Đại Thần Giới Văn Học Là Blogger Nổi Tiếng

Chương 37

Hứa Vi là người đầu tiên biết tin Cố Miểu đỗ Bắc Đại, giật mình không thôi, ai mà ngờ được Cố Miểu thật sự thi đậu chứ?

Nếu lúc trước dùng chiêu dìm trước nâng sau để tạo một đợt truyền thông, e rằng hiệu quả đạt được lúc này sẽ chấn động chưa từng có, nghĩ đến đó Hứa Vi hối hận đến xanh ruột.

Trong lòng cô ấy lại mắng bản thân quá nông cạn, không chịu nhìn xa trông rộng gì cả.

Nhưng kiểu biết trước thì đã giàu này cũng chẳng có tác dụng gì. Sau khi tiếc nuối một lát, Hứa Vi lập tức nghiêm túc bắt tay vào việc lên kế hoạch marketing mới cho Cố Miểu.

Thật ra cho đến tận bây giờ, ngay cả Hứa Vi cũng không hiểu rốt cuộc Cố Miểu đang muốn làm gì.

Nếu nói Cố Miểu đang tận dụng lợi thế của bản thân để kéo doanh thu cho shop Taobao thì cũng không hẳn. Bởi vì trên Weibo của cô ngoài những bài phối đồ và mini giveway đăng cố định mỗi tuần ra, còn có rất nhiều ảnh đồ ăn và ảnh mặc outfit cá nhân mà hoàn toàn không gắn link bán hàng.

Hứa Vi chưa từng thấy Cố Miểu mặc lặp lại một bộ đồ nào trên Weibo.

Bây giờ Hứa Vi chỉ có thể cố gắng vực lại tinh thần. Bởi vì thời kỳ hoàng kim để tạo cú nổ truyền thông đã qua rồi, nếu cứ tiếp tục cố tình làm màu quá mức, người tinh ý nhìn phát là biết ngay. Thôi thì cô ấy chỉ có thể đi theo hướng marketing ổn định, an toàn đã vậy.

Cũng ngay lúc này, Minh Trạch đang ở trong phòng ngủ của anh.

Tông màu chủ đạo của căn phòng thiên về gam tối, nhưng nhờ vài điểm nhấn tinh tế của nhà thiết kế nên không hề u ám, trái lại còn khiến người ta thấy trước mắt sáng bừng.

Hiện tại, Minh Trạch đang cầm điện thoại lướt album ảnh. Phóng mắt nhìn qua, gần như mọi tấm ảnh đều là của Cố Miểu.

Minh Trạch cảm thấy mình đúng là bệnh không nhẹ, rõ ràng Cố Miểu chỉ là một người xa lạ chẳng hề liên quan gì đến anh, thế mà anh lại như phát điên, không ngừng chú ý đến cô.

Thậm chí cả những bức ảnh đồ ăn cô đăng trên Weibo, anh cũng lưu lại từng tấm.

Đến lúc anh phải đi gặp bác sĩ tâm lý rồi.

Tay anh vẫn không ngừng thao tác, mở ứng dụng Weibo ra. Thông qua mục quan tâm đặc biệt, anh nhanh chóng vào trang cá nhân của Cố Miểu, rồi phát hiện ra hôm nay phần bình luận dưới bài đăng của cô đặc biệt đông đúc.

Minh Trạch vội ấn vào xem.

[Tui không ngờ Miểu Miểu lại là kiểu người như vậy luôn đó! Không nói không rằng cái là thi đỗ luôn vào Bắc Đại, người gì đâu vừa xinh vừa giỏi, sau này đồ mà bả review tui lại càng yên tâm mua hơn hẹ hẹ.]

[Trước đây còn có người mỉa mai dưới Weibo nói Miểu Miểu học kém, không có tương lai nên mới lên mạng làm... hot girl mạng? Tôi dùng từ hot girl mạng này có đúng không? Giờ thì bị vả mặt rồi nhé, 666!]

[Lúc nhìn thấy tin này tui đơ mất nửa phút mới hoàn hồn lại luôn, không nói nhiều nữa, chúc mừng trước đã. Sau này chúng ta là bạn cùng trường rồi.]

[Cười ẻ, sau nàu gu ăn mặc của của Bắc Đại đều trông chờ vào Miểu Miểu dẫn dắt nhé. Không biết cậu học ngành gì vậy, khoa Công nghệ thông tin tỷ lệ nam nữ 9:1 nhiệt liệt chào đón Miểu Miểu!]

[Ê lầu trên đừng kéo anti cho Miểu Miểu được không? Cái gì mà biểu tượng thời trang của trường chứ, trường còn rất nhiều nữ thần nhé, ví dụ như Yến Phỉ Phỉ bên khoa văn ấy.]

[Này này này, lạc đề rồi lạc đề rồi. Đám dân đen tụi tui chỉ biết ngước nhìn học bá bằng ánh mắt sùng bái thôi. Tiện thể chúc mừng Miểu Miểu đỗ Bắc Đại nhé, mà vui rồi thì nhớ tiện thể lên bài review thêm đồ cho tụi này hóng với nha~]

...

Fans của Cố Miểu giờ đây đã quá quen với những bài review của cô rồi.

Minh Trạch lướt sơ qua phần bình luận, giờ mới biết đã xảy ra chuyện gì, thi đỗ Bắc Đại đúng là một chuyện đáng để chúc mừng.

Rụt rè bắt đầu gõ chữ, Minh Trạch hết viết rồi lại xóa, xóa rồi lại viết, cuối cùng chỉ để lại đúng hai chữ: cố lên! Tiện tay còn thả like.

Sau đó anh chợt cảm thấy tâm trạng mình bỗng dưng tốt hẳn lên, thật ra cũng chẳng cần đi gặp bác sĩ tâm lý nữa.

Minh Trạch chỉ đơn giản là thích trạng thái sống của Cố Miểu, phóng khoáng, tự do, tràn đầy năng lượng tích cực, đối với cuộc sống luôn mang theo nhiệt huyết.

Chỉ cần nhìn thôi cũng làm người ta thấy vui lây.

__Đây là đường phân cách Nại Nại ___

Cố Miểu đang nằm trên giường đắp mặt nạ.

Kể từ khi bắt đầu nhận quảng cáo trên Weibo, ví tiền của cô phồng lên nhanh chóng, không chút do dự nào cô tự thưởng cho mình không ít mỹ phẩm dưỡng da.

Vừa tận hưởng cảm giác mát lạnh trên mặt, tay cô vẫn không ngừng thao tác.

Cô đang sàng lọc các shop Taobao.

Sau khi những sản phẩm từng được cô review từ các shop như Nghê Thường, Lưu Luyến Không Rời, Thải Y Các... đồng loạt tăng doanh số rất mạnh, có không ít chủ shop vốn phản ứng chậm chạp giờ mới ngộ ra, Miểu Miểu thật sự có thể kéo doanh số cho cửa hàng!

Hơn nữa, cô đã hình thành hẳn một mô hình quảng bá riêng của cô. Chỉ cần cô đề xuất món đồ mà bản thân thấy đẹp, fans sẽ sẵn sàng xuống tiền.

Bởi vậy, hộp thư riêng trên Weibo của cô gần như bị các chủ shop Taobao chiếm kín.

Mà không chỉ có chủ shop quần áo, mà cả những bên muốn cô review sản phản khác cũng ùn ùn kéo đến.

[Miểu Miểu, quần áo giày dép túi xách em review nhiều rồi, có muốn thử review mấy món khác không? Shop chị có phụ kiện phối đồ rất đẹp, mong em dành chút thời gian xem qua. Nếu có món nào em thích thì chị sẽ gửi ngay.]

[Xin chào, cho hỏi hiện tại bạn còn nhận làm người mẫu không ạ? Tôi thấy bộ ảnh cô chụp cho Nghê Thường rất xinh, cửa hàng chúng tôi muốn mời cô hợp tác. Nếu có hứng thú, thù lao có thể thương lượng được, mong cô nhất định trả lời.]

[Xin hỏi mức phí review của bạn là bao nhiêu ạ? Trong thời gian gần đây có thể đề cử thêm sản phẩm không? Quần áo của shop chúng tôi có chất lượng rất tốt, hàng oder cũng rất ổn, Miểu Miểu cân nhắc thử nhà chúng tôi nhé?]

...

Cố Miểu cẩn thận xem qua vài cửa hàng, ghi nhớ trong lòng rồi đóng Taobao lại, đứng dậy đi rửa mặt.

Hiện giờ vẫn là giai đoạn khởi nghiệp, một mình cô còn xoay sở được, nhưng về sau chắc chắn phải thuê một trợ lý đáng tin cậy mới được.

Khi quay lại bàn máy tính, biểu tượng QQ ở góc phải bên dưới đã nhấp nháy báo tin nhắn. Cố Miểu không vội không vàng mở ra, là tin nhắn từ Sữa Đậu Nành.

Dạo này vì lo chuyện casting và chỉnh sửa kịch bản cho bộ phim chuyển thể, Sữa Đậu Nành bận tối mắt tối mũi, không ngờ vẫn có thời gian tìm cô.

"Tam Thủy, chị lại gặp chuyện phiền rồi, rõ ràng đã nói vai chính để chị tự chọn, thế mà đạo diễn vừa báo nam chính đã được quyết định xong. Họ bảo diễn viên đó mang vốn đầu tư vào đoàn, khó mà từ chối được. Nhung mà Đào Chính hoàn toàn không hợp với hình tượng nam chính ôn nhu như ngọc của chị chút nào cả."

"Như thế chẳng phải là phá hỏng tiểu thuyết của chị sao? Nhưng chị lại không thể thẳng thừng từ chối được. Chị chỉ có thể ám chỉ khéo rồi mà đạo diễn căn bản chẳng thèm để ý, em nói xem chị phải làm sao mới khiến họ từ bỏ ý định này đây?"

"A a a a! Phiền chết đi được!"

Cố Miểu mở đoạn voice chat cuối cùng, bên trong toàn tiếng gào loạn xạ, không khỏi bật cười, giọng mềm quá đi.

Nhưng khi nghe đến cái tên Đào Chính này, Cố Miểu bỗng cảm thấy quen tai, cô lập tức mở trình duyệt tra cứu, khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc trên màn hình, đôi mắt cô lập tức sáng lên.

Đào Chính này chẳng phải chính là nam diễn viên sau này bị bóc phốt do sử dụng mai thúy suốt nhiều năm sao?

Đúng là quá trùng hợp rồi, nếu bộ tiểu thuyết này của Sữa Đậu Nành thật sự để Đào Chính đóng nam chính, e rằng danh tiếng của cả bộ phim cũng sẽ bị anh ta làm cho tan nát.

Mặc dù Cố Miểu nhớ rất rõ ở kiếp trước, nam chính của bộ phim này không phải Đào Chính, nhưng cô lại lo rằng chính sự xuất hiện và những thay đổi do mình tạo ra đã gây nên hiệu ứng cánh bướm. Nghĩ ngợi một lát, cô mới từ từ ghi âm voice trả lời.

"Đào Chính là một kẻ nghiện mai thúy, Sữa Đậu Nành, chị có thể bắt đầu từ hướng đi này, nếu scandal tiêu cực của hắn bị phanh phui, thì cho dù có mang bao nhiêu vốn vào đoàn đi nữa, hắn cũng không thể vào đoàn làm phim đâu."

"Lần sau nếu đạo diễn vẫn tự ý sắp xếp nam chính, vậy chị có thể lấy chuyện của Đào Chính ra làm ví dụ để quang minh chính đại từ chối. Chị cảm thấy lời em nói có lý không?"

Sữa Đậu Nành tên thật là Yến Phỉ Phỉ, giờ cô ấy đang bực bội lăn lộn trên chiếc giường lớn trong khách sạn, nghe xong lời hồi đáp của Tam Thủy, mắt cô ấy lập tức sáng rực lên, vội vàng hỏi: "Em nói thật chứ?"

Cảm thấy kiểu nhắn tin qua lại quá chậm, Yến Phỉ Phỉ bấm nút gọi cho Cố Miểu luôn.

Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối.

"Em nói thật ạ, người chống lưng cho Đào Chính có chút thế lực, trong giới chắc hẳn có không ít người biết chuyện này, chỉ là ai cũng chọn im lặng thôi. Sữa Đậu Nành, chị có thể bắt đầu điều tra từ hướng đó."

Dù nhìn bề ngoài mềm mại đáng yêu, nhưng tính cách của Yến Phỉ Phỉ lại chẳng hề yếu mềm. Hơn nữa, cô ấy còn lại một thiên kim tiểu thư chính hiệu. Chính vì thế nên Cố Miểu mới không chút kiêng dè nói cho cô ấy biết tin này, cô tin chắc chỉ cần có điểm đột phá, Yến Phỉ Phỉ nhất định có thể xử lý ổn thỏa.

Yến Phỉ Phỉ trầm ngâm đáp lại một tiếng, dù sao Tam Thủy cũng chẳng có lý do gì để lừa cô ấy cả.

Cô ấy lập tức cảm thấy Tam Thủy quá nghĩa khí, nhanh chóng chuyển chủ đề: "À đúng rồi, còn một chuyện quên nói với em. Thông tin liên lạc của em bảo mật quá, có một biên tập viên bên Vân Không tìm tới chị xin phương thức liên lạc của em, chị nghĩ một chút rồi vẫn đưa số QQ của em cho họ rồi."

Vân Không cũng là một trang web tiểu thuyết mạng khá lớn.

Dù Yến Phỉ Phỉ rất thích bầu không khí ở Lục Giang, nhưng không có nghĩa trong tay cô ấy không có liên hệ của biên tập viên của các nền tảng khác.

Nghe vậy, Cố Miểu lập tức hiểu ý của cô ấy, cô khẽ nói: "Cảm ơn chị ạ."

Yến Phỉ Phỉ lập tức cười vui vẻ: "Khách sáo gì chứ? Chị còn chưa cảm ơn em đây này! Tam Thủy, để chị share cho em một blogger Weibo này, dạo này em ấy hot phát sốt trong ký túc xá của bọn chị luôn đó."

Vì chuyện nam chính nên khoảng thời gian này Yến Phỉ Phỉ rảnh rang hơn hẳn, lúc này mới có thời gian tán gẫu.

"Ngày hôm qua em ấy lại lên hot search Weibo nữa đó, không ngờ lại giống chị nha, cũng là sinh viên của Bắc Đại nè, chỉ là không biết em ấy chọn học khoa nào nữa, đến lúc đó chị nhất định phải đi làm quen với em ấy mới được."

"Nếu không phải tiểu thuyết chuyên môn của chị là bối cảnh cổ đại, thì chỉ riêng gu phối đồ của em ấy thôi là chị thật sự đã muốn mời em ấy làm stylist phục trang luôn rồi đó."

Cố Miểu càng nghe càng cảm thấy có gì đó sai sai, phối đồ, Bắc Đại, nghe kiểu gì cũng giống như đang nói về chính cô vậy.

Cố nuốt khan một cái, dè dặt hỏi: "Người mà chị đang nói đến... có phải là blogger tên Miểu Miểu không?"

Yến Phỉ Phỉ vui đến mức lăn một vòng trên giường: "Tam Thủy, em cũng biết em ấy hả? Xem ra có rất nhiều người thích em ấy nhỉ. Chị thật sự mong được gặp em ấy ở đại học quá đi mất."

Cố miểu khẽ ho một tiếng, không biết vì sao trong lòng chỉ cảm thấy hài ẻ: "Dạ, cùng trường mà, nhất định chị sẽ gặp được bạn ấy thôi. Chỉ hy vọng đến lúc đó chị đừng quá bất ngờ là được ạ."

Yến Phỉ Phỉ lắc đầu: "Chị đã từng nhìn thấy mặt em ấy rồi mà, chị cũng thích tính cách của em ấy nữa, sao lại bất ngờ được?"

Tìm được chủ đề chung yêu thích, cảm xúc của Yến Phỉ Phỉ lập tức dâng cao: "À đúng rồi Tam Thủy, năm nay em cũng thi đại học đúng không? Chắc có kết quả rồi chứ hả? Thi thế nào rồi?"

Cố Miểu cười tủm tỉm đáp lại: "Trùng hợp thật, em cũng thi đỗ vào Bắc Đại rồi nè, sau này chúng ta có thể gặp mặt offline rồi."

Yến Phỉ Phỉ lập tức hét lên: "Ồ mấy zing, sau này chúng ta có thể đi cùng nhau rồi, cùng nhau đi làm quen với Miểu Miểu nha!"

"Đến lúc em nhập học chị sẽ đến đón em, tiện thể dẫn em đi tham quan ngôi trường mà em sẽ sống suốt bốn năm tới luôn."

Cố Miểu nghe dáng vẻ kích động của cô ấy, những lời định giải thích cuối cùng vẫn nuốt trở lại, cô đáp đầy ẩn ý: "Dạ, cùng nhau đi làm quen."

Chỉ hy vọng đến lúc đó... chị đừng bất ngờ quá thôi.