Đại Thần Giới Văn Học Là Blogger Nổi Tiếng

Chương 64

Khung cảnh ban đêm của Bắc Đại rất đẹp, sau khi ăn lẩu xong, Cố Miểu và Yến Phỉ Phỉ đều cùng chung ý nghĩ là đi dạo trong trường cho tiêu bớt.

Yến Phỉ Phỉ đi trên con đường trải đầy đá cuội, không khí trong đêm còn vương lại chút hơi nóng của mùa hè. Giọng nói của cô ấy khá êm tai: "Bắc Đại có không ít thắng cảnh nổi tiếng, nhiều du khách thường tìm đến đây để chụp ảnh kỷ niệm. Nếu có thời gian, Miểu Miểu em cũng nên đi thưởng ngoạn thật kỹ nhé. Đáng tiếc là phim của chị vẫn đang trong quá trình quay, chị phải theo sát tiến độ, chiều mai đã phải bay đến đoàn làm phim rồi, không thể ở lại cùng em lâu được."

Nghe thấy vậy, Cố Miểu nở một nụ cười rạng rỡ: "Đừng nói thế, chị đã giúp em rất nhiều việc rồi, nếu còn để chị đi theo nữa thì em thấy áy náy lắm à nha."

Dù là lời xã giao nhưng đó cũng là tấm lòng chân thành của cô ấy. Yến Phỉ Phỉ vốn đã thích tính cách của Cố Miểu, hai người qua lại với nhau cũng không thấy có điểm gì không ổn, ngược lại còn cảm thấy vô cùng thoải mái.

Yến Phỉ Phỉ nhìn lên bầu trời: "Thời gian cũng không còn sớm nữa, hôm nay em đã bận rộn cả ngày rồi, về tắm nước nóng rồi nghỉ ngơi sớm đi. Ngày mai giáo viên chủ nhiệm sẽ họp, ngày kia còn phải tổ chức lễ khai giảng nữa, em sẽ còn nhiều việc phải làm đấy."

Cố Miểu đột nhiên dừng bước, rồi từ chiếc túi đeo chéo bên người lấy ra một chiếc hộp tinh xảo: "Đậu Nành, đây là quà em chuẩn bị cho chị, không được phép từ chối đâu đấy."

Món quà này Cố Miểu đã mua từ sớm, chỉ là chưa có dịp để tặng. Trong nhóm bạn thân, mỗi người cô đều cẩn thận chuẩn bị một phần.

Yến Phỉ Phỉ ngẩn người ra, rồi đảo mắt một cái: "Có người tặng quà cho chị, chị đâu có ngốc mà từ chối chứ."

Nói xong, cô ấy mỉm cười đón lấy chiếc hộp từ tay Cố Miểu.

Sau khi chia tay Yến Phỉ Phỉ, Cố Miểu trở về ký túc xá, vì số lượng nữ sinh khoa Công nghệ thông tin rất ít, tổng cộng chỉ có hai người, nên họ được xếp chung phòng với hai cô gái khoa Ngoại ngữ.

Ban ngày khi Cố Miểu dọn dẹp ký túc xá, chưa có người bạn cùng phòng nào đến, nhưng giờ đã là đêm khuya, mọi người đều đã có mặt đông đủ.

Có hai người đang nói chuyện oang oang, còn một người đang ngồi trước bàn học, lặng lẽ đọc cuốn sách chuyên ngành dày cộp, trông vô cùng tập trung.

Cố Miểu lịch sự tự giới thiệu và chào hỏi cả ba người, sau đó bắt đầu gom đồ dùng cần thiết để đi tắm, rất nhanh đã biến mất khỏi phòng ký túc xá.

"Cô ấy đúng thật là hotgirl Miểu Miểu kìa! Mình đã theo dõi Weibo của cậu ấy từ một tháng trước, còn mua hẳn hai bộ đồ cậu ấy gợi ý nữa. Ai mà ngờ được Miểu Miểu lại thành bạn cùng phòng với mình cơ chứ, phấn khích muốn bay lên trời luôn ấy. Không được, không được, lát nữa mình nhất định phải đi xin chữ ký!" Nhan Tư nói, mày liễu mày cong, dáng vẻ vô cùng hào hứng.

