Đắm Chìm - Hòe Cố

Chương 41

Rèm cửa không được kéo kín, ánh nắng rọi qua lớp kính sát đất chiếu thẳng lên hàng chân mày đang nhíu lại vì kinh ngạc của Du Hề.

Cô lướt xem điện thoại, lướt qua bảng xếp hạng tìm kiếm cùng hộp thư tin nhắn cá nhân sắp nổ tung, rồi giật mình thon thót nhảy dựng lên khỏi giường.

Trần Tá Y nằm bên cạnh cũng đang mơ màng mở mắt ra.

Cô nàng thở dài thườn thượt: "Lại chuyện gì nữa đây?"

Tối hôm qua ôm rịt lấy Cassian không buông, trong miệng thì cứ lẩm bẩm về gã bạn trai cũ đáng hận nhất trần đời, lại còn làm nũng đòi làm hòa một cách vô cùng tội nghiệp, cái bộ dạng đó cô nàng chẳng buồn nói nữa.

Cassian tội nghiệp chẳng hiểu tiếng Trung, còn tưởng mình được tỏ tình, sung sướng đến mức thần hồn điên đảo, lúc ra về còn đâm sầm vào tường.

Du Hề xem đi xem lại mấy lần đoạn video do paparazzi quay được.

Cô đang làm cái gì thế này?

Cái trò gì đây?

Du Hề hít sâu một hơi, giơ màn hình điện thoại ra trước mặt Trần Tá Y: "Tao say thế này, sao mày không ngăn tao lại?"

Trần Tá Y cười khẩy.

Ngăn thế quái nào được, kéo mãi còn chẳng chịu buông kia kìa.

Trần Tá Y bắt chước lại cái giọng điệu nũng nịu của Du Hề, khiến gương mặt cô trắng bệch ngay lập tức chuyển sang đỏ bừng.

"Bùi Bùi, làm hòa nhé."

"Làm hòa làm hòa làm hòa đi mà."

"Làm hòa rồi thì ôm em đi."

"Không phải bảo hận lắm à? Không phải bảo cả đời không thèm nhìn mặt nhau nữa à?"

"Mày lại nổi cơn lụy tình rồi hả? Bài học đắt giá từ tình cũ vẫn chưa đủ à?"

Sắc mặt Du Hề từ đỏ chuyển sang trắng, cô ôm đầu chết lặng, gục mặt xuống giường.

"Vậy giờ mày tính sao?" Trần Tá Y hỏi.

Du Hề đã nhận được chỉ thị từ công ty quản lý.

Danh tiếng của Cassian hơn hẳn cô, hình tượng cũng tốt, thuộc kiểu "con ngoan trò giỏi" lớn lên trong vòng tay khán giả Mỹ, già trẻ gái trai đều thích, rất thích hợp để ghép đôi tạo nhiệt. Dù sao thì bất kể thật giả, cô cứ diễn cho giống thật là được.

Tối qua Cassian nhắn cho cô rất nhiều tin nhắn, sáng nay còn ân cần hỏi thăm tình trạng của cô.

Đầu óc Du Hề rối bời như mớ bòng bong, cô vò rối tung mái tóc. Nhìn tin tức leo top thịnh hành ở các khu vực, cô bực bội quẳng điện thoại sang một bên.

Trần Tá Y nhìn bộ dạng của cô: "Mày bực cái gì? Còn muốn quay lại với bạn trai cũ à?"

Du Hề phản ứng như mèo bị giẫm phải đuôi: "Không bao giờ!"

"Vậy mày có ghét Cassian không?"

Du Hề im lặng một lát, chầm chậm lắc đầu.

Ít nhất cho đến thời điểm hiện tại, anh ta cư xử rất lịch thiệp, chẳng có điểm nào khiến cô thấy chướng mắt.

"Thế thì cứ thử xem sao," Trần Tá Y vỗ vỗ vai cô, chỉ ra một hướng đi, "Hướng về phía trước mà sống."

Cô nàng lại làm động tác xoa xoa ngón cái và ngón trỏ: "Và cũng hướng về tiền mà sống nữa."

Chưa thấy tin nhắn trả lời, Cassian đã gọi điện tới.

Du Hề cầm điện thoại lên, chần chừ giây lát rồi mới bắt máy.

Cassian chào buổi sáng, giọng điệu kìm nén sự hưng phấn và kích động, hết hỏi đông lại hỏi tây quan tâm cô.

Du Hề vẫn đáp lại như thường. Những khoảnh khắc rung động vu vơ từng có lúc đóng phim chung, khi đối mặt với Cassian bằng xương bằng thịt, dường như bỗng chốc tan biến sạch sành sanh.

Cassian không hề che giấu mục đích của cuộc gọi, đi thẳng vào vấn đề: "Celia, thực ra tôi rất có cảm tình với chị, chị thấy tôi thế nào?"

Du Hề lật giở kịch bản, ghi chép lại.

Cũng thẳng thắn không che giấu ý định của bản thân: "Công ty quản lý bảo tôi tạo scandal tình ái với cậu."

Câu trả lời này có lẽ quá phũ phàng và sặc mùi tính toán, nhưng Du Hề không muốn đi vào vết xe đổ, lừa gạt tình cảm của người khác, nên đành nói rõ mục đích ngay từ đầu.

Đưa ra quyết định này, ngoài việc phối hợp với công ty, Du Hề cũng có những suy tính riêng.

Mối quan hệ với Bùi Quan Ngọc đã rơi vào ngõ cụt, cô không thể cứ để bản thân mắc kẹt trong đó mãi, phải tìm cách chặt đứt đoạn nghiệt duyên này.

Không chỉ vì bản thân cô, mà có lẽ cũng đúng như lời Bách Linh từng nói, điều này sẽ khiến Bùi Quan Ngọc triệt để buông bỏ, dù là yêu hay hận, để anh dần bắt đầu cuộc sống mới.

Xét cho cùng, Cassian chưa có hành động nào khiến cô phản cảm, là một ứng cử viên khá phù hợp.

Cassian khó hiểu hỏi lại: "Chỉ là tạo scandal thôi sao? Tối qua chị..."

"Tối qua tôi uống say, bị mộng du, chỉ là hiểu lầm thôi."

Dường như bị tổn thương, đầu dây bên kia chìm vào tĩnh lặng.

Nhưng Cassian đã nhanh chóng lấy lại tinh thần: "Không sao, đây cũng coi như là một cơ hội chị dành cho tôi đúng không?"

"Tôi sẵn sàng hợp tác với chị."

"Nếu chị lỡ thích tôi, chúng ta cũng có thể trở thành một cặp đôi thật sự mà." Anh ta nói với giọng điệu lạc quan và chân thành.

Du Hề sững sờ.

Ngoại trừ Bùi Quan Ngọc, cô chưa từng có mối quan hệ sâu đậm nào với người khác phái, đây là lần đầu tiên cô gặp một chàng trai có tính cách bình thường và lành mạnh đến vậy.

Chẳng trách giới truyền thông Mỹ luôn ưu ái gọi cậu là "The Golden Child", một kiểu bạch nguyệt quang thiếu niên trong lòng công chúng nước Mỹ.

Giọng Du Hề dịu xuống, cuối cùng cũng khẽ "ừ" một tiếng.

Mới sáng sớm, điện thoại của cô đã réo liên hồi.

Vừa mới cúp máy với Cassian, tiếng chuông điện thoại lại vang lên.

Du Hề đang rửa mặt trong nhà vệ sinh.

Điện thoại cứ réo lên hết lần này đến lần khác, làm Trần Tá Y không sao ngủ được, cô nàng cáu kỉnh hét lớn: "Mày mau ra nghe điện thoại đi! Không tao ném cái điện thoại của mày ra khỏi cửa đấy."

Du Hề đành ngậm nguyên chiếc bàn chải đánh răng, hối hả chạy ra cầm điện thoại.

Cuộc gọi đến liên tục và dồn dập, Du Hề cứ tưởng lại có chuyện gì xảy ra, ai dè người gọi lại là Sina.

Cô tò mò bấm nghe, hỏi xem có chuyện gì.

Sina vẫn còn đang mơ màng sau cơn say tối qua, cô ấy mới vừa tỉnh ngủ.

Điện thoại của cô ấy hết pin sập nguồn, vị chủ nhân bí ẩn ở nơi xa xôi không liên lạc được, thế mà thần thông quảng đại tới mức mò ra cả thông tin chủ nhà của cô ấy để gõ cửa.

Sina lạnh toát cả sống lưng.

Bên kia rốt cuộc là loại người gì, vừa u ám lại vừa mạng lưới dày đặc, thế này mà cũng tra ra được.

