Đắm Chìm - Hòe Cố

Chương 34

Lại một lần nữa chạm phải ánh mắt của Bùi Quan Ngọc.

Du Hề cứ ngỡ bản thân sẽ hoảng hốt, chột dạ, né tránh, hệt như cái cách cô luôn trốn chạy khỏi những vấn đề hóc búa trước kia.

Nhưng thực tế, khoảnh khắc những lời đó thốt ra khỏi miệng, áp lực tựa sấm sét ngàn cân, mây đen vần vũ đè nặng trên vai và đỉnh đầu cô bỗng chốc tan biến sạch.

Cơ bắp cô thả lỏng. Du Hề lặng lẽ nhìn anh thêm một lần nữa. Khi câu "Cứ thế đi" mắc kẹt nơi cuống họng, sắp sửa được thốt ra như một lời kết cuối cùng.

Khóe môi Bùi Quan Ngọc giật giật như một con rối gỗ, anh nghiêng đầu, khẽ mỉm cười với cô. Đôi mắt anh đỏ quạch, nở một nụ cười vừa u ám lại vừa mị hoặc.

Trái tim Du Hề giật thót, một dự cảm chẳng lành ập đến.

Chỉ thấy Bùi Quan Ngọc nghiêng người, rành rọt từng chữ, điềm tĩnh nói với vị "Cục trưởng Phùng" kia: "Ông đến thật đúng lúc."

"Đến muộn một bước nữa thôi, tôi đã cùng bạn gái xuất cảnh rồi."

"Tôi xin khai nhận, bạn gái tôi Du Hề, quốc tịch Mỹ, là đồng phạm của tôi."

"Cục trưởng Phùng, tôi xin phép được đưa cô ấy cùng về phối hợp điều tra."

Đầu óc Du Hề "ong" lên một tiếng, cô không thể tin nổi ngẩng phắt đầu lên.

Bùi Quan Ngọc đang cười rạng rỡ với cô, dang rộng hai tay: "Lại đây nào, Hề Hề."

"Cả hai chúng ta đều không thoát được đâu."
Toàn thân Du Hề run rẩy, cô nhớ lại sự điên cuồng lúc nào cũng treo trên cửa miệng của anh: "Nhốt cùng nhau", "Chết cùng nhau".

Cái tên điên Bùi Quan Ngọc này!

Tên điên!

Bị gán tội danh nghiêm trọng, tiền đồ có thể bị hủy hoại trong chớp mắt, Bùi Quan Ngọc vậy mà không thèm lên tiếng thanh minh cho bản thân, bất chấp mọi giá cũng phải cắn ngược lại cô một nhát đau điếng.

Du Hề lùi lại phía sau, suýt chút nữa đã muốn cắm đầu cắm cổ bỏ chạy. Nhưng cô lại sợ chạy rồi thì thành ra có tật giật mình, không có tội cũng thành có tội.

Lồng ngực cô phập phồng vì phẫn nộ, hung hăng lườm anh.

Bùi Quan Ngọc dùng ánh mắt hờ hững nhìn lại.
Thề không bỏ qua, đồng quy vu tận.

Sự dịu dàng ấm áp vừa rồi đã nguội lạnh, chỉ còn lại sự căm phẫn cuộn trào trong không khí.

Du Hề cố gắng đè nén hơi thở gấp gáp, nhìn vị Cục trưởng Phùng mà Bùi Quan Ngọc vừa gọi: "Tôi không hiểu mấy người đang nói gì, tôi phải lên chuyến bay của mình rồi."

Ông ta trầm ngâm một lát, quay sang dặn dò cấp dưới: "Cứ làm theo quy trình." Rồi cầm điện thoại, đi ra một góc để gọi điện.

Du Hề trơ mắt nhìn nhân viên mặc đồng phục đi tới, nói với cô: "Cô Du, xin cô đi cùng chúng tôi đến phòng chờ đợi một lát."

"Cậu Bùi, cậu cũng đi lối này."

Bọn họ vậy mà lại để hai người ở chung một phòng!

Toàn thân Du Hề cứng đờ.

Bùi Quan Ngọc cong khóe môi tiến lại gần, những ngón tay lạnh ngắt của anh nắm chặt lấy cô, xúc cảm nhớp nháp hệt như loài rắn đang siết chặt vào da thịt nơi cổ tay cô.

Anh bước rất nhanh, Du Hề bị kéo đi loạng choạng vài bước.

Khi cánh cửa phòng chờ vừa đóng lại, Bùi Quan Ngọc nhướng mi, lạnh lùng ra lệnh cho những người đi theo vào: "Các người ra ngoài hết đi."

Người vốn ngồi ở vị trí cao, quyền lực lại một lần nữa bật đèn xanh cho anh.

Du Hề chưa kịp lên tiếng, cánh cửa đã đóng sập lại sau lưng, chỉ còn lại hai người bọn họ.

Bùi Quan Ngọc chống một tay lên tường phía sau cô, như một tấm lưới bao trùm lấy cô.

Anh nhếch môi, nhìn gương mặt cô nhợt nhạt, để lộ biểu cảm căng thẳng. Anh nhoẻn miệng cười với cô, một nụ cười vui sướng và hưng phấn cực độ.

Giọng nói lại lạnh lẽo âm u, không chút gợn sóng vang lên bên tai cô: "Có phải anh đã nói rồi không."

"Chúng ta, hoặc là bị nhốt cùng nhau."

"Hoặc là chết cùng nhau."

"Bây giờ, đây có phải là thứ em muốn không."

Da gà da vịt trên người Du Hề thi nhau nổi lên.
Cô dốc hết sức bình sinh, đẩy mạnh anh ra.

"Anh, đừng, có, mơ!" Từng chữ Du Hề thốt ra đều rành rọt và vô cùng kiên định.

Nhưng thực chất, cơ thể cô đang run rẩy vì bất an, tinh thần cũng căng thẳng tột độ.

Du Hề có nằm mơ cũng không ngờ, đến giây phút cuối cùng, khi mọi việc đã chuẩn bị sẵn sàng, chuyện đầu tiên Bùi Quan Ngọc làm chính là bất chấp tự hủy hoại bản thân, cũng phải điên cuồng cắn trả cô.

Cô không biết, nếu lần này vẫn không thoát được, tinh thần của mình liệu có sụp đổ hoàn toàn hay không.

Du Hề cố gắng tăng thêm sức nặng cho lời nói của mình, từng lời từng chữ như nhát dao đâm thẳng vào tim anh: "Anh tưởng anh vẫn có thể coi trời bằng vung, tiếp tục giam cầm tôi sao?"

"Bùi Quan Ngọc, khi anh tự nguyện rút lui, đánh mất giá trị lợi dụng, thì anh chẳng là cái thá gì cả."

"Quên chưa nói cho anh biết, đây là giao dịch giữa tôi với mẹ và ông nội anh, bọn họ nhất định sẽ tiễn tôi đi."

Sự thật này có lẽ đã thâm độc và kinh tởm đến cùng cực.

Du Hề nhìn Bùi Quan Ngọc ngẩn người nhìn cô rất lâu, cơ thể lảo đảo phải bám vào khung cửa để đứng vững, gân xanh trên mu bàn tay co giật liên hồi.

Anh bưng kín miệng, những tiếng ho khan và nôn oẹ cực khẽ, vô cùng kìm nén tràn ra từ cuống họng.

Chiếc đồng hồ trong phòng vẫn đang nhích từng kim, khoảng thời gian còn lại trước khi chuyến bay cất cánh là một tiếng rưỡi.

Bầu không khí đóng băng.

Dáng vẻ đau đớn của anh dường như lại lây lan sang cô, Du Hề ngoảnh mặt đi, nhưng không khí hít vào mũi vẫn trở nên loãng dần.

Cũng chẳng biết khi đã đi đến bước đường tồi tệ đến mức chẳng thể vãn hồi thế này, giữa họ còn có gì để nói với nhau nữa không.

Tình yêu có mãnh liệt, chân thành đến đâu, giờ phút này có lẽ cũng đã lụi tàn thành tro bụi, hóa thành nỗi oán hận khắc cốt ghi tâm.

Những lời tuyệt tình, khó nghe đã nói ra quá nhiều.

Khóe môi Du Hề mấp máy, cuối cùng cô cũng nuốt ngược câu "Cứ thế đi" đang nghẹn nơi cổ họng xuống, thay bằng một câu có vẻ bớt phần máu lạnh hơn một chút.

Cô xoay người định nắm lấy tay nắm cửa, muốn bước ra ngoài.

Chân vừa nhấc lên, một bàn tay của Bùi Quan Ngọc đã giữ chặt lấy cô.

Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, đan dệt thành một tấm lưới nhện của sự căm hận cuộn trào.

Trái tim Du Hề thắt lại khi nhìn thấy ánh mắt ấy.
Bùi Quan Ngọc từng nói "Anh hận em" rất nhiều lần, nhưng đều là vừa khóc, vừa ấm ức, vừa đau đớn, hệt như một đứa trẻ không xin được kẹo.

Thực chất, Du Hề chưa bao giờ cảm nhận một cách rõ ràng sự hiện diện của cảm xúc mang tên "hận thù".

Chỉ đến lúc này đây, Du Hề dường như mới thực sự ngửi thấy mùi vị của sự hận thù.

Đắng ngắt, tê dại, chát chúa, cay xè khóe mắt.

"Anh đã sai rồi Hề Hề."

Bùi Quan Ngọc nhìn cô, giọng nói rất khẽ.

Anh v**t v* gò má cô, trong đáy mắt không còn vương chút hơi ấm nào: "Đối với một cô gái hư hỏng hết lần này đến lần khác phạm lỗi như em, ngay từ đầu lẽ ra nên dành cho em hình phạt khắc nghiệt nhất."

"Em đáng lẽ phải đau khổ giống như anh, không, phải gấp mười lần anh mới đúng."

Anh không nên ảo tưởng van nài bất kỳ ai đến cứu vớt mình.

Hề Hề cũng không thể.

Lẽ ra anh nên kéo cô xuống bùn lầy, cùng nhau hủy diệt, cùng nhau bị giam hãm nơi địa ngục.

"Du Hề, anh nói cho em biết, anh sẽ không bao giờ buông tha cho em."

"Anh muốn em phải mục nát cùng anh cả đời này."

"Anh muốn hút cạn năng lượng của em, bắt em phải chia sẻ nỗi đau của anh."

Những lời của anh khiến Du Hề toát mồ hôi lạnh, cô lạnh toát cả người, vùng vằng hất tay anh ra.

"Bùi Quan Ngọc, vậy tôi cũng nói cho anh biết!"

"Chẳng ai là đấng cứu thế của ai cả, thứ tình yêu b*nh h**n, vặn vẹo, không bình thường của anh, tôi không gánh nổi và cũng không cần!"

"Tôi nhất định sẽ chia tay với anh, triệt để thoát khỏi những đau khổ mà anh mang lại cho tôi!"

"Em thực sự không cần sao?" Anh tiến thêm một bước về phía cô, nâng cằm cô lên, những đốt ngón tay bấm sâu vào da thịt, "Chỉ có anh giống như một con chó cần em, yêu em, lẽ nào em không thấy thỏa mãn sao?"

Từng chữ từng câu của anh như kim châm đâm trúng vào tâm tư thầm kín nhất của cô, sắc mặt Du Hề hơi biến đổi.

"Là vài ba người hâm mộ ít ỏi kia."

"Là những người bạn lúc nào cũng có thể bị thay thế."

"Hay là sự tồn tại thừa thãi trong cả hai gia đình?"

"Còn ai có thể yêu em hơn anh?"

Bùi Quan Ngọc cúi đầu, hung hăng nuốt trọn mọi âm thanh của cô.

Những ngón tay cũng siết chặt lấy cổ cô, cả trong lẫn ngoài đều đang cấu xé, cắn nuốt cô.

Cảm giác ngạt thở quen thuộc ập đến, dường như muốn cuốn phăng cô vào một vòng xoáy không đáy.

Một lần nữa, cô không chút do dự đẩy mạnh anh ra.

Cô cao giọng lên như một cơ chế phòng vệ, trút sạch mọi uất ức, đau đớn, kìm nén trong suốt khoảng thời gian qua, trả lại tất cả cho anh.

"Bùi Quan Ngọc, có rất nhiều người yêu tôi, tôi chẳng cần tình yêu của anh một chút nào hết."

"Quá khứ của anh tôi không muốn tìm hiểu, tương lai của anh tôi lại càng không muốn tham gia."

"Tôi không những không mục nát cùng anh, mà tôi còn tiếp tục tỏa sáng rực rỡ, sẽ có nhiều, rất nhiều người yêu mến tôi."

Tầm nhìn của Bùi Quan Ngọc nhòe đi bởi một màu đỏ như máu.

Lời nói vậy mà lại sắc bén như những mảnh vụn thủy tinh găm thẳng vào tim, từng tấc từng tấc xẻo thịt, lăng trì anh.

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ.

Giọng của Cục trưởng Phùng cất lên: "Cô Du, qua điều tra, sự việc này không liên quan đến cô. Cô có thể chuẩn bị lên máy bay."

Dây thần kinh của Du Hề co giật một cách bất thường, trong khoảnh khắc ấy, cô gần như trực trào nước mắt.

Ngón tay cô còn chưa kịp chạm vào tay nắm cửa, đã bị Bùi Quan Ngọc kéo giật về phía sau.

Anh giống như một con ác quỷ bò lên từ cõi địa ngục, sắc mặt trắng bệch, bờ môi đỏ tươi.

Những ngón tay tựa gọng kìm, bất lực nhưng lại siết chặt lấy cô không buông.

"Không được."

"Không cho phép em đi."

Du Hề lạnh giọng: "Buông ra."

Bùi Quan Ngọc run lẩy bẩy.

Lúc này anh chẳng thể nói được gì, cũng chẳng thể nghĩ được gì.

Ngay cả khi bị nhốt trong phòng tối, lúc tư duy hỗn loạn nhất, khi lầm tưởng bản thân đã sa xuống địa ngục, anh cũng chưa từng trải qua nỗi sợ hãi và sụp đổ xé nát tâm can đến nhường này.

Một Hề Hề tràn đầy sức mạnh như thế.

Một Hề Hề kiên cường không thể bị đánh gục như thế.

Một Hề Hề khiến ai cũng phải yêu mến như thế.

Sao có thể, rời xa anh, thoát khỏi sự kiểm soát của anh.

Không thể nào.

Không thể nào.

Không được phép.

Cũng không được phép để cho nhiều người hơn nữa khám phá ra cô, yêu mến cô.

Cô phải bị giam cầm lại. Chỉ một mình anh mới có tư cách yêu cô.

Du Hề bị anh đè chặt vào khung cửa không thể nhúc nhích.

Gáy cô bị cắn mạnh, đúng vào vị trí tối hôm qua anh bắt cô để anh đánh dấu.

Trạng thái của Bùi Quan Ngọc giống như một con thú nhỏ bị vứt bỏ không cách nào sinh tồn, từ cổ họng phát ra tiếng r*n r* nghẹn ngào gần như tuyệt vọng.

"Đừng đi."

"Hề Hề, anh cầu xin em."

"Đừng bỏ anh lại một mình ở đây."

"Em đưa anh đi cùng với."

Du Hề không thể gỡ nổi những ngón tay của anh ra.

Nước mắt cô lăn dài trên má, nhưng vẫn phải cố giữ vẻ mặt lạnh lùng, nén tiếng nấc nghẹn để mở lời: "Những việc anh đang làm thực chất chẳng có ý nghĩa gì cả."

Sẽ không nhận được bất kỳ sự thương xót nào từ cô.

Bùi Quan Ngọc như mắc chứng tâm thần phân liệt, giọng nói lại trở nên lạnh lẽo âm u.

"Du Hề, anh cũng nói cho em biết, anh có chết cũng không buông tha cho em."

Căn bản không thể nói lý lẽ được.

Du Hề nhắm mắt lại: "Cục trưởng Phùng, phiền ông mở cửa từ bên ngoài giúp tôi."

Bên ngoài có người đang dùng sức phá khóa.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa bật mở từ bên ngoài, Bùi Quan Ngọc đột nhiên buông cô ra: "Em đi đi."

Du Hề mượn đà lao ra ngoài cửa.

Lồng ngực cô phập phồng, ngoái nhìn Bùi Quan Ngọc vẫn chưa bước ra, còn đứng trong phòng chờ với ánh mắt tĩnh mịch như mặt nước hồ thu.

Trái tim Du Hề bỗng chốc đập loạn nhịp một cách bất thường.

Và giác quan thứ sáu ấy đã được chứng minh, Bùi Quan Ngọc đột nhiên lao đầu đập thẳng vào tường không chút do dự.

Du Hề hét lên thất thanh.

Nhìn máu tươi chảy ròng ròng trên vầng trán trắng ngần của Bùi Quan Ngọc, anh dường như không hề cảm thấy đau đớn, khuôn mặt vô cảm thốt lên: "Nói với Bùi Khôn, tôi muốn làm một giao dịch với ông ta."

Gân xanh trên trán Cục trưởng Phùng giật liên hồi, vẻ mặt đầy khó xử.

Thấy Bùi Quan Ngọc lại bất chấp tính mạng định đập đầu thêm lần nữa, ông ta giật nảy mình, lập tức xua tay ra hiệu cho cấp dưới giữ anh lại, sắc mặt khó coi nói: "Tôi đi gọi điện thoại."

Sự bất an của Du Hề trong mấy phút ngắn ngủi này bỗng trở nên dài dằng dặc.

Cô bị ánh mắt của Bùi Quan Ngọc khóa chặt, ánh mắt sâu thẳm, sắc lẹm ghim chặt lên da thịt cô, như muốn róc đi một lớp thịt.

Tương phản với dòng máu đỏ tươi đang chảy xuôi trên trán.

Du Hề gần như hồn siêu phách lạc.

Cục trưởng Phùng bước tới, dặn dò cấp dưới: "Đưa cô Du đi."

Câu nói này có thể coi như đã truyền đạt lại quyết định cuối cùng của Bùi Khôn.

Trong tích tắc, Du Hề như được đại xá.

Cô quay đầu cắm đầu cắm cổ chạy.

Nhưng người phía sau còn nhanh hơn cả cô, Bùi Quan Ngọc đuổi theo, mang theo sự điên cuồng bất chấp tất cả.

Trông anh có vẻ như đã hoàn toàn mất đi lý trí rồi.

Lúc bị túm chặt lấy từ phía sau.

Máu trên đầu Bùi Quan Ngọc vẫn chưa khô, anh cố tình cọ cọ lên mặt, lên quần áo của cô.

Anh phả từng chữ vào tai cô: "Hề Hề, hoặc là ở lại."

"Hoặc là mang theo tro cốt của anh đi."

Hai chân Du Hề nhũn ra.

Không có ngôn từ nào có thể lột tả được cảm xúc của cô ngay lúc này. Dây thần kinh trên da đầu Du Hề giật liên hồi, máu trong huyết quản chảy ngược, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khiến cô rùng mình.

Du Hề: "Buông tay đi."

Giọng cô gần như đang van lơn: "Bùi Quan Ngọc, anh buông tay đi."

"Không buông."

Cục trưởng Phùng chạy tới, ra lệnh: "Đưa cậu Bùi đi."

Đám nhân viên chạy tới từ phía sau, chỉ dám vây quanh chứ không ai dám động vào anh.

Vết thương trên đầu Bùi Quan Ngọc trông vô cùng đáng sợ, khả năng cao là bị chấn động não, sắc mặt anh trắng bệch, hiện tại chỉ như ngọn đèn trước gió.

Du Hề thấy mí mắt Bùi Quan Ngọc đang trĩu xuống, anh sẽ không trụ được bao lâu nữa.

Cô cắn răng, định một lần nữa hất tay anh ra. Bùi Quan Ngọc như đoán trước được, đã túm chặt lấy cô trước một bước.

Anh nuốt mùi máu tanh nghẹn nơi cuống họng xuống, rủ rèm mi khẽ nói: "Lần này coi như anh quá ngu ngốc."

Từng chữ từng câu, nghiến răng nghiến lợi, như đang lập lời thề độc: "Du Hề."

"Anh nhất định, nhất định sẽ không buông tha em."

"Lần sau gặp lại."

"Anh sẽ dành cho em hình phạt khắc nghiệt nhất."

"Khi sống chúng ta chung giường, khi chết chúng ta chung huyệt."

Những lời nói ấy tựa như một lời nguyền rủa khắc sâu vào tâm trí Du Hề, khiến trái tim cô như bị một bàn tay lạnh lẽo vô hình bóp nghẹt rồi vặn xoắn lại.

Cô cao giọng, hét lớn: "Vậy thì tôi cũng nói cho anh biết, tôi sẽ vĩnh viễn không bao giờ quay lại, chúng ta vĩnh viễn sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa!"

Bùi Quan Ngọc đã kiệt sức, bàn tay đang nắm lấy cô từ từ trượt xuống.

Làn da anh trắng toát như tuyết, mi mắt cũng cụp dần.

Giọt nước mắt ấm nóng cuối cùng rơi xuống lòng bàn tay cô.

Du Hề như bị bỏng, rụt những ngón tay lại.

Bùi Quan Ngọc không thể trụ thêm được nữa, ngất xỉu ngay tại chỗ.

Cô nhận được thông báo: "Cô Du, cô có thể đi rồi."

Du Hề thẫn thờ, muộn màng nhận ra.

Câu "Vĩnh viễn sẽ không bao giờ quay lại, vĩnh viễn sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa" kia, chính là câu nói cuối cùng cô dành tặng cho Bùi Quan Ngọc.

Cô thực sự đã làm được một việc triệt để vô tình, lãnh khốc đến tột cùng.

Khi giây phút ấy thực sự đến, trái tim cô như bị một cây kim nhọn đâm thủng, nỗi đau đớn lan tràn khắp tứ chi trăm mạch.

Du Hề gỡ từng ngón tay đang nắm chặt lấy mình của Bùi Quan Ngọc ra dù anh đang trong cơn hôn mê.

Dùng khăn ướt lau sạch vết máu trên mặt, lảo đảo bước về phía trước.

Cuối cùng cô cũng đã bước lên chuyến bay trở về nhà mà cô hằng khao khát.

Lần này, không ai biết cô về, cũng chẳng có buổi tiệc chào mừng nào.

Nhưng cô thực sự đã trở về rồi.

Năm ngoái, trong bữa tiệc chia tay trước khi sang đại lục, đám bạn đã hỏi cô định khi nào sẽ quay lại.

Du Hề hờ hững lắc lư ly rượu vang đỏ, đáp: "Nhiều nhất là một năm."

Bọn họ cười ha hả, dùng vốn tiếng Trung được Trần Tá Y dạy, chúc cô chuyến đi này "Thuận buồm xuôi gió".

"Zoe, tao về rồi. Nhờ phúc của bọn mày, thuận buồm xuôi gió."

Ở Los Angeles lúc này đang là rạng sáng, Trần Tá Y vừa định đi ngủ thì nhìn thấy Du Hề xuất hiện trước cửa căn hộ với khuôn mặt nhợt nhạt và tiều tụy, cô chầm chậm dang rộng hai tay về phía cô nàng.

Sống mũi Trần Tá Y cay cay, chẳng nói chẳng rằng, chỉ ôm chầm lấy cô: "Thuận buồm xuôi gió."

Nhưng cô gái ngoài miệng thốt ra bốn chữ "Thuận buồm xuôi gió" ấy, lại đang rúc trong vòng tay của cô nàng mà khóc nức nở.

Đại lục sắp sửa bước sang thu, nhưng mùa hè ở Los Angeles vẫn còn vương vấn rất lâu.

Sau khi trở về, Du Hề đã cùng đám bạn cũ bù khú vui chơi điên cuồng suốt mấy ngày liền.

Ban ngày bọn họ ra biển đánh bóng chuyền, lướt sóng, tối đến lại kéo nhau vào quán bar ca hát, mở tiệc tùng tưng bừng, sống chuỗi ngày say sưa quên lối về.

Khi tin tức truyền đến tai daddy, ông đã gọi điện thoại réo gọi cô liên tục.

Du Hề chẳng dám bắt máy cuộc nào.

Sau khi bị đe dọa "đánh gãy chân" mỗi ngày, một tuần sau khi về nước, cô mới miễn cưỡng lếch thếch vác xác về quê.

Vừa mở cửa, vali hành lý của Du Hề đã cán qua một bãi phân chó.

Cô đùng đùng nổi giận: "Blue! Mày lại ị bậy khắp nơi!"

Một chú chó săn màu đen tên Blue vừa thở hồng hộc vừa lao tới, cọ cọ vào người cô lấy lòng.

Du Hề lại bị dính đầy nước bọt chó.

Cô kéo vali bước vào nhà, tiếng động đã sớm đánh động đến daddy.

Ông cầm một cây gậy, đứng chắn ngay cửa như một hung thần.

Du Hề chột dạ nuốt nước bọt, ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ, mỉm cười nịnh nọt với ông.

Nhưng chiêu này vô tác dụng, daddy cầm gậy xông tới, nhéo tai cô chửi bới ỏm tỏi: "Chẳng phải đã tựu trường rồi sao? Có phải con lại cúp học rồi không! Con có muốn làm kẻ thất học cả đời không hả...!"

Bị mắng té tát làm mất hết thể diện thế này, nếu là Du Hề trước kia chắc chắn đã cãi cọ ầm ĩ với ông rồi.

Nhưng lần này cô chỉ sụt sịt mũi, rúc đầu vào ngực daddy: "Daddy, con nhớ ba lắm..."

"Thực sự rất nhớ ba."

Giọng nói của daddy chợt im bặt.

Người đến tuổi trung niên cũng chẳng thể thay đổi được bản tính đa sầu đa cảm, cô vừa khóc, ông liền khựng lại.

Hai cha con lại nhìn nhau rơi nước mắt.

Nhưng chuyện Du Hề không quay lại trường học tiếp, vẫn không thể qua mắt được ông.

Khi nghe cô nói muốn tiếp tục đi đóng phim cho đạo diễn Weinberg, daddy tức giận đi vòng quanh nhà, xé toạc luôn tờ bảng điểm làm rạng rỡ tổ tông mà cô dán trên cửa.

Họ rơi vào chiến tranh lạnh.

Du Hề còn bị cấm túc, daddy không cho phép cô vào thành phố bù khú với đám bạn nữa.

Để trừng phạt cô, cho cô thấy được sự nhàn hạ và tầm quan trọng của việc học hành, Du Hề hoàn toàn không có cơ hội ngủ nướng. Sáng sớm nào cô cũng bị daddy dựng dậy đi vắt sữa bò, cho bò ăn, làm công việc đồng áng.

Du Hề chống nạnh cáu kỉnh: "Con đã nói là con không muốn làm cô thôn nữ nữa rồi! Con muốn đóng phim, muốn làm ngôi sao cơ!"

"Không đi học thì làm cô thôn nữ cả đời đi!"

Du Hề tức giận giậm chân bình bịch.

Cô lờ mờ đoán được nguyên do khiến daddy lại cố chấp với việc cô đóng phim đến thế, nhưng hồi nhỏ cô không biết tự bảo vệ bản thân, còn hiện tại cô đã khôn lớn, thừa tỉnh táo để biết mình muốn làm gì.

Du Hề hậm hực ôm cục tức, sáng sớm phải ra ngoài vắt sữa bò, lại còn phải quét dọn thứ phân bò mà cô chán ghét nhất.

Cô dường như đã rất lâu rồi chưa từng phải vất vả thế này, ở đại lục, đến một ly nước cô cũng chẳng cần tự rót.

"Có việc gì vất vả cứ để anh làm hết."

Đang lau mồ hôi trên trán, câu nói này đột nhiên ùa về trong tâm trí cô.

Động tác của Du Hề khựng lại, trái tim như bị ong chích mạnh một cái, đau đến mức trước mắt cô nhòe đi, đầu óc choáng váng.

Cô lại nhớ đến giọt nước mắt cuối cùng của Bùi Quan Ngọc.

Cô mệt mỏi vịn tay vào tảng đá ngồi phịch xuống.
Khi còn ở đại lục, Du Hề luôn cảm thấy mình có muôn vàn nỗi muộn phiền chẳng biết ngỏ cùng ai.

Tại sao sau khi về nhà, cô vẫn mang theo bao nhiêu muộn phiền và sự đau nhói nơi con tim này mà chẳng thể tìm được ai để giãi bày.

Dư âm của tình yêu thật sự tàn khốc đến vậy sao?
Nếu vậy thì sau này cô không muốn yêu đương nữa đâu, Du Hề giơ tay dụi mắt.

Du Hề uể oải trở về phòng, Liana dịu dàng gọi cô ra ăn sáng.

Du Hề nói muốn nghỉ ngơi một lát trước, cảm ơn bà rồi trở về phòng.

Ở đây sẽ không có ai ép cô phải ăn sáng.

Du Hề toát mồ hôi ướt đẫm người, cô quay lại tìm đồ ngủ.

Nhưng những bộ đồ ngủ trước đó đều đã bị Liana siêng năng đem đi giặt hết rồi.

Du Hề lục lọi một hồi, ánh mắt dừng lại ở chiếc vali chưa từng mở ra kể từ lúc về nhà.

Đây là do Bùi Quan Ngọc thu dọn.

Cô đứng thẫn thờ một lúc, rồi vẫn quyết định mở vali ra.

Chắc hẳn trong này sẽ có đồ đạc của cả hai người.

Mở ra, Du Hề đưa mắt nhìn một lượt, hầu hết đều là những món đồ sinh hoạt thường ngày cô cần dùng.

Đồ trang điểm được xếp gọn gàng trong một chiếc túi, toàn là mỹ phẩm dùng thử.

Bùi Quan Ngọc không rành về những món này, nhưng anh thường quan sát cô trang điểm, cố ghi nhớ những loại mà cô thích dùng.

Còn có bốn bộ đồ ngủ của cô, mỗi bộ đều được gấp cẩn thận và bỏ vào một chiếc túi zip trong suốt.

Khoảng bốn, năm bộ quần áo mặc thường ngày, đều là những chiếc váy dài mà anh thiên vị cô mặc, còn mắc hội chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế phối kèm nội y, tất tất và phụ kiện cùng tông màu, đựng riêng trong từng túi bóng trong suốt.
Ngoài ra còn có đồ dùng cá nhân, thuốc men dự phòng, thậm chí cả máy ảnh, đèn trợ sáng, mấy hộp bao cao su, v.v.

Du Hề chậm rãi mở ngăn còn lại.

Bên này chắc là đồ của Bùi Quan Ngọc nhỉ?

Chỉ có lèo tèo vài món.

Hai bộ quần áo.

Và.

Ánh mắt Du Hề từ từ dừng lại trên hai chú cừu nhỏ làm bằng len chọc đặt trên đống quần áo.

Đây là món quà duy nhất cô từng tặng Bùi Quan Ngọc.

Sao anh lại trẻ con đến mức cái này cũng mang theo bên người cơ chứ.

Du Hề cầm chú cừu bông lên, miết nhẹ ngón tay cái lên đó.

Đáng tiếc lại bị cô mang theo về mất rồi.

Vậy ở chỗ anh còn lại thứ gì chứ?

Bùi Quan Ngọc bây giờ đang làm gì, mít ướt như anh, lại bị cô mang mất cả cừu bông, chắc sẽ khóc to hơn nữa mất.

"Tí tách" một tiếng, một giọt nước mắt vô thức rơi xuống sàn nhà.

Du Hề ngẩn ngơ, sao cô cũng trở nên mít ướt thế này cơ chứ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn