉ là để diễn kịch.

Du Hề nhìn anh, đôi mắt sáng như vì sao, đôi môi đỏ như cánh hoa.

Đã bao lâu rồi cô không nhìn anh như vậy.

Bùi Quan Ngọc nghe thấy nhịp tim đập thình thịch mãnh liệt một cách không tranh khí của chính mình, máu nóng cuộn trào khắp tứ chi bách hài.

Thình thịch. Thình thịch.

Du Hề chạm trán mình vào trán anh, giải thích: "Đây là ám hiệu của việc hòa nhau."

"Còn cọ cọ là ám hiệu của việc làm hòa."

"Anh chạm vào em một cái đi."

Anh nhìn sâu vào đôi đồng tử trong veo của cô, như thể nhìn thấy một chú chó bị tròng dây cương vào cổ, vẫn đang ngoáy đuôi.

Thật thảm hại.

Bùi Quan Ngọc bỗng nhiên dỗi, lúc trán chạm vào trán cô, anh dùng sức thật mạnh, đè chặt sống lưng cô, cúi đầu hôn cô ngấu nghiến, tay kia giữ chặt lấy vòng eo thon thả của cô.

Du Hề bị đè trên bàn làm việc, mái tóc anh cọ vào bụng dưới của cô.

Còn một kiến thức nữa, huấn luyện cún con thì phải có thưởng có phạt.

Làm đúng thì phần thưởng chính là sự khích lệ.

Du Hề sẵn lòng thưởng cho anh, dùng ngay chiêu làm nũng mà cô từng rành rọt nhất, ư ử kêu lên những tiếng cầu xin.

"Thầy ơi, thầy Bùi, ư ư không được đâu Hề Hề hỏng mất thôi."

Bùi Quan Ngọc trông như sắp phát điên, hai má đỏ bừng.

Eo Du Hề sắp bị anh bóp đến tím bầm rồi.

"..."

Tất nhiên Du Hề không hỏng, ngược lại Bùi Quan Ngọc mới giống một cỗ máy bị lỗi chương trình.

Anh ôm chặt lấy lưng cô, lẩm bẩm mơ hồ: "Hề Hề, Hề Hề... Đừng bỏ anh lại nữa."

Du Hề ngẩn người, tưởng mình nghe nhầm.

Nhưng Bùi Quan Ngọc đột nhiên cứng đờ, giây tiếp theo liền trở mặt, lạnh lùng nói: "Đây là những lời em muốn nghe đúng không? Anh sẽ không mắc lừa em nữa đâu."

"Em muốn làm gì, anh đều biết rất rõ."

"..."

Tùy anh vậy.

Kể từ hôm đó, áp lực cấp bách nhất đè nặng lên vai Du Hề đã biến mất, cuối cùng cũng có thể yên tâm, không còn sợ hơi tí là bị ép đi đăng ký kết hôn thành gái có chồng, về nước cũng phải làm báo cáo.

Trong lòng cô nhen nhóm một ý nghĩ rục rịch, có lẽ ngày quay lại Los Angeles làm việc cũng sắp đến rồi.

Trùng hợp lúc này Du Hề đang nghỉ hè, lịch trình trống, người đại diện liên lạc bảo có vài kịch bản khá tốt được gửi đến, bảo cô về thử vai.

Sau trận dư luận lần trước, Du Hề nhận ra vấn đề quốc tịch là một rào cản không thể vượt qua. Sự nghiệp của cô ở đại lục chỉ có thể là tạm thời, gốc rễ vẫn nằm ở Hollywood.

Lời của Pierce nói cũng rất thực tế, phim chờ chiếu của cô hiện tại chỉ còn mỗi "Ảo Ảnh", nếu không tiếp tục có tác phẩm mới, cô sẽ bị khán giả lãng quên.

Dù Du Hề đã chuẩn bị tinh thần ngồi ghế dự bị trong mấy năm đi học, nhưng nếu trong thời gian nghỉ hè có được kịch bản hay, có thể bứt phá bản thân, cô chẳng có lý do gì để bỏ lỡ.

Du Hề nắm chặt điện thoại, bảo người đại diện gửi kịch bản qua để cô xem thử.

Dạo này Bùi Quan Ngọc tan làm rất đúng giờ, có khi tiết học cuối của Du Hề kéo dài đến tận sáu rưỡi tối, lúc cô về, anh đã ở nhà, trên bàn là những món ăn thịnh soạn, vẫn là đồ gọi từ khách sạn năm sao.

Ăn xong, mỗi người tự làm việc của mình.

Bùi Quan Ngọc bận rộn hơn, cuối cùng cũng không giống như trước, cô đi đâu anh theo đó, thỉnh thoảng lại bất thình lình nổi điên phát nổ như một quả bom hẹn giờ.

Cuộc sống hiện tại so với trước kia, hài hòa đến mức cứ như hai người đang thực sự sống qua ngày vậy.

Cho đến khi Bùi Quan Ngọc nhìn thấy cuốn kịch bản cô in ra.

Đây là do Du Hề cố tình đặt trên bàn làm việc, chính là để cho anh nhìn thấy.

Cô muốn thử giới hạn của Bùi Quan Ngọc.

Bộ phim này quả thực là kịch bản cô có cảm giác nhất trong số những kịch bản người đại diện gửi tới.

Phim nghệ thuật, cô không đóng vai nữ chính mà đóng vai em gái của nữ chính.

Du Hề đã đọc kỹ kịch bản, cô cần hóa thân thành một thiếu nữ mắc chứng đa nhân cách do áp lực lâu năm khi bị đem ra so sánh với người chị gái xuất sắc.

Trạng thái tâm lý rất căng, cũng là một vai diễn mà ống kính sẽ đặc biệt tập trung vào những biểu cảm tinh tế trên khuôn mặt.

Dù diễn không tốt sẽ thành thảm họa, nhưng cô vẫn rất muốn thử sức.

"Xoạt, xoạt".

Bùi Quan Ngọc rũ mắt, ngón tay lật giở kịch bản.

Động tác ngày càng nhanh, tiếng lật giấy cũng ngày càng lớn.

Du Hề đứng tựa cửa, quan sát biểu cảm của anh rồi nói: "Anh cũng thấy rồi đấy, người đại diện muốn em về thử vai."

Trông Bùi Quan Ngọc có vẻ cảm xúc vẫn đang ổn định.

Du Hề hơi thở phào, bước tới.

Ôm lấy khuôn mặt anh, kiễng chân lên, hôn một cái.

Chiêu này rất hữu dụng.

Suốt thời gian qua, mỗi lần chủ động hôn hít, cọ xát, làm nũng dỗ dành vài câu, dù có không tình nguyện đến mấy, Bùi Quan Ngọc cũng sẽ mềm nhũn ra, giống hệt như mái tóc mềm mại của anh, trở nên ngoan ngoãn vô hại.

Cuối tuần trước Du Hề phải đi quay quảng cáo, Bùi Quan Ngọc đòi đi theo giám sát.

Nhưng sản phẩm quảng cáo hôm đó là tất lụa, cần phải quay cận cảnh chân. Du Hề không dám để anh đi, lúc hai người suýt nữa căng thẳng, cô kiễng chân hôn anh một cái.

Anh nhìn thấu chiêu trò của cô, lạnh lùng đáp: "Bài này không có tác dụng đâu".

Lại không có tác dụng nữa sao?

Du Hề coi như không nghe thấy, lấy đầu cọ cọ vào ngực anh làm nũng: "Bùi Bùi Bùi Bùi Bùi."

"Đồng ý với em đi đồng ý với em đi đồng ý với em đi."

"Em không muốn bị người ta chửi là con cuồng yêu đương, làm cái gì cũng dắt theo bạn trai đâu."

"Anh nghe lời một chút, em sẽ thích anh thêm một chút."

Anh mím chặt môi, dò xét cô, trong mắt đan xen sự u ám và giằng xé, cuối cùng anh vùi đầu, cắn một cái nghèn nghẹn lên vai cô.

"Em định làm gì anh đều biết rõ, anh sẽ không bị em..."

Du Hề bịt miệng anh lại: "Được rồi, em biết anh thông minh lắm, sao em dám lừa anh cơ chứ."

Cuối cùng Bùi Quan Ngọc vẫn ngoan ngoãn ở nhà, không đi theo cô nữa.