Sina nuốt nước bọt. Cuộc gọi này được kết nối hai đầu dây, đoạn đối thoại giữa cô ấy và Du Hề sẽ bị bên kia nghe rõ mồn một, đồng thời cô ấy cũng có thể nói chuyện trực tiếp với bên đó.

Cô ấy bắt đầu hối hận vì thói hám tiền của mình.

Bây giờ sống mà cứ như người tàng hình, lỡ ngày nào đó cô ấy không nghe lời, biết đâu đối phương sẽ trực tiếp phái người đến "xử" cô ấy cũng nên.

Sina cũng từng hỏi vị chủ nhân này, đã quan tâm, đã hận Du Hề đến thế, tại sao không tự mình đi theo dõi cô.

Giọng nói bên kia thậm chí còn được xử lý qua máy móc, mang theo sự lạnh lẽo và vô cảm của AI: "Những gì tôi có thể nghĩ ra, người khác cũng có thể nghĩ ra. Tôi không chắc điện thoại của cô ấy có bị cài đặt chương trình cảnh báo hay không."

"......"

Sina cảm thấy mình như bị cuốn vào một bộ phim điệp viên.

Cô ấy đành phải ngoan ngoãn làm một con rối: "Celia à, sáng dậy thấy tin tức, tôi bất ngờ quá, cô và Cassian..."

Du Hề nhổ bọt kem đánh răng trong miệng ra.

Mặc dù không thích bị tò mò về đời tư, nhưng với Sina, cô luôn có thêm phần bao dung và kiên nhẫn.

Du Hề đáp lại rất bài bản: "Chúng tôi đang trong giai đoạn tìm hiểu."

Giọng nói AI kia từ từ phát ra một tiếng cười lạnh.

Tim Sina thót lên tận cổ, nhưng vẫn phải tiếp tục thăm dò theo chỉ thị: "Vậy, vậy có nghĩa là, tin tức đó là sự thật..."

Du Hề ậm ừ "ừ" một tiếng.

Sina chuyển đường dây, chậm rãi nói: "Tôi hỏi xong rồi, được chưa."

Phía bên kia vang lên tiếng súng chói tai đến mức làm tê dại da đầu, kèm theo tiếng gió rít gào lạnh lẽo.

Sina trợn tròn mắt kinh ngạc. Trung Quốc chẳng phải là quốc gia cấm súng đạn sao?!

Tại khu săn bắn Bắc Thành, trên mặt đất la liệt xác thú rừng, mùi tanh tưởi của máu hòa lẫn mùi thuốc súng khét lẹt xộc thẳng vào mũi.

Bùi Quan Ngọc rủ mi, lại buông tiếng cười nhạt.

Cùng lúc đó, từ xa vang lên tiếng chân gãy của một con hươu sao bị trúng đạn, nó đang kéo lê cái chân sau tàn phế, chật vật lết đi trên mặt đất. Lồng ngực anh cuộn trào sự tàn bạo, mí mắt không buồn chớp, anh lại bóp cò, bắn thủng nốt chân sau còn lại của nó.

Cho đến khi con hươu sao đang cố trốn chạy ấy tuyệt vọng ngã gục xuống đất, từ cổ họng phát ra tiếng kêu bi thương, đau đớn tột cùng.

Ngoài tiếng súng, dường như còn có tiếng kêu thảm thiết của động vật.

Trái tim Sina đập liên hồi, toàn thân tê dại.

"Tiếp tục hỏi đi."

Cô ấy đành phải bấm bụng hỏi một câu ngớ ngẩn nhất: "Trên người Cassian không có mùi cơ thể sao?"

Du Hề nhớ lại, hình như cô đã từng than thở với Sina rằng đàn ông Tây thường có mùi rất khó chịu.

Nhưng Cassian là một người da trắng thuần chủng, ngày thường cơ thể anh ta luôn giữ được mùi hương tươi mát, chỉ thoang thoảng mùi nước hoa nhẹ nhàng.

Khi đóng những cảnh hành động đổ mồ hôi, mới có chút mùi thoang thoảng.

Hôm đó Du Hề đã khéo léo lùi lại một khoảng cách.

Nhưng những lời nhận xét mang tính công kích cá nhân thế này chắc chắn không thể nói ra ngoài, để lại nhược điểm, Du Hề hắng giọng: "Cũng tàm tạm."

Sina nuốt nước bọt: "Vậy cô thật sự thích anh ta sao?"

Trái tim cô ấy đập thình thịch, thầm cầu nguyện Du Hề đừng đưa ra câu trả lời khẳng định.

Sự kiên nhẫn của Du Hề dành cho Sina cũng chỉ có giới hạn. Cô tìm cớ thoái thác: "Tôi có việc bận rồi, lần sau gặp nói chuyện tiếp nhé."

Du Hề cuối cùng cũng cúp máy, Sina thở phào nhẹ nhõm.

Cô ấy muốn nghỉ việc! Cô ấy không làm nữa!

Sau khi hạ quyết tâm, Sina mới có can đảm nói với đầu dây bên kia: "Đó là tất cả những gì anh nghe được đấy, anh có hận cô ấy, có ghét cô ấy, có không muốn cô ấy sống tốt đến mức nào đi chăng nữa cũng vô ích thôi. Có hàng đống đàn ông đang mê mệt cô ấy kia kìa."

"Celia và Cassian rất xứng đôi, tôi chân thành chúc phúc cho họ."

"Sau này tôi cũng sẽ không làm việc cho anh nữa."

Cô ấy nói một hơi hết sạch những gì muốn nói, phía bên kia bỗng nhiên như phát điên, liên tiếp xả súng, tiếng nổ đinh tai nhức óc khiến tai cô ấy ù đi.

Giọng nói đã qua xử lý liên tục lặp đi lặp lại những âm tiết vô hồn khiến cô ấy rợn tóc gáy.

"Đi chết đi."

"Vậy thì bảo nó đi chết đi."

"Hề Hề ngoại tình... cũng đáng chết."

"Cô ấy phải bị trừng phạt, phải chết cùng tôi."

Đây là một gã tâm thần đích thực.

Sina sợ đến mức nổi hết da gà, vội vã cúp điện thoại, sau đó run rẩy chặn luôn số đối phương.

Cô ấy làm dấu thánh giá trong không khí.

Cầu nguyện Chúa che chở và bảo vệ, đồng thời thầm xin lỗi Du Hề trong lòng.

Phản bội.

Dối trá.

Ngoại tình.

Hề Hề đáng chết.

Dòng máu ấm nóng của con hươu sao vương đầy kẽ tay, Bùi Quan Ngọc cúi đầu, nhàn nhạt ra lệnh: "Chữa trị cho nó. Xong rồi nhốt lại."

"Không cho phép bất cứ kẻ nào lại gần nó."

Nghe nói Bùi Quan Ngọc có đợt nghỉ phép hàng tháng, Thẩm Tích Nguyệt nhắn tin cho anh mà không được, bèn gọi hỏi tài xế của anh xem anh đang ở đâu.

Lịch trình của Bùi Quan Ngọc, Đặng Nghiệp đương nhiên không thể tùy tiện tiết lộ.

Nhưng nghĩ đến việc cô ấy là người chị họ thân thiết nhất của anh, anh ta vẫn gửi địa chỉ, đặc biệt là dạo gần đây anh đang phát điên bất thường, rất cần một người đến để khuyên giải.

Nhìn thấy địa chỉ, Thẩm Tích Nguyệt sững sờ.

Cô ấy biết nơi này, đây là một khu chung cư cao cấp dành cho sinh viên gần trường học.

Nhưng Bùi Quan Ngọc sao lại ở một căn hộ nhỏ bé thế này?

Cô ấy mang theo sự nghi hoặc tìm đến nơi, trong túi xách là tấm thiệp hồng Giản Ương gửi cho Bùi Quan Ngọc, đúng vậy, loanh quanh luẩn quẩn một hồi, Giản Ương cuối cùng vẫn kết hôn với gã b**n th** Chu Ôn Dục đó, hôn lễ sẽ được tổ chức ở San Francisco vào tháng sau.

Chu Ôn Dục cũng nhiều lần đắc ý yêu cầu cô ấy đưa thiệp cưới cho Bùi Quan Ngọc, Thẩm Tích Nguyệt không thèm đoái hoài.

Nhưng lời mời thiện chí từ Giản Ương dành cho Bùi Quan Ngọc, Thẩm Tích Nguyệt không thể không chuyển lời.

Cô ấy gõ cửa mấy lần, nhìn ngó xung quanh, trong lòng lại một lần nữa dâng lên sự kinh ngạc tột độ.

