Đại Thần Giới Văn Học Là Blogger Nổi Tiếng

Chương 39

Sau khi cúp máy với Cố Miểu, Tô Lạc lập tức gọi cho Hoàng Mộ, Hoàng Mộ vẫn luôn chờ tin từ Tô Lạc, gần như ngay khoảnh khắc chuông điện thoại vang lên là cậu ta đã nhấc máy, không kìm được vội vàng lên tiếng hỏi: "Thế nào? Tam Thủy đồng ý chưa?"

Tuy miệng hỏi vậy nhưng trong lòng Hoàng Mộ gần như đã chắc chắn Tam Thủy sẽ đồng ý.

Dù sao thì con số 4% tiền nhuận bút, in lần đầu 60 nghìn bản đối với một tác giả mới mà nói, quả thật là điều kiện vô cùng hậu hĩnh.

Hiện giờ mọc lên không ít tác giả, chỉ cần có người chịu xuất bản cho họ, thậm chí không lấy đồng nào thì họ cũng sẵn sàng, Hoàng Mộ thật sự không nghĩ ra lý do gì để đối phương từ chối.

Tô Lạc nghe thấy giọng điệu sốt ruột của Hoàng Mộ, khó xử đáp: "Tam Thủy thật sự không đồng ý, em ấy yêu cầu nâng mức nhuận bút lên 5%, ý em ấy rất kiên quyết, tôi căn bản không khuyên nổi."

Dù nhìn qua 4% và 5% chênh lệch chẳng bao nhiêu, nhưng khi triển khai thực tế, chỉ một phần trăm thôi cũng đã là một con số cực lớn.

Hoàng Mộ khẽ nhíu mày, thật ra với tư cách là biên tập viên phụ trách bản quyền của Lục Giang, điều cậu ta nên làm là tranh thủ quyền lợi lớn nhất cho tác giả. Bởi tranh thủ lợi tích cho tác giả đồng nghĩa với việc tranh thủ lợi ích cho Lục Giang.

Chỉ là vì điều kiện mà Dư Đường Đường đưa ra đã quá ưu đãi, nên cậu ta chưa từng nghĩ tớ chuyện tiếp tục thương lượng.

"Được rồi, chuyện này tôi biết rồi, để tôi đi bàn lại với phía Gia Thụy, còn phía Tam Thủy, chờ đàm phán xong rồi hãy liên lạc với cô ấy."

Tô Lạc thở phào nhẹ nhõm: "Vâng, vậy nếu không còn chuyện gì thì tôi đi làm việc tiếp đây."

Hoàng Mộ lập tức gọi lại cho Dư Đường Đường, cũng giống như Hoàng Mộ, Dư Đường Đường cũng đang chờ hồi âm.

Nhận được cuộc gọi, tâm trạng chị khá tốt, cất tiếng hỏi: "Tam Thủy đồng ý rồi sao?"

Cả khuôn mặt Hoàng Mộ nhăn nhó hết cả lại, nhưng trong giọng nói lại không để lộ ra chút cảm xúc nào: "Ý của Tam Thủy là, nếu có thể tăng nhuận bút thêm một phần trăm nữa thì cô ấy sẽ đồng ý."

Trong đầu Dư Đường Đường bất giác hiện lên nội dung của bộ tiểu thuyết của Tam Thủy, rồi từ đó chị tưởng tượng ra hình dáng của Tam Thủy, một người phụ nữ thanh nhã, tri thức, thông tuệ, đầy sức quyến rũ.

Suy nghĩ vừa lan xa, Dư Đường Đường quên bén mất phải trả lời.

Hoàng Mộ thấy đầu dây bên kia im lặng quá lâu, cậu ta tưởng rằng chị không đồng ý, đành bất lực nói: "Mấy đứa nhỏ bây giờ tâm cao khí ngạo, nhưng tác phẩm của con bé, bọn em cũng không tiện can thiệp quá sâu. Biên tập Dư này, chị thấy đề nghị này có được không ạ? Nếu thật sự không được thì chúng ta có thể bàn lại thêm không?"

Tuy rằng hơi thất thần, nhưng Dư Đường Đường vẫn lập tức nắm được trọng điểm trong câu nói của Hoàng Mộ, giọng chị đầy kinh ngạc: "Mấy đứa nhỏ? Ý cậu là Tam Thủy còn nhỏ sao?"

Hoàng Mộ bị sự kinh ngạc bất ngờ của đối phương làm cho có hơi ngơ ngác, cậu ta chẳng hiểu chuyện này liên quan gì đến tuổi tác, nhưng vẫn nghiêm túc trả lời: "Đúng vậy, năm nay Tam Thủy vừa mới 18 tuổi, vừa thi đại học xong."

Mười tám... tuổi?

Dư Đường Đường càng thêm hoảng loạn, năm chị 18 tuổi chị đang làm gì nhỉ?

Chắc hẳn vẫn đang cùng đám bạn học điên cuồng vui chơi.

Suy nghĩ chốc lát, Dư Đường Đường đồng ý luôn: "5%, tôi chấp nhận, mau chóng ký hợp đồng đi."

Nếu là trước đó, chị có lẽ còn phải suy nghĩ thật kỹ lại, nhưng bây giờ... một nhà văn trẻ 18 tuổi, cuốn tiểu thuyết đầu tay đã có thể viết nên một câu chuyện lay động lòng người đến vậy.

Chỉ riêng độ bùng nổ của tin tức này thôi cũng hoàn toàn xứng đáng với thêm một phần trăm số tiền nhuận bút này, phía họ không hề thiệt.

Hoàng Mộ càng cảm thấy khó tin hơn, đây là lần đầu tiên cậu ta thấy nhà xuất bản Gia Thụy dễ nói chuyện đến vậy, đương nhiên cậu ta không để lộ điều đó ra ngoài, trong lòng chỉ âm thầm cảm thán vận may của Tam Thủy, ngoài miệng tiếp lời: "Em sẽ nhanh chóng bảo bộ phận pháp chế của công ty in hợp đồng ngay ạ."

Hợp đồng này bắt buộc phải có chữ ký trực tiếp của Cố Miểu thì mới có hiệu lực.

Dư Đường Đường hài lòng cúp máy.

Đôi bên đều vui vẻ.

Mà ở phía bên kia, sau khi trao đổi xong với Hoàng Mộ, Tô Lạc mở giao diện QQ trò chuyện với Tam Thủy.

Quả nhiên, Tam Thủy đã gửi cho cô một file, tên file là Mưa Xuân.

Mở ra xem, nội dung khoảng chừng hai nghìn chữ.

Chỉ mới đọc vài đoạn, lòng Tô Lạc đã tràn ngập sự chấn động không thôi.

Tam Thủy quả thật không nói sai, phong cách và bút pháp của tác phẩm này hoàn toàn không giống cùng một người viết.

Nội dung trong file mang khí chất rộng lớn, trầm ổn hơn nhiều. Hơn nữa, Xuân Vũ kể về câu chuyện xảy ra vào thập niên 30 của thế kỷ 20. Nếu không tĩnh tâm đọc kỹ, kiểu tác phẩm này đăng lên web đúng là loại sẽ chẳng mấy ai ngó ngàng.

Tô Lạc bất giác đọc hết toàn bộ hai nghìn chữ, trong lòng bỗng đang lên vài phần kích phục. Cô ấy có thể nhìn ra được những nội dung thế này cực kỳ khó viết.

Quả thật là một tài nữ nhỏ tuổi.

[Biên tập viên Tô Lạc: Cứ yên tâm, chị sẽ cố gắng giúp em thương lượng thật tốt.]

Sau khi gửi tin nhắn QQ cho Tam Thủy, Tô Lạc nhanh chóng in bản file hai nghìn chữ ấy ra, trực tiếp đi tìm tổ trưởng biên tập ngôn tình hiện đại.

Đến văn phòng của đối phương, thấy tổ trưởng đang bận rộn, Tô Lạc lập tức nói thẳng luôn: "Tổ trưởng, tôi có một chuyện muốn báo, trong tay tôi có một tác giả, em ấy viết một bột ruyện ngắn mấy vạn chữ, muốn gửi riêng cho nhà xuất bản khác, không đăng lên Lục Giang. Đây là phần mở đầu em ấy gửi cho tôi, chị xem thử đi ạ."

Vẻ mặt tổ trưởng khá lãnh đạm, chị ta chỉ lướt qua bản thảo một lượt rồi lập tức từ chối: "Quy định của website thế nào chẳng lẽ cô không rõ? Cho dù cô ta viết bằng tiếng sao Hỏa đi nữa thì chỉ cần vượt quá 30 nghìn chữ cũng bắt buộc phải đăng lên Lục Giang đầu tiên. Chuyện nhỏ như vậy mà cũng phải đến hỏi tôi sao?"

Sắc mặt Tô Lạc có chút khó coi, không nhịn được lên tiếng bênh vực: "Nhưng em ấy có một cuốn tiểu thuyết sắp xuất bản, hiện vẫn đang trong giai đoạn đàm phán, nếu em ấy vì chuyện này mà nảy sinh cảm xúc tiêu cực thì sao?"

Tổ trưởng khẽ cười, không cho là đúng: "Bất kỳ ai cũng phải tuân thủ theo quy định của Lục Giang, nếu không cứ tùy tiện để ai nấy muốn mang bản thảo đi nới khác là đi, vậy Lục Giang còn kinh doanh kiểu gì nữa?"

"Còn chuyện xuất bản ấy à, tôi không tin có tác giả nào lại không muốn được xuất bản. Cô cứ yên tâm đi, cô ta sẽ không từ chối đâu."

Tô Lạc vội vàng lên tiếng: "Nhưng mà em ấy..." Vừa mới từ chối mức nhuận bút 4%.

Thế nhưng còn chưa kịp nói hết đã bị tổ trưởng cắt ngang, tổ trưởng phất phất tay: "Nếu không còn chuyện gì thì cô ra ngoài trước đi, chuyện này Lục Giang tuyệt đối sẽ không đồng ý."

Tô Lạc chỉ đành phải rời đi.

Thật ra trong lòng Tô Lạc cảm thấy Cố Miểu thành thật quá, nếu dùng chứng minh thư của bố mẹ để gửi bản thảo thì chẳng phải xong chuyện rồi sao? Cần gì phải quang minh chính đại đề xuất chuyện này chứ?

Tô Lạc khẽ thở dài một hơi.

Dù đã tiếp xúc với Cố Miểu chưa lâu, nhưng phong cách làm việc của cô gái ấy Tô Lạc cũng hiểu đôi chút, vì độc giả của mình cô có thể đích thân lên trang web Bích Thủy đòi lại công bằng, nói nâng nhuận bút lên là nâng ngay, lập trường vô cùng kiên định.

Nếu Lục Giang không đồng ý, e rằng Cố Miểu sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Tô Lạc sợ nhắn qua QQ sẽ không nói rõ được, cô ấy đành gọi điện nói chuyện trực tiếp với Cố Miểu lần nữa. Tô Lạc uyển chuyển sắp xếp lời lẽ, thuật lại một lượt ý của tổ trưởng vừa rồi cho Cố Miểu nghe.

Cố Miểu khẽ thở ra một hơi, nhẹ giọng đáp: "Cảm ơn chị biên tập ạ, em hiểu rồi ạ."

Giọng điệu của cô rất bình tĩnh, như thể chuyện này hoàn toàn không làm dậy lên chút gợn sóng nào trong lòng.

Không hiểu vì sao, Tô Lạc lại thấy có chút không đành lòng.

Người có thể viết ra những áng văn hùng hồn, bao la rộng lớn đến vậy, tâm tư của Cố Miểu hiển nhiên không chỉ đặt ở tiểu thuyết mạng bình thường.

Cô gái ấy rõ ràng mang trong mình hoài bão lớn hơn. Ấy vậy mà bước đầu tiên đã gian nan đến thế.

Nhưng bản hợp đồng 5 năm với Lục Giang lúc này quả thật đang trói buộc cô.

Ánh mắt Tô Lạc khẽ lóe lên, rồi kín đáo nhắc nhở: "Chỉ cần không dùng danh nghĩa của chính bản thân em... thì phía Lục Giang cũng chỉ nhắm một mắt mở một mắt thôi."

Cố Miểu lập tức nở nụ cười rạng rỡ, xinh đẹp đến mức động lòng người.

Cô biết hiện nay có không ít tác giả trên Lục Giang, ngoài việc viết truyện trên nền tảng này còn nhận viết trọn gói, viết tiếp ở bên ngoài. Chỉ cần đổi sang một căn cước khác thì chẳng còn là vấn đề gì, mà cho dù bị phát hiện thì cũng chẳng ai có lý do chỉ trích.

Nhưng mà Cố Miểu hoàn toàn không muốn dùng tên của người khác, cô chỉ muốn dùng tên của chính bản thân cô mà thôi.

Bởi vì Cố Miểu là độc nhất vô nhị.

Cô lên tiếng đáp: "Dù sao vẫn phải cảm ơn chị biên tập nhiều." Ý trong lời chính là từ chối.

Sau khi kết thúc cuộc gọi, Cố Miểu rơi vào trầm tư.

Viết webnovel là sở thích của cô, nhưng giải Nobel mới là mục tiêu tối thượng của cô.

Dựa vào tiểu thuyết mạng tuyệt đối không thể đạt được thành tựu như vậy, cho nên cô sẽ không từ bỏ Xuân Vũ Phi Phi.

Tầm mắt cô dừng trên màn hình máy tính, đôi mắt trầm xuống, ngay sau đó cô trả lời tin nhắn của Khương Nam.

[Tam Thủy: Nếu tôi có một bản thảo máy vạn chữ nhưng hoàn toàn không phù hợp với tuyến webnovel, liệu tôi có thể tự gửi cho nhà xuất bản không? Nếu tác phẩm ấy không đăng lần đầu ở Vân Không, trong trường hợp này phía Vân Không có chấp nhận được không?]

Khương Nam vốn là lãnh đạo cấp cao của Vân Không, nhìn thấy tin nhắn ấy, anh ta hơi do dự rồi trả lời.

[Khương Nam: Có thể chấp nhận, nhưng điều kiện tiên quyết là bản thảo đó thật sự không phù hợp với con đường webnovel.]

Nếu không thích hợp đi theo con đường webnovel, thì Vân Không cũng chẳng cần phải giữ khư khư làm gì.

Cố Miểu không trả lời Khương Nam nữa, cô trực tiếp tục màn hình lại, che mờ thông tin rồi gửi cho Tô Lạc. Ý tứ đã quá rõ ràng.

[Tam Thủy: Chị biên tập, nói thật với chị, biên tập của Vân Không đã đưa cành ô liu cho em rồi, em rất thích bầu không khí ở Lục Giang cũng như các biên tập viên nơi đây, nhưng chị cũng có thể nhìn ra em nghiêm túc với tác phẩm này đến mức nào. Nếu vấn đề của truyện ngắn không thể giải quyết, vậy em sẽ chọn rời khỏi Lục Giang ạ.]

[Tam Thủy: Trước khi có kết quả, em sẽ tạm thời ngưng update chương truyện mới.]

[Tam Thủy: Tất nhiên, nếu Lục Giang có thể đồng ý với yêu cầu này của em, em vẫn sẵn sàng nâng hợp đồng từ 5 năm lên 10 năm.]

Sau khi gửi xong mấy tin nhắn, Cố Miểu đóng khung chat lại, trong lòng cô cũng không hề dao động gì mấy.

Cô sẽ không rời khỏi Lục Giang, ở đây có độc giả mà cô tích lũy được từng chút từng chút một. Cô không nỡ rời xa, sở dĩ nói vậy chỉ là để đạt được mục đích của mình mà thôi.

Lục Giang ba ba sao có thể đúng vào thời điểm chuẩn bị xuất bản mà để một tác giả mới đầy tiềm năng chạy mất chứ? Đó căn bản không phù hợp với tác phong xử sự thường ngày của Lục Giang ba ba chút nào.

Huống hồ cô còn sẵn lòng nâng hợp đồng lên tận 10 năm cơ đấy, đối phương càng không thể để cô đi.

Yêu cầu của cô cũng không thật sự xung đột quá lớn với quy định của Lục Giang, chỉ cần điều phối khéo léo là được.

Còn chuyện update thì... Cố Miểu liếc nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ, vẫn còn hơn nửa ngày đủ để Lục Giang đưa ra quyết định, hoàn toàn kịp, sẽ không làm lỡ việc độc giả theo dõi chương mới.

Tô Lạc vừa mới ngồi xuống, uống được một ngụm nước thì đã nhận được tin nhắn của Tam Thủy.

Ban đầu Tô Lạc còn tưởng là chuyện gì quan trọng, nhưng khi nhìn rõ nội dung, suýt nữa cô ấy đã phun luôn ngụm nước trong miệng ra ngoài.

Tô Lạc bất lực trả lời.

[Biên tập viên Tô Lạc: Để chị lập tức bảo phản ứng của em cho cấp trên của Lục Giang, em đừng manh động nhé.]

Tô Lạc biết ngay Tam Thủy là kiểu người chẳng chịu yên phận, làm biên tập của Tam Thủy, có lúc cô ấy cảm thấy hạnh phúc vô cùng, nhưng cũng có lúc thật sự đau đầu muốn xỉu.

Lắc đầu thở dài, Tô Lạc lại đứng dậy khỏi chỗ, mấy chuyện này còn bận hơn cả việc xếp bảng đề cử nữa.

Cố Miểu mở khung chat với Khương Nam.

[Tam Thủy: Thành thật xin lỗi, sau khi suy nghĩ kỹ càng, tôi vẫn cảm thấy nền tảng phù hợp với mình nhất là Lục Giang, tạm thời tôi chưa có ý định chuyển sang nơi khác, cảm ơn sự đánh giá cao của anh nhiều ạ.]

Ngồi ở đầu kia màn hình, Khương Nam khẽ thở dài, nhanh chóng đáp.

[Khương Nam: Không cần phải trả lời tôi nhanh vậy đâu, Vân Không mãi mãi chào đón cô.]

Cố Miểu không nói thêm gì nữa, cô đóng khung chat của đối phương lại luôn.