Những bài học thời gian qua quả không uổng phí, hiệu quả rõ rệt.

Đến mức Du Hề lầm tưởng rằng mọi thứ sẽ cứ suôn sẻ như thế, cô có thể làm theo bước tiếp theo trong sách hướng dẫn, tiếp tục thử thách giới hạn của Bùi Quan Ngọc.

Cho đến tận hôm nay, khi đặt kịch bản trước mặt anh.

Du Hề hôn xong, định giở lại trò cũ, làm nũng nói vài câu ngọt nhạt, vừa mới kề sát mặt tới, Bùi Quan Ngọc bỗng nhiên phản xạ có điều kiện ngoảnh mặt đi.

Cuốn kịch bản bị anh ném mạnh sang một bên với vẻ mặt vô cảm, những trang giấy xòe ra tung tóe.

Du Hề sững sờ, hơi thở của Bùi Quan Ngọc nặng nhọc như một con thú hoang, những đốt ngón tay siết lại, bóp chặt lấy cằm cô.

Du Hề bị anh đè ép vào mép bàn, hốc mắt anh đỏ ngầu, giọng nói run rẩy, khàn đặc không thành tiếng: "Trông anh giống thằng ngốc lắm sao?"

"Hết lần này đến lần khác đùa giỡn anh như thế, rồi lại đá anh đi, vui lắm sao?"

Những mánh khóe nhỏ nhặt cô đang dùng, anh biết rõ mồn một.

Anh vẫn quá tham lam, uống rượu độc giải khát, nuốt trọn viên thuốc độc mà cô đút cho.

Chỉ là cô chưa gì đã thiếu kiên nhẫn.

Dù có coi anh như chó mà huấn luyện, như chó mà nuôi, thì cũng phải đợi đến khi anh thực sự say đòn, nuôi cho quen hơi rồi hẵng làm thịt không được sao?

Cứ nhất thiết phải để lộ cái đuôi hồ ly, sỉ nhục anh bằng đủ thứ sơ hở vụng về.

Du Hề kinh ngạc: "Em không định đá anh, em thực sự chỉ muốn quay lại đó làm việc một thời gian thôi."

Lòng cô rối như tơ vò. Rốt cuộc cô làm sai ở đâu? Là do cô quá nóng vội sao?

Hay là "trở về Los Angeles", vĩnh viễn là khu vực cấm địa của Bùi Quan Ngọc, cho dù cô có cố gắng đến đâu, Bùi Quan Ngọc cũng không bao giờ bước qua được trở ngại tâm lý này.

Cảm xúc của Bùi Quan Ngọc cực kỳ tồi tệ.

Sắc mặt anh tái nhợt như tờ giấy mỏng, hốc mắt đỏ quạch như ngọn lửa.

Trong phòng là một mảnh tĩnh mịch chết chóc.

Du Hề cũng suy sụp tột độ, mờ mịt đến mức gần như tuyệt vọng.

Cô chợt bàng hoàng nhận ra, sự bình yên của khoảng thời gian qua dường như chỉ là một ảo ảnh, sự tin tưởng một khi đã sụp đổ chẳng khác nào tấm gương vỡ, dù làm cách nào cũng không thể lành lặn như xưa.

Loanh quanh một vòng, họ lại quay về con ngõ cụt.

Tiết trời cuối tháng Sáu, nói đổi là đổi, bên ngoài trời đổ mưa to.

Đoàng, một tiếng sấm rền vang khiến Du Hề giật bắn mình.

Giữa không gian chìm trong tĩnh lặng, tiếng chuông điện thoại của Bùi Quan Ngọc dồn dập vang lên.

Du Hề nhìn anh bắt máy.

Tia chớp xuyên qua cửa sổ hắt lên khuôn mặt anh, lại một tiếng sấm nữa, Du Hề không nghe rõ Bùi Quan Ngọc nói gì.

Chỉ thấy đôi mắt anh lúc sáng lúc tối, toát lên một sự hưng phấn tĩnh lặng.

Khóe môi nhếch lên, rồi lại nhếch cao hơn nữa, phóng đại thành một đường cong kỳ dị.

Đến khi cúp máy, Bùi Quan Ngọc bước chậm rãi tới, vui vẻ nói với cô: "Tin tốt đây, Hề Hề, bố anh cuối cùng cũng sắp chết rồi."

Du Hề bám tay vào mặt bàn, ngơ ngác nhìn anh.

Giây phút ấy cô suýt nữa đã buột miệng hỏi một câu cực kỳ hoang đường: "Ông bố nào."

Nhưng giữa tiếng sấm chớp ầm ĩ, thấy Bùi Quan Ngọc xoay mấy vòng trong thư phòng, rồi thân mật ôm chầm lấy cô nói: "Bùi Khôn sắp chết rồi."

"Ha ha." Anh bật ra tiếng cười reo vui, "Cuối cùng cũng sắp chết rồi."

Cảnh tượng quá đỗi b*nh h**n và ngột ngạt, sống lưng Du Hề cứng đờ.

Đột nhiên, cảm xúc thất thường của Bùi Quan Ngọc lại bình ổn trở lại.

Ngón tay anh v**t v* mái tóc dài của cô, khẽ khàng thì thầm bên tai cô: "Hề Hề, em có biết những chiêu trò của em, anh đã thấy từ nhỏ đến lớn rồi không?"

Du Hề cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, lắng nghe Bùi Quan Ngọc thủng thẳng nói bên tai.

Từ lúc sinh ra, Bùi Quan Ngọc chưa từng được coi là một sinh mệnh có nhân cách độc lập.

Bùi Khôn coi anh như một con chó, thao túng toàn bộ cuộc đời anh.

Bởi vì trong mắt lão ta, anh chỉ là thứ tạp chủng sinh ra từ việc thông dâm với con dâu, được giữ lại ở Minh Hợp Lục Trang chỉ để làm vật chứa đựng những cảm xúc u ám của lão ta.

Anh giống như một NPC trong trò chơi do Bùi Khôn điều khiển, để lão ta mặc sức trút bỏ thói tò mò b*nh h**n, d*c v*ng chiếm hữu và h*m m**n kiểm soát.

Camera giám sát ở khắp mọi nơi, vệ sĩ và người hầu luôn theo dõi anh, thực đơn được sắp xếp sẵn, thời gian biểu được lên lịch chi tiết, những cô gái bị nhét bừa vào, và cả nhiệm vụ duy trì nòi giống được chỉ định khi đến tuổi.

Nghe lời thì có thưởng, làm sai thì bị phạt.

Thưởng, phạt. Thưởng, phạt.

Anh chỉ là một con chó mà thôi.

Sự u uất của Bùi Quan Ngọc cũng lây sang cô, chỉ mới nghe thôi mà Du Hề gần như đã không thở nổi.

Cô không thể tưởng tượng nổi một cuộc đời đáng sợ đến thế.

"Em không lừa anh nữa đâu," Du Hề chỉ biết lặp lại một cách yếu ớt, "Lần này em, thực sự không lừa anh."

Bùi Quan Ngọc nâng cằm cô lên, cúi đầu trao cho cô một nụ hôn ướt át.

Khuôn mặt anh chìm trong ánh sáng u tối, thốt ra một câu chẳng ăn nhập gì: "Tang lễ của bố anh, em có muốn tiện đường ghé nhà anh chơi không?"

"Lần trước chưa đưa em đi chơi ở Nam Thành được, lần này có cơ hội rồi."

......

Trong nhóm chat [Kế hoạch huấn luyện cún].

Cici: [Em lại thất bại rồi]

Cici: [Bé mèo quỳ bàn phím jpg.]

Thẩm Tích Nguyệt nhắn tin riêng tới, đại ý nói Bùi Khôn sắp mất, cô ấy phải chạy ngay trong đêm đến Minh Hợp Lục Trang, xong xuôi nghi thức bên này còn phải đến Nam Thành.

Nhà họ Bùi có cực kỳ nhiều nghi lễ, chắc không có thời gian gọi điện cho các cô.

Du Hề trả lời: [Thế tí nữa gặp rồi nói sau nhé]

Thẩm Tích Nguyệt gửi lại một loạt dấu chấm hỏi.

Đây là lần thứ hai Du Hề...

Không.

Tính cả lần hồi niên thiếu, đây là lần thứ ba cô đặt chân đến Minh Hợp Lục Trang.

Cái nơi mà trong ký ức luôn gắn liền với những bóng ma tâm lý.

Trời vẫn đang mưa xối xả.

Ngồi ở băng ghế sau, qua lớp cửa kính nhòe nhoẹt nước, Du Hề nhìn thấy Minh Hợp Lục Trang đèn đóm sáng trưng, cờ tang đã được treo lên.

Những người nhận được tin báo vội vã chạy đến nườm nượp, xe cộ tắc nghẽn ở đây.

Xe của Bùi Quan Ngọc không cần phải xếp hàng xuống hầm, cứ thế đi thẳng vào khoảng sân bên ngoài không chút trở ngại.

Vừa đỗ lại, lập tức có người hầu che ô bước tới.

Du Hề nhớ lại nhiều năm về trước, cô chính là một trong những người ngồi trong đoàn xe xếp hàng phía sau đó.

Cũng trong màn mưa tầm tã, nhìn Bùi Quan Ngọc bước xuống xe.

"Lần đầu tiên em nhìn thấy anh, chính là ở chỗ này." Bùi Quan Ngọc nói.

Đúng vậy.

Du Hề không phủ nhận.

Hai lần đầu tiên trên những ý nghĩa khác nhau, đều là ở nơi này.

Nhưng đều chẳng phải hồi ức tốt đẹp gì.

Cái nơi mà trong mắt người ngoài là một thế lực khổng lồ, thực chất lại là một con cự thú ăn thịt người, tàng ô nạp cấu, tối tăm vô tận.

Du Hề được tiền hô hậu ủng bước vào.

Dù bên ngoài mưa gió tơi bời, nhưng nhờ có người khom lưng che cho chiếc ô cỡ lớn, cô không bị ướt lấy một giọt.

Đại sảnh chật ních người.

Nhưng hễ Bùi Quan Ngọc đi tới đâu, đám đông tự động dạt ra nhường đường tới đó.

Du Hề xuất hiện bên cạnh anh cũng thu hút muôn vàn sự chú ý, mặc dù Du Hề đã quá quen với ống kính máy ảnh soi mói, nhưng những ánh mắt này mang đến sự phiền toái chẳng kém gì ống kính máy ảnh.

Bởi vì những ánh mắt ấy như có thực thể, mang theo sự sùng bái và khao khát quyền lực.

Đi sâu vào trong, cô bước qua hành lang giống hệt trong giấc mơ, bước trên tấm thảm đỏ đắt tiền.

Người hầu hai bên cung kính mở cửa.

Bùi Quan Ngọc nắm tay cô, miệng vẫn nói những lời không bình thường.

"Hề Hề, sau hôm nay, em coi như đã ra mắt bố mẹ anh rồi đấy."

Du Hề không muốn gặp Bùi Khôn, nhưng cô muốn tiễn lão ta xuống địa ngục.

Bên ngoài đông nghịt người, hỗn loạn xô bồ, mỗi người mang một tâm tư riêng.

Bùi Khôn cả đời ngồi trên đỉnh cao quyền lực, con cháu đầy đàn, vậy mà trước lúc lâm chung, chẳng có lấy một ai rơi giọt nước mắt xót thương.

Gian phòng trong tĩnh lặng.

Chỉ có Bách Linh đang vắt chéo chân, ngồi trên ghế thưởng trà. Bà ta đã hạ lệnh, ngoại trừ Bùi Quan Ngọc, không ai được phép bước vào.

Chẳng biết giữa Bùi Khôn và Bách Linh đã xảy ra cuộc đối thoại không vui vẻ gì.

Thuốc bị hất đổ tung tóe trên thảm, bốc lên mùi đắng ngắt xộc vào mũi.

Bách Linh mỉm cười nhẹ nói: "Tiểu Ngọc, con có lời gì muốn nói với ông nội thì nói đi."

Muốn làm gì thì làm đi.

Còn Bùi Quan Ngọc vừa bước vào cửa, Bùi Khôn như được kích hoạt toàn bộ tế bào trên cơ thể, vẫy tay gọi anh.

Rõ ràng đã là kẻ sắp chết, nhưng sắc mặt lão ta lại ửng đỏ một cách bất thường.

"Lại đây, Tiểu Ngọc, đứa con ta ưng ý nhất, lại đây."

Một con rối hoàn toàn ngoan ngoãn mặc cho người khác giật dây, một con chó thuần phục biết nghe lời nhất.

"Ta chính là con, con cũng chính là ta..."

Đứa trẻ hoàn mỹ này, là con búp bê thế thân do chính tay lão ta nhào nặn ra, là nơi phóng chiếu ý chí của lão ta.

Cảnh tượng trước mắt thật rùng rợn, trên mặt Bùi Khôn không hề có sự sợ hãi cái chết.

Sự cuồng nhiệt lão ta dành cho Bùi Quan Ngọc, giống như thực sự coi anh là một tác phẩm nghệ thuật để mình có thể nhập hồn điều khiển vậy.

Du Hề thấy lạnh toát cả sống lưng.

Bùi Quan Ngọc siết chặt tay cô.

Như thể rơi vào một cơn ác mộng nào đó, anh cau mày đau đớn, nhìn chằm chằm Bùi Khôn trân trân.

Cái lão già tâm thần này, Du Hề không thể nhịn thêm được nữa.

"Cái gì mà ta là con, con là ta chứ."

Cô tỏ vẻ thương hại: "Lão già kia, ông tưởng Bùi Quan Ngọc là con đẻ của ông thật đấy à?"

Lời vừa dứt, tất cả những người có mặt đều sững sờ.

Cả Bách Linh cũng nhìn sang cô.

"Hôm nay chúng tôi đến đây là để nói cho ông biết sự thật. Bùi Bùi đã cho tôi xem kết quả rồi." Du Hề khoác tay Bùi Quan Ngọc, "Ông chỉ là ông nội của anh ấy mà thôi."

"..."

Diễn xuất của cô tự nhiên đến mức khiến Bách Linh cũng có khoảnh khắc ngẩn người, tự hỏi liệu có sai sót gì không, Bùi Quan Ngọc thực chất là con của Bùi Kế?

Nhưng không thể nào.

Năm đó Bùi Khôn quyền thế ngập trời, xét nghiệm DNA đều do tâm phúc của lão ta tự tay làm, làm sao có thể giở trò lừa gạt được.

Nhưng Bách Linh không biết, sự khựng lại lảng tránh trong tích tắc này của bà ta đã khiến Bùi Khôn vốn đa nghi cảm thấy khó thở, ho sặc sụa ra máu.

Hạt giống nghi ngờ một khi đã được gieo xuống, sẽ lập tức nảy mầm bám rễ.

Hai mắt lão ta tối sầm lại, ngón tay run rẩy chỉ về phía Bách Linh: "Con tiện nhân, có phải cô..."

Từ tháng trước, Bùi Khôn đã bắt đầu nghi ngờ đống thuốc do Bách Linh tự tay bưng tới, cũng nhận ra những tâm phúc bên cạnh mình đã sinh lòng hai dạ.

Lão ta lén lút đổ thuốc đi, không uống nữa, nhưng từ lúc nhiễm phong hàn vào tháng Sáu, lão ta vẫn luôn nằm liệt giường, mãi không khỏi.

Bên cạnh không còn người nào có thể sai bảo, Bùi Khôn đã mấy lần ra hiệu cho những đứa con khác đến thăm, nhưng mọi thông tin truyền đi đều như đá chìm đáy biển.

Lão ta lập tức đoán ra hệ thống camera giám sát có vấn đề, không còn hoàn toàn nằm trong sự kiểm soát của ông ta nữa.

Ai có bản lĩnh này... ai có thể.

Ngoài Bùi Quan Ngọc ra thì còn ai vào đây.

Còn cả Bách Linh nữa, nếu không nhận ra có một con rắn độc xinh đẹp bên cạnh, thì bao năm nay lão ta sống uổng phí rồi.

Bùi Khôn bao nhiêu năm chìm nổi chốn quan trường, đã tận hưởng đỉnh cao quyền lực, nếm đủ mùi sung sướng trên thế gian.

Những kẻ thù chính trị trước đây, kẻ thì đi đày, kẻ thì bị nhốt, đều chẳng có kết cục tốt đẹp.

Leo đến tuổi tác và địa vị này, lão ta đã sớm không sợ chết, chẳng qua chỉ là dám chơi dám chịu.

Lão ta không hề hối hận vì đã tự tay nuôi dưỡng Bùi Quan Ngọc, đây là tác phẩm hoàn mỹ nhất của lão ta, trong xương tủy chảy dòng máu đen tối giống hệt lão ta.

Lão ta chết rồi, Bùi Quan Ngọc sẽ kế thừa ý chí của lão ta, tiếp tục sống thay lão.

Nhưng bây giờ...

Chạm phải ánh mắt kinh nghi bất định của Bùi Khôn, Bách Linh mỉm cười, không khẳng định cũng chẳng phủ nhận.

"Bố à, bố thử đoán xem."

Nhìn vẻ mặt sụp đổ của Bùi Khôn.

Bùi Quan Ngọc bỗng phụt cười, cười vô cùng sung sướng.

Trong mắt anh lóe lên tia sáng rực rỡ, bỗng dưng hưng phấn cúi đầu hôn cô công chúa thiên tài của mình một cái.

Anh dắt tay Du Hề bước lên phía trước, nhẹ giọng nói: "Để ông nội yên nghỉ đi em."

Du Hề ngoan ngoãn gật đầu: "Ông đi thanh thản nhé."

Ánh mắt thâm độc của Bùi Khôn dán chặt vào Bùi Quan Ngọc.

Không thể nào.

Báo cáo DNA là do chính tay lão ta sai tâm phúc đi làm cơ mà, quan hệ cha con trùng khớp 99%.

Nhưng lão ta hoang mang nhìn chằm chằm đứa trẻ đã nuốt trọn tâm huyết nửa đời sau của mình, cái vật chứa mà lão ta đã dốc lòng dọn đường nhào nặn.

Ánh mắt, cái mũi, đôi môi của nó.

Sao trông chẳng giống lão ta chút nào thế này.

Sự nghi ngờ dày đặc dâng lên từ thể xác lan tới dây thần kinh, một búng đờm chặn ở cổ họng Bùi Khôn nuốt không trôi, mà khạc cũng không ra.

Mặt lão ta đỏ gay tía tai, dần dần hít vào thì nhiều mà thở ra thì ít.

Giống như bị đứt hơi, sắc đỏ ửng dồn lên mặt rút đi nhanh chóng, biến thành vẻ tàn tạ khô héo như ngọn nến tàn.

Bùi Quan Ngọc từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng quét mắt qua.

"Đi thong thả," Anh nhếch khóe môi, gằn từng chữ một, "Ông nội."

Du Hề được anh dắt ra khỏi phòng ngủ, phía sau lưng vẫn văng vẳng tiếng chất vấn khàn khàn phẫn nộ của Bùi Khôn: "Không thể nào! Không thể nào!! Bách Linh! Tao có làm ma cũng không tha cho mày!"

Giọng lão ta ngày càng chìm nghỉm.

Cuối cùng nghẹn lại trong cổ họng: "Bùi Quan Ngọc rốt cuộc có phải là của tao..."

Nhưng tiếng nói đột nhiên tắt lịm.

Lão ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ có được câu trả lời cho câu hỏi này.

Vạn sự đã chuẩn bị xong, tiếng chuông tang đã chuẩn bị từ sớm vang lên, tiếng kèn xô na khóc lóc ầm ĩ.

Dòng người nhà họ Bùi dài như rồng rắn chạy tới, bật ra những tiếng khóc lóc máy móc đã được tập dượt từ trước.

Tiếng nức nở xen lẫn trong tiếng gió gào thét.

Du Hề bị Bùi Quan Ngọc ép sát vào bức tường tối trong hành lang, ôm hôn ngấu nghiến.

Anh cười điên dại.

Nhưng một giọt nước mắt lại lăn dài rơi xuống khóe môi cô, Du Hề nếm được vị chát đắng.

Lại là cô công chúa của anh.

Thay anh nâng thanh gươm, đâm xuyên qua lồng ngực con ác long.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn