Đắm Chìm - Hòe Cố

Chương 51

Khi Thẩm Tích Nguyệt tỉnh giấc, trong phòng căn hộ khách sạn tối om. Cô ấy theo bản năng quờ quạng tìm điện thoại để xem giờ nhưng không thấy.

Thẩm Tích Nguyệt dụi mắt. Đây là đâu?

Mất một lúc lơ mơ, cô ấy mới nhớ ra tối qua đi ăn cùng mẹ, bác cả và cậu út. Mọi người đều dẫn theo gia đình, cộng thêm một vị sếp Trần là chủ khách sạn này, ngồi kín cả một bàn.

Sếp Trần và Bùi Kế có giao tình khá sâu, thái độ nịnh nọt ân cần của ông ta khiến Thẩm Tích Nguyệt cũng nhìn ra được sự móc nối lợi ích.

Duy chỉ có Bùi Kế là không dẫn theo bất kỳ người nhà nào.

Cơ mà chuyện này cũng bình thường. Bùi Quan Ngọc từ nhỏ đã được đích thân Bùi Khôn nuôi dưỡng, chẳng thân thiết với ai.

Ngay cả với Bách Linh quan hệ cũng nhạt nhẽo, nói gì đến người quanh năm không ở nhà như Bùi Kế.

Trong trí nhớ của Thẩm Tích Nguyệt, hình như cô chưa từng thấy hai người họ nói chuyện với nhau.

Bà ngoại sinh được ba người con.

Bác cả Bùi Quân là con trưởng, mẹ cô ấy Bùi Nghiên là con thứ hai, Bùi Kế là con út.

Bác cả công tác ở trường đại học, mẹ thì tự mở viện thiết kế, ra ngoài đều là những nghề nghiệp có thể diện, nhưng trong một gia tộc họ Bùi nhân tài đông đúc thì cũng chỉ thuộc rìa ngoài. Chỉ có Bùi Kế là phát triển về sau, năm nay được thăng chức điều chuyển về, ngồi ở một vị trí không quá phô trương nhưng lại nắm thực quyền.

Đã lâu không đoàn tụ riêng tư như vậy, không khí khá tốt, mẹ và các cậu còn ôn lại chuyện hồi nhỏ.

Giữa chừng, mẹ đi vệ sinh, Bùi Kế thân thiết trò chuyện với cô ấy, hỏi cô ấy có phải quan hệ với Bùi Quan Ngọc rất tốt không, có thể nói chuyện được với anh không, bảo anh làm gì cũng nghe theo đúng không.

Thẩm Tích Nguyệt nhớ tới tiếng "chị" ngượng nghịu của Bùi Quan Ngọc hôm nọ bèn gật đầu, nhận lấy cái danh hiệu "quan hệ rất tốt" này.

Bùi Kế thở dài.

Cảm thán những năm nay công việc bận rộn không ở nhà, chẳng còn thân thiết với con cái, còn cảm ơn cô ấy bao năm qua đã chiếu cố nhiều.

Thẩm Tích Nguyệt hơi xấu hổ xua tay. Nghĩ tới chuyện lần trước mình còn suy nghĩ lung tung rằng Bùi Quan Ngọc có thể là... cô ấy thầm niệm A Di Đà Phật trong lòng, đúng là tội lỗi quá.

Bùi Kế cũng chỉ trò chuyện đơn giản vài câu với cô ấy, sau đó Bùi Nghiên quay lại.

Bữa tiệc tiếp tục, Bùi Kế bảo cô ấy uống vài ly với cậu, nghĩ đều là người nhà chẳng cần kiêng dè gì nên Thẩm Tích Nguyệt cũng uống một chút.

Về sau nữa, hình như cô ấy bị chóng mặt, Bùi Kế bảo cô ấy và mẹ ngủ lại khách sạn một đêm.

Tỉnh dậy thì cô ấy và mẹ đã ở trong căn phòng này rồi.

Thẩm Tích Nguyệt chưa bao giờ say đến mức đứt đoạn ký ức thế này.

Nhớ ra hôm nay còn có hẹn với đám người Giản Ương, Du Hề, tìm mãi không thấy điện thoại khiến cô ấy hơi sốt ruột.

Cô ấy đi chân trần kéo rèm cửa sổ ra, rồi lục lọi khắp phòng.

"Mẹ ơi, điện thoại của con đâu rồi?" Thẩm Tích Nguyệt lục tung cả phòng.

Bùi Nghiên cũng day trán ngồi dậy. Bà càng ít khi uống rượu hơn, vừa dậy đã thấy hoa mắt chóng mặt, cả người bủn rủn như bị hạ thuốc.

"Điện thoại à? Có phải để quên ở bàn ăn không? Gọi điện cho quầy lễ tân khách sạn hỏi thử xem."

Thẩm Tích Nguyệt vội vã gọi điện, câu trả lời nhận được là không thấy.

Cô ấy gấp gáp đi qua đi lại.

Đúng lúc này, cửa phòng vang lên tiếng gõ, nhân viên phục vụ báo bữa sáng đã chuẩn bị xong, Bùi Kế mời họ đến phòng bao dùng bữa.

Tìm khắp các ngóc ngách trong phòng cũng không thấy, Thẩm Tích Nguyệt bực bội vò đầu, nghĩ bụng có thể đánh rơi ở góc nào đó trong phòng bao hôm qua mà nhân viên chưa phát hiện ra, cô ấy gật đầu đồng ý.

Đánh răng rửa mặt xong, cô ấy và Bùi Nghiên đi theo nhân viên phục vụ.

Trên đường đi, Bùi Nghiên còn nắm lấy tay cô ấy, trong đáy mắt đọng lại chút nước, nói: "Cậu út con những năm nay không dễ dàng gì, chúng ta là người một nhà, sau này phải đoàn tụ, đùm bọc nhau nhiều hơn..."

Lời còn chưa dứt, họ đã được dẫn vào một căn phòng bao nằm ở cuối hành lang.

Cửa lớn mở ra rồi đóng sập lại sau lưng họ.

Trên bàn bày biện bữa sáng thịnh soạn, nhưng ngay chính giữa lại đặt nến đỏ và một bức di ảnh khổng lồ của bà ngoại.

Bùi Kế châm điếu thuốc, ngồi trước bàn, phía bên kia là bác cả.

Sau lưng họ còn có mấy gã bặm trợn, cao to vạm vỡ, trên người xăm trổ đầy sẹo, k

trông có vẻ là người của sếp Trần.

Đột ngột xuất hiện những thứ chỉ có ở linh đường, Thẩm Tích Nguyệt sợ hãi đến mức nổi gai ốc khắp người, dự cảm chẳng lành ập đến.

Người lên tiếng trước là mẹ, giọng bà đầy vẻ kinh hoàng và thất vọng: "Bùi Kế! Em định làm cái gì? Chị đã nói là chị không tham gia vào chuyện của em..."

Bùi Kế thở dài cắt ngang: "Chị, chúng ta là người một nhà mà, tối qua lúc cạn ly, chẳng phải chị còn nói gia đình ta phải đồng tâm hiệp lực sao?"

Ông giơ chiếc điện thoại lên quơ quơ, ôn tồn nói: "Không có Tích Nguyệt nhà chị, em làm sao lừa được cái thằng nghiệt chủng đó cắn câu dễ dàng thế này."

Xung quanh Bùi Quan Ngọc gần như là bức tường đồng vách sắt.

Mọi hình thức theo dõi, nghe lén đều vô dụng vì anh quá rành công nghệ; bản tính lại lạnh nhạt cẩn trọng, muốn cài cắm người mới vào bên cạnh anh còn khó hơn lên trời.

Ông hoàn toàn không biết bắt đầu từ đâu.

Bắt cóc cô bạn gái con lai đang mặn nồng kia của anh cũng là một cách. Nhưng làm sao nhàn hạ, tốn ít sức bằng việc lợi dụng đứa cháu gái và bà chị gái nhu nhược dễ mềm lòng cơ chứ.

Nghe thấy từ "nghiệt chủng", "cắn câu", sắc mặt Thẩm Tích Nguyệt "xoẹt" một cái trắng bệch, một suy đoán kinh hoàng hình thành trong đầu.

Cô ấy nhào tới định cướp lại điện thoại thì bị vệ sĩ Bùi Kế mang theo cản lại.

Sếp Trần của nhà hàng nhìn màn hình camera, ghé tai nói thầm: "Bọn chúng đến rồi."

Khóe môi Bùi Kế nhếch lên một nụ cười hưng phấn mà lạnh lẽo: "Đưa vào đây."

Trên đường đi, Du Hề nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, đầu óc chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.

Đáng ầm ĩ thì mấy năm trước cũng ầm ĩ cả rồi, có làm gì cũng vô dụng.

Bây giờ chẳng qua là lại rơi vào tay anh, kết hôn với anh mà thôi.

Từ đêm gặp lại đó, Du Hề đã chuẩn bị sẵn tâm lý hai người sẽ trả thù nhau cả đời.

Du Hề nghe thấy Bùi Quan Ngọc ngồi bên cạnh đang ngân nga ngắt quãng một giai điệu đầy vui vẻ, vẫn là bài hát "Brave Heart" đó.

Anh đang nghịch ngợm ngón tay cô, đầu ngón tay ma sát lên ngón áp út bàn tay phải của cô, thầm tưởng tượng dáng vẻ chiếc nhẫn đã chuẩn bị sẵn khi đeo vào tay cô sẽ ra sao.

Trong "Cici", công chúa có một chiếc nhẫn không gian, đó là chiếc nhẫn được làm từ viên hồng ngọc lấy được của ma long khi thám hiểm hang rồng.

Ngay đêm đầu tiên chính thức hẹn hò với cô, Bùi Quan Ngọc đã trằn trọc không ngủ được, bò dậy vẽ bản thiết kế nhẫn, muốn làm quà tặng cô.

Nhưng đến khi chiếc nhẫn được chế tác xong thì anh và Hề Hề đã xa cách, cũng trở thành kẻ thù, chiếc nhẫn chẳng thể tặng đi.

Nhưng không sao.

Vẫn có thể dùng làm quà đăng ký kết hôn của bọn họ.

Theo sự chỉ dẫn của định vị, điểm đến đã hiện ra trong tầm mắt.

Dù là lời mời của Thẩm Tích Nguyệt, nhưng với thói quen nghề nghiệp của một lính đặc nhiệm giải ngũ, tài xế Đặng Nghiệp vẫn cẩn thận quan sát những công trình kiến trúc xa lạ xung quanh.

Kẻ nhòm ngó Bùi Quan Ngọc không ít, người trong gia tộc lẫn đối thủ bên ngoài đều có.

Hai năm nay, những vệ sĩ được Bùi Khôn phái tới vừa để bảo vệ vừa để giám sát Bùi Quan Ngọc đều đã bị anh tìm cách điều đi hết.

Hiện tại, hành tung của Bùi Quan Ngọc cơ bản chỉ có gã tài xế là anh ta nắm rõ.

Mà trang phục, đồ dùng trên người Bùi Quan Ngọc cũng đã thoát khỏi sự kiểm soát của Bùi Khôn, quản gia không còn cơ hội nhét mấy cái thiết bị định vị báo động ngụy trang thành khuy áo hay phụ kiện vào nữa.

Bao năm qua, người bên cạnh Bùi Quan Ngọc thay hết đợt này đến đợt khác, đa phần là do Bùi Khôn sắp xếp, Bách Linh cũng cài cắm vài người.

Kẻ có thể trụ lại chỉ có mình anh ta và bác sĩ riêng Lâm Chiếu - người nay đã thăng chức lên làm viện phó.

Nguyên nhân nằm ở chỗ, họ biết xem xét thời thế.

Đặng Nghiệp từng quan sát, những kẻ bị thay thế đa phần đều cứng nhắc, hành tung của Bùi Quan Ngọc dù là chuyện nhỏ nhặt nhất cũng báo cáo lại.

Sau khi Bùi Quan Ngọc mười bốn tuổi vào đại học, dần dần thoát khỏi sự kiểm soát toàn diện của Minh Hợp Lục Trang, bọn họ đều vì đủ loại nguyên nhân mà không thể làm tiếp được nữa, người thì nhà có chuyện, kẻ thì bản thân gặp tai nạn.

Đặng Nghiệp học được cách sinh tồn giữa Bùi Quan Ngọc và Bùi Khôn, biết cái gì nên nói cái gì không, tìm ra một điểm cân bằng nên mới có thể làm việc đến tận bây giờ.

Khoảng thời gian Bùi Quan Ngọc lén lút hẹn hò với Du Hề là lúc anh ta căng thẳng nhất.

Anh ta đã đánh cược một ván, không báo cáo động thái này cho Bùi Khôn.

Hơn nữa, bề ngoài Bùi Quan Ngọc có vẻ không vướng bụi trần, nhưng thực chất anh rất giỏi thuật đắc nhân tâm.

Năm ngoái, con gái Đặng Nghiệp thi chuyển cấp, chỉ thiếu vài chỉ tiêu là vào được một trường điểm.

Anh ta chỉ thuận miệng thở dài tiếc nuối một câu, Bùi Quan Ngọc khi đó đang nhắm mắt dưỡng thần, nhàn nhạt đáp: "Đúng là hơi tiếc."

Vài ngày sau, Đặng Nghiệp nhận được điện thoại từ phòng tuyển sinh nói năm nay trường mở rộng chỉ tiêu.

Thực tế chứng minh, quyết định trung thành với Bùi Quan Ngọc là hoàn toàn chính xác, tiền đồ của anh vô lượng, đã trưởng thành đủ nhanh và đủ mạnh mẽ.

Đặng Nghiệp lái xe vào bãi đỗ của khách sạn, nhân viên phục vụ lập tức bước tới đón.

Đã chớm hè nên mặt trời lên rất sớm.

Du Hề xuống xe, nheo mắt nhìn khu resort tuy hơi hẻo lánh nhưng môi trường khá tốt này.

Dù hơi thắc mắc sao Thẩm Tích Nguyệt đột nhiên đổi địa điểm, nhưng nghĩ tới việc có một gã thần kinh không ổn định như Chu Ôn Dục ở đó, đột nhiên dở chứng thì cũng hợp lý thôi.

Hai người đều là loại thần kinh như nhau cả, Du Hề thầm chửi một câu trong lòng.

Nếu đã chạy đằng trời cũng không thoát, thì có khi cô thực sự phải đi thỉnh giáo Giản Ương xem làm cách nào để rèn luyện tâm lý, sống qua ngày với loại chó điên này mới được.

Cũng không biết hôm nay Giản Ương có ở đây không nữa, Du Hề suy nghĩ miên man.

Trong lúc cô còn đang chìm trong mớ suy nghĩ lộn xộn, hai người đã bước vào thang máy, đi dọc theo hành lang trải thảm đỏ đến căn phòng nằm tận cùng bên trong.

Mỗi lần đi trên mấy cái hành lang trải thảm kiểu này, Du Hề lại gặp chuyện xui xẻo.

Lần này mí mắt phải của cô cũng đột nhiên giật giật.

Nhìn cánh cửa gỗ to bản nặng nề, Du Hề thậm chí có xúc động muốn co cẳng bỏ chạy.

Cô đè nén sự bất an, tự đổ lỗi cảm giác này là do phản cảm chuyện bị Bùi Quan Ngọc ép cưới.

Vừa ngẩng lên, tay nhân viên phục vụ dẫn đường đã nắm lấy tay nắm cửa. Cánh cửa lớn mở ra trước mắt họ.

Vừa hé một khe nhỏ, tiếng hét thất thanh của Thẩm Tích Nguyệt đã lọt ra ngoài: "Chạy mau... ưm."

Hình như cô ấy bị ai đó bịt miệng lại.

Cửa còn chưa mở hẳn, Du Hề còn chưa kịp nhìn rõ thì phản xạ của Bùi Quan Ngọc đã nhanh hơn cô một bước.

Anh vung tay kéo mạnh cô chạy ngược trở lại khiến Du Hề suýt loạng choạng ngã.

Nhưng ngay sau lưng bỗng xuất hiện hai gã đàn ông vạm vỡ như bảo vệ chặn đứng đường lui.

Du Hề bị ép lùi về phía sau, da đầu như muốn nổ tung.

Làm cái quái gì vậy?!

Cái tên điên khùng Bùi Quan Ngọc này lại đắc tội với ai ở ngoài nữa rồi!

Trái tim Du Hề đập liên hồi, cô xoay người lại với vẻ mặt đầy hoảng sợ và nghi hoặc, qua vai Bùi Quan Ngọc nhìn vào trong. Ánh mắt cô chạm phải bức di ảnh đen trắng khổng lồ đặt trên chiếc bàn được trang hoàng như linh đài.

Cùng với hai người đàn ông trung niên mặc đồ đen mang vẻ mặt tàn nhẫn ngồi bên cạnh.

Cảnh tượng hệt như phim kinh dị đập thẳng vào mắt, mồ hôi lạnh toát ra dọc sống lưng Du Hề.

Người đàn ông ngồi bên phải nhìn Bùi Quan Ngọc bên cạnh cô, ôn tồn nói: "Vào đây đi, sắp đến ngày giỗ của dì Văn mày rồi, quỳ xuống dập đầu vài cái đi."

"Không nhận ra nữa à?" Giọng gã đàn ông lộ rõ vẻ điên cuồng kỳ dị, "Tiểu Ngọc, đây là bà nội của mày đấy."

Hả?

Dì Văn gì cơ, bà nội gì cơ?!

Đầu óc Du Hề rối tinh rối mù, tiếng Trung của cô lại đình công rồi.

Bàn tay cô bị Bùi Quan Ngọc siết rất chặt.

Du Hề ngơ ngác nhìn sang, thấy môi Bùi Quan Ngọc mím chặt thành một đường thẳng.

Nhưng nét mặt anh nhìn chung vẫn tĩnh lặng. Anh rũ mi, ngón tay vuốt lại vạt áo sơ mi của cô, lướt nhẹ qua chiếc khuy áo trước ngực.

"Tôi có thể ở lại, để cô ấy đi."

Du Hề nhíu mày, muốn bảo đừng có tỏ ra như thể vì cô mà phải anh dũng hy sinh, thì người đàn ông còn lại cất tiếng cười khẩy khinh miệt: "Sao, mày cũng biết nhục à? Sợ con đàn bà này biết mày là thứ rác rưởi do bố chồng con dâu thông dâm đẻ ra sao..."

Lời nói cũng như dao sắc, có thể giết người.

Người vừa nói là bác cả Bùi Quân, Bùi Nghiên nghe không nổi nữa, nghiêm giọng ngắt lời: "Anh cả!"

Du Hề vẫn đang cố tiêu hóa ý nghĩa của mấy từ lóng "thông dâm", "bố chồng con dâu" trong tiếng Trung.

Quay đầu lại thấy sắc mặt Bùi Quan Ngọc nhợt nhạt như trong suốt, anh lập tức liếc nhìn cô một cái, không đợi cô phản ứng đã vội vàng rũ mắt xuống.

Thực ra Du Hề hệt như người ngoài cuộc xem một vở kịch câm chẳng liên quan gì đến mình, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Nhưng họ cũng chẳng có quyền lựa chọn, Bùi Kế phẩy tay, một luồng sức mạnh từ phía sau đẩy tới, Du Hề bị xô ngã nhào về phía trước. Bùi Quan Ngọc cũng vậy, anh lập tức xoay người ôm chặt lấy cô, hứng trọn thân mình làm đệm đỡ cho cô ở bên dưới.

Bọn họ ngã xuống trong tư thế vô cùng chật vật dưới những ánh mắt lạnh lẽo, cao ngạo của đám người Bùi Kế.

"Bắt tôi làm gì cũng được."

Du Hề nghe thấy giọng Bùi Quan Ngọc, "Thả cô ấy đi."

Gã đàn ông lên tiếng đầu tiên, với khuôn mặt u ám nhất bước tới.

Ông ta nhìn xuống từ trên cao, ánh mắt chất chứa hận thù khiến người ta kinh hãi: "Vậy thì mày quỳ xuống, bò tới dập đầu sám hối trước mặt mẹ tao."

"Nói Bách Linh là con đ* đ**m, còn mày là thứ tạp chủng bẩn thỉu."

Đầu Du Hề "ong" lên một tiếng, một luồng thịnh nộ khổng lồ cuộn trào.

Cho dù cô chưa rõ ngọn nguồn câu chuyện, cô cũng không cho phép Bùi Quan Ngọc bị chà đạp như vậy.

Du Hề cao giọng: "Không đời nào...!"

"Có làm không?" Bùi Kế thâm độc uy h**p, "Tao đếm đến ba."

"Không làm thì tao rạch nát mặt con bạn gái xinh đẹp này của mày."

Du Hề phẫn nộ: "Ông..."

Bùi Quan Ngọc đưa tay che miệng cô lại.

Du Hề chạm phải ánh mắt điềm tĩnh của anh, anh cúi đầu thì thầm bên tai cô: "Không sao đâu."

Nhưng thực ra những ngón tay anh đang khẽ run rẩy.

Hốc mắt Thẩm Tích Nguyệt đỏ đến mức rướm máu, cô ấy vùng vằng hất tay gã vệ sĩ đang kẹp chặt mình: "Cậu út! Mấy chuyện này thì liên quan gì đến Bùi Quan Ngọc! Sao cậu lại trút hết oán hận lên đầu em ấy!"

Bùi Kế bị chọc giận, tiện tay túm tóc Bùi Quan Ngọc, trừng mắt nhìn khuôn mặt giống Bách Linh y đúc này, hung hăng giáng xuống một cú đấm.

Thẩm Tích Nguyệt hét lên, định lao tới nhưng lại bị vệ sĩ kéo giật lại.

"Không liên quan à? Nó mà không sinh ra thì bà ngoại cháu làm sao bị đôi cẩu nam nữ đó hại chết?"

"Tích Nguyệt, cậu quá thất vọng về cháu."

Khóe miệng Bùi Quan Ngọc rỉ máu, anh chống tay xuống sàn, rũ mắt.

Trái tim thầm tính toán thời gian Đặng Nghiệp nhận được tin báo động và dẫn người tới.

Trong chiếc khuy áo thứ hai trên áo sơ mi của Hề Hề có gắn máy định vị mà anh từng dùng, đó là thứ Bùi Khôn dùng để giám sát cũng như bảo vệ anh.

Có hai chức năng. Thứ nhất là theo dõi hành tung thời gian thực, thứ hai là báo động khi gặp tập kích, Bùi Quan Ngọc vừa mới nhấn vào nút báo động ẩn giấu bên trong.

Chỉ cần kéo dài đủ thời gian.

Đánh một cái hình như vẫn chưa hả giận, Bùi Kế lại vung chân, định giẫm lên khuôn mặt hèn hạ đáng ghét của Bùi Quan Ngọc.

Ông ta hận không thể lôi Bách Linh đến đây để ả tận mắt chứng kiến đứa con trai mà ả tự hào bị giẫm đạp dưới bùn lầy như thế nào.

Hôm nay là Bùi Quan Ngọc, đợi phế được nó rồi, kẻ tiếp theo chính là con đ* Bách Linh kia.

Thấy Bùi Kế giở trò nhục mạ mà Bùi Quan Ngọc lại chẳng thèm né tránh, ruột gan Du Hề đau như cắt, cô chẳng kịp nghĩ ngợi nhào tới đẩy mạnh Bùi Kế ra trong cơn thịnh nộ.

Cô thường xuyên tập gym, sức lực không thể coi thường.

Bùi Kế không ngờ cô to gan đến thế, bất thình lình bị đẩy lùi về sau, eo đập mạnh vào góc bàn gỗ cứng cáp, đau đến hít hà.

"Con đ*." Sếp Trần lộ rõ bản chất hung hãn, bước tới định vung tay tát cô gái Tây lai xinh đẹp bốc lửa này một cái để tranh công.

Cứ tưởng Bùi Quan Ngọc chỉ là thằng bám váy đàn bà nhu nhược hèn nhát, bị đánh cũng chẳng dám đánh trả, ai ngờ gã còn chưa kịp chạm vào Du Hề đã bị anh đạp bay xa vài mét.

Bùi Quan Ngọc lớn lên cùng các bài tập võ quân đội, cú đá này gần như khiến gã ta xuất huyết lách.

Sếp Trần đau đớn gào thét, ho ra cả bọt máu.

Gã điên tiết xua tay ra lệnh cho đám vệ sĩ xông lên: "Đánh, đánh tàn phế nó cho tao!"

Bùi Nghiên sợ hãi đứng bật dậy: "Bùi Kế! Cản ông ta lại!"

Bùi Kế sầm mặt, không nói gì.

Bùi Nghiên gằn giọng: "Em chắc chắn sẽ phải hối hận đấy!"

Tối qua ăn cơm, Bùi Nghiên thừa biết gã sếp Trần này xuất thân từ giang hồ, sau đó mới tẩy trắng bám víu vào Bùi Kế.

Bùi Kế đã nhét cho gã không ít lợi lộc, nên gã nhất nhất nghe lời Bùi Kế, với lại kẻ thiển cận như gã sao biết Bùi Quan Ngọc có thân phận gì.

Gã mà ra tay thì sẽ chẳng biết nặng nhẹ là gì đâu.

Bị đám đàn ông tướng mạo hung tợn, nồng nặc mùi giang hồ, không dễ xơi này bao vây, trong đầu Du Hề chỉ hiện lên hai chữ: Toang rồi.

Cái miệng quạ đen của Bùi Quan Ngọc lúc nào cũng ước muốn được chôn cùng cô.

Hôm nay sắp thành sự thật rồi đây.

Du Hề được Bùi Quan Ngọc che chở cẩn thận, bao bọc toàn diện ở phía dưới.

Đôi môi lạnh lẽo của anh lướt qua má cô, khóe môi nhếch lên, thế mà anh lại đang cười: "Hề Hề, em không nên bảo vệ anh."

Đúng là một cô công chúa ngốc nghếch.

Rõ ràng chuyện này chẳng liên quan gì đến cô, điều cô không nên làm nhất chính là chọc giận bọn chúng.

Chẳng phải em hận anh sao?

Hận anh thì phải trơ mắt nhìn người khác giẫm đạp anh dưới chân, chà đạp anh dưới bùn nhơ chứ.

Hận anh thì phải nhìn anh bò lết dập đầu hệt như một con chó chứ.

Tại sao còn bảo vệ anh.

Tại sao lại còn muốn cho anh được sống như một con người.

"Tách bọn chúng ra," Bùi Kế ôm eo, lạnh lùng nói, "Bắt con đàn bà này mở to mắt ra mà nhìn."

Bùi Quan Ngọc cúi đầu, hôn lên đôi mắt đang rơi lệ vì xót xa cho anh.

Anh dùng giọng điệu chỉ mình cô nghe thấy, thì thầm: "Đợi thêm năm phút nữa."

"Dù có chuyện gì xảy ra, cũng đừng lo cho anh."

"Hề Hề, anh cảm nhận được một chút rồi."

Em có lẽ vẫn còn quan tâm anh một chút.

Là do hôm nay anh quá vội vàng, quá tự phụ ngu ngốc, không điều tra kỹ càng hơn.

Dù có bị đánh đến chết, đánh đến tàn phế, thì Bùi Quan Ngọc vẫn cảm thấy một niềm vui sướng và hưng phấn b*nh h**n tột độ.

Đây có lẽ là khoảnh khắc hạnh phúc chân thực duy nhất mà anh cảm nhận được kể từ cái đêm bị cô lừa lên giường năm ấy.

Thấy cô đứng chắn trước mặt anh, thấy cô đau lòng rơi nước mắt vì anh, thấy cô dang tay bảo vệ anh, nhặt lại chút tôn nghiêm cho anh.

Bùi Quan Ngọc cảm thấy, bản thân mình vẫn còn được sống trên cõi đời này.

Thẩm Tích Nguyệt trơ mắt nhìn hai người bị tách ra, Bùi Quan Ngọc bị một đám lưu manh liều mạng bao vây, còn Du Hề ngã ngồi trên thảm, bất lực che kín mặt.

Cô ấy tuyệt vọng gào khóc.

Tất cả là tại mình, đều là lỗi của mình, mình đúng là sao chổi, hại Du Hề rồi lại hại Bùi Quan Ngọc.

Cô ấy dùng hết sức bình sinh, dù biết chỉ như châu chấu đá xe, chửi thẳng vào mặt Bùi Kế: "Cậu muốn báo thù bao nhiêu năm nay sao không đi tìm Bùi Khôn mà báo thù! Tại sao! Không dám đúng không?"

"Cậu ngay cả việc báo thù Bùi Quan Ngọc cũng phải lợi dụng tình cảm của mẹ con cháu, cậu đúng là kẻ vô dụng hèn nhát nhất mà cháu từng thấy..."

Thấy sắc mặt Bùi Kế tối sầm lại, gã vệ sĩ phía sau nhận lệnh định bịt miệng cô ấy.

Thẩm Tích Nguyệt chộp được cơ hội liền cắn mạnh vào tay gã.

Giờ phút này cô ấy lại đột nhiên nhớ đến con sư tử coi trời bằng vung của Chu Ôn Dục, ước gì thả nó ra cắn nát cả cái phòng này.

Tên vệ sĩ bị đau rụt tay lại, Thẩm Tích Nguyệt nhào tới chắn trước mặt Bùi Quan Ngọc, dang hai tay hét lớn: "Muốn đánh em trai tôi, mấy người đánh tôi trước đi!"

Đám người phía trước tỏ vẻ khó xử, chờ lệnh Bùi Kế.

Mí mắt Bùi Nghiên giật thót, lao tới túm lấy cổ áo Bùi Kế lắc mạnh: "Bùi Kế, Nguyệt Nguyệt là cháu gái ruột của em đấy!"

Khuôn mặt Bùi Kế u ám, vặn vẹo.

Nhìn đám đàn bà con gái, hết người này đến người khác xúm lại, liều chết bảo vệ cái loại tạp chủng này.

Còn bà chị ruột thịt duy nhất, người vợ đáng nhẽ phải đồng cam cộng khổ, và cả đứa cháu gái chung dòng máu, tất cả đều đứng ở phe đối lập, trở thành những kẻ phản bội ông ta sâu sắc nhất.

Tại sao?

Trong mắt Bùi Kế ánh lên tia sáng độc địa. Tại sao chưa từng có ai ủng hộ, bảo vệ ông ta như thế!

"Em trai?" Bùi Kế bật cười điên dại đầy hoang đường, chỉ vào Bùi Quan Ngọc, "Cái giống bẩn thỉu này, nghiệt chủng do Bùi Khôn và Bách Linh cẩu hợp đẻ ra!"

"Cháu có biết bà ngoại cháu chết thế nào không? Chúng nó thông dâm không biết nhục nhã, còn hại chết người bà ngoại đáng thương của cháu!"

"Bùi Quan Ngọc từ lúc sinh ra đã là một thằng giết người!"

Bùi Kế cuối cùng quay sang nhìn Du Hề, trong mắt không còn chút lý trí nào, chỉ còn lại sự căm hận điên cuồng: "Cái thứ bẩn thỉu do bố chồng nàng dâu thông dâm đẻ ra, ở bên cạnh loại quái thai như nó, cô không thấy kinh tởm sao? Cô muốn cùng cái loại này duy trì nòi giống, đẻ ra thêm nhiều nghiệt chủng nữa à?"

"..."

Thì ra là thế.

Nói đến nước này rồi, Du Hề cuối cùng cũng hiểu.

Nói thật, bí mật kinh thiên động địa như quả bom này quả thực khiến đầu óc cô quay cuồng, chấn động vô cùng.

Trong nháy mắt, mọi cảm xúc tự chán ghét, tự hủy hoại bản thân bất thường của Bùi Quan Ngọc trước kia đều đã có lời giải thích.

Anh biết. Chắc chắn là anh luôn biết chuyện này.

Bình thường xem phim Du Hề cũng chẳng xem mấy thể loại quái đản này, cô đúng là thấy hơi buồn nôn, không thể đu nổi cái kiểu loạn luân mất trật tự này.

Nhưng ngay khoảnh khắc này.

Cô và Bùi Quan Ngọc nhìn nhau, trông anh vô cùng thảm hại, tựa vào góc tường, khóe miệng bị đấm đến rách toạc, trên mặt còn dính đầy bụi bẩn do bị kéo lê.

Đáy mắt anh là một mảnh tĩnh mịch chết chóc.

Bị cô nhìn chằm chằm, anh đột nhiên giơ tay che kín mặt, đôi vai khẽ run rẩy.

Giống hệt một đứa trẻ bị bạo lực học đường.

Ký ức của Du Hề bỗng quay về mùa hè năm ấy, cũng là một Bùi Quan Ngọc thu mình cuộn tròn trong nhà ma.

Khi ấy anh rơi nước mắt ôm chầm lấy cô đầy thành kính, nói "Cảm ơn em đã bảo vệ anh."

Trái tim Du Hề như bị ai hung hăng đâm một nhát, dòng nước chua xót chảy tràn qua các dây thần kinh cảm giác, khiến cô nhận ra rằng, khi sự thật đẫm máu và kinh hoàng bị bóc trần, thứ cảm xúc ập đến trước tiên, vượt lên tất cả, chính là sự xót xa đau lòng.

Du Hề hé môi.

Cô muốn nói, cô hình như thấy chuyện đó chẳng sao cả.

Nhưng cô chưa kịp nói ra lời.

Bởi vì giây tiếp theo, một tiếng bước chân mạnh mẽ vang lên dồn dập, cửa phòng bao bị đá văng ra.

Nhìn thấy Đặng Nghiệp và những người mặc cảnh phục vẻ mặt nghiêm nghị đi phía sau lưng giơ cao thẻ ngành, bên hông còn giắt cả súng.

Bùi Quân, Bùi Kế cùng với sếp Trần, tất cả đều biến sắc trong chốc lát, vẻ mặt vô cùng khó coi.

Hai bên đụng độ, cảnh tượng hỗn loạn.

Năm phút.

Gần như không sai một ly so với dự tính của Bùi Quan Ngọc, bọn họ đã được cứu.

...

Du Hề được Thẩm Tích Nguyệt dắt tay, ngồi lên xe của bọn họ.

Có vẻ như Thẩm Tích Nguyệt còn hoảng sợ hơn cả cô, cứ nức nở xin lỗi bên tai cô mãi.

Mẹ của Thẩm Tích Nguyệt là cũng vỗ nhẹ lên vai cô đầy áy náy.

Hai người họ mới thực sự là những người vô tội.

Du Hề lắc đầu nói không sao, bảo họ đừng tự trách mình.

Quả thực Du Hề cũng chẳng bị làm sao, có vẻ như cô chỉ tình cờ tham gia và bị ép ăn một cú hít hà drama cực lớn mà thôi.

Xuyên qua cửa kính ô tô, Du Hề nhìn thấy đằng sau Bùi Quan Ngọc có mấy người mặc đồng phục đi theo, khúm núm mở cửa xe cho anh. Bùi Quan Ngọc đang dùng khăn ướt lau tay, đôi mắt lạnh lùng, u ám.

Cái vẻ uy quyền chốn quan trường này của anh khiến Du Hề cảm thấy rất xa lạ.

Hơn nữa từ lúc được cứu ra, bọn họ chưa hề nói với nhau câu nào. Du Hề nhìn anh, anh cũng rũ mắt, ngoảnh mặt đi.

Chiếc xe chuẩn bị rời đi, Bùi Nghiên nhìn ra ngoài cửa sổ bằng ánh mắt phức tạp.

Hôm nay người bị bắt đi cuối cùng chỉ có gã sếp Trần bị đem ra làm bia đỡ đạn.

Bà là người hiểu rõ hơn ai hết, hai người anh em trai của mình sắp phải đối mặt với sự trả thù và thanh trừng của Bùi Quan Ngọc.

Chỉ là không phơi bày ra ánh sáng, vì dù sao trên danh nghĩa họ vẫn là cha con, chuyện xấu trong nhà không thể để lộ ra ngoài.

Bùi Nghiên nắm lấy tay con gái, trong lòng ngổn ngang muôn vàn cảm xúc đau đớn.

Rõ ràng mới hôm qua bà còn ngây thơ nghĩ rằng, cuộc sống của họ sẽ tốt đẹp hơn, sức mạnh gia đình sẽ thêm gắn kết.

Thẩm Tích Nguyệt và Du Hề về lại căn hộ của cô.

Vì lo Du Hề bị ám ảnh tâm lý, Thẩm Tích Nguyệt cứ nằng nặc đòi ở lại chung cư ngủ cùng cô, khiến Du Hề dở khóc dở cười.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Tích Nguyệt tới nhà Du Hề, cô ấy cẩn thận đánh mắt nhìn quanh một vòng.

Căn hộ này lớn hơn căn trước đó, quần áo phơi ngoài ban công, đồ dùng trên bồn rửa mặt, cặp cốc sứ đôi trên bàn trà, tất cả đều hiện rõ dấu vết sống chung.

Vẻ mặt Thẩm Tích Nguyệt có chút gượng gạo.

Đương nhiên cô ấy không tin Du Hề lại dễ dàng để một người bạn trai cũ chia tay gần bốn năm, mới gặp lại được vài ngày, dọn vào ở chung nhà.

Bùi Quan Ngọc có dùng biện pháp cưỡng ép trong mối quan hệ này hay không, thực ra đã quá rõ ràng.

Vậy mà cô ấy còn chưa hỏi han tình cảnh của Hề Hề đã tự mình ảo tưởng đi làm bà mai hòa giải cho hai người bọn họ.

Thẩm Tích Nguyệt như bị đánh một gậy vào đầu. Khi Du Hề đưa tách trà qua, hốc mắt cô ấy đỏ hoe, không nhịn được lại nghẹn ngào.

Du Hề còn tưởng cô đang tự trách mình, liền đưa khăn giấy qua, an ủi: "Yên tâm đi, tớ không sao đâu, Bùi Quan Ngọc cũng không sao."

"Em trai tớ..." Mối quan hệ rắc rối khiến Thẩm Tích Nguyệt nghẹn lại, nuốt những lời định nói vào trong.

Thẩm Tích Nguyệt muốn hỏi có phải Du Hề hoàn toàn không muốn tiếp tục, không muốn bị Bùi Quan Ngọc bám lấy nữa hay không.

Hé môi rồi Thẩm Tích Nguyệt lại thôi.

Hỏi thì có ích gì chứ?

Bản thân cô ấy cũng đâu ngăn được Bùi Quan Ngọc chuyện gì, cũng chẳng tìm được ai trên đất nước này có thể kìm hãm Bùi Quan Ngọc.

Thẩm Tích Nguyệt ở lại đến tối, vốn định ngủ lại.

Nhưng phát hiện căn hộ chỉ có một phòng ngủ một giường, cô ấy còn liếc thấy mấy hộp bao cao su vứt rải rác từ góc phòng tắm đến đầu giường.

Du Hề tưởng cô ấy không thấy nên vội vàng cất đi.

Tâm trạng Thẩm Tích Nguyệt vô cùng phức tạp, xấu hổ và sợ hãi đến mức không dám mở miệng hỏi xem liệu những chuyện này có được sự đồng ý của Du Hề hay không.

Cũng không biết sau khi biết được thân thế phức tạp đến mức có phần b**n th** của Bùi Quan Ngọc, Hề Hề có càng thêm bài xích anh không nữa.

Thẩm Tích Nguyệt mang tâm trạng nặng nề, tìm một lý do để tạm biệt Du Hề.

Vừa ra khỏi cửa, Thẩm Tích Nguyệt lập tức bấm số gọi cho Bùi Quan Ngọc, cô ấy phải nói chuyện đàng hoàng với anh một lần nữa.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn