Đại Thần Giới Văn Học Là Blogger Nổi Tiếng

Chương 35

Cố Miểu đang yên lặng ngồi trong lớp lướt Weibo, hoàn toàn không hề biết rằng giữa bầu không khí ồn ào ấy, cô sớm đã trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.

Tầm mắt Yến Yến không kìm được mà cứ liên tục dừng lại trên người Cố Miểu.

Hôm nay Cố Miểu mặc một chiếc áo voan họa tiết màu hồng nhạt, làn da trắng mịn được áo màu áo tôn lên càng thêm sáng như ngọc. Phối cùng áo là chiếc quần short đơn giản vào đôi sandal chiến binh buộc dây kiểu La Mã, đôi chân cô trông càng thêm thon dài miên man.

Nhìn thế nào cũng thấy đẹp tuyệt.

Yến Yến cố đè nén cảm giác chua lè trong lòng xuống, cô ta âm thầm tự nhủ, cứ đợi đi, chốc nữa công bố điểm thi rồi xem Cố Miểu còn bình tĩnh nổi không. Ăn mặc đẹp cho cố vô thì có ích gì? Cũng đâu có thi đỗ được trường tốt đâu.

Trong xã hội hiện giờ thì bằng cấp cao quan trọng hơn nhan sắc nhiều.

Ánh mắt của Yến Yến quá mắc tr*n tr**, Cố Miểu dường như cảm nhận được, cô ngẩng đầu lên, khi nhìn thấy vẻ mặt bối rối hoảng hốt của đối phương, cô có chút khó hiểu.

Nhưng theo phép lịch sự, cô vẫn mỉm cười nhẹ với cô ta, sau đó cúi đầu tiếp tục chỉnh sửa bài đăng Weibo.

Chớp mắt đã tròn một tuần kể từ bài đăng trước rồi, mọi thứ diễn ra đúng như trong dự đoán của Cố Miểu. Sự nhiệt tình của fans đang dần hạ nhiệt, may mà số lượng hàng hóa của Lưu Luyến Không Rời đã bán sạch, điều đó khiến sự tự tin của cô tăng vọt.

Nửa tiếng trước, cô vừa tiến hành rút thăm trúng thưởng trên Weibo, lượng bình luận và lượt xem bắt đầu tăng theo cấp số nhân. Cố Miểu lập tức đăng bài mới.

[Miểu Miểu: Hôm nay tiếp tục chia sẻ một outfit mới nhóa~, cảm giác trong ảnh nhìn có phải rất thoải mái không? Áo thu mặc bên trong cả nhà cũng có thể tùy ý thay đổi theo sở thích của mình nè, luật cũ nha, đăng ảnh đẹp và chia sẻ bài viết tuần sau cùng giờ mình sẽ tiếp tục quay thưởng nhé~ [ảnh 1] [ảnh 2].

Link chiếc áo thun ngắn và quần yếm vẫn để dưới phần bình luận nha.]

Sau khi đăng bài, Cố Miểu mới thở ra một hơi, cô mở lại ảnh của mình ra xem.

Trong ảnh, cô mặc áo thun trắng, phần vai và eo điểm xuyết vài vệt màu xanh nhạt như màu nước, phối với quần yếm denim, ống quần được cô xắn lên, tóc buộc đuôi ngựa cao, vài lợn tóc rơi nhẹ trước trán, hai tay chống ra sau, dáng vẻ lười biếng tự nhiên.

Hiện tại, dù trong đầu Cố Miểu chứa vô số cách phối đồ hiện đại hơn, nổi bật hơn, nhưng cô chỉ có thể chọn những bộ không quá phá cách, dễ tiếp nhận, đủ khiến người ta thấy mới mẻ, phù hợp với thị hiếu hiện giờ.

Bên dưới, bình luận nhanh chóng xuất hiện.

[Ơ? Tuần này là quần yếm à? Miểu Miểu, mau nhìn vào đôi mắt chân thành của tui đi, bà thấy tui mặc quần yếm đi vệ sinh có tiện không?]

[Trong tất cả cmt thì tui phục cái bà ở trên nhất, nhưng vì đẹp thì cái gì cũng chịu được, thật ra tui cũng luôn thấy quần yếm rất đẹp, chỉ là ngoài cửa hàng lại ít bán, đã được recommend rồi thì tui cũng đi mua một bộ vậy.]

[Đồ Miểu Miểu review toàn hàng chất lượng thui, tuy bình thường tui theo style hồ ly tinh quyến rũ, nhưng thỉnh thoảng thử thanh tuần không làm màu một lần cũng hay phết, haha.]

