Đắm Chìm - Hòe Cố

Chương 12

Gia thế của Bùi Quan Ngọc là vấn đề mà Du Hề vẫn luôn cố tình lảng tránh.

Ban đầu là vì cô chẳng mấy bận tâm, chỉ muốn lợi dụng anh cho xong chuyện hợp đồng rồi cao chạy xa bay.

Về sau Du Hề cố tình giả ngu, tỏ ra như chẳng biết gì sất.

Trên phim, mấy nhân vật biết quá nhiều thường kết cục bi thảm còn gì?

Phòng thí nghiệm bí mật của Bùi Quan Ngọc, đám vệ sĩ lúc nào cũng bám riết theo anh như hình với bóng, rồi cả cái biệt thự xa hoa được canh gác nghiêm ngặt kia nữa, Du Hề cứ nhắm mắt làm ngơ, coi như không thấy.

Vì nghĩ nhiều sẽ phiền phức, nên trong đầu Du Hề có hẳn một cái thùng rác chuyên để chứa những thứ đó. Cô gom tất cả những chuyện rắc rối vào đó, định bụng đến lúc nước đến chân mới nhảy cũng chưa muộn.

Chẳng hạn như ngay lúc này.

Du Hề ngồi trên sô pha, mặt lạnh tanh bấm số gọi cho Bùi Quan Ngọc hết lần này đến lần khác. Đầu dây bên kia chỉ báo máy đã tắt, yêu cầu để lại tin nhắn thoại.

Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, cô xổ luôn một tràng chửi thề bằng cả tiếng Trung, Anh, Pháp, toàn những từ ngữ chói tai.

Hai tên vệ sĩ cũng đáng ghét y như Bùi Quan Ngọc.

Dù Du Hề có làm mặt lạnh hay nhõng nhẽo kiểu gì, chúng cũng chỉ có một biểu cảm nhạt thếch:

"Xin lỗi cô."

Du Hề chống nạnh, đi tới đi lui: "Mấy người chỉ biết nói mỗi câu này thôi à?"

"Xin lỗi cô."

"..."

Đúng là người máy, y chang Bùi Quan Ngọc.

Bực mình, Du Hề đi hủy vé máy bay, tốn toi mấy trăm ngàn tiền phí.

Biết cô lật lọng không về nữa, Jasper ở đầu dây bên kia gầm lên, hỏi cô có phải đang coi ông như quả bóng mà đá không. Du Hề phải kéo điện thoại ra xa, bất lực hạ giọng xin lỗi dỗ ngọt ông.

Nhưng bản thân cô thì bực dọc ngập trời mà chẳng biết xả đi đâu.

Chuyện này Du Hề cũng chẳng dám hó hé với Trần Tá Y, sợ lại bị ăn chửi.

Trần Tá Y mà biết chắc chắn sẽ hối thúc cô chia tay ngay và luôn.

Nhưng đối với Du Hề, chia tay là chuyện nằm trong thùng rác kia kìa, khi nào cùng đường bí lối cô mới tính đến nước đó.

Cũng may là hai tên vệ sĩ người máy kia chỉ xuất hiện đúng một lần, sau đó cũng chẳng cấm cản gì cô nữa.

Mấy ngày không phải đi học, Du Hề lủi thủi ở nhà một mình.

Chán chê mê mỏi, cô lôi danh bạ ra tìm người rủ đi chơi.

Lướt lên lướt xuống, cô chợt nhận ra đã lâu lắm rồi mình chẳng hẹn hò với ai ngoài Bùi Quan Ngọc.

Học kỳ đầu mới sang, dù lịch học dày đặc nhưng Du Hề vẫn quen biết được kha khá bạn bè, có thời gian là lại đi tham gia hoạt động, tụ tập ăn uống.

Với hào quang của "công chúa Cici" từ bé, bạn bè ai cũng thích chơi với cô. Ra ngoài ăn uống, Du Hề chẳng cần động móng tay, lúc nào cũng có người tranh nhau gắp thức ăn, rót nước cho.

Nhưng từ hồi học kỳ này cặp kè với Bùi Quan Ngọc, Du Hề mới muộn màng nhận ra, cô đã từ chối không biết bao nhiêu lời mời của mọi người!

Lâu dần, họ tưởng cô không muốn chơi cùng nên cũng thưa dần việc tìm cô.

Du Hề cố gắng lục lọi trí nhớ, mới phát hiện ra nguyên nhân từ chối đều do Bùi Quan Ngọc cả.

Lần ấn tượng nhất là lúc hai người mới yêu nhau được mười mấy ngày.

Du Hề nhận được lời mời tham gia buổi tiệc của câu lạc bộ, cô hào hứng trang điểm xinh xắn chuẩn bị đi, thì vừa hay chạm mặt Bùi Quan Ngọc làm xong thí nghiệm về sớm.

Trang điểm xong xuôi đâu vào đấy rồi, Du Hề đành phải nói rõ tình hình, bảo anh ở nhà đợi cô một chút.

Bùi Quan Ngọc gục đầu, tay vẫn đang cặm cụi bóc hạt óc chó cho cô.

Lần trước đi ngang qua quầy bán hạt trong siêu thị, Du Hề tình cờ nhắc đến việc cô thích ăn hạt óc chó. Mà phải là loại vừa mới bóc vỏ, nguyên vẹn, sạch sẽ, tròn vo cơ.

Nhưng bóc hạt óc chó thì lại đau tay.

Thế nên cô thà không ăn còn hơn.

Lần này qua, Bùi Quan Ngọc mang theo hẳn một thùng hạt óc chó.

Trông anh có vẻ không quen tay lắm, làm không được thuần thục. Không kiểm soát được lực của dụng cụ nên hạt óc chó toàn bị vỡ nát. Thế là anh dùng tay bóc, những đốt ngón tay thon dài bấu chặt vào vỏ cứng đến trắng bệch.

Anh im lặng không nói gì, Du Hề đành phải lặp lại: "Bùi Bùi, em bảo em muốn đi dự tiệc, anh nghe thấy không?"

Bùi Quan Ngọc rũ mắt: "Bắt buộc phải đi sao?"

Thấy vẻ mặt rầu rĩ của anh, Du Hề thấy hơi áy náy, giọng cô cũng nhỏ đi: "Đúng thế, em lỡ hứa với người ta rồi."

"Không đi được không."

Du Hề: "Nhưng mọi người đang đợi em..."

"Anh cũng đang đợi em."

Du Hề: "Chỉ một lần tối nay thôi, em hứa xong tiệc sẽ về ngay."

Bùi Quan Ngọc không nói gì nữa, Du Hề cứ ngỡ anh đã đồng ý, thì đột nhiên anh gọi: "Hề Hề."

"Em thật sự thích anh sao."

Du Hề giật bắn mình, nhưng thấy anh chỉ đang dỗi hờn như mọi khi, cô mới thở phào nhẹ nhõm: "Tất nhiên là em thích anh rồi, không thích thì em cưa anh làm gì."

"Đã thích anh, tại sao người khác xúi giục vài câu," Bùi Quan Ngọc ngước mắt lên, "Em đã vứt anh sang một bên."

"Bọn họ lấy cái gì ra để quyến rũ em vậy."

Du Hề không hiểu nổi chuyện này sao lại bị nâng lên tầm "quyến rũ": "Em chỉ đi dự một bữa tiệc thôi mà."

Trong lòng cô dâng lên một cỗ bực bội, không muốn vòng vo nhiều lời: "Không còn sớm nữa, em đi trước đây, em sẽ về sớm thôi."

Bùi Quan Ngọc nhìn theo bóng cô: "Được, anh ở nhà đợi em."

"Hẹn gặp lại." Anh gằn từng chữ.

Lúc bước đi, Du Hề có cảm giác một ánh mắt vô cùng nặng nề ghim chặt vào sống lưng mình.

Cô thấy hơi khó chịu, bèn chạy trốn khỏi nhà như bị ma đuổi.

Cuối cùng, bữa tiệc đó lại bị hủy. Lúc sắp đến nơi, Du Hề đọc được tin nhắn trong nhóm đang chửi rủa ỏm tỏi, bảo là cấp trên đột nhiên kiểm tra gắt gao vụ dùng quỹ câu lạc bộ đi ăn uống riêng. Sợ bị sờ gáy, bữa tiệc bị hủy bỏ vào phút chót.

Chết tiệt.

Hôm nay Du Hề còn cất công trang điểm kỹ lưỡng nữa chứ.

Cô đành lủi thủi quay về.

Lúc đó đã là xế chiều, trong căn hộ không bật đèn, chỉ còn sót lại thứ ánh sáng nhờ nhợt của ráng chiều hắt vào từ bên ngoài.

Đẩy cửa bước vào, Bùi Quan Ngọc vẫn ngồi yên vị ở chỗ cũ.

Trước mặt anh là một đĩa đầy ụ hạt óc chó đã bóc vỏ. Anh vẫn lặp đi lặp lại động tác bóc vỏ một cách máy móc.

Da gà da vịt trên người Du Hề nổi lên rần rần.

"Đủ rồi đủ rồi," cô vội vàng bước tới, "Em

không ăn hết được nhiều thế này đâu."

"Cứ từ từ mà ăn." Bùi Quan Ngọc đẩy đĩa hạt óc chó về phía cô.

Du Hề đành phải ngồi xuống, vừa cắn một miếng hạt óc chó, ánh mắt cô chợt khựng lại. Nhìn thấy máu tươi đang ứa ra từ đầu ngón tay anh, sắc mặt cô biến đổi: "Tay anh..."

Bùi Quan Ngọc vẫn tiếp tục dùng tay trần bóp vỡ vỏ óc chó cứng ngắc, máu càng trào ra nhiều hơn.

Du Hề hoảng hốt, miếng hạt óc chó mắc nghẹn ở cổ họng, nuốt không được mà nhổ cũng không xong, cô hoảng hồn kêu lên: "Dừng lại! Anh đừng bóc nữa! Chảy máu rồi anh không thấy sao?"

Bùi Quan Ngọc đáp nhàn nhạt: "Xin lỗi, anh không để ý."

Du Hề mặt cắt không còn hột máu, vội vàng rút giấy ăn, tiến tới cầm máu cho anh: "Làm sao mà không để ý được chứ, anh không biết đau à?"

"Anh không có cảm giác."

Du Hề: "Chảy máu rồi kìa..."

"Anh cũng không cảm nhận được là em thích anh."

Sống lưng Du Hề tê rần vì chột dạ.

Đang lúc cô còn chưa biết đối đáp sao, bỗng bắt gặp làn sương mờ giăng mắc trong đôi mắt Bùi Quan Ngọc, "Hề Hề, anh cần em hơn bọn họ."

"Ở bên anh nhiều hơn đi."

Lồng ngực Du Hề như bị nhét một nắm bông, vừa chua xót vừa nghẹn ngào.

Cô thật sự không chịu nổi dáng vẻ yếu đuối này của anh.

Bùi Quan Ngọc lúc nào cũng đơn độc như thế, có lẽ cô nên dành nhiều thời gian hơn cho anh thật.

Từ đó về sau, hễ Bùi Quan Ngọc có mặt, Du Hề đều từ chối mọi lời rủ rê.

Chỉ khi anh đi vắng, Du Hề mới nhận lời đi xem lễ hội âm nhạc một lần.

Nhưng chính vì lần đó mà cô sinh ra bóng ma tâm lý, cứ sợ lén đi chơi sau lưng anh lại gặp chuyện, nên theo bản năng từ chối tất cả các lời mời khác.

Đã lâu lắm rồi cô mới nhận lời đi cổ vũ cho Giang Lê, và nghe tin của Weinberg nên mới về Los Angeles.

Nhưng lần nào Bùi Quan Ngọc cũng có thể cản trở một cách chính xác.

Một cỗ uất ức kìm nén dâng trào trong lồng ngực Du Hề. Cô gọi điện cho Giang Lê, vốn là dân địa phương, rủ cô ấy ra ngoài chơi.

Giang Lê nhận lời ngay tắp lự, nhưng cô ấy bảo có một người bạn cũng muốn làm quen với Du Hề, hỏi xem cô có phiền nếu rủ người đó đi cùng không.

Vốn thích náo nhiệt, Du Hề đồng ý ngay: "Em không sao, chị cứ rủ càng đông càng vui ~"

Họ hẹn nhau đi làm móng ở một tiệm Du Hề từng ghé vài lần, thậm chí còn mở thẻ thành viên ở đây.

Kỹ thuật làm móng ở nước ngoài vừa đắt vừa xấu. Về Đại lục rồi, cô mới biết hóa ra nghệ thuật làm móng lại có nhiều kiểu dáng, tinh xảo đến nhường này.

Thế là Du Hề đâm ra mê mệt việc làm móng.

Trước khi đi, Du Hề tháo viên kim cương thật Bùi Quan Ngọc tặng cất cẩn thận.

Đường kẹt xe nên Du Hề đến sát giờ hẹn.

Qua lớp kính trong suốt trước cửa tiệm, cô nhìn thấy Giang Lê và một cô gái khác.

Cô gái đó khí chất rất tốt, nhìn qua là biết con nhà giàu được nuôi dưỡng tử tế, đồ trang sức và túi xách trên người đều là hàng hiệu Miu Miu đắt tiền.

"Gâu gâu gâu ~"

Bát Vạn - chú chó Pomeranian của chủ tiệm chạy tới vẫy đuôi rối rít chào đón.

"Bát Vạn, chào mày nha ~" Du Hề ngồi xổm xuống, lấy bánh thưởng đã chuẩn bị sẵn đút cho nó ăn.

Chủ tiệm cười nói: "Cũng may lần này bạn trai em không đi cùng, không Bát Vạn mà sủa ầm lên, chị lại bị khiếu nại vì gây ồn ào mất."

Cũng lạ thật.

Con chó nhỏ của tiệm làm móng ai thấy cũng mê, thân thiện với tất cả mọi người, duy chỉ hễ thấy Bùi Quan Ngọc là xù lông, nhe răng gầm gừ, còn cố tình hất đổ cốc nước vào người anh.

Du Hề còn trêu: "Sao chó cũng ghét anh vậy."

Bùi Quan Ngọc im lặng một lúc rồi đáp: "Chỉ cần Hề Hề thích anh là đủ rồi."

Chủ tiệm không có ác ý gì, nhưng vô tình làm lộ chuyện cô đã có bạn trai.

Du Hề liếc nhìn cô gái đi cùng Giang Lê.

Cô ấy há hốc miệng kinh ngạc, nhưng cũng rất lanh lợi, ngay lập tức đưa tay lên miệng làm động tác kéo khóa.

Giang Lê đứng dậy giới thiệu: "Hề Hề, đây là Thẩm Tích Nguyệt, bạn thân của chị trong câu lạc bộ tennis, cô ấy vẫn luôn muốn làm quen với em."

Thẩm Tích Nguyệt hí hửng đứng dậy, chìa tay ra: "Chào Hề Hề, cậu cứ gọi tớ là Nguyệt

Nguyệt nhé."

Du Hề bắt tay lại: "Tên cậu hay quá."

Người trước đây cô thấy tên hay cũng là Bùi Quan Ngọc.

Tên ai nghe cũng đầy tính bác học.

Thẩm Tích Nguyệt nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý.

Đôi mắt cô ấy có màu hổ phách nhạt, khiến Du Hề có cảm giác quen thuộc, bất giác thẫn thờ.

"Trời ơi," Thẩm Tích Nguyệt chợt thốt lên the thé, "Cậu còn xinh hơn trên tivi nữa!!! Sao trên đời lại có người đẹp cỡ này cơ chứ!!! Cậu là đồ án tốt nghiệp do Nữ Oa và Thượng Đế hợp sức nặn ra đúng không!"

Du Hề bị chọc cười ngặt nghẽo, cười đáp lại lời cảm ơn.

Ba cô gái tụm lại làm móng, chuyện trò rôm rả không dứt.

Du Hề cũng tò mò hóng hớt được một bụng drama.

Thẩm Tích Nguyệt và Giang Lê cùng tham gia câu lạc bộ tennis. Đang nói chuyện, họ nhắc đến một cái tên "Chu Ôn Dục", hình như cũng là con lai.

Vì Thẩm Tích Nguyệt có nhắc đến việc anh ta cũng có đôi mắt màu xanh.

Giang Lê kinh ngạc: "Cậu bảo anh ta chia tay bạn gái rồi về Mỹ á?"

Thẩm Tích Nguyệt vẻ mặt đắc ý: "Đúng thế, chị Ương Ương đá anh ta rồi."

Giang Lê thở dài: "Tiếc nhỉ, hai người họ tình cảm tốt thế cơ mà."

"Có lý do gì bắt buộc phải chia tay không?"

Du Hề cũng tò mò dỏng tai hóng.

Thẩm Tích Nguyệt hừ lạnh: "Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong, cái tên Chu Ôn Dục đó đích thị là một thằng điên thích kiểm soát."

"Nhìn không ra nhỉ?" Giang Lê cau mày, "Là sao?"

"Cái thằng điên đó không những cấm cản chị Ương Ương giao du, mà hễ có ai lảng vảng gần chị ấy là nó lại ghen tuông bắt gian vô cớ, ngay cả tớ mà nó cũng tưởng là trà xanh."

"Cái kiểu đàn ông chiếm hữu cao thế này, đến tự do tối thiểu cũng không cho, đáng sợ thật."

"Suỵt."

Cảm giác nhói đau truyền đến từ ngón tay khiến Du Hề cau mày.

"Xin lỗi em," Chủ tiệm đang phá móng cho cô vội vàng xin lỗi.

Du Hề lắc đầu bảo không sao, là do cô đột nhiên rụt tay lại.

Thẩm Tích Nguyệt và Giang Lê cũng nhìn sang, lo lắng hỏi han.

Du Hề bảo không sao: "Rồi sao nữa? Việc chia tay có suôn sẻ không?"

Thẩm Tích Nguyệt đáp: "Không hề."

"Chị Ương Ương muốn chia tay mà không dứt ra được, còn suýt bị nó bắt cóc sang Mỹ nữa. Thằng Tây balo đó bên Mỹ thế lực ghê gớm lắm."

Giang Lê rùng mình: "Đáng sợ thế á?"

Mí mắt Du Hề giật giật: "Rồi sau đó thì sao?"

"Thế đấy, cũng may có em họ tớ ra tay giúp. Nó thông minh giỏi giang lắm, chẳng có việc gì làm khó được nó cả."

Khí chất sang chảnh của Thẩm Tích Nguyệt khiến Du Hề rất tin tưởng lời cô ấy nói.

"Hề Hề này, cậu xinh đẹp thế, sau này kiếm bạn trai nhớ phải chọn kỹ nhé. Mấy thằng cha chiếm hữu b*nh h**n trong tiểu thuyết đọc cho vui thì được, chứ ngoài đời thì tránh xa vạn dặm ra."

Du Hề khựng lại một nhịp, thờ ơ "ừ" một tiếng.

"À mà này Hề Hề, bạn trai cậu là ai thế? Tớ biết được không?"

Du Hề chưa biết trả lời sao, Giang Lê cũng ngập ngừng liếc nhìn cô.

Cũng may Thẩm Tích Nguyệt chỉ tiện miệng hỏi, rồi lại tiếp tục cảm thán: "Không biết ai có phúc phận lớn thế, cưa đổ được đại mỹ nữ đẳng cấp thế này."

Chủ tiệm lại mỉm cười chen vào: "Bạn trai của cô Du đẹp trai lắm, tính cũng tốt nữa."

"Lần trước cô Du làm móng mất tận năm tiếng, cậu ấy vẫn kiên nhẫn ngồi đợi, giúp cô Du viết bài tập. Bát Vạn hắt nước lên người cậu ấy mà cậu ấy cũng không hề tức giận."

"Hề Hề đúng là có mắt nhìn người." Thẩm Tích Nguyệt thở dài, "Xem ra em họ tớ hết hy vọng rồi."

Du Hề hỏi lại: "Em họ?"

"Đúng thế, em họ tớ thích cậu từ bé, fan cuồng thứ thiệt luôn đấy. Muốn nhờ nó làm gì, cứ xì đồ lưu niệm socola của cậu ra trao đổi là xong ngay."

Du Hề bật cười: "Đáng yêu thế."

Trong đầu cô chợt lóe lên một ý nghĩ: "Vậy nếu tớ có rắc rối gì, tớ cũng có thể nhờ em họ cậu giúp được không?"

"Đương nhiên là được!" Thẩm Tích Nguyệt vỗ ngực cái bộp, "Chính chủ nhờ vả, nó sẵn sàng làm mọi thứ vì cậu."

Du Hề ghi nhớ trong lòng, rồi nói lời cảm ơn.

Nếu chị Ương Ương kia có thể dùng socola đổi lấy sự giúp đỡ để thoát khỏi bạn trai kiểm soát, thì cô là thần tượng của cậu ta cơ mà, chắc chắn càng được ưu tiên chứ nhỉ?

Chẳng hiểu sao chủ đề câu chuyện lại xoay quanh cậu em họ của Thẩm Tích Nguyệt.

Và thế là Du Hề được nghe một câu chuyện về kiểu giáo dục gia đình đè nén đặc trưng của các gia tộc Á Đông.

Thẩm Tích Nguyệt kể em họ mình thông minh lắm, từ nhỏ đã có trí nhớ siêu phàm, nên được ông nội cưng chiều, nhưng giáo dục cũng khắt khe vô cùng.

Trong phòng của cậu ấy có hơn chục cái camera giám sát, trước khi mười bốn tuổi đi đâu cũng có người theo sát. Quản gia thường xuyên báo cáo tình hình, từ việc hôm nay có kén ăn không, đến việc học thêm như thế nào.

Du Hề nghe mà thấy phản cảm: "Thật ghê tởm, thế thì chẳng phải mất hết quyền riêng tư rồi sao?"

Thẩm Tích Nguyệt thì thầm: "Đúng vậy, nhưng không ai dám chống lại ông ngoại tớ cả."

Thẩm Tích Nguyệt còn kể thêm, em họ cô cũng không được phép có bất kỳ hành vi đi quá giới hạn, hay thoát khỏi tầm kiểm soát.

"Hồi bé, người hầu mới đến không biết chuyện, cho nó ăn socola do cậu quảng cáo. Nó ăn xong bị dị ứng, lúc phát hiện ra liền bị nhốt trong phòng tối phạt suốt ba ngày."

Du Hề càu nhàu: "Đã bị dị ứng rồi mà còn phạt nhốt à?"

Thẩm Tích Nguyệt lẳng lặng gật đầu.

"Tội nghiệp thật."

Du Hề có chút thương xót cho cậu fan nhỏ tuổi chưa từng gặp mặt này.

Nếu có cơ hội gặp mặt, cô nhất định sẽ cổ vũ cậu ấy thật nhiều bằng tình yêu thương của một idol.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn