Dưới sự trêu chọc của hội bạn thân, Cố Miểu tất nhiên cũng đã đọc được bài đăng trên Bích Thủy, cô chỉ mỉm cười cho qua.
Trước kia, hễ có bài đăng nào về cô là y như rằng sẽ nổ ra những cuộc công kích, ghen ăn tức ở, nên cô không tiện vào góp lời. Nay tình thế đảo ngược, lời tâng bốc chiếm đa số, cô lại càng không tiện xuất hiện.
Giờ đây, Cố Miểu chỉ thấy bùi ngùi.
Trong nhóm chat của hội bạn thân, tin nhắn vẫn nổ lên liên hồi, mọi người đang bàn bạc chuyện hẹn hò gặp mặt. Lần trước vì Yến Phỉ Phỉ phải vào đoàn làm phim nên không thành công, mà đợt Quốc khánh này, người thì đi du lịch, kẻ thì chạy deadline, người thì chụp tạp chí, chẳng cách nào gom đủ quân số.
Cố Miểu nhìn đám bạn thảo luận sôi nổi, cô cũng tham gia chém gió vài câu, nhưng dù thế nào thì thời gian của mọi người cũng không thể khớp nhau. Cố Miểu không khỏi bật cười, cô tắt màn hình trò chuyện, chuẩn bị chờ thông báo cuối cùng.
Hiện tại, còn có việc quan trọng hơn cần phải làm.
Cố Miểu mở trang quản trị của Lục Giang, bắt đầu khởi tạo tác phẩm mới. Trước đó cô đã bàn bạc với biên tập, không chỉ mở một cuốn ngôn tình hiện đại mà còn viết thêm một bộ tiên hiệp.
Trong thời gian chỉnh sửa Xuân Vũ Phi Phi, cô đã tranh thủ tích lũy được mấy vạn chữ bản thảo. Cũng may tốc độ tay cô nhanh, cộng thêm việc không bị bí ý tưởng, nếu không thì chẳng đời nào cô dành ra được thời gian để viết cùng lúc hai bộ truyện.
Phần văn án đã được biên tập sẵn trên máy tính, cô chỉ việc copy và dán. Rất nhanh sau đó, Cố Miểu đã khai bút hai bộ truyện, một bộ về hôn nhân hợp đồng, bộ còn lại là tiên hiệp nữ chủ.
Văn án của bộ hôn nhân hợp đồng với tên Hôn Nhân Hình Thức cực kỳ súc tích:
[Kết hôn ba năm, không ôm ấp, không hôn môi, không có quan hệ thân xác, cuộc hôn nhân của Hứa Ninh và Mạnh Trạch chỉ có thể dùng câu "Chúng ta vốn chẳng duyên nợ, tất cả đều nhờ ơn cha mẹ se duyên" để hình dung.
Thế nhưng trước ngày ly hôn, Hứa Ninh vô tình phát hiện ra bí mật của Mạnh Trạch.]
Còn văn án của bộ tiên hiệp có tên Đệ Nhất Nữ Tiên thì lại càng ngắn gọn, vẻn vẹn mười sáu chữ:
[Con đường thành tiên, gai góc rợp trời;
Kiên định bản tâm, mới thành đại đạo.]
Sau khi đăng chương, Cố Miểu bắt đầu soạn mục Tác giả có lời muốn nói cho cả hai bộ, đồng loạt thông báo tặng lì xì, mỗi bộ quăng ra ba chương bản thảo có sẵn làm chương mở đầu, rồi mới đi tắm rửa nghỉ ngơi.
Dù Cố Miểu mở chương mới trong lặng lẽ, nhưng nhờ việc Cho Dù Là Thời Gian đang được Lục Giang quảng bá rầm rộ, cộng thêm không ít độc giả đang ngóng chờ tác phẩm mới của cô, cùng với lượng độc giả mới gia nhập, nên chỉ trong chốc lát đã thu hút vô vàn bình luận.
Trong vòng chưa đầy một tiếng, dưới chương mới của bộ hôn nhân hợp đồng đã có hơn hai trăm lượt bình luận.
[Chúc mừng Tam Thủy đại đại mở hố mới! Tác phẩm mới trông có vẻ hấp dẫn lắm đây, đợi em nuôi béo mấy hôm rồi quay lại đọc nhé. Yêu chị! Một quả Ngư lôi nước sâu được ném vào tài khoản tác giả!]
[Tam Thủy, chị có dám bật mí trong văn án là Hứa Ninh đã phát hiện ra bí mật gì không? Chẳng lẽ Mạnh Trạch là gay? Thế thì chẳng phải là lừa hôn sao?]
[Đối tượng bị truy nã: Tác giả đại đại.
Lý do: Chưa chịu biến hình thành máy gõ chữ.
Treo thưởng truy nã: Một quả lựu đạn.
Đừng có cười ngốc nữa, mau biến hình đi chị ơi! Làm sao có thể là gay được, đại đại nhà em không bao giờ viết mấy cái plot gây sốc kiểu đó đâu, hóng chương tiếp theo.]
[Chúc mừng đại đại khai hố mới trước nhé! Đợi em đọc xong ba chương mới đăng thì thấy bình luận nhiều quá trời. Biết thế em bình luận trước rồi hẵng đọc. Em thấy đại đại còn mở một bộ tiên hiệp nữa, em qua đó nghía luôn đây.]
[Vậy mà còn mở cùng lúc hai bộ, Tam Thủy đại đại, chị có giữ được tiến độ cập nhật không đó?! Liệu có được chăm chỉ như bộ trước không đây? (emoji oán niệm)]
Bình luận ngày càng nhiều, có người thảo luận xem rốt cuộc Mạnh Trạch có phải là gay không, có người đang nghiên cứu xem bí mật kia là gì, cũng có người gửi lời chúc mừng tác phẩm mới, khu vực bình luận sôi nổi đến mức không thể tả.
So với sự ồn ào của bộ hôn nhân hợp đồng, khu bình luận của bộ tiên hiệp lại yên tĩnh hơn đôi chút. Tiên hiệp ở Lục Giang xưa nay vẫn luôn là một đề tài kén người đọc, bảng xếp hạng các kênh khác một tuần thay đổi một lần, mà tiên hiệp lại tận hai tuần, đủ để chứng minh độ lạnh của dòng truyện này.
[Wow, bất ngờ chưa, hóa ra đại đại không chỉ viết thuần về đô thị mà viết tiên hiệp cũng có cảm xúc phết. Chỉ là nữ chính không có bàn tay vàng, lại còn là linh căn bình thường, không biết sau này sẽ phát triển thế nào nhỉ?]
[Tui từ Cho Dù Là Thời Gian chạy sang đây, dù bình thường không hay đọc tiên hiệp nhưng công nhận đại đại viết ổn phết.]
[Truyện này có nam chính không vậy? Sao đọc mãi chẳng thấy bóng dáng nam chính đâu thế này?]
Sau khi Cố Miểu tắm rửa xong quay lại, phát hiện số lượng bình luận của mình đã tăng lên một đoạn. Cô vội vàng bắt đầu chọn những bình luận có câu hỏi để trả lời, cuối cùng là gửi lì xì, bận rộn đến tận rạng sáng. Nhưng không thể phủ nhận rằng, nhìn thấy sự nhiệt tình của độc giả, tâm trí Cố Miểu đã hoàn toàn được thả lỏng. Cô không còn là Tam Thủy của những ngày đầu, người mà phải dựa vào sự đề cử của Đậu Nành mới có thể khiến chỉ số bùng nổ nữa rồi.
Tiểu Vương từ sau khi ký hợp đồng với Lục Giang xong, lập tức bắt đầu lên kế hoạch chuẩn bị cho bộ phim truyền hình Cho Dù Là Thời Gian. Là một chuyên gia trong ngành, Tiểu Vương gần như chắc chắn một điều nếu đầu tư cho bộ phim này, chắc chắn nó sẽ trở thành bom tấn. Vì vậy mấy ngày nay cậu bận túi bụi để hoàn tất mọi thủ tục.
Lúc này cậu đang gọi điện trong văn phòng, cuộc gọi vừa dứt thì ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ cửa. Tiểu Vương mở cửa ra nhìn, phát hiện ra người đến lại là Sin – quản lý nổi tiếng của công ty. Trên mặt cậu lập tức treo nụ cười xã giao: "Đúng là khách quý, khách quý rồi, mời vào mời vào."
Nói đoạn, cậu vội vàng mời Sin vào, rồi rót một chén trà: "Không có chuyện thì không lên điện thờ, anh bạn à, nói đi, tìm tôi rốt cuộc là có chuyện gì?"
Sin cười tươi roi rói, đoạn hạ thấp giọng đầy bí hiểm: "Tôi nghe nói gần đây cậu đang chuẩn bị một bộ phim truyền hình, bộ phim đó còn có chút liên quan đến Minh tổng nữa nhỉ?"
Trên mặt Tiểu Vương hiện rõ vẻ bất lực: "Người ta vẫn gọi Sin là thổ địa thông, quả nhiên không sai, đến chuyện này mà anh cũng biết."
Nụ cười của Sin càng trở nên chân thành hơn: "Cậu thấy nghệ sĩ Trọng Thần dưới quyền tôi đóng vai nam chính của bộ phim này thì thế nào? Tài nguyên tốt thế này, nước phù sa không chảy ruộng ngoài mà."
Thực ra vai nam chính của một bộ phim chẳng là gì, nhưng bộ phim nào liên quan đến Minh tổng thì một năm chưa chắc tìm được một bộ. Dù Trọng Thần đã giành được giải Ảnh đế và định hướng tương lai sẽ tập trung vào màn ảnh rộng, nhưng Sin cho rằng cơ hội này nhất định không được bỏ lỡ. Đó là lý do anh ta chạy thẳng đến văn phòng Tiểu Vương.
Tiểu Vương thở dài: "Anh tìm tôi thì có ích gì chứ? Quy trình công ty thế nào anh còn lạ gì, tôi chỉ phụ trách xét duyệt và làm thủ tục thôi, đến lúc đó anh phải đi nói chuyện với đạo diễn mới được."
Sin thầm mắng trong bụng, anh ta huých khuỷu tay vào người Tiểu Vương: "Tôi tất nhiên biết là phải tìm đạo diễn, nhưng nếu cậu không tiết lộ chút gió chiều nào thì sao tôi biết là đạo diễn Chu, đạo diễn Tống hay vị đạo diễn nào khác sẽ cầm trịch?"
Vừa nói, anh ta vừa lén lút lấy từ trong túi ra một phong bì, rồi nhét thẳng vào tay đối phương. "Tôi cũng đâu có làm khó cậu, chỉ là nghe ngóng xem là đạo diễn nào thôi. Quan hệ chúng ta tốt thế này, cậu cứ nói bâng quơ, tôi cũng cứ nghe bâng quơ, bước ra khỏi cửa này rồi, tôi chắc chắn sẽ chẳng nhớ gì cả."
Dù là một người quản lý có tên tuổi, nhưng Sin luôn ưu tiên việc nâng cao danh tiếng cho nghệ sĩ của mình. Tiểu Vương cầm lấy phong bì, ướm thử độ dày, trong mắt thoáng chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn giữ chặt lấy chiếc phong bì, hạ giọng nói ra một cái tên.
Sau khi nghe xong tên đạo diễn, Sin đầu tiên là giật mình kinh ngạc, trong lòng lại càng khẳng định chất lượng bộ phim này, cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Cuối cùng, anh ta nghiêm túc nói: "Ơn nghĩa này, tôi sẽ ghi nhớ."
Dù sau này cũng sẽ biết đạo diễn là ai, nhưng đến lúc đó thì mọi chuyện đã xong xuôi cả rồi, việc gì cũng phải đi trước một bước. Đặc biệt là phim của đạo diễn Vi, có phải đâm đầu vào tường cũng phải giành lấy một vai.
Tiểu Vương thấy Sin biết điều như vậy, bèn nhắc nhở thêm một câu: "Có tin từ trợ lý bên cạnh Minh tổng truyền ra, khi chọn diễn viên, tác giả nguyên tác có quyền trực tiếp bác bỏ lựa chọn của đạo diễn. Thay vì đi lấy lòng đạo diễn, chi bằng lấy lòng tác giả nguyên tác còn thực tế hơn."
Nghe đến đây, Sin lại càng chắc chắn về mối quan hệ mập mờ giữa Minh tổng và tác giả. Anh ta lập tức nắm chắc phần thắng, vội vàng đứng dậy cười nói: "Đã vậy, tôi không làm phiền cậu nữa. Hôm khác tôi mời khách, đến lúc đó cậu nhất định phải nể mặt mà đến nhé."
Tiểu Vương không tỏ thái độ gì, chỉ cười cười tiễn anh ta ra khỏi cửa.
___Đây là đường phân cách Nại Nại ___
Đêm trước kỳ nghỉ Quốc khánh, trong khuôn viên trường học đâu đâu cũng thấy bóng dáng sinh viên kéo vali chuẩn bị về quê. Sau khi trời tối, so với sự náo nhiệt thường ngày, khuôn viên trường rõ ràng đã vắng vẻ hơn hẳn.
Cố Miểu đang ở phòng in trong trường, đợi bản thảo cuối cùng của Xuân Vũ Phi Phi được in xong, cô tùy ý thu dọn một chút rồi ôm xấp bản thảo đi bộ thẳng đến khu chung cư gần trường, giáo sư Tần sống ở khu này.
Nhà của giáo sư Tần rất dễ tìm, Cố Miểu nhìn theo số nhà rồi nhanh chóng tới trước cửa nhà ông. Cửa chính khép hờ, Cố Miểu gõ nhẹ vài cái rồi từ từ đẩy cửa bước vào.
Giáo sư Tần đang ngồi trên ghế sofa, cảm nhận được động tĩnh ở cửa thì vội vàng đứng dậy: "Đến rồi à?"
Diện trên người bộ quần áo mặc ở nhà, giáo sư Tần trông giống hệt một ông cụ bình thường, vô cùng hiền từ.
Dứt lời, Ngô Vân là vợ giáo sư đang bận bịu trong bếp cũng bước ra. Bà lấy tay lau những giọt nước còn vương trên tạp dề, nhìn Cố Miểu đầy nhiệt tình: "Em đói chưa? Cơm sắp chín rồi."
Cố Miểu vội vàng ngoan ngoãn chào hỏi: "Chào thầy, chào sư mẫu ạ."
Ngô Vân cười gật đầu rồi quay lại vào bếp. Giáo sư Tần mời Cố Miểu ngồi xuống sofa, ông nhận lấy xấp bản thảo từ tay cô. Trên bàn bày đầy trái cây tươi và ít quà vặt, rõ ràng là được chuẩn bị riêng cho Cố Miểu.
Giáo sư Tần cầm bản thảo trong tay, liếc nhìn Cố Miểu rồi đột nhiên mỉm cười: "Cứ coi như ở nhà mình, đừng căng thẳng."
Cố Miểu cũng không thấy quá căng thẳng, thấy giáo sư Tần bắt đầu nghiêm túc đọc bản thảo của mình, cô liền đưa mắt nhìn quanh căn phòng. Cả ngôi nhà được trang trí theo phong cách cổ điển, phần nào phản ánh tính cách của giáo sư. Trên ban công trồng một hàng cỏ hữu cơ trông đầy sức sống, trên tường treo những bức tranh vẽ và không ít ảnh gia đình. Nhìn qua là biết ngôi nhà này được bài trí rất dụng tâm.
Cố Miểu chỉ lướt nhìn qua một lượt rồi lại tập trung vào giáo sư Tần. Bản thảo đã được sửa đi sửa lại vài lần, giáo sư Tần cũng đã nắm rõ cấu trúc và tình tiết của Xuân Vũ Phi Phi, thậm chí có những chỗ còn do chính tay ông chỉ điểm sửa chữa, thế nên ông đọc rất nhanh.
"Những vấn đề lần trước thầy nêu ra, em sửa lại rất tốt. Sau khi hoàn thành bản chỉnh sửa cuối cùng của Xuân Vũ Phi Phi, trong lòng em có cảm nghĩ gì?"
Cố Miểu cẩn thận suy nghĩ câu hỏi, rồi nghiêm túc trả lời: "Em làm theo chỉ dẫn của thầy, dùng văn phong để miêu tả lại các phân cảnh, cảm thấy thủ pháp viết lách của mình đã có sự đột phá lớn ạ."
Giáo sư Tần mỉm cười, tuy là một câu trả lời chung chung nhưng cũng khá thỏa đáng. Ông hỏi thêm: "Trước đây em có từng viết gì khác không? Có phải chủ yếu là gửi bài cho tạp chí không?"
Chưa đợi Cố Miểu trả lời, giáo sư đã nói tiếp: "Em cần chú ý đến sự khác biệt giữa hai loại hình đó, nắm bắt được là sẽ kiểm soát tốt thôi, emlà người có linh tính tốt. Trong thời gian tới, thầy sẽ tăng cường huấn luyện thêm cho em, em không cần phải sửa Xuân Vũ Phi Phi nữa, nó đã đạt đến đỉnh cao nhất trong năng lực hiện tại của em rồi, cứ thế mà giao bản thảo đi thôi."
Tâm trí Cố Miểu trút được một gánh nặng. Tuy cô cũng rất coi trọng tác phẩm này, nhưng cứ phải đối mặt với nó để chỉnh sửa suốt ngày thì dù có yêu mấy cũng phát ngán, giờ cuối cùng cũng có thể kết thúc. Cô lấy từ trong túi xách ra một cuốn sổ nhỏ, bên trong ghi chép lại những vấn đề mà mình phát hiện ra trong quá trình viết lách.
Giáo sư Tần thấy tư thế chuẩn bị của Cố Miểu thì cũng vui vẻ trong lòng, ông bắt đầu giảng giải từng mục một, bầu không khí trong phòng vô cùng ấm cúng và hòa hợp.
Ngô Vân bày cơm canh lên bàn, nhìn hai thầy trò đang thảo luận say sưa, bà không khỏi lắc đầu: "Thôi được rồi, mau lại đây ăn cơm đi, ăn xong rồi bàn tiếp."
Giáo sư Tần nói nốt câu cuối cùng rồi liếc nhìn bàn ăn: "Được, chúng ta ăn cơm trước đã, chuyện còn dài mà."
Tay nghề của Ngô Vân rất tuyệt, các món trên bàn đều có hương sắc vẹn toàn, nhìn thôi đã khiến Cố Miểu thèm thuồng. Cô vội vàng tiến lên giúp bày bát đũa.
"Trong nhà có thêm cô bé, không khí cũng vui vẻ hơn hẳn, sau này cháu cứ thường xuyên tới bầu bạn với hai bác nhé."
Cố Miểu rất thích tính cách của sư mẫu, nghe vậy liền gật đầu, sau đó ngồi vào chỗ cùng hai bác. Giáo sư Tần càng nhìn Cố Miểu càng thấy hài lòng, liên tục gắp thức ăn cho cô.
Thấy giáo sư Tần đang vui vẻ, Cố Miểu cuối cùng cũng nói ra ý định của mình: "Thầy Tần ạ, kỳ nghỉ Quốc khánh này có lẽ em không tới đây mỗi ngày được, bên ngoài em có chút việc phải xử lý."
Tay gắp thức ăn của giáo sư Tần khựng lại, sắc mặt trở nên nghiêm nghị: "Chẳng phải trước đó chúng ta đã giao kèo rồi sao, phải cố gắng hoàn thành lộ trình thầy sắp xếp trước đã. Chẳng lẽ em lại muốn dằn vặt với mấy thứ chuyện trên mạng đó à?"
Cố Miểu đã chuẩn bị sẵn câu trả lời, cô lập tức nói: "Thầy Tần, thầy hiểu lầm rồi ạ. Em có viết một cuốn sách tên là Cho Dù Là Thời Gian Cũng Không Thể Làm Anh Quên Em."
Tuy cuốn này doanh số hàng tháng rất cao, nhưng Cố Miểu biết rõ trong mắt giáo sư Tần, mấy con số đó chẳng đáng là bao nên cô đã nói thẳng tên tác phẩm ra. Chưa đợi cô nói hết câu, Ngô Vân ở bên cạnh đã chen vào: "Miểu Miểu, cuốn này hóa ra là em viết à?"
Ngô Vân đầy kinh ngạc: "Nghe nói cuốn này giờ hot lắm, doanh số một tháng lên tới mấy trăm nghìn bản. Lão Tần, trong nhà mình chẳng phải cũng có một cuốn sao?"
Cố Miểu hơi ngỡ ngàng, nhanh chóng tiếp lời: "Vâng, chính là nó ạ." Nói xong, cô nhìn giáo sư Tần, nghiêm túc nói tiếp: "Tác phẩm này sắp được chuyển thể thành phim, bây giờ đang trong giai đoạn chọn diễn viên, em phải dành chút thời gian để đi kiểm soát chất lượng ạ."
Giáo sư Tần đột nhiên mất hết vẻ nghiêm khắc. Nếu là chuyện trên mạng chiếm mất nhiều thời gian của Cố Miểu, ông còn mắng vài câu, nhưng học trò của mình giỏi giang thế này, lời mắng mỏ đến bên miệng lại không sao thốt ra được.
Khoan đã, học trò của ông viết sách mà đã được chuyển thể thành phim truyền hình rồi á?!
Giáo sư Tần vẻ mặt không thể tin nổi, bấy giờ mới sực tỉnh: "Em chính là Tam Thủy sao?"
Nhìn vẻ ngoài ngoan ngoãn của Cố Miểu, giáo sư Tần cảm thấy khó tin vô cùng. Ông và Cố Miểu đã tiếp xúc được một thời gian mà hoàn toàn không hề hay biết gì về tin này. Nếu là người khác đạt được thành tựu như vậy, e là đã sớm khoe khoang khắp nơi rồi, qua đó mới thấy tâm tính của Cố Miểu tốt đến mức nào.
Cố Miểu gật đầu, nhạy bén nhận ra cả thầy và sư mẫu đều đang phấn khích, lòng cô trút được gánh nặng. Nếu dựa vào những thành tựu này mà có thể xin thêm thời gian tự chủ, thì đây quả là một chuyện tốt, ít nhất là đối với cô.
Cùng là viết lách, không hề có chuyện cao thấp sang hèn. Giáo sư Tần thấy Cố Miểu gật đầu, ánh mắt không khỏi sáng lên. Ông đột nhiên vỗ đùi, quả nhiên ông có con mắt tinh tường khi nhận Cố Miểu làm học trò!
Hóa ra còn có chuyện hay ho thế này chờ sẵn!
"Được được được, cứ đi đi, chuyện này thầy không cản em."
Cố Miểu thấy giáo sư phấn khích như vậy thì vô cùng cạn lời. Biết thế này cô đã nói thẳng thân phận Tam Thủy ra từ đầu, hà cớ gì phải rụt rè e ngại làm gì.
Giáo sư Tần lại gắp thêm một miếng thức ăn cho Cố Miểu: "Tuy khiêm tốn là tốt, nhưng cũng không nên khiêm tốn quá mức. Tình huống thế này, em nên nói với thầy sớm hơn. Tuy thầy yêu cầu em nghiêm khắc, nhưng có một số hoàn cảnh vẫn có thể linh động mà."
Trong mắt Ngô Vân cũng tràn đầy sự ngưỡng mộ. Bà vốn luôn cho rằng Cố Miểu là một cô bé cầu tiến, tốt bụng, không ngờ cô lại âm thầm thực hiện được những việc mà nhiều người cả đời cũng không làm nổi: "Mấy hôm trước, cô và bạn bè còn đang bàn tán về Tam Thủy đây, thật không ngờ lại chính là em."
Cố Miểu ngượng ngùng cười: "Tất cả là do may mắn thôi ạ, em luôn giấu giếm vì không muốn gây chú ý. Ở trường có rất nhiều người đạt được thành tựu lớn, không chỉ mình em, hy vọng thầy cô cũng có thể giữ bí mật giúp em."
Giáo sư Tần nhìn cô bé không kiêu ngạo không tự ti này, lòng tràn đầy sự hài lòng không gì sánh được. Ông cười sảng khoái hai tiếng rồi lập tức đồng ý. Ở độ tuổi này, vật ngoại thân đã không còn tác động được đến cảm xúc của ông, học trò càng thành công, giáo sư Tần lại càng vui mừng. Lúc này, ông nhận ra thiên phú của Cố Miểu là vô song, lại càng muốn dốc lòng bồi dưỡng. Dù sao thì viết văn ở một mức độ nào đó cũng đều có điểm tương đồng. Chỉ tiếc là không thể khoe khoang thành tựu của học trò với đám bạn già của mình được!
Bữa tối nhanh chóng kết thúc, Cố Miểu lại thảo luận thêm vài vấn đề với giáo sư Tần rồi mới xin cáo biệt.
Bước ra khỏi nhà giáo sư, Cố Miểu hoàn toàn trút được gánh nặng. Với tấm miễn tử kim bài là việc kiểm soát chọn diễn viên, giáo sư Tần đã không còn giao quá nhiều bài tập cho cô nữa, lịch trình vốn căng như dây đàn trong dịp Quốc khánh nay đã có thể thư thả hơn một chút.
Tạp chí Mộng Sa là tạp chí hạng hai trong nước chuyên về làm đẹp và thời trang. Mỗi số tạp chí đều có bí kíp phối đồ theo mùa, chia sẻ cách trang điểm và những mẹo nhỏ trong phong cách, gần như cầm tay chỉ việc dạy các cô gái cách làm đẹp. Lý do tạp chí chỉ ở mức hạng hai là vì đối tượng độc giả không quá rộng, ngoài nhóm sinh viên thì chỉ có phụ nữ trẻ dưới 30 tuổi, nhưng vì tốc độ cập nhật xu hướng nhanh và chia sẻ kinh nghiệm trang điểm cực chuẩn, nó rất được lòng phái đẹp.
Lúc này, Cố Miểu đang đứng dưới tòa soạn tạp chí, sau khi xác nhận lại thông tin, cô liền bước vào tòa nhà. Dù Cố Miểu là gương mặt mới, nhưng lễ tân vừa nhìn thấy đã nhận ra ngay, đây chính là người mà tổng biên tập Tần Tư đích thân dặn dò phải chăm sóc chu đáo. Lễ tân lập tức nhiệt tình tiến lên, dẫn cô đến địa điểm chụp ảnh đã chuẩn bị sẵn.
Thế nhưng, khi chưa kịp bước vào phòng chụp, Cố Miểu đã nghe thấy một giọng nói hách dịch từ bên trong vọng ra: "Hừ, lúc trước đã giao kèo là chỉ cần tôi đồng ý đến thì lúc nào cũng có thể sắp xếp chụp cho tôi. Giờ tôi đến rồi, họ lại trở mặt không nhận người sao? Tôi phải xem xem người sắp xếp chụp trước tôi là ai, có thân phận gì mà bắt tôi phải chờ lâu như vậy?"
Cô lễ tân đang dẫn đường phía trước Cố Miểu bỗng trở nên lúng túng.
Cố Miểu làm như không nghe thấy gì, cô đẩy cửa kính ra, lặng lẽ bước vào phòng chụp. Trong phòng, các nhân viên đang tất bật chuẩn bị đạo cụ, máy ảnh trước bục trắng đã sẵn sàng, nhiều người đang xác nhận lại chủ đề chụp ảnh cuối cùng. Nhưng khi thấy Cố Miểu bước vào, cả căn phòng lập tức tĩnh lặng, ánh mắt mọi người đồng loạt rơi vào người cô. Cuối cùng, tất cả đều nhất loạt nhìn về phía nữ diễn viên vừa lên tiếng – Hạ Y.
Hạ Y là một nữ diễn viên đang nổi. Cô ta debut tám năm thì có bảy năm ngồi ghế dự bị, năm gần đây nhờ một bộ phim thanh xuân mà một bước lên mây, quảng cáo sự kiện nhận không xuể. Tạp chí Mộng Sa cũng là một trong số đó. Nhưng khi danh tiếng ngày một lớn, cái tôi của Hạ Y cũng dần trương phồng, cô ngày càng không coi tạp chí Mộng Sa ra gì. Vì thế lúc này tâm trạng không tốt, cô chẳng ngại ngần mà phát hỏa ngay tại chỗ.
Ánh mắt Hạ Y di chuyển theo các nhân viên rồi đặt lên người Cố Miểu. Đối phương mắt sáng mày thanh, xinh đẹp vô cùng, dù lúc này Hạ Y đang trang điểm lộng lẫy, cô ta vẫn cảm thấy mình không thể sánh bằng vẻ thanh xuân rạng rỡ của Cố Miểu. Sắc mặt Hạ Y lập tức trở nên khó coi: "Chính là cô làm tôi phải chờ đợi à?"
Người quản lý bên cạnh Hạ Y vội vàng kéo cô ta lại, hạ giọng nói: "Ngày kia là buổi casting phim của đạo diễn Vi rồi, đừng gây ra chuyện gì vào lúc này. Đạo diễn Vi ghét nhất là diễn viên thích gây rối."
Phim của đạo diễn Vi sản xuất vô cùng tinh xảo, được coi là tiêu chuẩn vàng trong ngành. Nam nữ diễn viên nào từng hợp tác với ông đều nổi như cồn. Lần này ông sắp quay một bộ phim truyền hình ngôn tình đô thị, dù thời gian gấp rút, ai nấy đều dốc toàn lực để chuẩn bị đi thử vai.
Hạ Y nhíu mày, sắc mặt dịu lại đôi chút, nhưng cô ta vẫn cố chấp nhìn chằm chằm vào Cố Miểu.