[Tui thấy cái áo thun trắng này đẹp thiệt đó, chỉ thêm vài vệt màu xanh thôi mà hiệu ứng thị giác khác hẳn luôn ba.]

[Có thật chỉ có mình tui mỗi tuần lên đây chỉ để ngắm nhan sắc củ Miểu Miểu thôi hả? Tui thấy ẻm đẹp dữ luôn á, mặc cái qq gì cũng đều xinh hết trơn, fans nhan sắc hoàn toàn không có sức chống cự.]

Cố Miểu đọc bình luận, nhanh chóng trả lời câu hỏi về chuyện đi vệ sinh khi mặc quần yếm, đang định trả lời thêm một bình luận khác thì giáo viên chủ nhiệm bước vào lớp.

Trên tay giáo viên chủ nhiệm cầm một chồng giấy, xem độ dày này ai cũng đoán được đó chính là bảng điểm. Khoảnh khắc khi giáo viên chủ nhiệm vừa bước vào lớp, cả lớp đang ồn ào lập tức im bặt, thời điểm này vẫn chưa có hình thức tra điểm online, muốn biết kết quả của mình thì học sinh chỉ có thể nghe từ giáo viên chủ nhiệm.

Hiện giờ từng đôi mắt chăm chăm nhìn chằm chằm vào xấp giấy trong tay giáo viên chủ nhiệm, dù sao đi nữa thì điểm thi đại học quyết định tương lai của từng người trong lớp, nếu thi không tốt hoặc điểm không đủ vào trường đã điền nguyện vọng thì kết cục đều rất thảm.

Giáo viên chủ nhiệm cũng hiểu rõ tâm trạng ấy, không vòng vo gì thêm, bà trực tiếp bắt đầu gọi tên từng người phát bảng điểm, tờ giấy lớn cỡ A4, nhưng bên trên chỉ vỏn vẹn vài dòng điểm từng môn và tổng điểm thi.

Rất nhanh đã đến lượt Cố Miểu.

Khi cô bước lên nhận bảng điểm, ảnh mắt giáo viên chủ nhiệm thoáng hiện vẻ phức tạp, bà muốn nói gì đó, nhưng vì không đúng hoàn cảnh nên đành thôi, chỉ tiếp tục gọi tên học sinh tiếp theo.

Tuy rằng khoảng thời gian trước Cố Miểu nộp đơn nguyện vọng khá muộn, nhưng không có nghĩa là bạn học không chú ý đến chuyện ấy, nhìn thấy vẻ mặt khó nói của giáo viên chủ nhiệm, mọi người lập tức thì thầm bàn tán.

"Nghe nói nguyện vọng một của Cố Miểu là Bắc Đại đấy, đúng là gan thật đó, lúc tớ vừa nghe tin này suýt thì cười chết luôn."

"Đó đó đó, lúc đó tớ cũng có mặt, cô chủ nhiệm khuyên cậu ta bao lâu mà vẫn không chịu nghe, suýt nữa làm cô tức đến hộc máu luôn, giờ có điểm thi rồi, xem cậu ta thu dọn kiểu gì đây."

"Thu cái gì mà dọn chứ? Rõ ràng là thái độ không muốn đậu đại học đây mà, mấy cậu không biết chuyện gần đây Cố Miểu làm à?"

"Hả? Sao tớ chẳng hiểu mấy cậu đang nói cái méo gì vậy? Bắc Đại là sao? Trường mình có mấy đứa đứng đầu mới đủ sức vào đó mà?"

"Hôm đó cậu về sớm nên không biết, Cố Miểu nhất quyết điền nguyện vọng một là Bắc Đại, nguyện vọng hai mới là một trường trọng điểm khác, với thành tích của cậu ta lúc đó ấy hả, không phải là chọc chúng ta cười sao?"

Tất nhiên Cố Miểu nghe thấy những lời bàn tán đó, nhưng khi nhìn vào bảng điểm trong tay, những con số trên giấy giống hệt kiếp trước, không lệch một điểm. Hiệu ứng cánh bướm của lần trùng sinh này, rốt cuộc cũng không làm thay đổi thành tích thi của cô, cuối cùng hòn đá trong lòng cô cũng được hạ xuống.

Dù sao số người bàn tán về Cố Miểu cũng chỉ là thiểu số, phần lớn học sinh vẫn đang chăm chăm nhìn điểm của chính mình, thấp thỏm lo lắng không biết có đủ điểm vào trường mình đã điền nguyện vọng hay không.

Rất nhanh sau đó máy người đang xì xào bàn tán về cô cũng im bặt.

Giáo viên chủ nhiệm phát xong toàn bộ bảng điểm rồi trầm giọng nói: "Điểm thi của các em hiện đã có trong tay rồi. Lát nữa cô sẽ phát cho mỗi người một cuốn sổ nhỏ, trong đó có ghi điểm chuẩn của tất cả các trường. Nếu điểm của em cao hơn điểm chuẩn trường mình đăng ký thì xin chúc mừng, các em đã đỗ vào ngôi trường mình mơ ước."

"Còn nếu điểm chưa đủ so với cả ba nguyện vọng đã nộp thì cũng đừng quá lo, lát nữa ở lại cô sẽ hướng dẫn cách xử lý tiếp theo."

Giọng nói của giáo viên chủ nhiệm như có sức mạnh xoa dịu lòng người, không khí xôn xao trong lớp nhanh chóng lắng xuống. Giáo viên chủ nhiệm gọi một bạn nam bàn đầu lên văn phòng bê sổ điểm chuẩn xuống, rồi cả hai cùng rời khỏi lớp.

Ngay khi giáo viên vừa đi khỏi, Tạ Dương hơi do dự nhưng cuối cùng vẫn bước đến chỗ Cố Miểu: "Cố Miểu, chắc cậu đỗ nguyện vọng ba rồi nhỉ? Trùng hợp thật, nguyện vọng một của tôi với nguyện vọng ba của cậu cùng một thành phố nè."

Tuy rằng lần trước trên QQ, Cố Miểu đã lạnh nhạt đến mức rõ ràng không muốn dây dưa gì nhiều với cậu ta, Tạ Dương cũng từng tự nhủ không nên tiếp tục mặt dày liên lạc với Cố Miểu nữa.

Nhưng hôm nay ngay khi vừa nhìn thấy cô, tim cậu ta lại ngứa ngáy không chịu nổi, cuối cùng vẫn nhịn không được mà bước tới bên cạnh cô.

Ngay lập tức, ánh mắt cả lớp đều dồn về phía hai người. Chuyện Tạ Dương tỏ tình ở buổi tốt nghiệp lần trước vẫn còn làm ai nấy nhớ như in.

Yến Yến nhìn cảnh đó, cả người cảm thấy bất lực tột cùng.

Cố Miểu thật sự phát ngán với Tạ Dương, nụ cười nơi khóe môi cô chậm rãi biến mất, cô lạnh nhạt đáp: "Nhưng tôi lại thấy chẳng trùng hợp chút nào cả."

Không biết dây thần kinh nào trong đầu Tạ Dương chập mạch, cậu ta buột miệng: "Chẳng lẽ cậu đến cả nguyện vọng ba cũng không đậu ư? Nhưng nguyện vọng ba của cậu chỉ là trường hạng ba thôi mà, cậu đang đùa tôi đấy à?"

Cố Miểu suýt bật cười vì tức, có những người dù bạn có giải thích bao nhiêu lần thì họ vẫn chỉ tin vào điều mà họ muốn tin mà thôi. Cô ung dung đặt bảng điểm xuống bàn: "Xin lỗi nha, ý tôi muốn nói không phải thế. Điểm thi đại học của tôi rất cao, so với điểm chuẩn của những năm trước, đậu Bắc Đại là chuyện dư sức."

Hai chữ dư sức này Cố Miểu còn cố ý nhấn mạnh.

Mắt Tạ Dương lập tức mở to, cậu ta cầm lấy bảng điểm của Cố Miểu lên, khi nhìn thấy tổng điểm của cô còn cao hơn điểm của cậu ta hẳn một đoạn, đầu óc cậu ta như bị nện mạnh một cú đau đớn, tự lẩm bẩm: "Sao có thể?"

Cậu ta hoàn toàn không thể chấp nhận nổi cú đả kích này.

Thành tích của Cố Miểu trước giờ vốn chẳng tốt, sao đột nhiên lại điểm cao đến vậy?

Tạ Dương cảm thấy quá vô lý.

Cậu ta ngẩng đầu nhìn Cố Miểu, nhớ lại câu chẳng lẽ cậu đến cả nguyện vọng ba cũng không đỗ vừa buột miệng thốt ra, mặt mũi cậu ta lập tức đỏ bừng vì xấu hổ. Rốt cuộc phải thiếu não đến mức nào cậu ta mới thoại được câu đó vậy chứ?

Tạ Dương cố gắng vứt hết suy nghĩ hỗn loạn ra khỏi đầu, mặt mày tái nhợt quay về chỗ ngồi.

Bạn cùng bàn của Cố Miểu là một cô gái nhỏ con, bình thường hai người cũng chẳng thân, nhưng nghe thấy tiếng kinh ngạc của Tạ Dương, cô nàng tò mò ghé qua nhìn bảng điểm, rồi lập tức sững sờ: "Vi ci eo, gần 700 điểm luôn á?"

Từ lúc Tạ Dương bước đến bên cạnh Cố Miểu, cả lớp vốn dĩ đã rất yên tĩnh, cho nên từng câu từng chữ của Cố Miểu cũng như tiếng hét ngạc nhiên của cô bạn nhỏ thì đều bị cả lớp nghe rõ mồn một.

Trong nháy mắt, vô số ánh mắt đồng loạt dồn lên người Cố Miểu. Ai nấy đều mang vẻ mặt như vừa gặp ma, trong đầu chỉ có một ý nghĩm không thể nào, tin này chắc chắn là giả.

Đúng lúc này, giáo viên chủ nhiệm quay trở lại phòng học, bà bảo nam sinh đi cùng phát cuốn sổ điểm chuẩn cho cả lớp, đợi ai nấy đều đã nhận đủ, bà mới lên tiếng: "Cô đã phân tích xong kết quả kỳ thi lần này, thành tích lớp ta rất tốt. Phần lớn các em đều dỗ vào trường mình mong muốn, đặc biệt là... Cố Miểu của lớp chúng ta, với số điểm gần 700, em ấy đã vươn lên vị trí thứ ba toàn khối, đồng thời đạt chuẩn trúng tuyển vào Bắc Đại."

Vốn dĩ cả lớp đang còn nghi ngờ, nhưng vừa nghe giáo viên chủ nhiệm xác nhận thì cả lớp lập tức nổ tung.

"Vi ci eo, điểm đó là thật luôn á? Cố Miểu đỉnh vãi ò!"

"Hồi đó nhìn cậu ấy tranh luận với cô chủ nhiệm mà giờ nghĩ lại chỉ thấy may mà cậu ấy thắng, chứ nghe lời cô sửa nguyện vọng vào trường tào lao thì chắc khóc ngất trong nhà vệ sinh luôn quá."

"Không thể nào... thành tích thường ngày của Cố Miểu đâu có cao vậy đâu?"

"Ban nãy Tạ Dương còn tưởng người ta trượt cả nguyện vọng ba cơ đấy, kết quả giờ thì đúng là ôi con sông quê luôn, không biết giấu mặt vào đâu."

__Đây là đường phân cách Nại Nại ___

Nghe những tiếng bàn tán xôn xao khắp lớp, mặt Tạ Dương đỏ bừng vì xấu hổ, nghĩ đến hành động vừa rồi của mình, cậu ta chỉ hận không thể tìm ngay một khe nứt trên đất để chui xuống.

Cảnh tượng ban nãy cứ lặp đi lặp lại mãi trong đầu, chính cậu ta đã chủ động bước đến, tự tin hỏi Cố Miểu có phải chỉ vừa đủ đỗ nguyện vọng 3 hay không, kết quả thì người ta không những đỗ nguyện vọng 1, mà còn đạt số điểm gần 700, đứng thứ 3 toàn khối nữa.

So với cú sốc điểm số ấy, điều khiến Tạ Dương khó chịu hơn cả là ảnh mắt của các bạn xung quanh, không cần ai nói gì cậu ta cũng biết, trong mắt mọi người lúc này cậu ta giống hệt một tên hề.

Mà cách đó không xa, Yến Yến lại như vừa bị sét đánh trúng. Cả người cô ta cứng đờ tại chỗ, trong đầu chỉ còn đúng một câu, không phải nói là điểm thi của Cố Miểu rất kém sao? Không phải bảo cô chỉ đang làm màu thôi sao? Không phải nói cô điền nguyện vọng vào Bắc Đại chỉ để gây chú ý thôi sao?

Vậy bây giờ chuyện gì đang xảy ra vậy?

Sắc mặt Yến Yến lúc trắng lúc xanh, những suy đoán mà cô ta vẫn luôn dùng để tự an ủi bản thân, đang từng chút một sụp đổ ngay trước mắt.

Điều khiến cô ta khó chấp nhận nhất không chỉ là việc Cố Miểu thi điểm cao. Mà là, Cố Miểu đẹp hơn cô ta, được Tạ Dương nhớ mãi không quên, lại còn học giỏi hơn cô ta. Dường như ở tất cả mọi phương diện mà cô ta từng âm thầm so sánh, thì cô ta đều bị đối phương bỏ xa.

Cảm giác ấy giống như ai đó đang liên tục tát thẳng vào lòng tự tôn của cô ta vậy, đau đến mức chẳng thể né chẳng thể tránh