"..."
Lần này Bùi Quan Ngọc không lên tiếng ngay, thành ra lại có vẻ như cô đang nóng vội quá mức.
Giữa bầu không khí tĩnh lặng, trên đầu Du Hề như có cả đàn quạ đen kêu quạ quạ bay ngang qua, cô ngượng đến mức mười đầu ngón chân bấu chặt xuống đất.
Năm ngoái khi đi thử vai, đạo diễn từng chê cô diễn cảnh tình cảm mà ánh mắt trống rỗng, chẳng có chút cảm xúc cuồng nhiệt nào.
Còn Bùi Quan Ngọc lại là nam sinh duy nhất mà Du Hề không bài xích việc đụng chạm thể xác. Cô muốn thử lên giường với anh để tìm cảm giác, tìm lại chút xúc cảm mãnh liệt đó.
Đáng tiếc là Bùi Quan Ngọc có vẻ hơi quá tôn trọng cô, trong chuyện này anh cực kỳ bảo thủ.
Du Hề đến nay vẫn còn nhớ rõ, hồi mới quen nhau, cô vô tình chạm phải tay Bùi Quan Ngọc, anh liền né tránh như bị điện giật. Anh cứ chằm chằm nhìn vào phần da thịt vừa bị chạm vào, v**t v* không ngừng, những ngón tay thậm chí còn khẽ run rẩy.
Cái dáng vẻ tránh như tránh tà ấy khiến Du Hề bắt đầu hoài nghi sức hấp dẫn của chính mình.
Tức mình, cô tóm chặt lấy tay anh, trưng ra vẻ mặt "em cứ nắm đấy thì anh làm gì được em".
Dưới lòng bàn tay cô, những đường gân xanh trên mu bàn tay Bùi Quan Ngọc nổi cộm, giật giật.
Anh chợt lật tay, đan chặt lấy tay cô.
Bụng ngón tay anh tỉ mỉ miết qua từng khớp xương, từng đường chỉ tay, lớp chai mỏng và cả bộ móng cô mới làm, sau đó mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Chỉ một cái nắm tay thôi mà Du Hề thấy như có luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô định rụt tay về nhưng Bùi Quan Ngọc nắm chặt không kẽ hở, nhất quyết không buông.
Nhiệt độ cơ thể anh trở nên nóng bỏng, đôi mắt phủ một tầng hơi nước ướt át. Anh nhắm mắt, khẽ th* d*c: "Hề Hề, Hề Hề..."
"Sao thế?"
Đừng cho anh quá nhiều phần thưởng, nếu không anh sẽ giống như một con chó ph*t t*nh, phơi bày hết mọi bộ dạng thảm hại.
"Anh muốn l**m em."
Giọng anh trầm khàn nén trong cổ họng, rì rầm không rõ tiếng. Du Hề nghe không kịp, vừa định ghé sát lại thì ánh mắt Bùi Quan Ngọc đã trong vắt trở lại: "Xin lỗi."
"Làm em sợ à?"
Du Hề vẫn đang trong trạng thái ngơ ngác: "Không có."
Bùi Quan Ngọc lấy một lọ thuốc từ trong cặp ra, chẳng cần uống nước mà nuốt ực ngay một viên.
"Thuốc gì thế? Anh ốm à?"
Du Hề liếc nhìn lọ thuốc màu trắng, đáng tiếc là trên đó chẳng có chữ nào.
Bùi Quan Ngọc lắc đầu, bảo đó là vitamin.
Đó chỉ là một sự cố nho nhỏ. Về sau, Bùi Quan Ngọc lúc nào cũng giữ bộ dạng nhạt nhẽo, cấm dục. Đã ba tháng trôi qua, anh chẳng bao giờ chủ động tiến tới, đến mức tận bây giờ Du Hề mới chỉ dừng lại ở mức thỉnh thoảng ôm ấp, kề má cọ xát mà thôi.
Trên mạng người ta bảo, đàn ông mà như thế là do bài xích về mặt sinh lý. Du Hề lại thấy Bùi Quan Ngọc chẳng có vẻ gì là không thích cô cả. Không thích mà lại bám người như thế sao?
Nghĩ mãi không ra, cô bèn tìm AI để tâm sự. Đó là một mô hình dữ liệu lớn mang tên "CN" do công ty Trí Liên Tương Lai phát triển, đang hot nhất trong nước, nghe đồn là cực kỳ thông minh.
Du Hề đặt tên cho nó là Mirror, hy vọng nó sẽ lợi hại như chiếc gương thần trong truyện Bạch Tuyết, chuyện gì cũng biết.
Mirror an ủi cô rằng trong trường hợp này, bạn trai cô rất có thể là người theo đuổi tình yêu Plato, trong tình cảm sẽ chú trọng nhiều hơn đến sự giao lưu về mặt tinh thần.
Lúc đó Du Hề vẫn còn bán tín bán nghi, nhưng giờ thì cuối cùng đã chợt hiểu ra.
May thay có tiếng "ting" vang lên, thang máy đã tới nơi.
Âm thanh đó như cứu rỗi cô. Du Hề âm thầm đánh trống lảng: "Sao anh về sớm thế?"
"Tiến độ hoàn thành sớm hơn dự kiến."
"Chà, sao anh làm được vậy?"
"Ngủ ít đi một chút là được."
Trong lòng Du Hề như bị ai gãi nhẹ một cái, cô thoáng thấy tội lỗi, chẳng dám mở miệng hỏi "ngủ ít đi một chút" của anh rốt cuộc là bao lâu.
Tiến độ năm ngày mà rút ngắn xuống còn ba ngày, nghĩ thôi cũng đủ hiểu rồi.
Bùi Quan Ngọc mở cửa. Anh đi vắng ba ngày, căn hộ của Du Hề cũng ba ngày chẳng có ai dọn dẹp.
Trên ghế sô pha là đồ đạc cô vứt bừa bãi lộn xộn.
Du Hề được đặt xuống chỗ trống duy nhất trên sô pha. Người dính nước mưa nên thấy khó chịu, cô tiện tay vứt luôn chiếc áo khoác đang bọc trên người sang một bên.
Bộ đồng phục cổ vũ bó sát dính chặt vào người, hằn rõ cả đường nét áo lót bên trong. Du Hề ngồi xiêu vẹo chẳng ra dáng vẻ gì, chiếc váy vốn dĩ đã ngắn nay bị kéo xếch lên, lộ ra cặp đùi trắng ngần và cả quần bảo hộ.
Cô đung đưa chân nhè nhẹ, gấu váy chĩa thẳng về phía anh, miệng bảo muốn uống trà bưởi mật ong.
Bùi Quan Ngọc liếc nhìn một cái rồi rời mắt đi chỗ khác: "Em đi tắm trước đi."
Du Hề bước vào phòng tắm. Tiếng nước chảy vang lên, cô vừa tắm vừa ngân nga hát, lớp kính mờ hắt ra bóng dáng mềm mại thấp thoáng.
Trán Bùi Quan Ngọc rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, bàn tay đang lục tìm thuốc trong balo co giật mất kiểm soát.
Lại nuốt chửng vài viên thuốc. Khi dược tính bắt đầu kìm hãm bản năng nguyên thủy, ảo ảnh về những th*n th* tr*n tr** quấn lấy nhau điên cuồng trước mắt Bùi Quan Ngọc mới dần tan biến, nhịp thở của anh cũng từ từ ổn định lại.
Lúc mở mắt ra, con ngươi anh trong vắt như vừa được rửa qua bằng nước. Sắc đỏ sẫm của d*c v*ng đã chuyển hóa thành màu đen như mực, chìm sâu vào tận cùng đáy mắt.
Khi Du Hề tắm xong bước ra, phòng khách đã hoàn toàn lột xác, trở lại vẻ gọn gàng sạch sẽ vốn có.
Bùi Quan Ngọc đặt ly trà bưởi mật ong lên bàn trà, rồi bế cô lại ghế sô pha. Trên bàn đã chuẩn bị sẵn rượu thuốc, anh ngồi nửa xổm xuống, xoa bóp đả thông kinh mạch ở mắt cá chân cho cô.
Nhìn thấy trên bàn có thêm một lọ thuốc, cô chỉ tay: "Cho em uống một viên với, dạo này em cũng cần bồi bổ..."
Bùi Quan Ngọc đưa ly trà bưởi mật ong cho cô: "Uống cái này đi, anh vừa pha đấy."
Du Hề lập tức bị thu hút sự chú ý. Cô thích nhất là thức uống do Bùi Quan Ngọc tự tay pha, hút một ngụm, cô vui vẻ híp cả mắt lại.
Du Hề nghĩ, cô sẽ chẳng thể nào tìm được một người bạn trai thứ hai cưng chiều và chăm sóc cô tỉ mỉ như Bùi Quan Ngọc nữa. Chút bực dọc vì không "ngủ" được với người ta cũng theo đó mà tan biến.
Đã biết Bùi Quan Ngọc là kiểu người theo chủ nghĩa Plato, thế thì cô sẽ tôn trọng quan điểm tình yêu của anh, cứ từ từ mà tiến.
Vì quá thoải mái, Du Hề ngáp dài một cái, rất nhanh lại thấy buồn ngủ díp mắt. Trước khi ngủ cô vẫn không quên gửi bài tập cho Bùi Quan Ngọc.
"Anh cũng về sớm nghỉ ngơi đi."
"Anh ở lại với em." Bùi Quan Ngọc nhận lấy ly trà trên tay cô, uống nốt chỗ còn lại.
"Ưm, không cần đâu..."
"Vẫn còn sớm."
Du Hề: "..."
Cái quy định vớ vẩn "các cặp đôi một ngày phải ở bên nhau đủ tám tiếng" là do chính cô bịa ra. Cô cũng chẳng nhớ hồi đó mình lấy cớ ấy giữ Bùi Quan Ngọc lại để làm gì, tóm lại khả năng cao là bắt anh giải quyết mớ rắc rối cho mình.
Ai dè sau này Bùi Quan Ngọc lại răm rắp thi hành cái quy định ấy thật, hễ gặp nhau là phải ở lì cạnh cô đủ tám tiếng đồng hồ.
Nhiều lúc Du Hề cảm thấy mình đúng là tự lấy đá đập vào chân mình.
Bởi vì nếu Bùi Quan Ngọc không bận, hễ gặp là lại phải dính lấy nhau lâu như thế, cô thấy mình chẳng khác nào đang chấm công đi làm, mệt bở hơi tai.
Buổi chiều Du Hề ngủ quá say, đến bữa tối Bùi Quan Ngọc qua gọi, cô chê ồn ào nên dứt khoát bảo không ăn nữa.
Chẳng biết bao lâu sau.
Văng vẳng bên tai lại là giọng của Bùi Quan Ngọc: "Hề Hề, tám giờ rồi, ngày mai em có tiết sáng, ngủ nữa tối lại thức trắng mắt ra đấy."
"Thế thì tối không ngủ nữa."
Ngón tay Bùi Quan Ngọc vén những lọn tóc rối xòa trên má cô: "Hề Hề, anh không có nhiều thời gian đâu, dậy chơi với anh một lát, được không?"
Du Hề buồn ngủ díu mắt, xoay lưng lại: "Không được."
"Thế mở mắt ra nhìn anh cái nào. Anh rất nhớ em."
Du Hề có thói quen cáu gắt khi bị gọi dậy, cô bực dọc vùi luôn đầu vào gối.
"Hề Hề."
Giọng Bùi Quan Ngọc dường như đã nhạt đi vài phần, nhưng Du Hề không hề nhận ra.
"Em thật sự thích anh sao?"
Chết dở. Sống lưng Du Hề lạnh toát, cơn buồn ngủ cũng bay sạch sành sanh.
Cô chậm chạp chống tay ngồi dậy, bề ngoài giả vờ dụi mắt nhưng thực chất đang hé kẽ tay lén nhìn anh.
Trong phòng ngủ chỉ bật một ngọn đèn đêm le lói, khuôn mặt Bùi Quan Ngọc chìm một nửa vào bóng tối. Anh đang bẻ tung khối rubik đã được xếp hoàn chỉnh bỏ quên ở đây từ lần trước.
Chỉ vì cô không chơi cùng nên anh đang giận dỗi.
Ngoài thói hay ghen ra, đây là điểm thứ hai ở Bùi Quan Ngọc khiến Du Hề cảm thấy không thoải mái.
Lúc chỉ có hai người, anh rất bám người, hễ bị bỏ lạnh là lại làm mình làm mẩy, thỉnh thoảng còn bất thình lình chất vấn cô rốt cuộc có thích anh hay không như vừa nãy.
Ban đầu Du Hề còn giật nảy mình, tưởng đâu chuyện cá cược đã bị bại lộ.
Nhưng nghĩ kỹ lại, nếu bị phát hiện thật, với tính cách của Bùi Quan Ngọc, có lẽ anh đã nói lời chia tay ngay tắp lự.
Cô dần nhận ra anh chỉ đang hờn dỗi mà thôi.
Đúng là đồ trẻ con, dính người như kẹo kéo.
Trong lòng Du Hề thầm càu nhàu, ngoài mặt lại ngon ngọt dỗ dành anh bằng những lời đường mật.
Bùi Quan Ngọc lại xếp xong khối rubik.
Du Hề đứng đó, anh tựa sát lại gần, hàng mi rũ xuống, áp má vào bụng dưới của cô, cất giọng rất khẽ.
"Hề Hề. Ở bên cạnh anh nhiều hơn một chút."
Anh nhỏ tuổi hơn cô một chút, ngoại hình lại thanh tú sạch sẽ, dùng gương mặt đó để âm thầm tỏ ra yếu đuối, Du Hề thực sự không đỡ nổi.
Cuối cùng cô đành nghe theo lời anh, ngồi cùng anh xem phim.
Du Hề bảo anh tìm phim, còn mình thì đi rửa mặt. Trên bàn ăn đã bày sẵn hộp cơm của Tống Lan Trai, một nhà hàng đạt chuẩn quốc yến. Du Hề nhớ rõ chỗ này không bao giờ nhận giao hàng.
Hộp điểm tâm chín ô được trình bày vô cùng tinh xảo. Du Hề vừa cắn một miếng há cảo tôm hình thỏ ngọc thì phía sau chợt vang lên đoạn nhạc nền quen thuộc. Cô quay người lại, nhìn thấy dòng phụ đề tiếng Anh hiện trên máy chiếu.
Cici Princess
Du Hề chạm mắt với "công chúa Cici" mười tuổi trong cảnh mở màn, đang ngồi trên cây phép thuật, mặc bộ váy công chúa màu vàng nhạt.
Thuở nhỏ, Du Hề từng ngây ngô dạo bước một vòng trong chốn danh lợi. Trải qua vài năm sống một cuộc đời bình lặng như nước, những ký tự ấy giờ đây xa xăm như thể đã cách một đời.
Năm ngoái tình cờ gặp lại đạo diễn Weinberg ở Los Angeles, ông đã chân thành mời cô tham gia buổi thử vai cho tác phẩm mới.
"Celia, lớn lên cháu còn xinh đẹp hơn cả tưởng tượng của chú." Gặp lại cô, Weinberg tỏ ra vô cùng phấn khích. Nhưng khi buổi thử vai kết thúc, ông lại có vẻ thất vọng: "Làm thế nào mới có thể đem linh khí nhét lại vào đôi mắt cháu đây."
Du Hề cũng chẳng biết. Có lẽ không biết trân trọng thiên phú thì sẽ bị Thượng Đế thu lại mất.
Miếng há cảo trong miệng vẫn chưa trôi xuống họng: "Sao tự dưng lại xem phim này..."
Bùi Quan Ngọc đáp: "Dạo này đang kỷ niệm mười năm công chiếu."
"Mười năm rồi cơ à?" Du Hề co chân ngồi trên sô pha, điệu bộ hờ hững, "Em còn suýt quên mất, sao anh nhớ rõ thế?"
Bùi Quan Ngọc nhìn màn hình: "Trang đề xuất của web phim hiện lên mà."
Du Hề thấy lạ: "Sao em có thấy đâu."
Bùi Quan Ngọc chỉ bảo: "Phim bắt đầu rồi kìa."
Du Hề lườm anh vài cái, đột nhiên bật cười: "Thực ra em đã nghi ngờ từ lâu rồi."
Khuôn mặt cô kề sát lại, y hệt như khuôn mặt trên màn hình được phóng to theo đúng tỷ lệ. Bùi Quan Ngọc rũ mắt: "Gì cơ."
Du Hề nâng hai má anh lên bằng cả hai tay, không cho anh trốn tránh. "Anh khai thật đi." Cô muốn trêu chọc nên cố ý nói quá lên, "Có phải anh là fan cuồng b**n th** của em không? Từ bé đã âm thầm tơ tưởng đến em, mê mẩn em, thèm khát em... Ưm."
Miệng cô bị anh bịt kín. Bùi Quan Ngọc vốn tính tình hiền hòa, nay lại có vẻ bị những lời nói của cô chọc tức, giọng anh hơi cứng lại: "Hề Hề, là em thích anh."
Du Hề ư ử vài tiếng, vỗ vỗ vào tay anh, định cãi lại hai câu. Bùi Quan Ngọc kiên quyết không buông: "Là em theo đuổi anh trước."
"..."
Du Hề thấy anh thù dai dễ sợ. Dù là cô chủ động theo đuổi trước, nhưng chẳng phải anh cũng đồng ý nhanh chóng đấy thôi.
Thiếu niên thiên tài nổi tiếng lạnh lùng xa cách trong lời đồn, Du Hề mới gặp lần đầu đã xin được WeChat, tùy tiện rủ một câu là anh chịu ra ngoài ngay.
Quen nhau được ba ngày, Du Hề thấy thời cơ đã chín muồi nên hỏi anh có muốn yêu đương không. Bùi Quan Ngọc hỏi tại sao cô lại muốn yêu anh.
"Đương nhiên là vì thích anh rồi." Du Hề cười tươi rói đáp, "Vừa gặp đã yêu."
Người khác giới có thể khơi gợi h*m m**n sinh lý ở Du Hề, cho đến nay cũng chỉ có mỗi Bùi Quan Ngọc. Dù không vì vụ cá cược kia, cô vẫn rất hứng thú với anh.
Bùi Quan Ngọc cứ đứng im như bức tượng ngọc điêu khắc.
Hồi lâu sau, hàng mi anh mới khẽ động đậy: "Thích."
"... Thích tôi á?"
Anh trầm giọng hỏi ngược lại, nhưng nghe lại giống như đang lẩm bẩm một mình, Du Hề nghe không rõ.
"Cici, Celia..."
"Sẽ thích tôi, sao."
Du Hề là tên tiếng Trung, còn Celia là tên trên giấy tờ của cô. Cô không nhớ mình đã từng nói cho anh biết hay chưa. Nhưng thái độ của anh lại làm cô chột dạ, cứ tưởng anh đã nhìn thấu lớp vỏ bọc dối trá của mình.
Bùi Quan Ngọc ngẩng đầu lên nói: "Phải đợi một chút."
"Đợi gì cơ?"
"Tôi vẫn chưa thể yêu đương được."
"Thế thì đợi đến bao giờ?"
Bùi Quan Ngọc đáp: "Đợi tôi giải quyết xong vài chuyện đã."
Nghe cái lý do sứt sẹo ấy, Du Hề đinh ninh là vụ này toang rồi, nhưng cô cũng chẳng mấy bận tâm, vốn dĩ cũng chỉ định hỏi thử cầu may thôi.
Ngoài miệng cô vẫn ngọt xớt đáp lời: "Không sao đâu, khi nào anh sẵn sàng thì nói với em một tiếng nhé."
Bùi Quan Ngọc gật đầu: "Được."
Mấy ngày sau đó, Du Hề không chủ động liên lạc với anh nữa. Trong khoảng thời gian này, cô về nhà chơi một chuyến, đổi lại chiếc điện thoại từng dùng lúc ở nước ngoài.
Một tuần sau Du Hề quay lại, vừa về tới cửa căn hộ đã bắt gặp Bùi Quan Ngọc. Du Hề giật nảy mình, bởi vì cô chưa từng cho anh biết địa chỉ nhà.
"Sao anh lại ở đây?"
Giọng anh rất nhạt: "Tôi tưởng em không về nữa."
"Sao có thể chứ?" Du Hề vẫn trêu chọc anh như mọi khi, "Không về thì làm sao gặp được anh đây?" Cô đẩy vali đến trước cửa: "Quên mất chưa nói với anh, em vừa về nhà một chuyến."
"Nhà?"
Du Hề giải thích: "Ở Los Angeles, nhà của daddy em." Rồi tiện miệng bồi thêm một câu vô thưởng vô phạt: "Có cơ hội anh cũng sang đó chơi nhé."
Bùi Quan Ngọc im lặng hồi lâu, khuôn mặt chìm trong mảng tối sáng đan xen. Ánh mắt anh lướt từ trên xuống dưới, giăng kín như một tấm mạng nhện khiến Du Hề sởn cả gai ốc: "Em đã biến mất tròn một tuần."
Du Hề: "Lúc về đó em dùng số điện thoại cũ."
"Những chuyện này em không nói với tôi."
Du Hề vẫn chưa quên việc anh dùng lý do rách nát để từ chối mình lần trước, nên cố tình chọc tức anh: "Anh có phải bạn trai em đâu, cớ gì em phải báo cáo với anh."
"Vậy chúng ta yêu nhau đi."
"Hả?" Chủ đề xoay chuyển quá nhanh, Du Hề sững người, quay đầu lại chạm mắt với Bùi Quan Ngọc.
Thái độ của Bùi Quan Ngọc vô cùng điềm tĩnh: "Bây giờ tôi là bạn trai em, em đi đâu cũng phải nói với tôi."
Du Hề khó hiểu: "Chẳng phải lần trước anh còn..."
Anh ngắt lời: "Em nói em thích tôi."
Du Hề mất một lúc mới tiêu hóa được, nhận ra đây là một câu hỏi ngầm, cô cần phải lên tiếng xác nhận. "Đúng thế, em thích anh."
"Được." Bùi Quan Ngọc bước lại gần. Dưới ánh đèn hành lang, Du Hề mới nhìn rõ, sắc môi anh nhợt nhạt, sắc mặt cũng có phần tái nhợt, đôi mắt nhìn cô hằn lên những tia đỏ sẫm.
Du Hề càng cảm thấy lần trước anh chỉ đang lạt mềm buộc chặt, cô hừ lạnh trong lòng: "Không phải anh bảo vẫn chưa thể yêu đương sao."
"Không muốn để ý đến chuyện đó nữa."
"Thế bây giờ chúng ta..."
Bùi Quan Ngọc cất giọng: "Đang yêu nhau."
Trái tim Du Hề bỗng đập rộn lên vài nhịp, cô cũng chẳng phân biệt rõ đó là sự rung động hay là sự kích động vì vụ cá cược đã được hoàn thành một cách dễ dàng.
Cảm giác tội lỗi lướt qua trong tích tắc, nhưng rồi bị cô gạt phăng đi rất nhanh.
Du Hề thầm thề thốt, đợi khi vụ cá cược kết thúc, cô giành lại tự do, cô sẽ tìm một lý do tử tế để chia tay Bùi Quan Ngọc, tuyệt đối không để anh phải chịu chút tổn thương nào.
Từ đó nước sông không phạm nước giếng. Đợi đến khi cô trở về Mỹ, mối tình ngắn ngủi, vội vã này rồi cũng sẽ dần chìm nghỉm giữa dòng chảy dài đằng đẵng của thời gian.
"Được thôi, bạn trai." Du Hề cong đuôi mắt, mỉm cười đáp.