Đại Thần Giới Văn Học Là Blogger Nổi Tiếng

Chương 86

Văn Thư cảm thấy nhiệm vụ thiết kế website mà Cố Miểu giao cho mình thực sự quá đơn giản. Vì vậy, cậu đã chủ động dành thêm rất nhiều tâm sức để gia cố tính ổn định và bảo mật cho trang web.

Đừng coi thường việc gia cố bảo mật và độ ổn định, ít nhất là những hacker trình độ tầm trung sẽ không thể tấn công thành công website này, đồng thời nó cũng giúp trang web chịu tải được lượng người truy cập lớn hơn nhiều.

Ngay khi Cố Miểu bắt máy, Văn Thư thở phào một hơi: "Nhiệm vụ cô giao tôi đã làm xong rồi."

Dù biết đối phương không nhìn thấy mình, nhưng Cố Miểu vẫn vô thức gật đầu, sự phấn khích hiện rõ trên gương mặt: "Để tôi xem thế nào."

Vừa dứt lời, Cố Miểu trực tiếp đi tới chiếc máy tính gần nhất trong văn phòng, nhập địa chỉ trang web. Tên miền được đặt theo pinyin họ tên tiếng Trung của cô. Sau khi nhấn Enter, một giao diện web hoàn toàn mới lập tức hiện ra.

Văn Thư tiếp tục giải thích: "Góc trên cùng bên trái tôi để trống một khoảng, sau này khi cô thiết kế được logo thì có thể trực tiếp đặt vào đó."

Ánh mắt Cố Miểu không hề rời khỏi màn hình máy tính, cô cứ gật đầu lia lịa. Văn Thư đã thực hiện rất tốt các yêu cầu về sự thoải mái, tối giản và phân loại rõ ràng mà cô mong muốn, website này đúng là trúng tủ ý cô: "Cảm ơn anh nhiều, cảm ơn nhé."

Nghe thấy lời cảm ơn, Văn Thư cảm thấy vô cùng vui vẻ. Cậu vội vàng hỏi tiếp: "Còn việc gì cần tôi làm nữa không?"

Thực ra, Văn Thư là một phú nhị đại. Ngay từ nhỏ, cậu đã bộc lộ tài năng và niềm đam mê đặc biệt với máy tính. Sau khi tốt nghiệp trung học, cậu đã cãi lời người bố nghiêm khắc để chọn theo học chuyên ngành khoa học máy tính. Ông cụ cũng là người cứng đầu, cắt đứt hoàn toàn mọi nguồn viện trợ tài chính với hy vọng cậu sẽ thỏa hiệp. Cuộc sống thiếu thốn ấy cứ thế kéo dài suốt năm năm nay.

Ban đầu, trình độ của Văn Thư chưa đủ cao, cậu chỉ có thể dựa vào việc làm thuê để nuôi sống bản thân. Nhưng càng về sau, cậu đã có thể nhận những dự án nhỏ để trang trải cuộc sống. Tuy nhiên, vì danh tiếng chưa lớn, các nhiệm vụ cậu nhận được phần lớn không mấy phức tạp, nên thù lao cũng rất hạn hẹp.

Gần đây, Văn Thư đang dồn toàn bộ tiền bạc vào một dự án nghiên cứu cá nhân nên mới lâm vào cảnh túng quẫn. Đáng sợ hơn là, nghiên cứu này tiêu tốn cực kỳ nhiều tiền, mà túi tiền của cậu thì đã cạn kiệt, đó cũng là lý do cậu mở lời hỏi thăm dò. Dù Văn Thư cố giữ giọng điệu bình thản, nhưng trong đó không giấu nổi vẻ khẩn thiết và kỳ vọng.

Cố Miểu là ai chứ? Nghe câu hỏi đó, cô lập tức nhận ra vấn đề. Đôi mắt cô hơi mở to, cảm thấy có chút bất ngờ khi biết hoàn cảnh của vị "Đại thần" này lại chật vật đến vậy...

Đã có cơ hội tốt dâng tận tay, Cố Miểu không đời nào bỏ lỡ. Cô hắng giọng, đáp: "Có chứ, có rất nhiều việc muốn nhờ anh làm."

Văn Thư thở phào nhẹ nhõm, vội đáp: "Vậy thì tốt quá."

Trong đầu Cố Miểu lập tức tính toán. Đại thần cần tiền, hẳn là đang rất cần nguồn vốn cho nghiên cứu của mình. Nếu đã nắm được điểm yếu này, cô càng tự tin hơn vào kế hoạch của mình.

Cố Miểu cân nhắc từ ngữ rồi hỏi: "Anh hiện tại có công việc nào khác không?"

Văn Thư thành thật trả lời: "Không." Dù năng lực của cậu rất khá, nhưng cơ bản không công ty nào muốn nhận một nhân viên dành quá nhiều thời gian cho việc riêng như cậu.

"Vậy anh có hứng thú gia nhập studio của tôi không?" Cố Miểu đi thẳng vào vấn đề, liệt kê những lợi ích cô có thể mang lại: "Lương cao, thời gian và địa điểm làm việc linh hoạt." Ngừng một nhịp, cô tung ra chiêu bài sát thủ: "Nếu cần thiết, công ty có thể đầu tư cho dự án nghiên cứu của anh nữa."

Với những dự đoán về hiện thực và sự hiểu biết về tương lai, những lời Cố Miểu đưa ra như nắm thóp lấy Văn Thư, khiến cậu không thể chối từ. Quả nhiên, hơi thở của Văn Thư trở nên gấp gáp, hồi lâu sau mới lí nhí nói: "Nếu nghiên cứu của tôi thành công, thì..."

Quả nhiên là nghiên cứu!

Cố Miểu muốn thu phục Văn Thư, nhưng cũng không có ý định làm từ thiện không công. Cô đáp ngay: "Đến lúc đó, chúng ta sẽ ký hợp đồng đặc thù, tính toán dựa trên vốn kỹ thuật của anh và vốn tiền mặt của tôi." Dứt lời, cô đổi giọng: "Tất nhiên, nếu sau này anh có đủ tiền, anh hoàn toàn có thể mua lại cổ phần từ tay tôi. Điều này chúng ta có thể ghi rõ vào hợp đồng."

Văn Thư, người hoàn toàn không hay biết mình đã lộ tẩy mọi đường lui lập tức động lòng. Cố Miểu đã đưa ra những điều kiện mà cậu không thể từ chối.

"Tại sao cô lại tin tưởng tôi đến thế? Lỡ tôi đốt tiền mà chẳng làm nên trò trống gì thì sao?"

Cố Miểu bật cười, trêu đùa: "Thế thì tốt quá, anh cứ chờ mà làm trâu ngựa cho studio của tôi suốt đời đi."

Một dòng nước ấm đột nhiên chảy tràn trong lòng Văn Thư. Cậu cũng chẳng hiểu tại sao, liền đáp không chút do dự: "Chốt."

Cố Miểu thở phào: "Được, vậy anh xem thời gian nào tiện thì mình gặp nhau bàn kỹ hơn nhé."

Sau vài câu trao đổi, hai người cúp máy. Vừa đặt điện thoại xuống, Cố Miểu đã thấy ba ánh mắt tò mò đang dán chặt vào mình. Cô bật cười: "Mọi người nhìn em làm gì vậy?"

Hứa Vi chỉ vào màn hình máy tính đang mở, khó hiểu hỏi: "Em hì hục xây một cái trang web làm gì thế?"

Cố Miểu không muốn giải thích nhiều, trực tiếp bỏ qua câu hỏi đó rồi dặn dò Hứa Vi: "Sau này trang web này cũng giao cho chị quản lý. Không cần quá cầu kỳ đâu, chỉ cần đồng bộ những tấm ảnh em đăng trên Weibo lên đây là được."

Đừng nói đến Hứa Vi, ngay cả Hình Ảnh và Đào Oánh lúc này cũng chẳng hiểu Cố Miểu rốt cuộc lại đang định làm trò gì?! Đào Oánh không nhịn được mà lên tiếng: "Miểu Miểu, những bộ đồ đó trên Weibo đã đăng rồi, giờ đăng lại lên trang web thì có ý nghĩa gì? Hay là em muốn xây dựng một cái Weibo thứ hai? Nhưng Weibo đã tồn tại bao năm nay, địa vị vững như bàn thạch, đâu phải em muốn lay chuyển là được."

Cố Miểu lắc đầu: "Không phải đâu, trang web này chỉ là website cá nhân của em thôi. Còn em muốn làm gì thì giờ nói cũng không rõ được, dù sao mọi người cứ làm theo yêu cầu là được."

Nghe xong lời giải thích của Cố Miểu, Hứa Vi và Hình Ảnh nhìn nhau, nhưng lần này trong lòng họ hoàn toàn không còn chút nghi ngờ nào. Họ đặt trọn niềm tin vào Cố Miểu, không cần lý do, không điều kiện.

Sau khi sắp xếp mọi việc ổn thỏa, Cố Miểu lập tức rời khỏi studio. Bài tập giáo sư Tần giao vẫn chưa hoàn thành đâu!

Trong văn phòng, ba người còn lại nhìn nhau. Hồi lâu sau, Hình Ảnh mới lên tiếng: "Ngày đầu tiên gặp Miểu Miểu, cảnh tượng đó tôi vẫn còn nhớ như in. Em ấy mặc một chiếc áo ngắn tay kẻ sọc xanh trắng, phối với quần jean rách, đi giày cao gót đính đinh tán, đeo túi xách nhỏ màu đen, từ xa đi tới, đặt cạnh những người qua đường khác đúng là một trời một vực. Hồi đó em ấy phải vắt óc suy nghĩ chiến lược để tăng doanh số cho Taobao, không ai ngờ được em ấy lại phát triển nhanh đến thế."

Hứa Vi mỉm cười: "Ai nói không phải cơ chứ." Nói đoạn, cô ấy dường như sực nhớ ra điều gì. Nghĩ rằng dù sao mọi người sớm muộn cũng sẽ biết, cô ấy quyết định nói luôn: "Không chỉ vậy, vài ngày trước tôi mới biết một tin, Miểu Miểu chính là tác giả của Cho Dù Là Thời Gian đấy."

Thấy vẻ ngơ ngác trong mắt Hình Ảnh và Đào Oánh, Hứa Vi giải thích cụ thể hơn: "Tác giả ăn khách với cuốn tiểu thuyết bán chạy 500k bản mỗi tháng, tiểu thuyết còn được chuyển thể thành phim truyền hình. Trọng Thần, Trương Nhân Nhân, Vi Khải, các cậu đều quen cả chứ?"

Đào Oánh và Hình Ảnh ngẩn người, nhanh chóng nhìn nhau, rồi há hốc mồm kinh ngạc nhìn Hứa Vi. Hứa Vi cảm thấy vô cùng thỏa mãn, cô ấy rất thích nhìn biểu cảm này của họ, rồi tiếp tục bồi thêm: "Nếu không thì các cậu nghĩ tiền của Miểu Miểu ở đâu ra?"

Mở một studio cần một số vốn không hề nhỏ, nuôi cả đội ngũ lại càng không dễ dàng. Chưa kể Cố Miểu còn phải duy trì việc mỗi ngày một bộ đồ mới, giờ đây khi đẳng cấp đã nâng cao, giá tiền quần áo cô mặc cũng tăng vọt. Suy cho cùng, đó đều là đốt tiền.

Hình Ảnh bừng tỉnh đại ngộ: "Hồi nghỉ hè, tôi đi chụp ảnh cùng Cố Miểu ở rất nhiều thành phố, tối đến vẫn thấy em ấy ngồi cuộn mình trong phòng viết bài, hóa ra là viết những thứ này!!"

Đào Oánh trong lòng rối bời, không nhịn được thốt lên: "Nhưng tiền viết tiểu thuyết có đủ không?"

Hứa Vi cười lạnh một tiếng, nhìn thẳng vào Đào Oánh: "Cô đang nghi ngờ Miểu Miểu đấy à? Cô có biết thu nhập một ngày của cuốn sách trên bảng xếp hạng Lục Giang là bao nhiêu không? Cô có biết giá bản quyền phim mà em ấy bán được là bao nhiêu không? Một cuốn tiểu thuyết bán được 500k bản, tiền hoa hồng em ấy nhận được là bao nhiêu? Chưa kể mỗi lần đề xuất một bộ phối đồ trên Taobao là con số năm chữ số."

"Tôi biết cô luôn kiêu ngạo. Ngoài việc thể hiện sự thân thiết trước mặt Miểu Miểu, còn khi không có việc, thái độ của cô là gì, mọi người đều thấy cả."

Nghe những lời này, mặt Đào Oánh khi xanh khi trắng, không sao thốt ra được một lời phản bác, bởi vì tất cả những gì Hứa Vi nói đều đúng. Cô ta đang cảm thấy bất an. Ngay cả Hứa Vi còn nhìn ra được, vậy Cố Miểu thì sao? Cố Miểu đã nhìn ra chưa?

Hình Ảnh cảm nhận được bầu không khí căng thẳng nên không lên tiếng. Hứa Vi tiếp tục cười lạnh: "Đúng, cô là sinh viên ưu tú của Columbia, nhưng dù vì lý do gì mà cô đến studio này thì cũng hãy cất cái thái độ bề trên đó đi. Mỗi người mỗi việc, không ai kém ai cả. Xét về bằng cấp có lẽ cô cao nhất, nhưng về năng lực thì chưa chắc. Thái độ của cô khiến tôi thấy gai mắt. Nếu cô không biết kiềm chế, tôi chỉ còn cách đi nói chuyện trực tiếp với Miểu Miểu thôi."

Dứt lời, Hứa Vi sải bước ra khỏi văn phòng. Hình Ảnh ngẫm nghĩ một lát rồi cũng đi theo. Thấy Hứa Vi, chị khẽ nhắc nhở: "Tiểu Vi, dù sao người ta cũng là sinh viên ưu tú, em làm thế trước mặt mọi người, liệu có hơi quá không? Nếu chuyện này đến tai Miểu Miểu, cũng khó ăn nói. Có chút kiêu ngạo cũng là điều dễ hiểu thôi."

Hứa Vi lúc này không còn vẻ mặt lạnh lùng như trong văn phòng nữa, cô ấy vui vẻ khoác tay Hình Ảnh: "Em còn mong cô ta đi kiện đây, em ngứa mắt cô ta lâu lắm rồi."

Thực ra, điều Hứa Vi không nói cho Hình Ảnh biết là chính Cố Miểu đã bật đèn xanh cho chuyện này, hôm nay chỉ là một dịp tình cờ thích hợp để cô ấy thể hiện mà thôi. Có những lời, Hứa Vi nói thì được, chứ Cố Miểu thì không tiện ra mặt.

Điều Hứa Vi không nói cho Hình Ảnh biết là, nếu Đào Oánh vẫn giữ thói quen cũ, vì sự hòa thuận của cả đội ngũ, Cố Miểu cũng sẽ không ngần ngại sa thải cô ta. Một sinh viên ưu tú của Columbia thì đã sao chứ?

Trong văn phòng, Đào Oánh mím môi lặng im. Sau khi mọi người rời đi, cô ta mới cảm thấy gương mặt mình nóng ran như bị tát. Trước nay, Đào Oánh luôn cho rằng Cố Miểu hào nhoáng, không có nguồn thu nhập thực tế, nên cô ta đinh ninh rằng những thứ đó đều là do Minh tổng vung tiền vì người đẹp. Vì vậy, dù khi đối diện với Cố Miểu, cô ta vẫn giữ thái độ bình thường, nhưng trong cuộc sống thường nhật, sự coi thường vẫn vô thức bộc lộ ra ngoài. Ai mà ngờ được tất cả lại bị Hứa Vi, người tinh tế như một sợi tơ nhìn thấu.

Hôm nay, Đào Oánh mới nhận ra mình đã sai lầm đến mức nào. Những món đồ mới của Cum không phải do Minh tổng tặng, thư mời show Mirra cũng không phải do anh cho, và tiểu thuyết của Cố Miểu lại càng không phải do anh viết! Tất cả mọi thứ đều do một tay Cố Miểu nỗ lực giành lấy!

Phải thừa nhận rằng, dù lời lẽ của Hứa Vi nghe rất khó lọt tai, nhưng đó đều là sự thật. Đào Oánh thở dài một hơi. Có lẽ chính cái thói kiêu ngạo tận xương tủy này là nguyên nhân khiến cô ta bỏ lỡ cơ hội tại Tập đoàn Minh thị. Giờ đây, khi đã chọn làm việc cho Cố Miểu để tìm đường vào Minh thị, cô ta cũng cần phải thể hiện thật tốt. Bước đầu tiên chính là cải thiện mối quan hệ với đồng nghiệp.

Đúng lúc Đào Oánh đang suy nghĩ, điện thoại cô ta reo vang. Nhìn cái tên hiển thị trên màn hình, cô ta lập tức bắt máy: "Minh tổng."

Giọng nói trầm thấp của Minh Trạch vang lên ngay từ đầu dây bên kia: "Dạo này Cố Miểu có bận lắm không?"

Đào Oánh trả lời đúng sự thật: "Bận ạ, Miểu Miểu mỗi ngày đều rất bận."

Dứt lời, cô ta tinh ý nhận ra một tiếng thở dài từ đầu dây bên kia, rồi tiếng tút tút vang lên. Không cần nghĩ cũng biết, Minh tổng đã cúp máy.

Đào Oánh nắm chặt điện thoại, tựa lưng vào ghế văn phòng, trong lòng bất giác dâng lên nỗi ghen tị với Cố Miểu. Cô ta không ghen tị vì Minh tổng đẹp trai giàu có, cũng không phải vì sự dịu dàng ân cần của anh, mà là vì cách anh thực sự nghĩ cho Cố Miểu, không muốn làm phiền khi cô đang bận rộn, cũng không bao giờ hỏi những câu hỏi quá riêng tư. Những điều đó có thể cảm nhận rõ rệt qua tần suất và nội dung các cuộc gọi giữa anh và cô ta.

Sau khi cảm thán xong, Đào Oánh bắt đầu lao vào công việc. Dù thế nào đi nữa, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn.

Đêm đã về khuya.

Tại thư phòng trong nhà, giado sư Tần đang đeo kính lão, chăm chú nhìn vào màn hình máy tính. Nếu nhìn kỹ, đó chính là giao diện Weibo. Ông thuần thục mở trang Weibo của Cố Miểu, thấy mấy ngày nay, đúng 8 giờ tối, Cố Miểu đều đăng bài không sót một hôm, trong lòng ông dấy lên một cảm giác bất lực không nói nên lời.

Đúng lúc này, Ngô Vân đẩy cửa bước vào, tay cầm theo một chiếc ly thủy tinh.

Bước tới bên cạnh giáo sư Tần, Ngô Vân nhanh mắt quét qua màn hình, bà ngạc nhiên nói: "Đã muộn thế này rồi mà ông vẫn còn xem Weibo của Miểu Miểu sao?"

Giáo sư Tần bị bắt quả tang liền lộ vẻ lúng túng. Ông cầm lấy ly thủy tinh từ tay Ngô Vân, uống cạn một hơi chỗ thuốc bên trong. Vị thuốc đậm đặc khiến cả khuôn mặt già nua của ông nhăn nhúm lại: "Thật khó uống."

"Khó uống ông cũng phải uống." Ngô Vân kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, đột ngột lên tiếng: "Ông thay đổi rồi."

Giáo sư Tần đặt ly xuống, miệng vẫn còn đắng ngắt, nghe vậy ông ngơ ngác ngẩng đầu: "Tôi thay đổi? Tôi thay đổi chỗ nào? Chẳng phải vẫn y như cũ sao?"

Ngô Vân bĩu môi về phía máy tính: "Trước kia ông luôn miệng nói Weibo là thứ đồ chơi của bọn trẻ con, khẳng định là ông sẽ không bao giờ đụng vào. Nhưng giờ thì sao? Tôi đã vô tình bắt gặp không dưới mấy lần rồi đấy. Muốn xem Miểu Miểu thì cứ nói thẳng, hà tất phải lén lút giấu giếm làm gì."

Giáo sư Tần lắc đầu, bỗng thở dài đầy cảm thán: "Miểu Miểu là đứa trẻ thông minh và có linh tính nhất mà tôi từng gặp. Bà biết cuốn Xuân Vũ Phi Phi của con bé chứ?"

"Sao cơ?"

"Cuốn Xuân Vũ Phi Phi này xuất bản trong lặng lẽ, không ai giúp quảng bá, nhà xuất bản Liễu Thành cũng không hề thổi phồng, thế mà thời gian này doanh số ngày một cao. Tôi nghĩ, rồi sẽ có lúc nó bùng nổ thôi. Một tác phẩm có đề tài, lập ý và nội dung đều tốt thế này, không biết đến lúc bùng nổ thực sự thì sẽ ra sao nhỉ?"

Ngô Vân vui mừng. Bà luôn coi Cố Miểu như con cái trong nhà, nay thấy con bé thành đạt, bà tự nhiên cũng thấy tự hào.

"Thế thì là chuyện tốt chứ sao, Miểu Miểu gặp đúng thời điểm, chứng tỏ đứa nhỏ này thực sự rất giỏi."

Giáo sư Tần đầy vẻ bất lực: "Thông minh thì thông minh thật, nhưng con bé chưa bao giờ đặt hết tâm trí vào việc viết lách. Văn mạng thì không nói, con bé đạt thành tựu không nhỏ, tôi cũng công nhận. Nhưng tại sao nó lại cứ nhất quyết phải làm người nổi tiếng trên mạng chứ? Bà nhìn xem, ngày nào nó cũng phải ra ngoài chụp ảnh, chẳng phải là làm lỡ dở thời gian sao? Hơn nữa làm mấy thứ này vừa tốn sức lại chẳng được gì, bà nói xem rốt cuộc vì sao con bé lại làm thế?"

Nghe những lời càu nhàu than thở của giáo sư, tính từ lúc ông bắt đầu chú ý đến giờ, lượng người theo dõi trên Weibo của Cố Miểu đã tăng vọt thêm 500k, con số khiến người ta kinh ngạc. Với cái sức lực này, thà đọc thêm vài cuốn sách còn hơn.

Ngô Vân thấy ông chồng mình lúc này chẳng khác nào một ông lão trẻ con, liền bật cười. Bản sắc người nổi tiếng trên mạng của Cố Miểu luôn là thứ khiến tư tưởng của chồng bà không thể đạt được sự cân bằng, cứ thế này lâu dài tất sẽ nảy sinh mâu thuẫn.

Bà cúi đầu suy tư một lát rồi hỏi: "Ông Tần, bài tập ông giao, Miểu Miểu đã làm xong chưa?"

Gương mặt giáo sư Tần lập tức lộ vẻ hài lòng: "Xong rồi. Không chỉ xong mà còn làm rất xuất sắc, hiểu biết thấu đáo, thậm chí còn làm vượt cả yêu cầu, không hề qua loa một chút nào."

Dù trước mặt Cố Miểu, ông khá nghiêm khắc, nhưng khi con bé không có mặt, ông khen không tiếc lời.

Ngô Vân gật đầu: "Đã thế thì còn gì bằng? Con bé đã hoàn thành bài vở nghiêm túc như vậy, ông hà tất phải gò ép nó làm chuyện khác. Học sinh khác tôi đâu thấy ông để tâm nhiều đến thế."

"Học sinh khác có đứa nào nghịch ngợm như thế không? Cố Miểu không phải là đi chơi, đi mười ngày nửa tháng là quay về, con bé đang dùng thời gian và sức lực của mình để làm một việc gì đó, tôi làm sao mà yên tâm nổi."

Ngô Vân không cho là đúng: "Thì đã sao? Học sinh khác chưa chắc đã làm nổi bài tập ông giao đâu. Theo tôi, tư tưởng của Miểu Miểu rất độc lập, con bé có mục đích và kế hoạch riêng, biết cách quy hoạch thời gian. Những gì con bé muốn làm, ông thực sự chưa chắc đã ngăn cản được đâu. Bài tập ông giao đã đủ nhiều rồi, nhiều thêm nữa chỉ là kiểu giáo dục nhồi vịt, hoàn toàn không hiệu quả. Chi bằng cứ để con bé tự do."

Giáo sư Tần trợn mắt: "Tôi có bao giờ không cho nó tự do đâu."

"Thế thì xong rồi, sau này chuyện của học trò, ông bớt quản lại một chút. Hoặc chờ đến lúc sự nghiệp của Cố Miểu thực sự ảnh hưởng đến việc học, lúc đó ông ra mặt nhắc nhở cũng chưa muộn."

Giáo sư Tần bị thuyết phục đến câm nín, ông quay mặt đi chỗ khác không thèm để ý đến bà, cảm thấy tư tưởng của hai vợ chồng hoàn toàn không cùng một tần số. Nhưng ông cũng chẳng nói gì, chỉ tiếp tục ngồi lật xem từng tấm ảnh của Cố Miểu.

Ngô Vân thấy vậy liền bật cười. Sống với nhau bao năm, sao bà không biết đây là dấu hiệu ông Tần đã được thông tư tưởng? Bà thừa thắng xông lên: "Miểu Miểu dù bận nhưng không hề bỏ tiết. Ngày thường thầy cô điểm danh, nhìn cái cách con bé trả lời câu hỏi là biết con bé học hành tử tế đến mức nào. Trong trường, thầy cô nào mà chẳng quý con bé? Nên Miểu Miểu có chừng mực lắm, chúng ta đừng lo bò trắng răng nữa. Thời trẻ ông chẳng từng muốn làm cái này cái kia sao? Chỉ là cuối cùng mới nhận ra viết lách là hợp với mình nhất thôi."

Giáo sư Tần không nhịn được mà phản bác: "Nhưng Miểu Miểu thông minh, nếu được chỉ dạy thêm, tương lai chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn."

Ngô Vân dội gáo nước lạnh: "Trên đời này có bao nhiêu đứa trẻ thông minh, bao nhiêu đứa trẻ thành công, có thấy đứa nào chỉ chăm chăm chuyên tâm vào một thứ duy nhất đâu. Lý thuyết của ông hoàn toàn không đứng vững."

Giáo sư Tần im lặng. Ngô Vân cũng không muốn tranh cãi tiếp, liền hỏi thẳng: "Ông còn muốn Miểu Miểu là học trò của mình không?"

"Đương nhiên."

"Thái độ này của ông rất dễ khiến ông mất Miểu Miểu đấy. Ngay cả tôi còn thấy ông quá đáng. Ông có tin không, với tài năng của đứa trẻ đó, khối người muốn được làm thầy của nó đấy."

Giáo sư Tần xù lông: "Có tôi ở đây, ai dám!"

Nhưng trong thâm tâm, giáo sư phải thừa nhận với cuốn Xuân Vũ Phi Phi và Cho Dù Là Thời Gian, nếu người ta biết hai người đó là cùng một người, lời vợ nói rất có khả năng sẽ thành sự thật. Gương mặt ông lập tức xị xuống.

Ngô Vân một lần nữa chân thành khuyên nhủ: "Chúng ta đều cần sự thấu hiểu, ông thấy có đúng không?"

Giáo sư Tần nhìn gương mặt vợ mình, phải mất một lúc lâu mới thốt ra được vài chữ: "Đúng, đúng, đúng, bà nói cái gì cũng đúng cả. Nhưng nếu con bé mà bỏ bê học hành, tôi sẽ không tha cho nó đâu."

Ngô Vân nhìn thái độ ngoài cứng trong mềm của giáo sư Tần, không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Bà cầm lấy chiếc ly thủy tinh trên bàn, chẳng nói thêm lời nào mà lặng lẽ rời khỏi thư phòng, chỉ để lại giáo sư Tần ngồi đó một mình.