Du Hề nói xong liền bị Bùi Quan Ngọc ôm chặt lấy, có giọt nước khe khẽ rơi xuống cổ cô.
Lần này, Du Hề chủ động đưa tay v**t v* mái tóc mềm mại của anh.
Bùi Quan Ngọc kéo tay cô áp lên lồng ngực mình, nơi đó có trái tim đang đập thình thịch.
"Một chút thôi."
Du Hề: "Cái gì cơ?"
"Anh cảm nhận được mà," Bùi Quan Ngọc nhắm mắt lại, cọ cọ vào người cô, "Hề Hề đã thích anh thêm một chút rồi."
Du Hề sững sờ, chợt thấy anh giống như một con thú nhỏ.
Nhìn bề ngoài thì lạnh nhạt, vô cảm như cái máy, nhưng thực chất khứu giác, trực giác và các giác quan lại nhạy bén đến vậy.
Khi vụ cá cược chưa bị bại lộ, câu Bùi Quan Ngọc hay hỏi nhất chính là: "Em có thật sự thích anh không?"
Du Hề cứ tưởng anh quá bám người, thích nghe những lời đường mật.
Hóa ra anh đều cảm nhận được hết sao?
Bùi Quan Ngọc hơi lùi ra, hàng mi dài vẫn còn ươn ướt.
Anh đăm đăm nhìn cô: "Hề Hề."
"Em cứ tiếp tục thích anh thêm một chút nữa nhé."
"Đừng chán anh."
Thương hại cũng được.
Đồng tình cũng chẳng sao.
"Anh sẽ kiểm soát bản thân." Giọng anh cất lên rầu rĩ nơi cuống họng.
"Sẽ không làm em ghét anh nữa."
Có một chút thích, với hoàn toàn không có, lại là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt.
Bùi Quan Ngọc như thể vừa được hồi sinh trở lại nhân gian.
Là trước kia anh quá tham lam.
Du Hề không biết, nếu anh rơi nước mắt sớm hơn, nói với cô những lời này sớm hơn, liệu chứng lụy tình của cô có lại tái phát mà mềm lòng hay không.
Nhưng mối quan hệ của bọn họ hiện tại đã vỡ vụn rồi được chắp vá lại, mâu thuẫn đã leo thang đến mức chẳng thể gỡ gạc nổi.
Khiến Du Hề cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Cô chưa từng nghĩ tới, một cuộc tình lại có thể dồn nén trong cô mọi cảm xúc tiêu cực từ mệt mỏi, hoảng sợ, lo âu đến bất lực.
Người thân, bạn bè, người hâm mộ, những cú sốc liên tiếp ập đến khiến trạng thái tinh thần của Du Hề trở nên rất tồi tệ.
Vào lúc tâm trạng u uất, đầy lệ khí nhất, cô thậm chí đã sinh lòng hận Bùi Quan Ngọc.
Tất cả là tại anh.
Bùi Quan Ngọc chính là khắc tinh của cô.
Chính vì yêu anh, cô mới đánh mất nhiều thứ đến vậy, giống như bị cả thế giới ruồng bỏ, chỉ còn lại một mình anh.
Thế nên, nhìn dáng vẻ vụn vỡ, hoang mang và đau khổ của anh, trong lòng Du Hề bỗng trào dâng một cảm giác hả hê đầy b*nh h**n.
Cô diễn đến tận bây giờ, cuối cùng cũng hạ quyết tâm rời đi.
Du Hề có việc riêng phải làm, cô không gánh nổi tình yêu và sự ỷ lại quá đỗi nặng nề này của Bùi Quan Ngọc.
Du Hề dùng đầu ngón tay lau đi giọt nước mắt của anh, lại ôm anh một cái, vùi mặt vào ngực anh.
"Ừm, em biết rồi."
Xin lỗi anh.
Du Hề khẽ nói thầm trong lòng.
Chiều tà buông xuống, chân trời ánh lên ráng mây hồng.
Bùi Quan Ngọc nắm tay cô, men theo con đường nhỏ ven hồ, bắt đầu khoảng thời gian tản bộ mỗi ngày của bọn họ.
Hình như đã rất lâu, rất lâu rồi, bọn họ không nói chuyện với nhau đàng hoàng.
Gần một tháng "tản bộ" trước đây, đều là Bùi Quan Ngọc buồn tẻ mở lời, Du Hề thì giả vờ trầm cảm, đáp lại hờ hững.
Một người ít khi giao tiếp, không lướt web, cũng chẳng có sở thích gì, thì đừng mong anh ta thốt ra được câu nào thú vị.
Điển hình như.
"Hề Hề, mây đẹp quá."
Du Hề: "Ừm."
Anh ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: "Em cũng rất đẹp."
Du Hề: "... Em biết."
"Ngày mai em có muốn ăn gì không?"
Du Hề đang no, nghe hỏi vậy liền thấy phiền: "Tạm thời chưa nghĩ ra."
"Ồ."
Nói chưa được hai câu, Bùi Quan Ngọc đã bắt đầu dụi mắt.
Du Hề chẳng cần nhìn cũng biết.
Anh lại khóc rồi.
Bùi Quan Ngọc mà không vui, tối về sẽ đè cô ra, bám dính lấy cô làm chuyện đó một cách b*nh h**n.
Phản ứng bài xích với mọi người khác giới, vậy mà khi gặp Bùi Quan Ngọc lại chẳng hề có tác dụng.
Du Hề thấy ngày nào anh cũng uống thuốc.
Nhưng Du Hề lại không thể kiểm soát được bản thân.
Cho dù anh từng bộc lộ ra cái sở thích mà Du Hề cho là ghê tởm và đáng sợ nhường nào.
Thì cơ thể cô vẫn vô cùng ăn ý với anh.
Du Hề sắp bị anh làm cho chín tới nơi rồi.
Bùi Quan Ngọc sẽ thì thầm vào tai cô lúc ý thức cô đang mơ hồ: "Chỉ muốn rèn cho Hề Hề cũng nghiện anh, trở thành nàng công chúa của riêng một mình anh."
"Đi thôi."
Du Hề nắm lấy tay Bùi Quan Ngọc: "Để em dạy anh cách làm em vui."
"Mây hôm nay rất đẹp, anh nên chụp cho em một bức ảnh thật đẹp ở đây đi."
Bước chân Bùi Quan Ngọc hơi khựng lại.
Anh lấy điện thoại ra với đôi tay hơi run: "Để anh sai người mang máy ảnh tới."
Du Hề lắc đầu, giơ điện thoại của anh lên, lật camera trước, hướng về phía hai người cùng vạt ráng chiều phía chân trời.
Bùi Quan Ngọc hẳn là cực kỳ ghét mọi loại ống kính.
Anh bất giác nhíu mày, nhưng Du Hề đã kiễng chân, giữ lấy khuôn mặt anh và in một nụ hôn lên má.
Tiếng "Tách" vang lên, khung hình dừng lại.
Du Hề đưa điện thoại sang: "Đây là bức ảnh công chúa độc quyền tặng cho anh."
Bùi Quan Ngọc nhìn bức ảnh.
Dường như bị ngẩn ngơ, anh ngẩng đầu nhìn cô, rồi lại nhìn điện thoại.
Rồi lại nhìn cô.
Ngón tay anh miết nhẹ lên màn hình với sự trân trọng.
Du Hề nhìn thấy trong mắt anh lóe lên vẻ bừng tỉnh hiểu ra rằng: "Hóa ra trên đời này lại có món quà tuyệt vời đến thế."
Cô phì cười.
Bùi Quan Ngọc yêu đương đúng là ngốc nghếch thật.
Chỉ biết hỏi "Có thích anh không", nếu không thì ghen tuông phát điên.
Chưa từng biết cách chủ động xin những điều ngọt ngào như thế này.
Du Hề vẫn đang cười, Bùi Quan Ngọc đã bước tới, nâng cằm cô lên, chạm vào bờ môi cô.
Không phải là một nụ hôn sâu tráo đổi nước bọt, anh hôn rất khẽ.
Vừa khóc vừa hôn.
Du Hề nếm được cả vị mặn chát từ nước mắt của anh.
Cô véo má anh.
Bùi Quan Ngọc buông một câu vô cùng trẻ con.
"Hề Hề, anh hạnh phúc muốn chết mất."
Từ địa ngục lên thiên đường, hóa ra cũng chỉ cần một câu nói, một nụ cười của Hề Hề.
Tối hôm đó về nhà, Bùi Quan Ngọc cứ bám dính lấy cô để chụp ảnh chung.
Một người chán ghét ống kính đến thế, vậy mà lại hỏi cô liệu có thể quay một đoạn video hôn nhau được không.
Đúng là được đằng chân lân đằng đầu, Du Hề trợn trắng mắt: "... Chi bằng anh cứ nói thẳng là muốn đóng phim cho xong."
Bùi Quan Ngọc khựng lại, nhưng đột nhiên lại bị k*ch th*ch.
Anh khẽ nói: "Xin lỗi Hề Hề, anh không có ý đó."
Miệng thì nói vậy, nhưng Du Hề chỉ cần liếc mắt một cái là biết cơ thể anh thành thật đến mức nào.
Nhưng Bùi Quan Ngọc cũng không nhắc đến chuyện chụp ảnh nữa.
Anh nhíu mày, có vẻ rất khó chịu.
Đột nhiên anh ôm bụng, cúi gầm mặt xuống.
Anh lắc đầu, cố gắng xóa bỏ những hình ảnh từng thấy qua camera giám sát khỏi tâm trí.
Thế nhưng các dây thần kinh lại đang hưng phấn một cách vô sỉ.
Ảo tưởng về đủ mọi tư thế chiếm đoạt Hề Hề, được ống kính ghi lại, trở thành những dữ liệu vĩnh cửu.
Cảm giác ghê tởm và khao khát quyện chặt vào nhau, giằng xé anh thành từng mảnh.
Bùi Quan Ngọc một lần nữa nhận rõ, bộ gen hạ đẳng của mình rốt cuộc d*m đ*ng và ngoan cố đến nhường nào.
Du Hề tựa người, trong đầu lại nghĩ, phim nước ngoài bạo như vậy, nếu sau này Bùi Quan Ngọc thấy cô đóng cảnh hôn hay cảnh giường chiếu.
Thì anh sẽ bị kích động đến mức nào nữa.
Thế là Du Hề ghé sát vào, nói: "Có thể quay một đoạn video hôn nhau với anh."
Cứ coi như anh là nam chính trong cảnh hôn đầu tiên của cô vậy.
Đôi mắt Bùi Quan Ngọc đỏ ngầu, dù có muốn che đậy và kìm nén đến mấy, sự hưng phấn cùng h*m m**n chiếm hữu tồi tệ bên trong cũng chẳng thể nào giấu giếm được.
Đôi môi đỏ mọng của thiếu nữ tựa như đóa hoa bị vùi dập đến độ nát tươm, đôi mắt sâu như mặt hồ bị hôn đến mức phủ một tầng sương mờ, nơi cuống họng tràn ra tiếng th* d*c đầy mị hoặc.
Đoạn video được phát đi phát lại hết lần này tới lần khác.
Linh hồn đều đắm chìm trong cảm giác sung sướng đến run rẩy.
Nhìn đến mức đồng tử của Bùi Quan Ngọc mất đi tiêu cự, ngón tay v**t v* cánh môi cô run lên vì hưng phấn.
Ống kính mang màu đỏ, hệt như một con mắt khổng lồ đang nhòm ngó.
Nhưng nếu phía trước ống kính đó là anh và Hề Hề.
Thì dường như cũng chẳng còn đáng sợ đến thế nữa.
Hai ngày nay, Du Hề sống hơi buông thả.
Nghĩ rằng đây sẽ là những lần cuối cùng.
Du Hề cảm nhận rõ ràng bản thân đã đ*ng t*nh, mãnh liệt hơn bất cứ khi nào.
Ít nhất về mặt thể xác, bọn họ ăn ý đến vậy.
Bị anh ôm chặt, khảm sâu vào lòng, khi tâm trí lướt qua tia sáng trắng, Du Hề dường như cuối cùng cũng chạm tới chút cuồng nhiệt mà Weinberg từng nhắc đến.
Đến mức khi nhận được điện thoại của Thời Tuế, dặn cô ngày mai nhớ đến sớm một tiếng để qua cửa an ninh, trái tim cô mới sực nhớ ra mà đập thình thịch hai nhịp căng thẳng.
Đã là thời cơ tốt nhất rồi.
Hiện tại sự đề phòng của Bùi Quan Ngọc đang nới lỏng nhất.
Anh đã bị những món quà của cô làm cho choáng váng đầu óc, thậm chí lúc trên giường còn thốt ra rằng muốn cùng cô bỏ trốn.
Sắp được về nhà rồi.
Sự tự do mà cô khao khát bấy lâu nay giờ đây gần ngay trước mắt, Du Hề không kìm nén được cảm xúc trào dâng trong lòng, phấn khích lăn một vòng trên giường.
Bùi Quan Ngọc nghe điện thoại xong quay lại.
Ôm cô từ phía sau: "Hề Hề."
"Dạ?"
"Anh sắp vào dự án mới." Bùi Quan Ngọc hít một hơi thật sâu vào gáy cô, giọng điệu có phần chán chường, "Ngày mai phải đi họp."
"Đi họp á? Ở đâu vậy anh?" Cô cố gắng dùng giọng điệu mất mát để hỏi, nhưng thực tế tim đang đập liên hồi, khóe môi đã sắp không nhịn được mà cong lên rồi.
"Lại là cái nơi không thể nói tên đó sao?"
Bùi Quan Ngọc rầu rĩ ừm một tiếng.
Anh khựng lại một lát, khẽ hỏi: "Hề Hề sẽ ở nhà đợi anh chứ?"
Du Hề đã học được cách không nói dối, khéo léo dùng một câu hỏi ngược để giải quyết vấn đề: "Anh vẫn không tin em sao?"
"Vậy anh để lại vệ sĩ đi."
Bùi Quan Ngọc im lặng hồi lâu, "Xin lỗi em."
Du Hề: "Anh cứ để người lại đi, dù sao em cũng quen rồi."
Lần này Bùi Quan Ngọc im lặng rất lâu, rất lâu, rồi lên tiếng: "Hề Hề, anh tin em."
Nhịp đập nơi trái tim Du Hề dần dần bình tĩnh trở lại.