Đắm Chìm - Hòe Cố

Chương 46

Sắc mặt vui vẻ của Du Hề cũng chỉ duy trì được đến khi bữa tiệc kết thúc.

Cô tháo bỏ trang sức và bộ váy dạ hội lộng lẫy, thay một bộ đồ thoải mái rồi lên xe.

Vì công việc ở đại lục ngày càng nhiều, công ty quản lý đã cử luôn trợ lý Cindy từ nước ngoài sang hỗ trợ cô.

Những động thái này đều cho thấy công ty đã bắt đầu nhắm đến thị trường béo bở đầy tiềm năng này.

Ngồi ở băng ghế sau, Du Hề không vội bảo tài xế lái xe đi, cô bỗng nhớ tới Thẩm Tích Nguyệt.

Nghe nói Thẩm Tích Nguyệt còn giúp cô chạy KPI doanh số, trong lòng Du Hề dâng lên một nỗi cảm động khó tả.

Hôm nay cô vẫn chưa tiếp đãi cô bạn tử tế, cứ thế bỏ đi thì không hay chút nào.

Tại sao cùng một gia đình mà Thẩm Tích Nguyệt lại lương thiện và tốt bụng đến thế.

Du Hề gửi định vị cho Thẩm Tích Nguyệt, bảo cô ấy đến tìm mình, cô muốn mời cô ấy đi ăn tối và trò chuyện một lát.

Lúc này, Thẩm Tích Nguyệt vẫn chưa đọc được tin nhắn, cô ấy đang bận gọi điện thoại cho Bùi Quan Ngọc ở sảnh ngoài của bữa tiệc.

"Bạn gái em đâu rồi?" Thẩm Tích Nguyệt có chút bực dọc, "Chị tìm cả buổi tối mà chẳng thấy bóng dáng đâu, rốt cuộc cô ấy có đến không vậy?"

Không đến thì cũng phải nói một tiếng chứ, mà có đến thì cũng nên qua chào hỏi một câu.

Sao lại có người bất lịch sự như vậy cơ chứ?

Nhưng Bùi Quan Ngọc dường như không hề cảm thấy điều đó có gì không ổn. Tâm trạng anh có vẻ cực kỳ tốt, giọng nói phấn khích và cao hứng thấy rõ: "Đến rồi, cô ấy là người đẹp nhất ở đó đấy."

"Người đẹp nhất, rạng rỡ nhất."

"Là công chúa của em."

Trời ơi, cái màng lọc tình yêu của ang cũng dày quá rồi đấy.

Có Du Hề ở đây, ai có thể đẹp hơn cô chứ? Thẩm Tích Nguyệt thầm mỉa mai trong lòng.

"Thế à? Nhưng chị thật sự không nhìn thấy." Thẩm Tích Nguyệt cạn lời.

Bùi Quan Ngọc khẳng định chắc nịch: "Chị nhìn thấy rồi. Chắc chắn là nhìn thấy rồi."

Thẩm Tích Nguyệt: "Dù sao thì ở đây người đẹp nhất chính là Hề Hề."

Bùi Quan Ngọc bỗng bật cười khanh khách từ trong cổ họng như người say rượu, miệng còn lẩm nhẩm hát một giai điệu nào đó.

Giọng hát của anh thực sự rất tệ, Thẩm Tích Nguyệt phải cố gắng lắng nghe lắm mới nhận ra đó là bài 《Brave Heart》.

Chỉ biết hát mỗi bài này thôi à.

"Chị họ."

Bùi Quan Ngọc đột nhiên gọi cô ấy bằng danh xưng này.

Thẩm Tích Nguyệt: "Có chuyện gì."

Bùi Quan Ngọc không ngừng cười, giọng điệu đầy vẻ chế giễu: "Chị đúng là người..."

"Ngu ngốc thứ hai trên thế giới này mà em từng gặp."

"Ngu ngốc hết chỗ nói."

"Và người đứng nhất chính là Du Hề."

Thẩm Tích Nguyệt: ?

Cô ấy kìm nén một cục tức trong bụng, vừa định mở miệng mắng lại thì chợt nhận ra sự bất thường rõ rệt của anh.

Trong ký ức của cô ấy, Bùi Quan Ngọc dường như cũng từng có một lần hành xử kỳ quặc như thế này.

Thẩm Tích Nguyệt hồ nghi hỏi: "... Em uống say rồi à?"

Từ nhỏ đến lớn, Bùi Quan Ngọc chưa bao giờ được phép đụng đến một giọt rượu nào.

Bởi vì Bùi Khôn nghiêm cấm anh có bất kỳ thói quen hay sở thích nào có nguy cơ đi chệch khỏi "quỹ đạo".

Nhưng quy định ấy cũng chính do Bùi Khôn tự tay phá vỡ.

Chắc khoảng vài năm trước, Thẩm Tích Nguyệt cũng không nhớ rõ thời gian cụ thể.

Trong bữa tiệc gia đình hôm đó, Bùi Quan Ngọc bị Bùi Khôn ép uống vài ly.

Thẩm Tích Nguyệt không ngờ tửu lượng của anh lại kém đến vậy, không chỉ đỏ mặt tía tai nhanh chóng mà còn rất dễ say.

Khi say, Bùi Quan Ngọc cứ như biến thành một người khác hoàn toàn.

Một cậu thiếu niên lầm lì, cả ngày chẳng nói được vài câu, lúc say vào lại trở nên lắm mồm và hành động ngớ ngẩn.

Lần đó Thẩm Tích Nguyệt cũng có việc cần nhờ vả anh.

Vé concert của thần tượng cô ấy yêu thích chưa mở bán mà phe vé đã đẩy giá lên đến năm con số.

Tuy Thẩm Tích Nguyệt giàu có, nhưng cô ấy cũng không muốn làm kẻ ngốc bị chặt chém. Cô ấy muốn nhờ Bùi Quan Ngọc dùng kỹ năng máy tính để săn vé giúp mình.

Thẩm Tích Nguyệt nhân dịp buổi tiệc đó đã gom góp được rất nhiều món goods hiếm, dự định sẽ đem ra trao đổi với anh trên xe.

Lúc ở bàn tiệc thì chưa thấy gì bất thường, vì vốn dĩ anh rất ít nói.

Thế nhưng khi vừa lên xe, khuôn mặt trắng nõn của Bùi Quan Ngọc đã đỏ bừng lên. Anh nhận lấy tấm photocard cô ấy đưa, rủ mi đăm đăm nhìn vào đó một lúc lâu.

Đột nhiên.

Anh bật cười ngây ngốc.

Trông hệt như một gã fan cuồng, áp mặt vào tấm photocard, cọ cọ giống y như một chú cún con.

Thẩm Tích Nguyệt kinh ngạc há hốc mồm, cứ tưởng anh bị ai nhập.

"Cici thích em."

Bùi Quan Ngọc cúi đầu, hôn lên má người trong ảnh, vẻ mặt đắc ý ngẩng lên, "Cô ấy thích em."

"Cici bảo cô ấy sẽ đến theo đuổi em."

Thẩm Tích Nguyệt: "......"

Cô ấy khó khăn lắm mới thốt nên lời: "Em uống say thật rồi đấy."

Bùi Quan Ngọc lắc đầu, nói cứ như thật: "Thật đấy. Cici bảo cô ấy muốn theo đuổi một người, tên là Bùi Quan Ngọc."

"..."

"Là em, là em, chính là em." Anh cúi xuống, trân trọng hôn lên tấm photocard thêm vài cái nữa.

Sau đó, Bùi Quan Ngọc cau mày, trông có vẻ rất đau khổ và băn khoăn.

"Em có nên đồng ý với cô ấy không nhỉ."

"Nhưng em vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng."

"Lão già kia liệu có làm hại cô ấy không."

"......"

"Yêu đương thì sẽ thế nào nhỉ."

"Cô ấy có hôn em không."

"Nhưng em dơ bẩn lắm."

"......"

Nghe anh lải nhải, Thẩm Tích Nguyệt cảm thấy những nếp nhăn trong não mình như bị ủi phẳng lì.

Đúng là một gã fan cuồng vừa đáng thương vừa đáng sợ, uống say rồi nằm mơ giữa ban ngày à.

Suốt ngày ru rú trong nhà, thế mà còn mơ mộng được nữ thần chủ động tấn công theo kiểu cướp sắc nữa chứ?

Thẩm Tích Nguyệt nhìn anh với ánh mắt đầy thương hại.

Trạng thái của Bùi Quan Ngọc lúc này cũng giống hệt như lần đó, hay nói đúng hơn là còn điên rồ hơn.

Anh hình như đang đi bộ, rồi lên xe, đầu dây bên kia vang lên tiếng đóng cửa xe.

"Em phải về nhà đợi bạn gái đây." Bùi Quan Ngọc vui vẻ nói, "Tháng sau chúng em kết hôn rồi."

Trên đỉnh đầu Thẩm Tích Nguyệt từ từ hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng.

"Tháng sau? Sao chị không biết gì hết vậy? Mọi người trong nhà biết chưa?"

"Không sao cả."

Bùi Quan Ngọc điềm tĩnh nói: "Bạn gái em cũng chưa biết mà."

"..."

Thẩm Tích Nguyệt đảo mắt khinh bỉ, không thèm nói chuyện với tên bợm nhậu này nữa.

"Thôi chị không rảnh nói nhảm với em nữa, cúp máy đây."

"Chị họ."

Bùi Quan Ngọc vẫn chưa chịu cúp máy, lúc say anh nói nhiều gấp mấy lần bình thường.

"Em nói cho chị một bí mật nhé." Anh bỗng hạ giọng một cách bí hiểm.

Vừa nghe đến hai chữ "bí mật", Thẩm Tích Nguyệt liền tỉnh rụi, dỏng tai lên nghe ngóng: "Bí mật gì?"

Bùi Quan Ngọc nghiêm túc nói: "Du Hề chính là bạn gái của em."

"Bọn em đã ở bên nhau từ rất lâu, rất lâu rồi."

"Cô ấy xấu xa lắm, em vừa mới trưởng thành đã bị cô ấy lừa lên giường, chơi chán rồi thì đá em."

Đồ thần kinh!

Thẩm Tích Nguyệt tức muốn chửi thề.

Cô ấy thực sự cảm thấy cái nhà họ Bùi này không thể ở được nữa, nếu không thì ai nấy đều sẽ mắc bệnh tâm thần mất.

Bùi Quan Ngọc của hiện tại, mắc chứng hoang tưởng nặng nề, trạng thái tinh thần khiến Thẩm Tích Nguyệt liên tưởng đến người quen cũ Chu Ôn Dục.

Nhưng đây rõ ràng là cậu em họ sạch sẽ, ngoan ngoãn của cô ấy cơ mà!

Thẩm Tích Nguyệt không nhịn được mà châm chọc: "Thoát fan rồi quay lại dìm hàng idol thì thôi đi, đừng có bịa chuyện bôi nhọ thanh danh Hề Hề được không?"

"Cúp đây!"

Vừa cúp điện thoại, Thẩm Tích Nguyệt đã thấy tin nhắn của Du Hề.

Cô ấy hít sâu một hơi, nhắn lại: [Tớ đến ngay đây~]

Trong lúc chờ đợi, Du Hề ngồi trong xe nhắn tin với Sina.

Từ khi cô về nước, Sina vẫn luôn nhắn tin hỏi thăm, lo lắng cho sự an toàn của cô.

Du Hề thấy buồn cười, đã nhiều lần nói với cô ấy rằng an ninh ở đại lục rất tốt, không cần phải quá lo lắng.

Nhưng Sina vẫn luôn bồn chồn không yên.

Đêm nay tâm trạng của cô ấy có vẻ rất tệ, lại nhắn những lời kỳ lạ: [Xin lỗi cô, đáng lẽ tôi không nên khuyên cô về nước, tôi đúng là một kẻ ích kỷ]

Du Hề đọc mà chẳng hiểu gì, hỏi xem có phải cô ấy quá nhớ mình không: [Cô nhớ tôi à?]

Sina với tâm trạng buồn bã nhìn chằm chằm vào số tiền vừa được chuyển đến tài khoản.

Người thuê cô ấy có vẻ rất vui sướng, số tiền chuyển khoản còn nhiều thêm một chữ số, kèm theo lời nhắn: [Sau ngày hôm nay, cô được tự do rồi.]

Sina gõ phím một cách chậm chạp, gửi tin nhắn cho Du Hề: [Hy vọng sau này cậu vẫn coi tôi là một người bạn tốt]

Du Hề: [Đương nhiên rồi~!]

Nhìn thấy icon dễ thương mà Du Hề gửi tới, Sina xoa xoa đôi mắt đỏ hoe, gục đầu xuống.

"Hề Hề."

Cửa xe mở ra, Thẩm Tích Nguyệt bước vào, vui mừng ôm chầm lấy cô, "Lâu lắm không gặp!"

Du Hề cũng ôm lại cô ấy: "Lâu lắm không gặp."

Cô hỏi Thẩm Tích Nguyệt muốn ăn gì, cô sẽ mời.

"Dạo này tớ đang giảm cân." Thẩm Tích Nguyệt ghen tị nắm lấy cổ tay thon thả của cô, "Đừng dụ dỗ tớ."

"Thế chúng ta đi..." Du Hề chống cằm suy nghĩ, "Cậu muốn đi đâu chơi?"

"Đi quán bar không?" Thẩm Tích Nguyệt đề xuất, "Tớ biết gần khu đại học mới mở một quán, mấy anh bartender ở đó đẹp trai cực kỳ! Cậu yên tâm, chúng ta có thể đặt phòng VIP trên tầng hai, đảm bảo không ai chụp ảnh được cậu đâu."

Du Hề đồng ý.

Tâm trạng cô đang rất tồi tệ, có lẽ cần chút hơi men để giải tỏa.

Trợ lý mở bản đồ chỉ đường, lái xe đến địa điểm.

"Đến rồi, Hề Hề." Thẩm Tích Nguyệt nhảy xuống xe.

Du Hề cùng cô ấy đi thang máy từ tầng hầm lên, bước vào phòng VIP.

Những anh chàng bartender ở đây quả thật đẹp trai rạng ngời như Thẩm Tích Nguyệt đã quảng cáo.

Nhâm nhi ly cocktail được pha chế cầu kỳ, tâm trạng u ám của cô cũng dịu đi phần nào.

Du Hề chống cằm, đưa mắt ngắm nhìn cảnh đêm lung linh qua lớp cửa kính.

Cô ngập ngừng một lúc lâu, cuối cùng cũng cất lời với vẻ mặt dửng dưng: "Hôm nay tớ không thấy bạn gái của em họ cậu."

Thẩm Tích Nguyệt cau mày, tặc lưỡi bực dọc: "Đừng nói là cậu, đến tớ còn chẳng thấy mặt mũi cô ấy đâu."

Du Hề sững người: "Cậu cũng không thấy à?"

"Đúng vậy," Thẩm Tích Nguyệt ngán ngẩm đáp, "Tớ hỏi em họ, nó cứ khăng khăng là bạn gái nó đã đến rồi, và chắc chắn tớ đã gặp. Nhưng tớ thề là tớ chẳng thấy ai cả. Hay là cô ấy ngại gặp tớ nên trốn đi đâu rồi?"

Du Hề nhấp một ngụm rượu, cười nhạt: "Cũng có thể."

Gu thẩm mỹ thay đổi nhanh thật, giờ lại chuyển sang thích mấy cô nàng tiểu bạch hoa nhút nhát, e thẹn rồi cơ đấy.

Thẩm Tích Nguyệt lẩm bẩm: "Không chỉ hôm nay đâu, ngoài bức ảnh đó ra, tớ thực sự vẫn chưa từng gặp mặt bạn gái nó."

Mí mắt Du Hề khẽ giật một cái.

"Chẳng phải sắp kết hôn rồi sao? Sao cậu vẫn chưa gặp mặt bạn gái anh ta..."

Thẩm Tích Nguyệt nhún vai: "Ai mà biết được, giấu giếm kỹ cứ như bí mật quốc gia ấy."

Du Hề im lặng một lát: "Thế cô gái đó tên là gì?"

Thẩm Tích Nguyệt ngơ ngác nhìn cô: "... Quên mất tiêu rồi."

"Đợi tớ tìm lại tin nhắn xem sao." Thẩm Tích Nguyệt lục lọi lịch sử trò chuyện trên điện thoại, "À, tên là Mễ Nhu."

Mễ Nhu?

Du Hề nhẩm lại cái tên đó, phát âm giống hệt với "Mirror" - chiếc gương của cô.

Trái tim cô bỗng đập thịch một nhịp mạnh mẽ: "Họ quen nhau như thế nào?"

Thẩm Tích Nguyệt lắc đầu: "Không rõ nữa, nó không nói, chỉ bảo là yêu xa."

"Vậy cô gái đó học tiến sĩ ở đâu?"

"Cái này... tớ cũng không biết nốt."

Hỏi ba câu thì không biết cả ba.

Du Hề cụp mắt xuống, một luồng khí lạnh lẽo như tơ nhện chạy dọc sống lưng, khiến cô khẽ rùng mình.

Một ý nghĩ điên rồ và đáng sợ bất chợt lóe lên trong đầu cô.

Nhưng ngay lập tức, Du Hề dùng mọi lý lẽ để gạt phăng nó đi như xua đuổi tà ma.

Không thể nào.

Chính miệng Bùi Quan Ngọc đã nói là ghét cô, không bao giờ muốn gặp lại cô nữa mà.

Hơn nữa chuyện cũng đã trôi qua gần bốn năm rồi, ngàn ngày xa cách.

Phải rảnh rỗi sinh nông nổi, tâm thần bất ổn đến mức nào mới dựng lên một cô bạn gái tưởng tượng chỉ để lừa gạt cô cơ chứ.

Nhưng quả thực Bùi Quan Ngọc có vấn đề về thần kinh, điều này cô biết rõ.

"Lúc sống chúng ta ngủ cùng nhau, lúc chết sẽ chôn chung một mồ."

Câu nói mang đậm màu sắc b*nh h**n cuối cùng của anh lại văng vẳng bên tai cô.

Toàn thân Du Hề lạnh toát.

Cô nắm chặt ly rượu, ngửa cổ uống cạn, nhưng chất cồn nồng nặc vẫn không xua tan được nỗi bất an và sự lạnh lẽo bám dính lấy tâm trí.

Sẽ không đâu.

Chắc chắn là không thể nào.

Du Hề tự nhủ hết lần này đến lần khác.

Đã ba tháng bình yên vô sự rồi, thì nhất định sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu.

"Ting tong", điện thoại cô bỗng rung lên.

Thật bất ngờ, lại là tin nhắn từ vc - người đã im hơi lặng tiếng bấy lâu nay.

vc: [Em đang ở đâu vậy.]

Du Hề thấy lạ: [Sao tự dưng lại hỏi chuyện này?]

vc: [Vì tôi muốn gặp em.]

Du Hề: [Bây giờ tôi không ở Nam Thành nữa rồi, không gặp được đâu]

Cô thậm chí còn định chuyển khoản trả lại tiền cho anh ta, vì cảm giác bất an lại thôi thúc cô quay về Los Angeles lánh nạn.

Còn chuyện gặp mặt, chắc phải chờ đến kiếp sau mất.

vc: [Tôi cũng đang ở Bắc Kinh]

Tim Du Hề đập lỡ một nhịp.

vc: [Tôi đã xem sự kiện của em hôm nay rồi, em rất đẹp]

vc: [Tôi rất muốn gặp em]

Cái sự háo hức muốn gặp gỡ fan hâm mộ của Du Hề đã qua từ lâu, cô đáp lại một cách lạnh nhạt: [Bây giờ muộn quá rồi, không tiện lắm]

vc: [Vậy hôm nào thì tiện]

Du Hề: [Dạo này tôi đều bận cả]

vc: [Tại sao]

Du Hề xoa xoa vầng trán đang nhức buốt.

Hơi men bắt đầu bốc lên, Du Hề lờ mờ nhận ra mình đã ngà ngây say.

Chẳng lẽ lại nói toẹt ra là cô có thù oán với bạn trai cũ, trực giác mách bảo có chuyện chẳng lành nên muốn chuồn về nước à?

Cô gõ gõ màn hình, xóa đi viết lại mấy lần, chợt nảy ra một ý.

[Không phải trước đây anh rất giỏi máy tính sao? Anh có thể tra thông tin người khác không?]

vc: [Em muốn tra thông tin của ai?]

Du Hề: "Lần trước cậu cho tớ xem bức ảnh của Mễ Nhu ấy, cho tớ xem lại chút được không?"

Thẩm Tích Nguyệt mở WeChat của Bùi Quan Ngọc: "Đây nè."

Du Hề chau mày quan sát kỹ bức ảnh, rõ ràng cô gái này cũng rất xinh đẹp.

Thế nhưng cô nhận ra, mình hoàn toàn không thể nhớ nổi khuôn mặt của cô ta.

Lần trước xem xong đã thấy mờ nhạt, lần này xem lại cũng chẳng có chút ấn tượng nào.

Là do trí nhớ của cô quá tồi sao?

Nhân lúc Thẩm Tích Nguyệt ra quầy bar gọi đồ uống, Du Hề nhanh chóng dùng điện thoại chụp lại bức ảnh trên màn hình rồi gửi đi.

[Cô gái này tên là Mễ Nhu, anh có thể tra ra thông tin của cô ấy không?]

vc: [Tại sao em lại muốn điều tra cô ấy.]

vc: [Là tình địch của em à?]

Du Hề: [Tất nhiên là không phải rồi]

vc: [Không phải tình địch thì sao phải điều tra.]

Du Hề: [Rốt cuộc anh có tra được hay không?]

vc: [Bao giờ em về đến nhà]

Du Hề: [Hỏi làm gì?]

vc: [Về đến nhà rồi tôi sẽ cho em biết]

Chất cồn làm tê liệt các dây thần kinh, khiến Du Hề mơ màng, hoàn toàn không nhận ra điểm bất hợp lý trong đoạn hội thoại này, làm sao vc biết cô vẫn chưa về nhà?

Cô tắt màn hình điện thoại, gục đầu xuống bàn.

Điện thoại lại rung lên vài tiếng.

Là tin nhắn từ Sina.

Đêm đen đặc quánh như mực.

Căn hộ mới thuê của Du Hề rộng gấp đôi căn hộ cũ, qua lớp cửa kính có thể ngắm nhìn trọn vẹn cảnh đêm phồn hoa của thành phố.

Cô công chúa ngốc nghếch có trí nhớ cá vàng.

Mật khẩu cửa của cô vẫn mãi là những con số quen thuộc đó, thế nên anh mới dễ dàng xâm nhập vào nhà cô như vậy.

Giống như cách anh từng cạy mở bờ môi cô, tách mở đôi chân cô vậy.

Bùi Quan Ngọc vùi mặt vào chiếc gối tựa mới mua trên ghế sofa của cô.

Anh hít một hơi thật sâu, tham lam tận hưởng hương thơm ngọt ngào thoang thoảng còn vương lại của cô.

Chiếc gối cũ đã bị vấy bẩn bởi chất dịch nhơ nhuốc của anh quá nhiều lần, dù giặt giũ cẩn thận đến đâu cũng chẳng thể cứu vãn.

Nó đã không còn lưu giữ được mùi hương của Hề Hề nữa.

Bùi Quan Ngọc mang theo hành lý đến đây. Anh quyết định sẽ tiếp tục "sống thử" với cô tại căn hộ này.

Nghĩ đến việc cô ưa sạch sẽ, Bùi Quan Ngọc còn cẩn thận đi tắm rửa đàng hoàng.

Trong phòng tắm của Hề Hề.

Nhìn thấy bộ đồ lót cô cởi ra sau buổi tập gym sáng nay, anh tiện tay giặt sạch rồi treo lên móc.

Kỹ năng giặt đồ lót của Bùi Quan Ngọc còn điêu luyện hơn cả nấu ăn.

Từ khi cô lừa anh lên giường, anh đã tự tay giặt đồ lót cho cô không biết bao nhiêu lần rồi.

Thực ra cơ thể Bùi Quan Ngọc đang c**ng c*ng đến phát đau. Thuốc anh uống trước khi đến đây đã chẳng còn tác dụng gì nữa.

Nhưng anh không thể phung phí thêm nữa. Anh muốn dành tất cả cho Hề Hề đêm nay.

Tắm xong, Bùi Quan Ngọc đứng trước gương, săm soi kỹ khuôn mặt mình. Để đẩy nhanh tiến độ dự án, anh đã thức trắng suốt ba tháng liền.

Trông anh lại già đi thêm ba tháng so với lần trước.

Bùi Quan Ngọc chằm chằm nhìn quầng thâm lộ rõ dưới mắt, sắc mặt sầm lại.

Anh với tay lấy đồ trang điểm trên bàn.

Nhưng ngay khi định thoa lên mặt, biểu cảm của anh bỗng trở nên vặn vẹo, rồi ném mạnh nó trở lại chỗ cũ.

Anh dựa vào cái gì mà phải dùng khuôn mặt này để mua vui cho cô, làm cái trò hèn mọn, rẻ tiền này chứ.

Bất kể anh đẹp hay xấu, Hề Hề bắt buộc phải ở bên cạnh anh.

Bùi Quan Ngọc thay chiếc sơ mi và thắt cà vạt đã chuẩn bị sẵn.

Ngẫm nghĩ một chút, anh khoác thêm chiếc áo gile màu xám đen bên ngoài, dù sao lát nữa cũng phải cởi ra hết, khá phiền phức.

Nhưng cái "đồ giả" mà Hề Hề từng ngoại tình cũng ăn mặc y hệt như thế này.

Lát nữa ân ái với cô trong bộ dạng này.

Anh sẽ cho cô chiêm ngưỡng thật kỹ, ai mới là "hàng thật giá thật".

Bùi Quan Ngọc tự rót cho mình một ly champagne tại phòng VIP của buổi dạ tiệc.

Chất men cay khiến đầu óc anh hơi choáng váng. Bước ra khỏi phòng tắm, anh bắt đầu mường tượng về khoảnh khắc trùng phùng tuyệt vời nhất.

Anh định nằm sẵn trên giường của Hề Hề.

Nhưng lại thôi.

Sợ cô bất thình lình thấy anh trên giường sẽ giật mình.

Thế là Bùi Quan Ngọc lại quay ra ngồi ở vị trí chính giữa ghế sofa.

Anh bật một bộ phim lên, vẫn là 《Cici》.

Anh cực kỳ ghét tất cả những bộ phim cô đóng sau này.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua.

Sự phấn khích tột độ khiến thần kinh anh căng như dây đàn, nhưng khi bộ phim đã chiếu được một nửa mà cô vẫn chưa về, Bùi Quan Ngọc bắt đầu nổi giận.

Cô đã đi đâu rồi.

Có phải lại đi lăng nhăng nữa không.

Sau này anh phải thiết lập giờ giới nghiêm cho cô, cấm cô về nhà sau chín giờ tối.

Bùi Quan Ngọc đăng nhập vào tài khoản vc.

Hề Hề đúng là người ngốc nghếch nhất thế gian.

Gõ xong câu [Về đến nhà rồi tôi sẽ cho em biết], anh ôm bụng cười sặc sụa.

Đáng thương thật đấy.

Nàng công chúa ngốc nghếch sắp sửa bị nuốt chửng từng miếng một rồi.

Thấy tin nhắn bất thình lình của Sina, Du Hề chớp chớp mắt đầy khó hiểu.

Sina lại giục cô về nước, ngay tối nay luôn.

Du Hề gặng hỏi xem có chuyện gì xảy ra, nhưng Sina cứ úp úp mở mở không chịu nói.

Du Hề đã lên xe.

Chỗ này gần khu đại học, cũng khá gần căn hộ của cô. Nên Cindy sẽ đưa cô về trước rồi mới đưa Thẩm Tích Nguyệt về.

Thẩm Tích Nguyệt cũng đã ngà ngà say.

Cô ấy mơ màng chớp mắt, lầm bầm: "Lạ thật, sao tửu lượng của tớ lại kém đi thế này."

Chẳng nói đâu xa, ngay cả người uống rượu thường xuyên như Du Hề cũng cảm thấy nồng độ rượu hôm nay có vẻ hơi cao.

Du Hề thuận miệng hỏi: "Còn ai tửu lượng kém nữa?"

Thẩm Tích Nguyệt lẩm bẩm: "Em họ tớ chứ ai, uống vài hớp là say bí tỉ. Vừa nãy còn đang làm trò điên khùng kìa."

Du Hề: "Làm trò điên khùng?"

Nhớ lại những lời Bùi Quan Ngọc nói lúc tối, Thẩm Tích Nguyệt lè lưỡi: "Điên lắm."

"Còn nói mớ, bảo cậu là bạn gái của nó cơ đấy. Đúng là nằm mơ giữa ban ngày."

Cô ấy cứ lải nhải không ngừng, hoàn toàn không hay biết Du Hề, người vừa nãy còn nhắm mắt dưỡng thần, giờ đã cứng đờ cả người, đột ngột mở trừng mắt.

Giọng cô run rẩy: "Cậu nói gì cơ?"

Thẩm Tích Nguyệt xua tay, thờ ơ đáp: "Bỏ đi, nó đang mơ mộng hão huyền ấy mà, ngày xưa lúc say còn nói cậu đang theo đuổi nó nữa cơ."

"Nghe cho vui thôi, kiểu fan cuồng không với tới được thần tượng nên sinh ra ảo tưởng..."

Cindy cho xe dừng lại, báo hiệu đã đến nhà Du Hề.

Đầu óc Du Hề rối bời như một mớ bòng bong.

Một dự cảm tồi tệ đến cùng cực ập đến, lần cuối cùng cô có cảm giác này là buổi sáng ngày lời cá cược bị phát hiện.

Du Hề bước vào thang máy.

Sina, người nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên gửi đến một tin nhắn rất dài.

Đúng lúc đồng hồ điểm đúng 0 giờ.

[Xin lỗi cậu, Hề Hề. Một ngày mới cuối cùng cũng đến, tôi muốn nói cho cậu biết toàn bộ sự thật.

Tôi là người được kẻ thù của cậu ở đại lục cài c*m v** để giám sát cậu. Căn nhà của tôi cũng là tiền hắn trả cho tôi. Hắn muốn mình tẩy não cậu, khuyên cậu về nước.

Tôi đúng là một kẻ hèn hạ, đê tiện. Nếu những điều tồi tệ nhất vẫn chưa xảy ra, hắn vẫn chưa tìm được cậu để trả thù.

Xin cậu hãy quay về Los Angeles ngay lập tức.]

Não bộ Du Hề nổ tung, trái tim như ngừng đập.

Hơi men trong người cô bay sạch sành sanh. Khoảnh khắc này giống như cơn ác mộng trong quá khứ ùa về, hai chân Du Hề nhũn ra, cô run rẩy chạy thục mạng về phía căn hộ, visa và hộ chiếu của cô đều để ở nhà.

Du Hề muốn bay về Los Angeles ngay lập tức.

Nhưng ngay cả trong giờ phút này, khi mọi bằng chứng đều hướng về một kết cục kinh hoàng nhất, sâu thẳm trong thâm tâm Du Hề vẫn còn le lói một tia hy vọng mỏng manh.

Cô vừa nheo mắt bấm mật khẩu mở cửa, vừa vội vàng lật giở đoạn tin nhắn với vc.

Nhỡ đâu.

Nhỡ đâu Mễ Nhu thực sự là bạn gái của anh thì sao.

Du Hề gửi tin nhắn: [Tôi về đến nhà rồi, anh thì sao, đã tra ra kết quả chưa?]

Cùng lúc đó, cánh cửa căn hộ sau hai lần bấm sai mật khẩu cuối cùng cũng được mở ra.

Bên trong tối om, chỉ có ánh đèn yếu ớt của thành phố hắt vào qua khung cửa kính sát đất.

Bùi Quan Ngọc ngồi chễm chệ ngay chính giữa chiếc ghế sô pha.

Khuôn mặt anh ẩn hiện trong bóng tối mờ ảo.

Bàn tay phải cầm chiếc điện thoại với màn hình đang sáng, tiếng thông báo tin nhắn Instagram vang lên rõ mồn một.

Anh liếc nhìn màn hình, rồi ngẩng lên nhìn khuôn mặt tái mét của Du Hề, nở một nụ cười ôn hòa: "Tra xong rồi, Hề Hề."

"Mễ Nhu là trí tuệ nhân tạo."

"Em về cũng đúng lúc lắm, Hề Hề."

"Tháng sau, hãy đến dự đám cưới của chúng ta nhé."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn