Đại Tướng Không Biên Giới

Chương 7: Bản hợp tác không mong đợi

Hoàng đứng trước gương, ánh mắt dán chặt vào hình ảnh phản chiếu của mình. Cảm giác nặng nề trong lòng không chỉ do nhiệm vụ sắp tới, mà còn vì sự hợp tác không mong đợi với nhóm lính đánh thuê. Họ là những chiến binh dày dạn, nhưng mục tiêu và phương pháp chiến đấu của họ có thể không giống với cách mà Hoàng đã được đào tạo.

Tuyết bước vào phòng, vẻ mặt lo lắng. “Anh đã chuẩn bị tâm lý cho cuộc họp chưa?”

“Không thể tránh khỏi,” Hoàng đáp, giọng điệu kiên quyết. “Chúng ta cần họ. Nhưng phải thuyết phục được họ rằng chúng ta có chung một mục tiêu.”

Vinh vừa gõ cửa, bước vào với bộ quân phục gọn gàng. “Sẵn sàng chưa? Họ đang đợi chúng ta.”

Cả ba người bước ra ngoài, trong không khí tràn ngập căng thẳng. Nhóm lính đánh thuê đã tập trung ở một khu vực gần đó, chờ đợi. Họ đều là những gương mặt lạ lẫm, nhưng ánh mắt của họ thể hiện sự tự tin, thậm chí là một chút kiêu ngạo.

“Họ không phải là người dễ dàng chấp nhận quyền lãnh đạo của chúng ta,” Tuyết thì thầm, quan sát những người lính.

“Chúng ta sẽ phải chứng minh khả năng của mình,” Hoàng nói, quyết tâm trong giọng nói. “Đừng để họ nghĩ rằng chúng ta yếu đuối.”

Khi bước vào phòng họp, không khí trở nên ngột ngạt. Những người lính đánh thuê ngồi tản mát, mỗi người đều mang một vẻ lạnh lùng, nhưng ánh mắt họ đều hướng về phía Hoàng.

“Chúng tôi đã nghe nhiều về anh, Đại tướng,” một người đàn ông có dáng cao gầy lên tiếng. “Nhưng liệu anh có thể dẫn dắt chúng tôi trong cuộc chiến này không?”

“Chúng ta không chỉ chiến đấu vì một lý tưởng,” Hoàng bắt đầu, giọng mạnh mẽ. “Chúng ta chiến đấu vì sự sống còn. Nếu không hợp tác, chúng ta sẽ thất bại.”

Một tiếng cười khẩy vang lên từ một góc phòng. “Nghe có vẻ tốt, nhưng chúng tôi không có thời gian để nghe lý thuyết. Hành động mới là điều quan trọng.”

“Và anh nghĩ rằng dùng súng bừa bãi là hành động?” Vinh phản bác, ánh mắt sắc bén. “Chúng ta cần chiến thuật, không phải sự điên cuồng.”

Mặt trời đã lặn, ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn chiếu vào, tạo ra không khí căng thẳng. Hoàng cảm thấy sự bất đồng giữa hai bên ngày càng lớn. “Chúng ta cần phải tìm ra cách làm việc cùng nhau. Nếu không, cả hai bên sẽ phải trả giá.”

Nhóm lính đánh thuê trao đổi ánh mắt, nhưng chưa ai lên tiếng. Tuyết quyết định lên tiếng: “Chúng tôi có công nghệ tình báo hiện đại. Nếu kết hợp với kinh nghiệm của các anh, chúng ta có thể tạo ra một kế hoạch hoàn hảo.”

“Thật sao?” Một người trong nhóm đánh thuê cười nhạt. “Chúng tôi đã chiến đấu từ lâu trước khi có công nghệ. Đừng tưởng rằng nó có thể thay thế khả năng của chúng tôi.”“Chúng ta không thể chỉ dựa vào sức mạnh,” Hoàng nói, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng ta cần phải kết hợp giữa sức mạnh và trí tuệ. Đó là cách duy nhất để đánh bại kẻ thù.”

Cuộc tranh cãi tiếp tục diễn ra, nhưng Hoàng nhận ra rằng sự căng thẳng đang leo thang. “Dừng lại!” anh quát. “Nếu chúng ta không thể làm việc cùng nhau, chúng ta sẽ không thể tiến xa hơn. Bình đang chờ đợi cơ hội để tấn công.”

Cuối cùng, một người lính đánh thuê đứng lên. “Tôi sẽ nghe anh, nhưng tôi muốn thấy hành động cụ thể. Nếu anh không thể chứng minh rằng mình xứng đáng, tôi sẽ không theo.”

Hoàng cảm thấy áp lực đè nặng. “Được. Chúng ta sẽ tổ chức một cuộc tập trận nhỏ. Để anh thấy được khả năng của chúng tôi.”

Sau khi cuộc họp kết thúc, Hoàng, Tuyết và Vinh cùng nhau rời khỏi phòng. “Chúng ta cần phải chứng minh cho họ thấy rằng chúng ta không yếu đuối,” Tuyết nói, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Nhưng chúng ta cũng cần phải cẩn thận,” Vinh thêm vào. “Họ có thể không dễ dàng chấp nhận sự lãnh đạo của chúng ta.”

“Chúng ta sẽ tìm cách,” Hoàng khẳng định. “Chúng ta không còn thời gian để do dự.”

Khi họ chuẩn bị cho cuộc tập trận, Hoàng cảm thấy sự hồi hộp tràn ngập. Mọi thứ đang trở nên phức tạp hơn anh tưởng. Nhưng một điều rõ ràng, nếu họ không thể tìm ra cách hợp tác, tất cả sẽ phải trả giá.

Cuộc tập trận diễn ra trong không khí căng thẳng, khi cả hai bên bắt đầu thực hiện kế hoạch. Hoàng chỉ đạo từng động tác, trong khi Tuyết xử lý dữ liệu tình báo. Mọi thứ diễn ra suôn sẻ cho đến khi một tiếng nổ lớn vang lên, làm mọi người giật mình.

“Đó không phải là phần của kế hoạch!” Vinh quát.

“Chúng ta bị tấn công!” Tuyết hốt hoảng.

Mọi người lao vào hỗn loạn, nhưng Hoàng vẫn giữ vững tinh thần. “Bình không từ bỏ dễ dàng như vậy. Chúng ta phải chiến đấu!”

Trong khoảnh khắc, mọi thứ dường như sụp đổ. Hoàng nhận ra rằng, cuộc chiến không chỉ ở bên ngoài mà còn trong lòng mỗi người. Liệu họ có thể vượt qua được mâu thuẫn và thấu hiểu nhau trước khi mọi thứ quá muộn?

Âm thanh tiếng súng vang lên, và trận chiến chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn