Đắm Chìm - Hòe Cố

Chương 36

Los Angeles tháng mười, nắng vẫn chan hòa.

Tình cha con xa cách đã lâu nay ùa về, daddy không còn ép cô dậy sớm làm việc nhà nông nữa, nhưng cũng chẳng thả cho cô ra phố tụ tập đàn đúm với bạn bè.

Ông chỉ thỉnh thoảng nhìn cô với vẻ mặt rầu rĩ, rồi buông tiếng thở dài thườn thượt.

Trong mắt ông chỉ toàn là vẻ đau buồn kiểu "xong rồi, cả đời này con bé sẽ làm kẻ thất học mất thôi".

Du Hề bĩu môi.

Sao ông không tự kiểm điểm lại mình đi, cô không thích đi học, hoàn toàn là do giống ông mà ra chứ đâu.

Daddy u sầu nhìn cô, đột nhiên thốt lên: "Con rút học bạ ở đại học A đi, rồi thi lại vào một trường đại học khác."

Du Hề lập tức phản bác: "Con không muốn đâu!"

Cô thực sự không hiểu nổi, daddy đi học thì lêu lổng, đi làm cũng vật vờ, vậy mà lại yêu cầu cao ở cô đến thế.

Đến đại học A cũng là do Du Hề tốn bao nhiêu công sức mới thi đỗ được.

Thậm chí còn phải "dùng mánh khóe", nhờ vc gửi ngân hàng đề thi, khoanh vùng trọng tâm, cô mới chật vật qua điểm chuẩn.

Bắt cô thi đại học lại, làm gì còn ai cam tâm tình nguyện làm bài tập, viết luận văn hộ cô nữa, học bài không kịp cũng chẳng thể viện cớ dời lịch thi được nữa.

Thế thì sống sao nổi?

"Sau khi về nước, chúng ta cùng thi đại học."

"Làm một cặp tình nhân học đường thực thụ."

Lời của Bùi Quan Ngọc chợt xẹt qua tâm trí cô.

Du Hề lắc mạnh đầu, cố gắng nhét hết những dòng suy nghĩ đang lan man quay trở lại.

Nhưng việc xóa bỏ những ký ức ở đại lục, cô làm thất bại thảm hại.

Giống như cái vali lúc nào cũng bừa bộn, nhồi nhét đến mức sắp nổ tung của cô, Du Hề luống cuống đè được góc này xuống thì góc kia lại bung ra.

Daddy hỏi: "Vậy con muốn làm gì?"

"Tuổi trẻ đẹp đẽ nhất, con định cứ thế sống vật vờ qua ngày sao?"

Trong lúc giằng co, Du Hề mím môi, nước mắt rưng rưng: "Nhưng daddy ơi, con không cam tâm!"

"Tại sao con không thể làm những việc mình muốn làm?"

"Tại sao con lại phải tự trừng phạt bản thân vì lỗi lầm của kẻ xấu?"

"Khi còn trẻ ba có tự do muốn làm gì thì làm, tại sao con lại không được?"

Bằng cấp của daddy đều là do gia đình bỏ tiền mua, trường ông từng học cũng chỉ là một trường đại học vô danh vớ vẩn nào đó ở Los Angeles.

Thời đi học, ông tình cờ quen biết Du Huyên - một cô gái tốt nghiệp trường danh giá trong nước, nhận học bổng toàn phần đến Đại học California du học, rồi bắt đầu theo đuổi bà nhiệt tình.

Nhờ khuôn mặt điển trai xuất chúng cùng những chiêu trò yêu đương lãng mạn, một cô gái ngoan hiền từ nhỏ như Du Huyên hoàn toàn không có sức kháng cự trước ông.

Thực tế, gia đình Du Huyên trọng nam khinh nữ, tính hiếu thắng của bà rất cao, từ nhỏ đã kìm nén một cỗ oán khí, quyết tâm muốn vươn lên làm người tài.

Du Huyên và một daddy bản tính lười nhác, sống không có kế hoạch hoàn toàn không hề hợp nhau.

Vốn dĩ kết cục chia tay ngay sau khi tốt nghiệp đã được định sẵn, nhưng vì Du Huyên mang thai ngoài ý muốn nên mọi thứ chệch khỏi quỹ đạo.

Du Huyên muốn phá thai, daddy không nỡ, khóc lóc ỉ ôi với bà suốt nhiều ngày trời.

Cuối cùng tình cảm chiến thắng lý trí, bọn họ cùng nhau về nước, kết hôn rồi sinh ra cô.

Du Hề cứ thế ra đời trong cuộc hôn nhân định sẵn là sai lầm này.

Về cuộc hôn nhân thất bại của daddy và Du Huyên, Du Hề không trách ai cả.

Mẹ có lẽ có lỗi, nhưng daddy cũng không hoàn toàn vô tội. Ông không thích nghi được với cuộc sống ở đại lục, cũng chẳng có chút trách nhiệm nào để gánh vác gia đình.

Cô chính là sự tồn tại sai lầm nhất sinh ra từ quyết định bồng bột của bọn họ.

"Daddy, cho con hai năm nhé, con muốn ra ngoài xông pha một phen."

Đôi mắt daddy xẹt qua tia buồn bã, ông đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu Du Hề.

Ông không nói gì, nhưng Du Hề biết, trong cuộc đàm phán này, cô đã thắng.

Giữa tháng mười, Du Hề xách hành lý chuyển đến trung tâm thành phố Los Angeles.

Tiền thuê nhà đắt đến mức khiến cô tặc lưỡi. Một căn hộ studio đơn, loại cơ bản nhất, cũng ngốn mất hai nghìn rưỡi đô la.

Căn hộ Du Hề thuê ở Bắc Kinh thực ra cũng không hề rẻ, nhưng quen tiêu tiền đô rồi, tiêu tiền nhân dân tệ dường như chẳng có cảm giác gì.

Thêm vào đó, sau khi yêu Bùi Quan Ngọc, chuyện ăn uống ngủ nghỉ đều được anh bao trọn gói.

Đến khi Du Hề phải tiêu tiền của chính mình, nhất là khi phải trả liền một lúc sáu tháng tiền nhà, cô đau lòng đến mức không sao tả xiết.

Du Hề hối hận rồi.

Lẽ ra cô nên vòi thêm của Bách Linh một khoản tiền, như vậy còn làm vững chắc thêm hình tượng người đàn bà hư hỏng ham hư vinh của mình.

Ngay hôm đó, sau khi dọn dẹp hành lý xong, Du Hề tựa vào cửa sổ ngắm nhìn cảnh đêm phồn hoa dưới lầu.

Trên màn hình quảng cáo khổng lồ đắt đỏ đối diện là một siêu sao Hollywood đang nổi đình nổi đám. Cô chống cằm, huyễn hoặc rằng vài năm nữa, hình ảnh quảng cáo của cô cũng sẽ xuất hiện ở đó.

Du Hề nở nụ cười mộng mơ.

Nào ngờ, hiện thực phũ phàng ngay lập tức giáng cho cô một cú tát lạnh buốt.

Khi Du Hề liên lạc với Weinberg, báo rằng mình đã về và sẵn sàng vào đoàn phim bất cứ lúc nào, Weinberg đã hẹn cô ra ngoài và báo một tin xấu.

"Celia, xin lỗi cô, dự án có lẽ không thể triển khai bình thường được nữa." Weinberg dang hai tay, sắc mặt xám xịt chán nản.

Tim Du Hề chìm nghỉm: "Tại sao ạ?"

Bộ phim Weinberg ra rạp hai tháng trước được đầu tư năm mươi triệu đô la, chiếu lâu như vậy mà doanh thu phòng vé còn chưa tới ba mươi triệu. Nhà đầu tư của bộ phim mới đang đắn đo, đã mấp mé bên bờ vực rút vốn.

Weinberg là một vị đạo diễn lớn có tiếng trong giới với tính khí kỳ quặc, phong cách độc nhất vô nhị.

Những năm đầu ông xuất thân từ xưởng làm phim hoạt hình, vì vậy ông không bao giờ mời những diễn viên có cát xê đắt đỏ.

Trong một bộ phim, diễn viên là phần ông đầu tư ít nhất, gần như toàn bộ kinh phí ông đều đổ vào kỹ xảo và khâu quay phim.

Tính cách ỷ tài khinh người cùng bản tính quái gở của ông cũng rất dễ đắc tội người khác.

Lúc doanh thu phòng vé tốt, ông từng từ chối không ít ngôi sao lưu lượng lớn cùng các công ty quản lý, nhưng giới tư bản vẫn sẵn lòng rót tiền cho tài năng của ông.

Ngược lại, một khi phòng vé ế ẩm, tư bản cũng sẽ lập tức trở mặt không chút lưu tình.

Du Hề nghe xong, cái hơi sức chống đỡ để cô kiên quyết về nước dường như bỗng chốc tan biến, toàn thân rã rời không chút sức lực.

Tâm trạng Du Hề cực kỳ tồi tệ. Cô hẹn nhóm bạn, muốn cùng họ đến quán bar ca hát đánh đàn guitar.

Trần Tá Y nói họ đang tập luyện cho vũ hội Halloween của trường, bảo cô qua làm giám khảo.

Họ đang... tập luyện sao?

Hình như đúng là có chuyện đó.

Ngày Du Hề vừa về nước, cô có nghe Trần Tá Y nhắc đến vũ hội Halloween, nhưng vì bị daddy gọi về nhà nên cô không thể tham gia tập luyện cùng họ.

Lúc Du Hề đến nơi, họ đang hát đến đoạn cao trào. Cô cũng lần đầu tiên nhìn thấy tay guitar mới gia nhập ban nhạc, Sina.

Cô ấy cười rạng rỡ, ngón đàn điêu luyện, phối hợp với cả nhóm cực kỳ ăn ý. Thậm chí... kỹ thuật còn giỏi hơn cả cô.

Kết thúc bài hát, Du Hề ngẩn ngơ vỗ tay cho họ.

"Thế nào Hề Hề?" Trần Tá Y đặt micro xuống, nhảy khỏi sân khấu, phấn khích hỏi cô.

Ánh mắt Du Hề dừng lại trên người Sina đang xách đàn guitar đi tới, cô rủ mắt nói: "Hay lắm, rất tuyệt."

Ánh mắt Sina cứ dán chặt lấy Du Hề.

Cô ấy vốn là một tay guitar thất nghiệp. Vài tháng trước, một tài khoản ẩn danh từ nước ngoài đã dùng mức lương hậu hĩnh thuê cô ấy tham gia vào ban nhạc sinh viên non nớt này, với yêu cầu là thay thế tay guitar cũ.

Sina không thích làm người thay thế kiểu này, nhưng ngặt nỗi đối phương trả quá nhiều tiền. Cô  ấy đã sắp cạn kiệt tài chính, không thể thất nghiệp thêm nữa.

"Celia," Cô ấy mỉm cười kéo tay thiếu nữ, "Lại đây hòa tấu cùng bọn tôi đi!"

Du Hề bị kéo lên sân khấu, nhưng đã lâu rồi cô không đánh guitar, bài hát này cô cũng chẳng rành, Du Hề hoàn toàn không theo kịp nhịp độ.

Cuối cùng, cô cau mày nói với nhóm bạn: "Hôm nay trạng thái của tao không tốt lắm, tao về trước đây."

Trần Tá Y nắm lấy tay cô: "Hề Hề, tao về cùng mày."

Phía sau có người cười lớn: "Zoe, mày quên tối nay còn phải thi lại à?"

Trần Tá Y biến sắc.

Du Hề lắc đầu, giọng tự nhiên: "Yên tâm đi, tao chỉ đến tháng nên hơi mệt thôi."

Du Hề một mình trở về căn hộ.

Los Angeles tháng mười, chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm rất lớn. Du Hề mặc quần short, đôi chân để trần cứ như bị gió lạnh thổi thấu vào tận xương tủy, mang theo cái rét buốt giá.

Cô tự pha một ly rượu trong căn hộ, nhìn màn hình lớn đối diện.

Gia đình.

Sự nghiệp.

Người hâm mộ.

Bạn bè.

Dường như thực sự chẳng có ai cần đến cô.

Du Hề không sao diễn tả được cảm giác lúc này.

Nó giống như việc cô đã cố sống cố chết, vỡ đầu chảy máu để thoát khỏi chiếc lồng giam của Bùi Quan Ngọc, tự cho rằng mình đang làm một điều gì đó vô cùng vĩ đại. Nhưng khi thực sự xông ra ngoài, thế giới bên ngoài lại trống rỗng chẳng có gì.

Còn cô cũng chẳng là cái thá gì cả.

Du Hề ngửa cổ nốc cạn ly rượu.

Cảm xúc này không có bến đỗ, cũng chẳng có chỗ nào để trút giận, cô chỉ đành đổ dồn oán hận sang người khác, và Bùi Quan Ngọc chính là ứng cử viên sáng giá nhất.

Tất cả là tại anh.

Đều tại cái miệng quạ đen của anh!

Tại sao lại rủa cô như vậy! Bây giờ thì chuyện xấu nào cũng ứng nghiệm rồi!

Du Hề nghĩ chắc mình uống say rồi.

Nên mới online Instagram, bốc đồng đăng một meme bắn súng vào mặt người yêu cũ.

[Tôi hận hận hận hận anh muốn chết! Vĩnh viễn vĩnh viễn đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa!]

Nhưng bài đăng này vẫn bặt vô âm tín.

Cô thẫn thờ, hình như vc cũng đã rất lâu rồi không xuất hiện.

Bùi Quan Ngọc tắt màn hình điện thoại, gân xanh nổi cộm trên mu bàn tay.

Chiếc xe Jeep quân dụng đậu ở vùng Tây Bắc, một khu hoang mạc ngập tràn cát vàng, bán kính hàng trăm kilomet không bóng người, cũng là khu thử nghiệm lô tên lửa tầm trung và tầm ngắn mới.

"Kỹ sư Bùi, chào mừng anh đến chỉ đạo. Vài năm tới điều kiện ở đây khá khắc nghiệt, có chỗ nào chưa chu toàn mong anh lượng thứ." Cậu Lâm phụ trách đón tiếp len lén nhìn vị thiếu niên thiên tài thân phận cao quý trong lời đồn này thêm mấy lần.

Ngũ quan thanh tú sắc nét, làn da trong vắt như ngọc, dù đứng giữa bãi cát vàng hoang vu, trên người anh vẫn toát lên một luồng khí chất quý tộc bẩm sinh.

Bùi Quan Ngọc nộp lại thiết bị liên lạc, bước vào khu ký túc xá vuông vức, có thể gọi là vô cùng tồi tàn.

Ánh mắt anh nhạt nhẽo nhìn ra bên ngoài.

Phóng tầm mắt đi, bầu trời mênh mông vô tận, cát vàng trải dài, lính gác canh phòng lớp lớp.

Từ một cái lồng giam này chuyển sang một cái lồng giam khác.

Anh rủ mi.

Không thể khống chế được mà suy đoán xem cô đang làm gì, sao lại đột nhiên đăng Instagram nói hận anh.

Đang vui mừng hớn hở ca hát với đám bạn bè hồ bằng cẩu hữu.

Hay là đang ở trong quán bar bị vô vàn ánh mắt bẩn thỉu thèm khát nhòm ngó.

Hoặc cũng có thể đã dễ dàng bị mấy thứ lăng nhăng quyến rũ mất rồi.

Xét cho cùng, cô cũng từng dễ dàng đến trêu chọc anh như thế cơ mà.

Nếu cô đã tìm người khác.

Nếu đã thích người khác.

Có phải vì thích người khác rồi, nên mới đột nhiên hận anh không.

Cô dám.

Sự bất an và nỗi đau khổ bùng nổ, tuôn trào trong không gian khép kín và sự đè nén trầm mặc.

Khí huyết trong lồng ngực Bùi Quan Ngọc trào lên, vị tanh tưởi mắc nghẹn nơi cuống họng, anh bước nhanh về phía trước.

Quỳ gối xuống, mở chiếc vali chứa đầy những món goods ra.

Cầm lấy một tấm bìa màu, vẻ mặt vô cảm dùng kéo rạch từng nhát, rạch nát dòng chữ "Mãi mãi tự do vui vẻ" mà cô đã viết cho anh.

Là cô đã một cước đá anh trở lại vũng bùn lầy không thấy ánh mặt trời này.

Mũi kéo dừng lại trước gò má xinh đẹp của thiếu nữ, mới chỉ vừa vạch một đường mỏng, ngón tay anh đã mất kiểm soát mà khựng lại.

"Tí tách".

Một giọt nước rơi trúng vào mắt cô trên tấm bìa.

Bùi Quan Ngọc đột ngột gục đầu xuống, ngón tay cuộn lại, mũi kéo cứa rách đầu ngón tay, nỗi đau thể xác râm ran mới có thể giúp anh giữ được sự tỉnh táo.

Hận.

Sao cô dám hận anh.

Anh mới là người hận cô đến chết đi được.

Tuy bộ phim tiếp theo của Weinberg vẫn chưa có tung tích, nhưng ông đã giới thiệu cho cô những cơ hội thử vai khác.

Là một bộ phim kinh dị giật gân có kinh phí rất thấp do học trò cũ của Weinberg làm đạo diễn.

"Kinh phí đầu tư không nhiều, thù lao có lẽ cũng không cao." Weinberg hỏi cô có đồng ý hay không.

Người từng là Bá Nhạc nâng đỡ cô, hiện tại bản thân cũng đang đối mặt với thời kỳ chạm đáy của sự nghiệp, vậy mà vẫn sẵn sàng kéo cô thêm một đoạn đường.

Du Hề vốn đang đầu tắt mặt tối ở nhà gửi CV, tìm đoàn phim, nên chẳng thèm suy nghĩ mà đồng ý ngay lập tức.

Vị học trò này của Weinberg tên là Luis, từng quay vài bộ phim kinh dị kinh phí thấp, vì gu khá dị, thiên về thể loại kinh dị tín ngưỡng dân gian phức tạp và cân não, nên giữa một Hollywood chuộng k*ch th*ch thị giác, phim thương mại chất thành đống, phim của anh ta mãi vẫn chưa gây được tiếng vang gì.

Du Hề nhận được đoạn kịch bản thử vai do Luis gửi tới.

Đây là phân đoạn trốn chạy sinh tử ở hành lang trong đoạn cao trào của phim.

Đằng sau là một tên ác ma ăn thịt người mang mặt nạ b**n th**.

Nữ chính cắm đầu chạy phía trước, hai bên dãy hành lang thiết kế theo hình chữ "Hồi" có rất nhiều cánh cửa, từ trong cửa sẽ thình lình thò ra những bàn tay nhợt nhạt.

Là để đẩy cô một cái.

Hay là định kéo cô vào trong?

Du Hề mới chỉ đọc kịch bản thôi mà đã cảm thấy rợn tóc gáy vì sợ hãi.

Luis là một người đàn ông kiệm lời và vô cùng nghiêm túc. Khi Du Hề đến đúng giờ tại phim trường đã được dàn cảnh thực tế, anh ta cũng chẳng hề bộc lộ sự phấn khích khi nhìn thấy người đẹp, mà trực tiếp ra hiệu có thể bắt đầu thử vai.

Du Hề bị dẫn vào một hành lang trắng bệch không nhìn rõ lối ra.

Luis ngồi sau màn hình monitor, đếm ngược ba hai một.

Khoảnh khắc ấy, trái tim Du Hề như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, đập loạn nhịp.

Cô bắt đầu bỏ chạy.

Nam diễn viên cao to vạm vỡ đeo mặt nạ đã chuẩn bị sẵn ở phía sau cũng thở hồng hộc bám gót theo sau.

Nơi cuống họng phát ra tiếng cười quái gở đặc trưng của bọn ác ma ăn thịt người.

Trong tầm nhìn lờ mờ và hỗn loạn, cánh cửa hai bên phòng khẽ mở ra, để lộ những bàn tay nhợt nhạt chẳng biết là địch hay bạn.

......

"Cắt."

Biểu cảm của Luis rất điềm tĩnh, anh ta chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình, bảo cô về nhà đợi tin.

Nhịp tim Du Hề vẫn chưa bình ổn trở lại, sắc mặt cũng trắng bệch.

Cô cảm ơn rồi thẫn thờ về lại căn hộ.

Ngồi trên giường, Du Hề phát hiện đôi chân mình vậy mà vẫn đang run rẩy trong vô thức, cái lạnh lẽo trên sống lưng cũng từng đợt từng đợt dâng trào.

Du Hề đột nhiên phi vào nhà vệ sinh, chúi đầu vào bồn cầu nôn thốc nôn tháo.

Đêm hôm đó, cô lại gặp phải cơn ác mộng kia.

Nhưng lần này, nó rõ nét và dai dẳng hơn bất kỳ lần nào trước đó.

Trong mơ, cô thiếu nữ mười bốn tuổi đang cắm đầu chạy dọc hành lang, đằng sau là tiếng la hét quái gở của mấy gã đàn ông.

Chẳng vội vã, cứ thong dong trêu đùa cô như mèo vờn chuột.

Bọn chúng cười hô hố cá cược với nhau xem, ai bắt được cô trước, kẻ đó sẽ được nếm thử cô đầu tiên.

"Nhanh lên, Cici, trốn kỹ vào."

"Chú tới đây."

Du Hề run lẩy bẩy ôm chặt lấy đôi chân, trốn trong một căn phòng tối dọc hành lang.

Qua khe hở dưới cánh cửa hắt ánh sáng vào, cô nhìn những đôi giày da đi qua đi lại.

"Công chúa Cici đang ở đâu vậy ta?"

"Chú không tìm thấy cháu rồi."

Tim cô đập như đánh trống, căng thẳng sợ hãi đến mức muốn buồn nôn.

Nhìn tiếng bước chân dường như đã xa dần, cô còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, cánh cửa đã đột ngột bị đẩy mạnh.

Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy nụ cười tởm lợm của gã đàn ông.

"Ồ ~ Chú tóm được cháu rồi nhé."

......

"Luis nói cậu ta rất hài lòng với màn thể hiện của cô," Weinberg vui vẻ gọi điện cho cô, giọng điệu đầy vẻ tán thưởng, "Celia, tôi cũng đã xem đoạn diễn xuất đó của cô rồi, rất tuyệt, cô tiến bộ rất nhiều, quả thực có thiên phú đóng phim kinh dị."

"Tuy thù lao không cao, nhưng tôi đã đọc kịch bản rồi, rất xuất sắc. Diễn viên giỏi không kén kịch bản, cô có muốn gia nhập đoàn không?"

Du Hề nhìn khuôn mặt trắng bệch như ma, hốc mắt đỏ hoe của mình trong gương.

"Cháu..." Cô khàn giọng.

Cháu có thể sẽ ngày nào cũng gặp ác mộng mất.

Nhưng lời từ chối lại không sao thốt ra khỏi miệng.

Bởi vì Du Hề cũng chẳng còn lối thoát nào khác. Tầng lớp giải trí ở Hollywood còn thâm căn cố đế và khép kín hơn cả đại lục, cô không có bất kỳ công ty quản lý nào, cũng chẳng có chút mối quan hệ nào ngoại trừ Weinberg, lại chẳng phải người tốt nghiệp từ trường lớp bài bản, đây là cơ hội duy nhất của cô.

Du Hề nuốt hết mọi sự do dự vào bụng, đáp: "Cháu muốn thử xem sao."

Khi đường phố rực rỡ đèn hoa, những ca khúc Giáng sinh quen thuộc lại vang lên, Du Hề mới giật mình nhận ra, lễ Giáng sinh sắp đến rồi.

Nhóm bạn hẹn cô đi chơi đêm Giáng sinh. Việc quay phim của Du Hề cũng được nghỉ lễ vài ngày, cô liền nhận lời.

Trần Tá Y đã đến căn hộ của cô từ sớm, bảo muốn cùng cô trang điểm.

Từ lúc Du Hề vào đoàn làm phim, bọn họ đã rất lâu không gặp nhau, ngay cả chuyện trò cũng thưa thớt dần, bởi vì lịch quay của Du Hề kết thúc rất muộn.

Trần Tá Y gọi điện cho cô, cô cũng luôn trong trạng thái lờ đờ thẫn thờ. Hỏi cô bị làm sao, Du Hề cũng chỉ chậm chạp đáp: "Chắc là do mệt quá thôi."

Trần Tá Y hỏi Du Hề rốt cuộc kiếm được bao nhiêu tiền mà phải liều mạng thế này.

Con số Du Hề nói ra khiến cô nàng đảo mắt muốn bay lên trời: "Đoàn làm phim nghèo kiết xác nào mà lại dám mời Ảnh hậu tương lai của chúng ta vậy!?"

Du Hề phì cười.

Trước đây Trần Tá Y cũng từng nhiều lần bàn bạc với cô, thắc mắc tại sao cô vẫn cứ muốn đóng phim. Chiều cao và số tiền cô kiếm được từ hồi bé đã là một sự tồn tại mà người bình thường cả đời này cũng chẳng thể với tới được rồi.

Khi ấy Du Hề suy nghĩ rất lâu, mới cho cô nàng một câu trả lời mang đậm tính ngạo kiều.

"Bởi vì tao thích cảm giác làm trung tâm vũ trụ, được muôn vàn người yêu mến chứ sao."

Trần Tá Y bấm chuông cửa hồi lâu, cửa mới được mở.

Cô nàng vừa định càu nhàu thì lại bị bộ dạng của Du Hề làm cho giật mình kinh hãi.

Xinh thì vẫn xinh. Nhưng thiếu nữ đã gầy đến mức hốc hác, đôi gò má vốn căng mịn ngập tràn collagen giờ gần như hóp lại, kết hợp cùng đôi môi nhợt nhạt và quầng thâm mắt dày cộp, trông vô cùng tiều tụy ốm yếu.

Trần Tá Y sợ bay cả hồn, lao tới túm lấy cô: "Hề Hề, mày làm sao thế này? Chỉ đóng phim thôi mà, mày bán mạng đấy à?"

Du Hề xoa xoa mắt: "Có gì đâu, tao vẫn ổn mà."

Chỉ là từ hồi bắt đầu đóng bộ phim này, ngày nào cũng gặp ác mộng.

Hơi ăn không vào.

Lại hơi mất ngủ.

Thế nhưng Luis lại rất kích động, anh ta cực kỳ hài lòng với trạng thái hiện tại của cô, khen ngợi diễn xuất của cô đã đến mức xuất thần nhập hóa, cô và nữ chính đã hòa làm một, đều đang trong trạng thái kinh hoàng tột độ, thần hồn nát thần tính.

Ánh mắt đầy lo lắng của Trần Tá Y cứ dán chặt lên mặt cô: "Hề Hề, tao thấy tình trạng của mày thực sự không ổn chút nào."

Du Hề vỗ vai cô bạn an ủi, nhếch mép cười: "Sắp quay xong rồi, rồi sẽ ổn thôi."

Bữa tiệc đêm Giáng sinh được tổ chức tại nhà tay trống Milo của họ.

Trên bàn bày biện những món ăn thịnh soạn, dưới ánh nến lung linh, không khí lãng mạn và ấm cúng vô cùng.

Sina cũng có mặt, nhìn thấy Du Hề sau hai tháng không gặp, cô ấy hơi sững người.

So với một cô gái rạng rỡ chói lóa, đẹp ma mị như nữ thần biển Siren trước đây, người trước mắt lúc này chỉ mang dáng vẻ gầy gò yếu ớt và tiều tụy.

Cái tài khoản nước ngoài kia, từ hai tháng trước đã đổi công việc của cô ấy thành báo cáo tình hình của Du Hề.

Sina không quen làm cái trò theo dõi tọc mạch này nên đã từ chối.

Đối phương liền trả mức lương gấp ba lần.

Sina hỏi hắn ta tại sao cứ phải theo dõi Du Hề.

[Tôi hận cô ta, tôi muốn cô ta sống không tốt.]

Thật u ám.

Nhưng Sina lại không thể chê tiền được. Cũng may hai tháng qua cô ấy không hề chạm mặt Du Hề, số tiền lương gấp ba kia cầm vô cùng nhẹ nhàng thoải mái.

Sina bắt đầu thực hiện "công việc" đầu tiên trong suốt hai tháng qua: [Trông cô ấy rất tệ, gầy đi rất nhiều, chắc là bị bệnh rồi]

Sina lại liếc nhìn Du Hề.

Cô vừa ăn một miếng thịt bò, nhưng ngay lập tức bưng miệng, có vẻ như đang nôn khan khe khẽ.

[Có lẽ là mắc chứng biếng ăn rồi]

[Yên tâm đi, cô ấy sống không tốt chút nào]

Thế này đã vừa lòng chưa?

Từ lúc bắt đầu quay phim, Du Hề chưa có bữa nào ăn uống tử tế.

Cô đã đến xin ý kiến của bác sĩ tâm lý cũ tên Madeleine. Madeleine nói dạ dày là một cơ quan chịu ảnh hưởng bởi cảm xúc, vì lịch quay quá căng thẳng, lo âu, cộng thêm nỗi sợ hãi từ những cơn ác mộng nên cô mới không ăn nổi.

"Tôi khuyên cô nên dừng việc quay phim lại ngay lập tức."

Du Hề nói bản thân cô có nhịp độ làm việc riêng, rồi cúp máy.

Đến cuối bữa tiệc, bọn họ đem nhạc cụ ra, chuẩn bị ca hát.

Trần Tá Y bảo cô lên chơi đàn cùng mọi người, Du Hề xua xua tay: "Tao hơi mệt."

Hơn nữa kỹ thuật của Sina vốn giỏi hơn cô.

Du Hề chống cằm, lắng nghe giọng hát của mọi người, đắm chìm trong bầu không khí nhộn nhịp mà cô từng yêu thích nhất, đám mây mù của những cơn ác mộng liên miên dường như cũng tan đi phần nào.

Điện thoại cô khẽ rung lên.

Không ngờ lại là Instagram đã lâu không có thông báo mới.

Cái tài khoản này ngoại trừ vc ra thì chẳng còn ai khác.

vc: [Giáng sinh an lành.]

Lần nói chuyện cuối cùng của họ, vậy mà lại là lần ở sân bay đó. Dẫu chưa đến nửa năm trôi qua, nhưng cảm giác đã tựa như cách một đời người.

Du Hề nhắn lại: [Cảm ơn, anh cũng vui vẻ nhé]

Cô nhẩm tính thời gian, hiện tại ở đại lục chắc hẳn đang là khoảng bốn rưỡi sáng.

[Sao muộn thế này mà anh chưa ngủ?]

Đã chuyển sang giờ mùa đông, trái ngược với thời tiết ấm áp ở Los Angeles, vùng hoang mạc cát vàng Tây Bắc đang trong tiết trời giá rét buốt xương, tiếng gió rít gào, từng luồng gió lạnh thấu sương thi nhau thổi thốc vào.

"Dừng lại một lát đi."

Phía trước là chốt canh gác vũ trang, vào căn cứ rồi thiết bị liên lạc cũng phải nộp lại.

Chiếc xe Jeep dừng lại giữa vùng hoang mạc.

Lái xe cất lời: "Kỹ sư Bùi, thời tiết khắc nghiệt lắm, đỗ bên ngoài lâu sẽ rất nguy hiểm."

Bọn họ di chuyển từ Bắc Kinh tới, ai ngờ dọc đường lại gặp bão cát, nên mới bị chậm trễ đến tận giờ.

Tín hiệu điện thoại gần như không có.

Bùi Quan Ngọc lặng lẽ rủ mi, đầu ngón tay trắng bệch bịt kín miệng, trong lồng ngực kìm nén tiếng ho khù khụ.

Rời xa anh rồi, cô cũng chẳng sống tốt đẹp gì.

Đến việc chăm sóc bản thân cũng không xong.

Anh thật sự hận cô chết mất.

Chạm nhẹ lên màn hình, một dòng tin nhắn lặp lại được gửi đi vô số lần. Ngón tay vuốt mạnh trên mặt kính, nhưng bất luận thế nào cũng không thể gửi đi nổi dù chỉ là một tin.

Gió cát ngày càng dữ dội, người lái xe nói nhỏ: "Kỹ sư Bùi, chúng ta thật sự phải đi rồi."

"Đi thôi." Anh nhắm mắt lại.

Điện thoại đột nhiên rung lên liên tục.

Du Hề nhìn thấy phía bên kia dường như tín hiệu rất kém, bỗng dưng báo tới tấp rất nhiều dòng tin nhắn.

[Nhớ ăn uống đàng hoàng đấy.]

[Nhớ ăn uống đàng hoàng đấy.]

[Nhớ ăn uống đàng hoàng đấy.]

...

[Nhớ ăn uống đàng hoàng đấy.]

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn