Tài khoản Instagram của Cố Miểu chỉ trong một đêm đã bùng nổ tăng thêm 200k người theo dõi. Hứa Vi nhân cơ hội này chia sẻ lên đó hàng loạt bức ảnh đẹp lung linh với độ phân giải cao của Cố Miểu.
Những bức ảnh này đều do Cố Miểu cất công tuyển chọn kỹ lưỡng, đặc biệt phù hợp với thị hiếu thẩm mỹ của người nước ngoài.
Đã có cơ hội bày ra trước mắt, Cố Miểu tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ. Loạt ảnh cộng hưởng với nhan sắc của cô nhanh chóng tạo nên một cơn sốt trên Instagram.
Những bình luận của người nước ngoài sau khi được dịch sang tiếng Trung còn khiến người ta cười ra nước mắt.
[Cố thật là quá đẹp, cô ấy chính là nàng thơ trong lòng tôi. Chỉ tiếc là cái tên lấy sâu sắc quá, tôi hơi khó hiểu.]
[Cố thực sự là một cô gái tràn đầy cảm quan thời trang. Từ cách phối đồ của cô ấy, tôi cảm nhận được sự mới mẻ hoàn toàn. Hy vọng Cố có thể chia sẻ thêm nhiều bộ cánh nữa.]
[Wow, Cố chẳng hề thua kém bất cứ người mẫu nào trên tạp chí. Nghe nói vì bộ lễ phục của Cum mà cô ấy bị cộng đồng trong nước mỉa mai, thật là quá đáng tiếc.]
[Nghe một người bạn Trung Quốc của tôi nói, chữ phía sau tên của Cố là ba chữ Thủy, Tam Thủy. Văn hóa Trung Quốc quả thực bác đại tinh thâm.]
[Ba chữ Thủy đọc là gì vậy? Sau này có thể gọi cô ấy là Cố Tam Thủy, đây là sự chân thành mà chúng tôi dành cho Cố.]
[Xem ra bây giờ theo đuổi thần tượng cũng cần phải có chút kiến thức văn hóa, nếu không ngay cả tên của thần tượng cũng đọc không trọn vẹn. Biệt danh là Tam Thủy hả? Cái tên này dễ nhớ thật đấy.]
Vì người nước ngoài không biết chữ "Miểu" (淼), thấy nó quá hiếm và quá khó viết, sau khi một cư dân mạng đùa vui, biệt danh "Cố Tam Thủy" nhanh chóng được lưu lại. Dù sao ai cũng biết ba chữ "Thủy" chính là chiết tự của cái chữ hiếm kia.
Người hâm mộ của Miểu Miểu đương nhiên thấy buồn cười, người nước ngoài thế mà đến tên nữ thần của mình cũng không đọc nổi. Nhưng biệt danh "Tam Thủy" lại nghe thân thiết hơn "Miểu Miểu" một chút, thế là mọi người không cam lòng tụt hậu, thi nhau vứt bỏ cách gọi "Miểu Miểu" cũ, bắt đầu đùa vui gọi cô là "Tam Thủy".
Dù sao đây cũng là biệt danh do người nước ngoài ban tặng mà.
Cố Miểu nhìn một loạt chữ "Tam Thủy" dưới phần bình luận Weibo, chỉ thấy thái dương giật giật. Dù sao cô còn có một thân phận ẩn danh là "Tam Thủy" trên Lục Giang.
Cứ đà này, sớm muộn gì cũng lộ tẩy mất thôi.
Cố Miểu luôn thích kiểm soát mọi chuyện trong tay. Lần này, một sự cố ngoài ý muốn đã làm đảo lộn kế hoạch ban đầu của cô.
Phen này lại phải tốn công sức rồi.
Cô lập tức gọi cho Hứa Vi.
Hứa Vi biết rõ thân phận ẩn danh của Cố Miểu, nghe thấy giọng điệu bất lực của cô liền bật cười thành tiếng: "Vậy nên lộ diện sớm thì mọi việc sớm xong xuôi thôi."
Cố Miểu: "..." Nếu không có tác phẩm Xuân Vũ Phi
Phi thì lộ cũng chẳng sao, nhưng đằng này lại đang vướng cuốn đó cơ mà?
Muốn lộ diện thì cũng phải chọn thời điểm chứ, ít nhất cũng phải tách biệt được cuốn Xuân Vũ Phi Phi ra khỏi thân phận này đã.
"Được rồi, chị đừng có mà cười trên nỗi đau của người khác nữa. Giúp em theo dõi sát sao tình hình trên mạng, hễ thấy không kiểm soát được là phải báo cho em ngay."
Hứa Vi lập tức đáp ứng.
Cố Miểu lúc này đang ở thư viện, sau khi kết thúc cuộc gọi, cô vội vàng dọn dẹp sách vở trên bàn, cẩn thận cất kỹ những gì mình đã viết rồi rời khỏi thư viện, đi thẳng đến nhà giáo sư Tần.
Trong nhà giáo sư Tần, Lâm Trung đang ngồi đó, hai người họ đang trò chuyện với nhau.
Giáo sư Tần không giấu được vẻ đắc ý: "Nhìn xem, tôi đã nói học trò của tôi không làm mấy chuyện đó mà, trước đó chẳng phải ông đã hiểu lầm người ta rồi sao."
Lâm Trung rất bận, nếu không phải vì muốn gặp học trò của bạn thân, có lẽ ông ấy cũng chẳng thể rút được thời gian rảnh. Biết mình đã nghĩ oan cho Cố Miểu, gương mặt ông ấy lúc này thoáng chút ngượng ngùng. Ông ấy cũng không nói nhiều, chỉ gật đầu cho qua chuyện.
Giáo sư Tần nào không hiểu Lâm Trung đang nghĩ gì, ông cũng không nói lời kích bác gì thêm mà nhanh chóng chuyển đề tài.
Hai người đang nói chuyện thì giáo sư Tần thấy Cố Miểu đến.
Ông vội vã dẫn Cố Miểu đến trước mặt Lâm Trung, hiếm khi ôn tồn lên tiếng: "Đây là giáo sư Lâm. Vì em là học trò của thầy, cũng hãy gọi ông ấy một tiếng thầy đi."
Nghe lời dặn của giáo sư Tần, Cố Miểu không chút do dự mà lên tiếng chào hỏi ngay.
Lâm Trung tỉ mỉ quan sát cô bé trước mặt. Người ta vẫn thường bảo nhìn người thì nhìn ánh mắt trước, đối phương mày mắt trong veo, gương mặt mỉm cười, phong thái lạc lạc đại phương, chỉ mới nhìn thoáng qua đã khiến người ta nảy sinh thiện cảm.
Nếu không phải sự thật đã bày ra trước mắt, có lẽ Lâm Trung cũng không thể ngờ được chính con bé lại là người gây ra bao nhiêu sóng gió trên mạng.
Khác với giáo sư Tần, nếu người ta trong sạch, thanh bạch thì bất kể làm gì, ông ấy đều thấy đó là người có tiền đồ.
Lâm Trung vô thức gật đầu, rồi lấy ra một chiếc hộp gấm: "Đã gọi tôi một tiếng thầy, thì tôi cũng không thể để danh xưng này mang tính hư danh được."
Rõ ràng là quà gặp mặt.
Cố Miểu sững sờ.
Cô vốn tưởng giáo sư Lâm sẽ có ấn tượng không tốt về mình nên đã chuẩn bị tinh thần để lấy lại hình ảnh. Nhưng Cố Miểu lại phát hiện ra, giáo sư Lâm dường như không giống với những gì cô tưởng tượng. Dù ông ấy là người cứng nhắc, nhưng không hề cay nghiệt.
Sau khi cảm nhận được điều đó, Cố Miểu cũng nhanh chóng điều chỉnh lại thái độ.
Người đối đãi bằng lòng chân thành thì ta cũng đáp lại bằng chân thành, điều này cũng đúng theo chiều ngược lại.
Sau khi đã quen thuộc với nhau hơn, Lâm Trung hoàn toàn hài lòng về Cố Miểu. Lúc này ông ấy mới thấu hiểu chân lý "trăm nghe không bằng một thấy", nghe đồn đại quả thực rất đáng sợ.
"Miểu Miểu, tuổi trò còn trẻ mà tâm thái lại cực kỳ vững vàng. Mấy hôm trước thầy xem bài đăng trên mạng còn thấy thay em bất bình, không ngờ trò lại chẳng hề để tâm." Giáo sư Lâm có gì nói nấy, câu nói này rõ ràng đang ám chỉ cho Cố Miểu biết rằng ông ấy cũng đã chú ý đến vụ việc này.
Trong mắt Cố Miểu chợt lóe lên một tia sáng, cô thản nhiên đáp: "Vì biết rõ là ai làm, chẳng qua chỉ là vài kẻ tiểu nhân nhảy nhót thôi. Sự thật phơi bày thì tự nhiên họ sẽ phải ngậm miệng lại thôi ạ."
Lâm Trung nghe vậy lập tức thấy hứng thú: "Tại sao em lại biết được?"
Giáo sư Tần ở cùng Cố Miểu lâu ngày nên đã sớm hiểu rõ tính cách tinh ranh của cô. Cô đã không muốn nói thì chẳng ai ép được, lúc này thấy Cố Miểu cố tình dẫn dắt câu chuyện, ông liền thong dong lắng nghe.
Cố Miểu mỉm cười: "Phía sau em có một studio, ai đăng bài bôi nhọ em thì đương nhiên phải tra cho rõ ràng chứ ạ, nếu không tối về làm sao ngủ yên được. Chỉ là không ngờ cả hai lần đăng bài bôi nhọ em đều là sinh viên Bắc Đại ạ."
Lâm Trung có chút khó tin, nhưng rất nhanh đã bị vế câu sau thu hút sự chú ý, ông ấy vô thức hỏi: "Là ai?"
Trên mặt Cố Miểu thoáng hiện vẻ khó xử, rồi cô tinh nghịch đáp: "Việc này chắc không tính là đang mách lẻo với hai thầy đâu nhỉ?"
Giáo sư Tần ở bên cạnh bật cười, vội giục: "Có gì nói nấy, sao lại ấp a ấp úng thế?"
Cố Miểu không hề né tránh ánh mắt của Lâm Trung, thản nhiên đáp: "Là sinh viên năm cuối khoa Tự động hóa, tên là Trịnh Tử Dục? Hình như là cái tên này ạ."
Nghe thấy ba chữ cuối, Lâm Trung không khỏi sửng sốt, buột miệng đáp: "Sao có thể như vậy được?"
Ánh mắt Cố Miểu rơi trên gương mặt Lâm Trung, cô giả vờ ngạc nhiên hơn: "Chẳng lẽ thầy Lâm quen anh ta ạ?"
Lâm Trung nhìn vẻ mặt không giống như đang giả vờ của Cố Miểu, hồi lâu sau không nói nên lời.
Dù Lâm Trung có là người vô tâm đến đâu, lúc này ông ấy cũng lờ mờ cảm nhận được sự bất thường. Ông ấy cứ thắc mắc tại sao Trịnh Tử Dục tự nhiên lại nhắc đến Cố Miểu với mình, còn chủ động gửi email cho ông ấy xem những chuyện phiền toái của Cố Miểu.
Thế này... thế này thì Trịnh Tử Dục quá quắt quá rồi!!
Nhưng giờ đây, khi Cố Miểu khẳng định bài đăng là do Trịnh Tử Dục viết, thì sự thật đã quá rõ ràng rồi...
Lâm Trung cảm thấy lồng ngực nóng hổi, rõ ràng là đang tức giận.
Ông ấy không ngờ mình lại bị chính cậu sinh viên mà ông ấy coi trọng chơi một vố đau điếng.
Lâm Trung tức đến run người, ông ấy há miệng rồi lại mím chặt, phải hồi lâu sau mới thốt ra được một câu: "Những điều em nói đều là sự thật chứ?"
"Em sao có thể lấy danh dự của bạn học khác ra làm trò đùa được ạ." Cố Miểu mỉm cười, lấy bài tập đã hoàn thành từ trong túi xách đưa cho giáo sư Tần: "Thầy ơi, đừng nhắc đến Trịnh Tử Dục nữa, mất hết cả tâm trạng. Đây là bài tập em làm trong tuần này ạ."
Lâm Trung dù có vạn lời muốn nói nhưng giờ lại chẳng thể thốt nên lời, tâm trí đâu mà nói chuyện nữa, ông ấy chỉ ngồi bên cạnh nhìn giáo sư Tần và Cố Miểu trao đổi bài vở.
Nhưng Lâm Trung đã đánh giá quá cao sự bình tĩnh của bản thân. Kể từ khi biết tin này, trong đầu ông ấy chỉ toàn suy nghĩ là phải tìm Trịnh Tử Dục để hỏi cho ra nhẽ. Dù sao thì đó cũng là cậu sinh viên mà ông ấy khá coi trọng.
Chỉ là ngồi được một lát, Lâm Trung đã vội vàng đứng dậy: "Tôi còn có việc cần xử lý, Miểu Miểu tôi cũng đã gặp rồi, vậy tôi đi trước đây, khi khác chúng ta lại hẹn sau."
Ngô Vân vừa từ trong bếp bước ra, không khỏi đảo mắt: "Có việc gì gấp gáp mà đến bữa cơm cũng không ngồi lại được à?"
Lâm Trung thấy nhạt miệng, chỉ đành cáo lỗi: "Chị dâu, thật xin lỗi vì những món ngon chị đã chuẩn bị. Việc tôi cần xử lý thực sự là vô cùng khẩn cấp."
Nói xong, Lâm Trung mặc kệ sự giữ lại của Ngô Vân, rời đi ngay lập tức.
Khi người đã đi khuất, giọng điệu hỏi bài của Cố Miểu lập tức trầm xuống.
Giáo sư Tần bị sự lém lỉnh của Cố Miểu chọc cười: "Ngày thường thấy em đến nhà thầy cũng đâu có nhiều chuyện như vậy đâu. Hôm nay rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Nói rõ cho thầy nghe xem nào."
Giáo sư Tần và Lâm Trung vốn chẳng phải cùng một kiểu người.
Gương mặt Cố Miểu lập tức lộ ra nụ cười nịnh nọt, cô tiến lại gần bên cạnh giáo sư Tần: "Thực ra Trịnh Tử Dục đó xem như là nửa học trò của thầy Lâm, chỉ là chẳng may anh ta gây chuyện lại trúng ngay tay em. Đây chẳng phải là giúp thầy Lâm không bị che mắt sao ạ? Dĩ nhiên quan trọng nhất là, em quan tâm đến ấn tượng của thầy về em hơn cả. Em đương nhiên không cho phép bất kỳ ai bôi nhọ em trước mặt thầy ạ."
Cố Miểu nói lời này cực kỳ đàng hoàng, tự tin.
"Chẳng lẽ thầy không cho phép em âm thầm phản đòn một chút sao? Trịnh Tử Dục công khai đăng bài trên mạng bôi nhọ một sinh viên mà anh ta chưa từng tiếp xúc bao giờ, hạng người như vậy quả thực là điên cuồng mất trí rồi."
Giáo sư Tần nhận ra mình thích Cố Miểu không phải không có lý do. Ông vừa rồi cũng đã đoán ra sự bất thường của Cố Miểu, chỉ là không ngăn cản mà thôi. Nghe thấy những lời này, ông lập tức mỉm cười bất lực.
Sự dung túng tràn ngập trong ánh mắt.
Sự nịnh nọt trên mặt Cố Miểu càng lúc càng rõ ràng, cô được đằng chân lân đằng đầu: "Thầy ơi, lát nữa thầy giúp em nói đỡ vài câu trước mặt thầy Lâm nhé. Đợi đến lúc thầy ấy nghiền ngẫm lại chuyện này, chắc chắn sẽ nhận ra em chính là cố ý. Đến lúc đó, chuyện này đành nhờ cả vào thầy ạ."
Giáo sư Tần: "..." Phải làm sao khi cô học trò này quá thông minh đây?
Ngô Vân ở phía sau, nhìn thấy cảnh già trẻ trò chuyện vô cùng tâm đầu ý hợp, không khỏi mỉm cười lắc đầu, rồi xoay người vào bếp chuẩn bị bữa tối.