Sao Bùi Quan Ngọc lại sống ở đây?

Gõ mãi không thấy ai mở cửa.

Thẩm Tích Nguyệt đành phải gọi với vào trong: "Em họ, có đó không? Chị tìm em có việc."

Hơn nửa năm nay, Bùi Quan Ngọc cứ đi đi về về giữa căn cứ và Viện nghiên cứu.

Lần gần nhất cô ấy gặp Bùi Quan Ngọc là vào dịp lễ cúng bái tổ tiên dịp Tết Nguyên Đán.

Lễ cúng tổ tiên năm nay, Bùi Khôn vì vấn đề xương khớp không tiện đi lại, đã nhường vị trí của mình cho Bùi Quan Ngọc.

Bùi Quan Ngọc năm nay mới hai mươi mốt tuổi, đã có thể ngồi ngang hàng với những bậc cha chú uy quyền, lớn hơn anh hàng chục tuổi trong gia tộc, quỳ hàng đầu để dâng hương.

Có tin đồn phong phanh rằng, cấp trên có vẻ không hài lòng với cách hành xử của Bùi Khôn và mấy người chú bác, nên muốn nâng đỡ Bùi Quan Ngọc lên nắm quyền.

Cái vị trí mà người khác phải mất chục năm mới với tới được, anh lại dễ như trở bàn tay, một bước lên mây.

Cái dự án lớn mà anh đang nắm trong tay, nhà họ Bùi cũng nhờ đó mà vớ bẫm.

Đợi đến khi dự án hoàn tất viên mãn, trong buổi lễ tuyên dương, quân hàm của Bùi Quan Ngọc chắc chắn sẽ còn thăng lên nữa.

Thẩm Tích Nguyệt cảm khái, sau này có việc gì, có lẽ cô ấy vẫn phải bám chặt lấy đùi cậu em họ này mới được.

Cuối cùng cửa cũng mở.

Nhưng người mà cô ấy nghĩ đáng lẽ ra đang có sự nghiệp thăng hoa, tiền đồ rực rỡ đến lóa mắt là Bùi Quan Ngọc, lại có sắc mặt tệ hại như người chết đã ba ngày.

Thẩm Tích Nguyệt giật mình: "Em sao thế này? Ốm à?"

Bùi Quan Ngọc không đáp lời.

Anh dường như không còn sức để đứng vững, loạng choạng quay người ngã xuống ghế sô pha, hai đầu gối khuỵu xuống, vùi cả khuôn mặt vào chiếc gối ôm.

Tử khí bao trùm, trên người anh chẳng có lấy nửa phần sinh khí của một người đang sống.

Nhưng phong cách của chiếc gối ôm đó lại hoàn toàn trái ngược với anh.

Một vầng trăng khuyết màu vàng tươi tắn.

Không chỉ chiếc gối ôm, mà phong cách trang trí của cả căn hộ cũng chẳng hề ăn nhập với anh, nó giống như căn phòng của một cô gái vậy.

Thẩm Tích Nguyệt bỗng nảy ra một suy đoán táo bạo, cô ấy hít sâu một hơi: "Trời đất ơi, em họ, em có bạn gái rồi à?"

"Đây sẽ không phải là nhà của cô gái đó chứ?"

Vừa nghĩ đến việc tên em họ cứ như người máy này cũng biết yêu, Thẩm Tích Nguyệt cảm thấy tam quan của mình như bị xới tung lên vậy.

"Em nói gì đi chứ." Thẩm Tích Nguyệt tò mò đến chết đi được, bước lại gần hỏi dồn, "Có phải em có bạn gái rồi không, nói chị nghe đi, chị hứa sẽ không nói cho ai biết đâu!"

Bùi Quan Ngọc nhấc mi mắt lên.

Đôi mắt anh tối đen như mực, nhưng cuối cùng vẫn buông một câu trả lời ngắn gọn: "Ừm."

"Ai thế!" Thẩm Tích Nguyệt kinh ngạc tột độ.

Ai mà lại có thể cưa đổ Bùi Quan Ngọc cơ chứ!

Từ trước đến nay chưa từng thấy anh mảy may rung động trước bất kỳ cô gái nào ngoài Du Hề, thế mà giờ anh lại thoát fan Du Hề luôn rồi.

Bùi Quan Ngọc nhắm mắt lại, không hé răng nữa.

Cái nết của anh là vậy, chuyện không muốn nói thì có cạy miệng cũng không hỏi ra được chữ nào.

Thẩm Tích Nguyệt đành phải đổi hướng khác: "Hai đứa quen nhau bao lâu rồi?"

"Lâu lắm rồi."

Thẩm Tích Nguyệt càng sốc hơn: "Thế bạn gái em đâu? Hôm nay không có nhà à?"

"Yêu xa."

"Hai đứa quen nhau kiểu gì thế?"

Bùi Quan Ngọc nhạt giọng: "Chị đến đây có việc gì."

Biết là sẽ chẳng moi thêm được thông tin gì nữa, Thẩm Tích Nguyệt tiếc nuối thở dài. Nhưng cô ấy cũng không quên mục đích chính, lục tìm trong túi xách tấm thiệp mời màu sắc sặc sỡ.

Tấm thiệp mời này cực kỳ rẻ tiền, mở ra còn có tin nhắn thoại của Chu Ôn Dục, rồi ảnh chibi của anh ta và Giản Ương còn nảy lên nữa chứ.

Cô ấy và Bùi Quan Ngọc, hai kẻ được xem là kỳ đà cản mũi trên con đường tình yêu của họ, vậy mà vẫn phải bất đắc dĩ nhận tấm thiệp mời này.

Thế nên Thẩm Tích Nguyệt không mở ra, chỉ ngượng ngùng hắng giọng: "Chuyện là."

"Đây là thiệp Ương Ương gửi cho em. Tháng sau chị ấy kết hôn rồi, tổ chức ở San Francisco."

Bầu không khí bỗng chốc tụt xuống âm độ.

Bùi Quan Ngọc gằn từng chữ qua kẽ răng, tràn ngập sát khí: "Bảo thằng Chu Ôn Dục đó đi chết đi."

Hiếm khi thấy anh hối hận chuyện gì, nhưng việc giúp đỡ Giản Ương có lẽ là một trong số đó.

Thẩm Tích Nguyệt giật nảy mình, đây là lần đầu tiên cô ấy nghe Bùi Quan Ngọc chửi thề.

Chửi xong, anh lại như bị rút cạn chút sức lực cuối cùng.

Hàng mi dài rủ xuống, gân xanh nổi cộm trên mu bàn tay, khuôn mặt vùi sâu vào chiếc gối ôm.

Từ góc độ của Thẩm Tích Nguyệt, cô ấy chỉ có thể nhìn thấy bả vai anh đang khẽ run lên.

Gì vậy trời?

Người ta kết hôn thì liên quan gì đến anh mà giận dữ thế.

Thẩm Tích Nguyệt ngượng ngùng dùng tấm thiệp quạt quạt gió cho đỡ nóng.

Không biết nói gì để phá vỡ sự im lặng, đành kiếm chuyện làm quà: "Tháng sau chị phải sang Mỹ dự đám cưới, nếu em không vui thì chị không mang kẹo hỉ về cho em nữa."

Cô ấy im lặng một lát.

"Thật ra chị cũng muốn đi gặp Hề Hề, giờ cậu ấy nổi tiếng lắm rồi, không biết có rủ cậu ấy quay video chung được không nữa."

Thế thì tài khoản của cô ấy lượt tương tác chắc chắn sẽ bay lên tận nóc.

"Dạo này bộ phim truyền hình Mỹ của cậu ấy hay cực kỳ, đẹp rụng rời luôn."

"Sau khi chia tay gã bạn trai cũ kia, cậu ấy đúng là phất lên như diều gặp gió. Bạn trai mới Cassian lại còn là nam thần tuổi thơ của chị nữa chứ, bây giờ bọn họ..."

Lời còn chưa dứt, từ trong cổ họng Bùi Quan Ngọc bỗng bật ra một tiếng nấc nghẹn ngào như tiếng r*n r* của một con thú nhỏ.

Sống lưng anh run rẩy bần bật, như thể không thở nổi, gân xanh trên cần cổ nổi hằn lên rõ rệt.

Thẩm Tích Nguyệt sững sờ, ngưng bặt.

Vì bình thường Bùi Quan Ngọc rất giỏi che giấu cảm xúc, nên mãi đến lúc này, cô ấy mới nhận ra nỗi bi thương tột cùng và sự đau khổ như dã thú bị nhốt trong lồng đang lan tràn khắp căn phòng.

