Gia Thụy sẽ không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội làm truyền thông nào, nhất là trong tình cảnh doanh số ngày đầu tiên của tiểu thuyết Tam Thủy lại khủng khiếp đến mức này. Vừa ngày đêm đốc thúc nhà in chạy máy, họ vừa chính thức công bố thông tin ra bên ngoài.
Cả cộng đồng mạng webnovel lập tức sôi sục.
[23k bản, hôm nay đâu phải Cá tháng Tư đâu nhỉ? Rốt cuộc là thật hay giả thế? Nhưng khả năng cao là thật đấy. Vãi thật, thế thì quá đỉnh rồi, trước đó tôi còn thề thốt là bán được vài vạn bản đã là kinh khủng lắm rồi, ai dè Tam Thủy này sắp bay lên tận chín tầng mây luôn. Giờ thấy đau mặt quá, tôi đi xóa bài đăng cũ đây.]
[Chắc chắn là thật rồi, NXB ai lại đi lấy doanh số ra đùa giỡn bao giờ. Mọi người cứ lên OpenBook tra là biết ngay, mà con số này mới chỉ là thống kê từ các điểm bán lớn, doanh số thực tế chắc chắn còn cao hơn nhiều vì OpenBook đâu có bao phủ hết tất cả hiệu sách và shop online. Nói tóm lại, mẹ tôi đang hỏi sao tôi phải vừa quỳ vừa gõ phím đây này.]
[Tôi biết lời tiến cử của đại thần Dương Liễu rất có trọng lượng, giúp ai cũng biết đến cuốn tiểu thuyết này, nhưng năng lực của thầy cũng không đến mức đó chứ! Doanh số bán ra ngày đầu là 23k bản, ngay cả phần lớn đại thần cũng chẳng đạt nổi con số này, nghe bảo Tam Thủy này vẫn còn là tân binh đấy.]
...
Hầu như tất cả mọi người đều đang cảm thán về doanh số thực tế này, vừa cảm thán vừa không khỏi xen lẫn đố kỵ, ghen tị.
Còn chuyện nghi ngờ số lượng in đầu làm giả lúc trước, đứng trước con số doanh số khổng lồ thế này, chẳng còn ai buồn quan tâm nữa.
Trong lòng họ vừa hy vọng doanh số những ngày tiếp theo sẽ tăng vọt để được tận mắt chứng kiến một kỳ tích, nhưng lại vừa muốn thấy doanh số thảm bại để mọi thứ quay trở về với lẽ thường. Thế nhưng, sự việc rốt cuộc chẳng bao giờ phát triển theo những gì họ mong đợi.
Dù có tranh cãi hay chấn động thế nào đi nữa, Tam Thủy đã thành công thực hiện một màn lội ngược dòng đẹp mắt, chặn đứng miệng lưỡi thiên hạ và ánh hào quang bắt đầu tỏa sáng.
Trên Bích Thủy, Long Không, các hội nhóm, diễn đàn, hàng loạt topic được lập ra để bàn luận về sự kiện này, trong đó có không ít người lôi Tạp Đồ ra so sánh với Tam Thủy.
Tạp Đồ lúc này đang rối bời, cảm thấy vô cùng uất ức, doanh số ngày đầu tiên của Tam Thủy đã gây chấn động lớn đến vậy, trong khi ngày đầu của cô ta chỉ bằng một phần tám của người ta, kiểu gì nghĩ cũng thấy mất mặt.
Đối phương đã giẫm đạp cô ta xuống tận bùn đen rồi, đáng sợ hơn nữa là trong một thời gian dài sắp tới, danh hiệu tân binh nổi tiếng nhất của cô ta sẽ trở thành hữu danh vô thực. Hơn nữa, cứ hễ người ta nhắc đến cô ta là sẽ nhớ ngay đến lần thảm bại này.
Đã vậy còn thêm cả Túc Dạ đang như hổ rình mồi, cuộc sống này nghĩ thôi đã thấy chẳng dễ dàng gì.
Tạp Đồ thở dài thườn thượt, chỉ cảm thấy đầu bù tóc rối, thật sự quá mức phiền lòng.
Lần đầu tiên cô ta cảm thấy xuất bản sách cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Minh Trạch đương nhiên cũng thấy tin tức này, doanh số tăng vọt khiến trái tim thấp thỏm của anh dần bình yên trở lại. Trong lòng anh dấy lên cảm giác vốn dĩ phải là như vậy, đối phương vốn dĩ chẳng thiếu sự ủng hộ của anh.
Minh Trạch đã thấy quá nhiều kỳ tích trên người Cố Miểu, và anh cũng tin chắc rằng trong tương lai, những kỳ tích ấy sẽ chẳng bao giờ ít đi.
Cảm giác vinh nhục đồng hành này khiến tâm lý của anh đối với Cố Miểu nảy sinh những biến chuyển vi tế, một cảm xúc chẳng thể gọi tên.
Càng thêm thôi thúc muốn gặp mặt đối phương.
___Đây là đường phân cách Nại Nại ___
Cố Miểu bận tối tăm mặt mũi nhưng vẫn nắm rõ mồn một doanh số, tất cả là nhờ biên tập Tô Lạc.
Mỗi sáng, cô đều nhận được tin nhắn từ Tô Lạc, đối phương sẽ cập nhật thời gian thực lượng tiêu thụ mà nhà xuất bản đã tra cứu được.
Khi thấy doanh số ngày thứ tư vượt mốc 60k bản, lòng Cố Miểu mới nhẹ nhõm hẳn, vì điều này đồng nghĩa với việc cô sắp nhận được khoản tiền nhuận bút xuất bản.
Đối với một Cố Miểu đang trong cảnh túng thiếu cùng cực lúc này, khoản tiền đó chẳng khác nào dòng nước mát giữa sa mạc.
60k chỉ mới là sự khởi đầu.
Những ngày sau đó, doanh số của Cho Dù Là Thời Gian không hề chững lại mà tăng trưởng theo biểu đồ ổn định, nhìn mà lòng thấy vui mừng khôn xiết.
Cố Miểu cũng dần thích nghi với cường độ chụp ảnh ngoại cảnh, duy trì tốc độ cứ hai ba ngày đổi một danh thắng. Nhờ sự phối hợp ăn ý với Hình Ảnh, cuối cùng cô cũng chụp xong tất cả những bức ảnh mình mong muốn trước khi nhập học.
Không chỉ vậy, Xuân Vũ Phi Phi cũng được chỉnh sửa xong xuôi trong suốt hành trình.
Cố Miểu gửi trực tiếp lời giới thiệu và ba chương đầu của tác phẩm tới NXB Liễu Thành.
Dù cái tên nghe có vẻ văn chương nho nhã, nhưng các đầu sách của NXB Liễu Thành có tính chất hoàn toàn khác với Hoàng Nạp hay Gia Thụy. Họ ưa chuộng xuất bản sách của những bậc lão học giả hoặc những người có trải nghiệm, vốn sống phong phú, vì như vậy sẽ chân thực hơn.
Danh tiếng của NXB Liễu Thành rất tốt, đó là lý do duy nhất để Cố Miểu chọn nơi này.
Sau khi trở về nhà, việc đầu tiên Cố Miểu làm là mở nhóm chat cùng hội bạn thân.
Trước khi lên đường, cô đã báo với Sữa Đậu Nành, Cà Phê Hồng Trà và mọi người là mình đi du lịch, một thời gian ngắn sẽ không online.
Nay trở về, tất nhiên phải báo bình an để đánh dấu sự quay trở lại.
[Tam Thủy: Hôm nay em đã về đến nhà an toàn rồi, lâu ngày không gặp cả nhà.]
Gửi xong dòng này, cô lập tức gửi thêm một chiếc sticker.
[Clio: A a a a, Tam Thủy, cuối cùng em cũng xuất hiện! Đi chơi xả láng về có bị đen đi không đấy? Khoảng thời gian này nhớ em đau thấu tim can, bao nhiêu chuyện muốn kể với em mà em cứ offline suốt.]
[Cà Phê Hồng Trà: Chị cũng thế, chị cũng thế! Có cả đống chuyện muốn nói mà bí bách muốn chết đây này. Tam Thủy ơi, em có biết số lượng xuất bản của Cho Dù Là Thời Gian đã đạt đến mức khủng khiếp chưa? Bà chị già này mỗi ngày nhìn mà nước miếng cứ muốn chảy ra đây này, mau kể chị nghe, em làm thế nào mà hay thế?]
[Cẩm Nhược Lưu Niên: Tam Thủy, đừng để ý hai người họ, ngày nào trong nhóm cũng nghiên cứu doanh số của em, sắp tẩu hỏa nhập ma cả rồi. Mau kể xem chuyến này đi chơi có gì hay không?]
[Tam Thủy: Chỉ đi chụp ảnh thôi, chụp được khá nhiều ảnh đẹp. Để đợi khi nào nhận được ảnh, em sẽ gửi cho cả nhà xem nhé.]
Sắp đến ngày nhập học, mấy người họ đều ở thủ đô, chắc chắn sẽ gặp mặt, chỉ mong lúc đó các chị đừng ngạc nhiên quá mức là được.
[Tam Thủy: Đúng rồi, em mua vé máy bay ngày kia, định đến thủ đô sớm hai ngày, em muốn thuê một căn hộ gần trường, để những lúc cần xử lý việc riêng tư có thể ở ngoài.]
[Cà Phê Hồng Trà: Chuyện nhỏ, chồng chị làm môi giới bất động sản đấy. Cứ nói cho tớ biết khu vực, phong cách và diện tích em muốn là được, ngày kia em cứ xách vali vào ở thôi.]
Kể từ khi bố mẹ qua đời, Cố Miểu luôn phải đơn thương độc mã, cuộc sống vô cùng vất vả. Sau khi tái sinh, cô mở lòng mình hơn, kết giao thêm nhiều bạn bè, cảm giác thật ấm áp biết bao.
[Tam Thủy: Cảm ơn chị iu, vậy em không khách sáo đâu nhé.]
[Sữa Đậu Nành: Ngày kia để chị đón em nhé, nói cho chị biết giờ máy bay hạ cánh, lúc đó chị sẽ đứng đợi ở cửa ra.]
[Tam Thủy: Được, đợi khi em ổn định chỗ ở xong, nhất định sẽ mời cả nhà đi ăn một bữa ra trò luôn.]
Cố Miểu lại trao đổi thêm với Cà Phê Hồng Trà về mấy yêu cầu thuê phòng, sau đó đùa giỡn với mọi người trong nhóm vài câu rồi tắt khung chat.
Vì không định thường xuyên quay về đây nữa, nên hành lý mang đến thủ đô rất nhiều. Một mình mang vác ký gửi quá phiền phức, Cố Miểu dứt khoát đóng gói đồ đạc thật cẩn thận, gọi shipper đến tận nhà để chuyển toàn bộ số đồ đó đến nhà Yến Phỉ Phỉ.
Đợi đến khi tìm được nhà ở thủ đô, cô sẽ sắp xếp lại sau.
Trưa ngày thứ ba, Cố Miểu thuận lợi đáp chuyến bay xuống thủ đô.
Yến Phỉ Phỉ đã đợi ở cửa ra khoảng nửa tiếng đồng hồ, trên mặt chẳng hề lộ chút vẻ thiếu kiên nhẫn.
Dáng người cô ấy nhỏ nhắn, gương mặt diễm lệ, thu hút ánh nhìn của không ít người.
Yến Phỉ Phỉ ngó lơ tất cả, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn về phía cửa ra.
Trong lòng cô ấy luôn tràn đầy mong đợi đối với Tam Thủy, đó là lý do cô ấy tự nguyện xung phong đi đón máy bay. Nghĩ đến chuyện lần đầu tiên được gặp Tam Thủy ngoài đời thực, khóe miệng cô ấy không tự chủ được mà cong lên.
Duyên phận của con người quả thật là thứ kỳ diệu nhất.
Chưa kịp để cô nghĩ vẩn vơ điều gì, từ cửa ra vang lên những tiếng ồn ào, Yến Phỉ Phỉ vội vã dán mắt vào nhóm người vừa đi ra, đủ loại dáng người cao thấp béo gầy.
Thế nhưng, ánh mắt cô ấy nhanh chóng bị một người thu hút, Yến Phỉ Phỉ kinh ngạc che miệng, đôi mắt mở to tròn xoe, dù đối phương có đeo kính râm, cô ấy vẫn nhìn ra ngay lập tức, đó là Miểu Miểu.
Hotgirl mạng Miểu Miểu!
Đúng lúc Yến Phỉ Phỉ đang phấn khích muốn tiến lên chào hỏi, trong đầu cô ấy bỗng lóe lên bộ trang phục mà Tam Thủy đã mô tả tối hôm qua, váy liền thân không tay màu đỏ.
Để Yến Phỉ Phỉ dễ tìm người, Cố Miểu đã mặc trực tiếp chiếc váy liền thân không tay màu đỏ cho nổi bật, nghĩ đến đây, gương mặt Yến Phỉ Phỉ lập tức lộ vẻ ngơ ngác.
Cô ấy đảo mắt nhìn quanh, chẳng thấy cô gái nào thứ hai mặc váy liền thân không tay màu đỏ cả.
Một ý nghĩ chầm chậm dấy lên trong lòng Yến Phỉ Phỉ: Vãi thật, không lẽ những gì Tam Thủy nói là thật? Em ấy chính là Miểu Miểu?