"Cố Miểu thế mà còn là bạn thân của Yến Phỉ Phỉ nữa, đúng là không thể tin nổi. Mà bản thân cậu ấy cũng siêu xinh đẹp luôn, chỉ là tính cách có vẻ hơi lạnh lùng, chưa nói với chúng ta được mấy câu."

"Cậu thì biết gì chứ, chúng ta còn chưa thân thiết mà. Tính cách của Miểu Miểu tốt lắm, chẳng bù cho ai kia." Nhan Tư hạ thấp giọng xuống: "Từ đầu đến cuối chỉ cắm cúi đọc sách, chẳng có ý định giao lưu gì với chúng ta cả. Chậc chậc chậc, may mà hai chúng ta đều học khoa Ngoại ngữ, chứ nếu mà phải học cùng lớp với cậu ta, chắc có ngày phát điên mất?"

Sau khi Cố Miểu tắm xong đi ra, cô ngạc nhiên phát hiện trên ghế ngồi của mình có thêm một cô gái. Động tác lau tóc khựng lại một nhịp, cô thắc mắc hỏi: "Chào bạn, bạn là...?"

Cô gái ấy lập tức đứng dậy, khách sáo lên tiếng: "Chào bạn, mình là Hội trưởng Hội sinh viên Sử Phục Thanh. Trước đó mình đã đến ký túc xá của bạn hai lần rồi nhưng đều không gặp bạn. Chuyện là thế này, ngày kia là lễ khai giảng của trường, nhà trường đã sắp xếp bạn làm đại diện tân sinh viên để chuẩn bị bài phát biểu. Hai ngày nay bạn cứ ở ký túc xá mà chuẩn bị thật tốt nhé, bài diễn văn sau đó hãy đưa cho giáo viên chủ nhiệm xem qua."

Cố Miểu cảm thấy có chút khó tin. Xét về thành tích, cô không phải là người xuất sắc nhất trong dàn tân sinh viên, xét về thành tựu, cô vốn dĩ cũng chưa có thành tựu gì nổi bật, làm sao có thể được chọn làm đại diện cho tân sinh viên được chứ?

Hơn nữa, lễ khai giảng của Bắc Đại vốn luôn rất long trọng, bài phát biểu của tân sinh viên thường thu hút sự chú ý lớn. Để đảm bảo tính công bằng, nhà trường từ trước đến nay đều luôn chọn thủ khoa đầu vào.

"Học tỷ, có phải chị nhầm lẫn ở đâu rồi không ạ?"

Sử Phục Thanh mỉm cười. Thực ra chính cô ấy cũng chẳng hiểu nổi quyết định của nhà trường, chỉ biết tuân theo chỉ thị của thầy cô mà làm việc: "Những chuyện quan trọng như thế này, chúng tôi sao có thể nhầm lẫn được chứ. Vì lời đã nhắn nhủ xong rồi, mình xin phép đi trước đây."

Cố Miểu nhìn theo hướng đối phương rời đi. Tuy trong lòng còn đầy nghi hoặc, nhưng cô vẫn nghiêm túc bắt tay vào chuẩn bị bài diễn văn.

Hai ngày trôi qua trong chớp mắt, lễ khai giảng rất nhanh đã đến.

Hàng năm, lễ khai giảng của Bắc Đại luôn được tổ chức vô cùng long trọng. Lãnh đạo nhà trường, Hội trưởng Hội sinh viên, các cựu sinh viên ưu tú và đại diện tân sinh viên sẽ lần lượt lên phát biểu.

Hội trường của Bắc Đại vốn là một trong những bộ mặt của trường, với lịch sử hàng chục năm, kiến trúc bên ngoài cổ kính, trang trí bên trong hùng vĩ, đặc biệt sau khi được tu sửa lại đã trở nên lộng lẫy huy hoàng, có sức chứa khoảng ba vạn người.

Việc có thể đứng trên bục giảng ngay vị trí trung tâm không chỉ đại diện cho sự công nhận đối với năng lực cá nhân, mà còn là một niềm vinh dự.

Cố Miểu là tân sinh viên phát biểu, nên cô không đi cùng hàng ngũ với lớp mình. Lúc này, dưới sự sắp xếp của Sử Phục Thanh, cô ngồi ở hàng ghế đầu tiên của hội trường.

Cho đến tận lúc này, Cố Miểu vẫn chưa hiểu tại sao nhà trường lại chọn cô làm đại diện tân sinh viên.

Phía sau đã chật kín chỗ, hàng vạn sinh viên đang phấn khích thì thầm với nhau khiến hội trường vô cùng ồn ào. Tuy nhiên, sinh viên không phải là trọng tâm, chỉ khi lãnh đạo nhà trường xuất hiện, lễ khai giảng mới thực sự bắt đầu.

Minh Trạch song hành bước đi bên cạnh hiệu trưởng, khóe miệng anh treo một nụ cười xã giao, thỉnh thoảng lại phụ họa theo lời hiệu trưởng nói.

Nhưng ngay từ khi bước vào hội trường, ánh mắt anh không tự chủ được mà rơi vào vị trí của Cố Miểu ở hàng ghế đầu tiên, cô thật rạng rỡ, thật nổi bật.

Minh Trạch tìm thấy người mình muốn gặp ngay trong cái nhìn đầu tiên.

Thiếu nữ đang chăm chú nhìn vào bài diễn văn trong tay, mái tóc mềm mại xõa trên vai, ánh đèn vàng rực rỡ từ trên cao bao phủ lấy cô, nhuộm lên người cô một tầng hào quang, sự náo nhiệt của hội trường càng làm cho khung cảnh này trở nên tĩnh lặng và dịu dàng.

Trái tim Minh Trạch bỗng chốc mềm nhũn, đập liên hồi không kiểm soát.

Chính anh đã đặc biệt sắp xếp với hiệu trưởng để Cố Miểu làm đại diện tân sinh viên, thậm chí cả chỗ ngồi cạnh nhau ở hàng ghế đầu cũng là ý đồ của anh. Lúc này, Minh Trạch cảm thấy quyết định đó thật vô cùng chính xác.

Anh sải bước tiến về phía hàng ghế đầu rồi ngồi xuống bên cạnh Cố Miểu, trong đầu Minh Trạch đang vắt óc suy nghĩ xem nên bắt chuyện với đối phương thế nào cho tự nhiên nhất, nếu quá lộ liễu thì nhìn cái là biết ngay.

Lúc này, Minh Trạch đã hoàn toàn quên mất trước đó mình đã từng đắn đo đến mức nào.

Bên cạnh xuất hiện thêm một người, Cố Miểu đương nhiên nhận ra, cô chỉ nghiêng đầu liếc nhìn một cái rồi lại tiếp tục nghiêm túc xem bài diễn văn.

Cố Miểu vốn không hiểu gì về tài chính, cũng chẳng xem tin tức, nên cô hoàn toàn không biết gì về Minh Trạch. Thấy bộ dạng vest chỉnh tề của anh, cô cứ tưởng anh là cựu sinh viên trở về trường.

Rất nhanh sau đó, người trong hội trường ngày càng đông, hàng ghế đầu cũng dần lấp đầy, Cố Miểu lại càng không để tâm đến người đàn ông đang ngập ngừng muốn nói lại thôi bên cạnh.

Trợ lý đi theo Minh Trạch đang ngồi phía sau, vẻ mặt đầy vô cùng bất lực nhìn vị sếp của mình. Trong lòng cậu thầm càu nhàu trời mới biết vị này đã dàn dựng bao nhiêu thứ chỉ để gặp mặt cô bé này một lần, kết quả là gặp được rồi thì sao? Sao không nói gì đi chứ? Ngồi nghiêm chỉnh như tượng là có ý gì? Còn tưởng đang họp chắc?!

Rất nhanh, hiệu trưởng phát biểu xong, Hội trưởng Hội sinh viên phát biểu xong, Cố Miểu làm theo chỉ dẫn, đứng dậy bước lên bục.

"Chào các bạn tân sinh viên, chào tất cả mọi người. Mình là Cố Miểu, sinh viên năm nhất khóa xx của Bắc Đại. Rất vinh hạnh khi hôm nay được đứng trên bục diễn thuyết tại hội trường của trường, tâm trạng của mình lúc này vô cùng xúc động..."

Minh Trạch nhìn Cố Miểu với ánh mắt dịu dàng, bài diễn thuyết của cô mạch lạc, từng chữ rõ ràng, dù anh chỉ ngồi phía dưới ngẩn ngơ nhìn cô, Minh Trạch vẫn cảm thấy trong lòng vô cùng thỏa mãn.

Anh đã theo dõi cô gái nhỏ này hơn hai tháng nay, dù chưa từng gặp mặt ngoài đời nhưng mọi cử động của cô, anh đều nắm rõ trong lòng bàn tay.

Anh từng nghĩ rằng sau khi gặp mặt, anh sẽ kết thúc sự quan tâm có phần b*nh h**n này của mình, nhưng Minh Trạch nhận ra anh đã sai.

Giờ phút này, anh không hề có chút cảm giác muốn chấm dứt mọi chuyện, thậm chí còn muốn tìm hiểu Cố Miểu sâu sắc hơn nữa.

Trong lúc đang mải suy nghĩ, Minh Trạch chợt thấy bên tai tràn ngập tiếng vỗ tay sấm dậy, anh mới nhận ra bài diễn thuyết đã kết thúc, nhìn thấy Cố Miểu thong dong bước từ bục xuống, cúi chào các bạn sinh viên trong hội trường rồi chuẩn bị quay trở về chỗ ngồi bên cạnh anh.

Lòng bàn tay Cố Miểu hơi đổ mồ hôi, rõ ràng cô không hề bình tĩnh như vẻ ngoài thể hiện. Thế nhưng, cô vừa đi đến phía sau cánh gà, một giáo viên đã vội vàng đi tới bên cạnh cô, gương mặt lộ rõ vẻ băn khoăn.

"Cố Miểu, bên ngoài có người tìm em, là giám đốc đài truyền hình Dứa."

Nếu không phải thân phận của người kia khá cao, thì làm sao có thể khiến giáo viên vào tận đây thông báo vào thời điểm quan trọng này.

Cố Miểu ngạc nhiên, trong đầu lập tức hiện ra cuộc điện thoại hôm trước về việc mời làm người dẫn chương trình cho Fashion Big Shot. Cô cau mày lại: "Cảm ơn thầy, em ra ngoài ngay đây ạ."

Minh Trạch chờ mãi vẫn không thấy Cố Miểu quay trở lại chỗ ngồi, nghĩ đến những lời mình vẫn chưa kịp nói, tâm trạng anh không tránh khỏi chùng xuống. Ánh mắt anh liên tục lướt qua phía sau cánh gà, nhưng vẫn không thấy bóng dáng người mình muốn gặp.

Trợ lý ngồi phía sau hiển nhiên cũng nhận ra tình huống này, trong lòng lại thầm càu nhàu, người ta vẫn bảo cơ hội chỉ dành cho người biết chuẩn bị, sếp Minh nhát gan thế này thì làm sao theo đuổi được cô gái nhỏ chứ. Tuổi tác vốn đã hơn người ta cả chục tuổi, nếu còn chần chừ do dự nữa thì lấy đâu ra cơ hội cho sếp nữa.

Đúng lúc trợ lý đang âm thầm than vãn, cậu liền thấy Minh tổng chào hỏi người bên cạnh rồi đứng dậy rời đi.

Trợ lý lập tức cảm thấy an tâm hơn hẳn.