Cô ấy nhìn chằm chằm vào gáy Bùi Quan Ngọc.

Cậu em họ luôn tỏ ra mạnh mẽ, lạnh lùng và khép kín này, không lẽ đang khóc sao?

Tại sao chứ? Thần tượng một thời có người yêu, anh tức phát khóc à?

Thẩm Tích Nguyệt bị suy đoán này làm cho hoảng hồn, định tiến lại gần xem thử.

Nhưng Bùi Quan Ngọc đã ngẩng mặt lên, ngoại trừ vành mắt đỏ hoe, ánh mắt anh lạnh lẽo và bình thản đến thấu xương, cứ như khoảnh khắc vừa rồi chỉ là ảo giác.

Anh ngồi thẳng người dậy, hỏi: "Tháng sau chị sang Mỹ dự đám cưới à?"

Thẩm Tích Nguyệt gật đầu: "Vừa nãy em sao vậy?"

Con ngươi Bùi Quan Ngọc khẽ động: "Cãi nhau với bạn gái, tâm trạng không được tốt."

Một câu trả lời hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.

Thẩm Tích Nguyệt thực sự không thể tưởng tượng nổi bộ dạng khi yêu của anh sẽ thế nào, chỉ đành chậm rãi "ồ" một tiếng.

"Cãi nhau chuyện gì? Chị có thể tư vấn cho em vài chiêu."

Nhưng Bùi Quan Ngọc lại hỏi ngược lại: "Chị định đi gặp Celia à?"

Thẩm Tích Nguyệt "ừ" một tiếng: "Mong là có thể tình cờ gặp cậu ấy ở sự kiện công khai nào đó."

"Em có thể tìm ra số điện thoại hiện tại của cô ta."

"Thế có ổn không." Thẩm Tích Nguyệt nhớ lại chuyện Du Hề hủy số điện thoại trước đây, chẳng phải là vì không muốn liên lạc với những người ở đại lục nữa sao.

Bùi Quan Ngọc từ từ nhếch mép cười: "Chị đã giúp cô ta nhiều như vậy, thế mà cô ta lại không chịu gặp chị, lương tâm bị chó tha rồi sao."

Sao lại chửi thề nữa rồi, Thẩm Tích Nguyệt nhìn anh chằm chằm.

"Đến lúc gặp được cô ta, gửi lời chào giúp em."

Thẩm Tích Nguyệt bĩu môi: "Em chẳng bảo đã thoát fan rồi sao..."

Bùi Quan Ngọc điềm nhiên đáp: "Bạn gái em muốn xin chữ ký của cô ta, phiền chị xin giúp một bản."

Thẩm Tích Nguyệt kinh ngạc nhìn anh.

Gãi đầu gãi tai tò mò không chịu nổi: "Dù em không nói là ai, thì ít nhất cũng miêu tả chút xíu xem cô gái đó trông như thế nào đi chứ."

Bùi Quan Ngọc: "Dịu dàng yên tĩnh, ngoan ngoãn nghe lời, đọc nhiều sách, lại còn có cả bằng tiến sĩ nữa."

"..."

Vậy thì hai người máy các người yêu nhau kiểu gì thế?

Thẩm Tích Nguyệt mang theo bụng đầy thắc mắc, bước ra khỏi căn hộ nhỏ bé dễ thương này.

Bùi Quan Ngọc vẫn thiếu lịch sự như thường lệ, không hề ra tiễn cô ấy.

Trước khi khép cửa lại, Thẩm Tích Nguyệt nhìn thấy anh rủ mắt xuống, dùng bật lửa châm lửa đốt tấm thiệp cưới, ánh lửa bập bùng chiếu rọi lên khuôn mặt anh, hắt ra những mảng tối tăm u ám.

Gần đây tin đồn hẹn hò của bọn họ lan truyền chóng mặt, vô số lời mời chụp quảng cáo, lên bìa tạp chí và phỏng vấn ập đến.

Hôm nay có một buổi chụp ảnh bìa tạp chí chung, Du Hề dậy từ rất sớm, nhưng trên đường đến tòa soạn tạp chí, cô lại nhận được một tin dữ.

Cassian bị tai nạn giao thông trên đường, hiện đang được cấp cứu tại bệnh viện. Anh ta bị gãy chân phải, cần ít nhất một tháng để hồi phục, toàn bộ lịch trình và sự kiện chung của hai người trong thời gian tới đều phải hủy bỏ.

Mí mắt phải của Du Hề giật liên hồi.

Cô lập tức liên hệ với người quản lý, điều chỉnh lại toàn bộ lịch trình sắp tới và chuẩn bị gia nhập đoàn phim mới. Sau 《Lời Nói Dối 1》, những tài nguyên cô có thể tiếp cận đã chất lượng hơn rất nhiều.

Chính những bước tiến vững chắc này đã mang lại cho cô cảm giác an tâm hơn. Du Hề xem xét kỹ lưỡng kịch bản, và vẫn không vội vàng nhận vai nữ chính mà chọn tham gia một dự án phim truyền hình có yếu tố dị năng lấy bối cảnh đô thị hiện đại, quy tụ nhiều diễn viên thực lực. Trong số bảy diễn viên chính, nhân vật của cô sở hữu dị năng điều khiển cấu trúc xương, chuyên đảm nhận những pha cận chiến.

Vì có nhiều cảnh hành động, nên để chuẩn bị cho vai diễn, Du Hề cần phải tăng cường cơ bắp. Sáng tập thể lực, chiều tham gia lớp diễn xuất.

Tan học, cô nhận được điện thoại từ Cassian. Giọng anh ta nghe có vẻ buồn bã: "Chị không đến thăm tôi chút nào cả."

"Tôi rất nhớ chị."

Du Hề hơi thẫn thờ trước câu nói "Tôi rất nhớ chị" của anh ta.

Cô khẽ thở dài, gạt bỏ những suy nghĩ thừa thãi trong đầu.

Dù sao cũng là bạn trai bạn gái tin đồn, để thể hiện sự chuyên nghiệp, Du Hề đáp lại: "Tôi vừa học xong, bây giờ tôi sẽ qua đó ngay."

Bùi Quan Ngọc ném mạnh chiếc tai nghe giám sát Cassian đi, các đốt ngón tay tì sâu xuống lớp đệm sô pha.

Cơ bắp trên người anh co rút từng hồi vì đau đớn, ngọn lửa ghen tuông hừng hực bùng cháy trong lồng ngực, mỗi nhịp thở đều như có hàng ngàn mũi kim đâm xuyên qua phổi.

Thằng khốn nạn lăng loàn.

Gãy chân vẫn còn chưa đủ.

Tên đó đáng chết.

Thế nhưng trên đường đi, Du Hề lại nhận được điện thoại của Cassian. Giọng anh ta căng thẳng như đang kìm nén sự hoảng loạn, lặp đi lặp lại mấy lần bảo cô không cần đến nữa.

Du Hề cũng không gặng hỏi lý do: "Vậy thì tôi về nhà nhé."

Cassian toát mồ hôi lạnh, nhìn chằm chằm vào những email nặc danh mang tính đe dọa liên tục gửi đến điện thoại.

Bên trong chứa đầy đủ địa chỉ nhà, nơi làm việc của bố mẹ anh ta, thậm chí cả danh tính cô bạn gái cũ giấu mặt cũng bị moi móc ra hết.

[Dơ bẩn thế này, còn không phải là trai tân, mà cũng dám tới gần Celia à.]

[Lần trước tao đã nhân nhượng chỉ đập gãy chân mày.]

[Lần thứ hai này mày tự chọn đi.]

Ý gì đây?

Cả người Cassian cứng đờ, một đám mây đen kinh hoàng bao trùm lấy anh ta.

Điện thoại đơ cứng không thể thao tác, dường như bị nhiễm virus, tự động nhảy ra một vòng quay may mắn với các bộ phận trên cơ thể, trông hệt như vòng quay tử thần.

Kim quay từ từ chậm lại, nhịp thở của anh ta cũng như ngừng đập, căng mắt nhìn kim chỉ thẳng vào ô [Khuôn mặt].

Trên màn hình điện thoại hiện lên dòng chữ lớn.

[Mày có biết khuôn mặt của mày chỉ là đồ nhái của tao không?]

(Lời tác giả: Mọi người đừng quên Bùi Bùi là một kẻ có tiêu chuẩn đạo đức cực thấp, một kẻ điên tình không phải dạng vừa đâu. Anh sẽ từng bước từng bước dụ dỗ Hề Hề quay về.)

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn