Đại Thần Giới Văn Học Là Blogger Nổi Tiếng

Chương 117

Trương Nhàn gượng cười, chọn lựa từ ngữ kỹ càng rồi mới lên tiếng: "Đến cả đêm giao thừa cũng cùng nhau ăn, xem ra tình cảm hai người rất bền chặt nhỉ."

Cố Miểu mỉm cười, nhìn kỹ còn thấy thấp thoáng nét thẹn thùng. Vốn dĩ cô đã sở hữu nhan sắc cực phẩm, vẻ mặt này lại càng thêm phần xinh đẹp, lay động lòng người.

"Đang trong giai đoạn mặn nồng mà, chị Trương chắc chị cũng hiểu cảm giác này rồi."

Cố Miểu không nói thêm gì nữa. Vốn dĩ cô chỉ dùng Minh Trạch làm bia đỡ đạn, nói nhiều quá lại thành ra tự làm khó mình.

Dịch Hằng nhìn dáng vẻ đó của Cố Miểu, thấy từ đầu đến cuối cô chẳng thèm liếc mắt nhìn mình lấy một lần, trong lòng không khỏi xót xa.

Anh ta vốn nghĩ nếu không có tin đồn hẹn hò nào nổ ra thì chắc chắn Cố Miểu vẫn còn độc thân, ai mà ngờ được sự thật lại hoàn toàn trái ngược.

Nếu Cố Miểu còn giữ lại một chút ấn tượng tốt...không, chỉ cần một chút ấn tượng về anh ta thôi thì anh ta cũng sẵn sàng theo đuổi cô lại từ đầu. Nhưng nhìn hiện tại xem, rõ ràng Cố Miểu chẳng hề để tâm đến anh ta lấy một chút nào. Nếu không, ngay từ lúc mới gặp đã chẳng thốt ra những lời phũ như vậy.

Dịch Hằng hít một hơi thật sâu, cảm thấy tâm trí rối bời. Ngồi trên đống lửa được một lúc, Dịch Hằng đang định dò hỏi về tình hình của Cố Miểu và bạn trai cô thì điện thoại cô bỗng đổ chuông.

Từ khi sự nghiệp bước vào giai đoạn thăng hoa, Cố Miểu đã đổi sang số điện thoại cá nhân, không có nhiều người biết được số này. Người có thể gọi cho cô vào giờ này thì không còn ai khác ngoài Minh Trạch. Cố Miểu thầm thở dài trong lòng, nhưng gương mặt vẫn phải giữ vẻ ngọt ngào đầy hạnh phúc: "Alo, có chuyện gì sao?"

Minh Trạch nghe giọng điệu dịu dàng bất ngờ của đối phương thì có chút ngẩn người. Phản ứng đầu tiên của anh là kiểm tra lại danh bạ xem có gọi nhầm số không, xác nhận đúng là cô rồi mới thở phào: "Miểu Miểu, nước lẩu em muốn ăn vị cay hay thanh đạm? Anh nhớ là em thích cay, hay là mình làm nồi uyên ương nhỉ?"

Cố Miểu liếc nhanh về phía Trương Nhàn và Dịch Hằng, giọng nói càng thêm nhu hòa: "Cay là được rồi."

Một lần bất thường thì không sao, nhưng hai lần đều khác lạ thế này thì chắc chắn là có biến. Minh Trạch nhanh chóng hiểu ra vấn đề, giờ phút này anh thực sự không nỡ tắt máy.

Thái độ dịu dàng thế này của Miểu Miểu, không biết phải đợi bao lâu nữa mới được nhìn thấy lần thứ hai. Nhưng Minh Trạch vẫn giữ chừng mực, anh không biết trong lòng cô lúc này đang nghĩ gì, nên vội nói: "Anh đợi em ở nhà."

Cuộc điện thoại kết thúc, Cố Miểu nổi hết cả da gà, nhưng vẫn phải cố giả bộ hạnh phúc: "Anh ấy đang ở nhà chuẩn bị lẩu, gọi hỏi xem em thích ăn vị nào ấy mà."

Câu hỏi của Dịch Hằng nghẹn ứ ngay tại cổ họng. Còn gì để hỏi nữa đâu. Rõ ràng đối phương chẳng hề để tâm đến anh ta, cũng chẳng thèm bày vẽ diễn kịch gì trước mặt anh ta cả.

Có vẻ như cô thật sự đã rơi vào lưới tình rồi.

Dịch Hằng lúc này càng không thể ngồi yên, anh ta cảm thấy tình thế vô cùng ngượng ngùng, hơn nữa lại còn mất mặt cực độ trước mặt Trương Nhàn.

"Tôi đi vệ sinh một lát." Nói xong, Dịch Hằng vội vã chuồn thẳng.

Chẳng bao lâu sau, Trương Nhàn nhận được tin nhắn của Dịch Hằng. Ánh mắt cô ấy thoáng qua vẻ cảm thông, rồi quay sang giải thích với Cố Miểu: "Thật không khéo, Dịch Hằng vừa nhận được điện thoại, phải đi xử lý việc gấp. Thôi, hai chị em mình ăn với nhau vậy, không có đàn ông bên cạnh lại thấy thoải mái hơn hẳn."

Đang dịp Tết nhất thế này, còn có việc gì mà gấp gáp cơ chứ? Cái lý do này nghe thật là thanh tao thoát tục, Cố Miểu không nhịn được mà bật cười một cách không mấy tử tế.

Dịch Hằng vừa đi, sắc mặt cô cũng trở nên tự nhiên hơn nhiều.

Trương Nhàn thì không để ý tới điều đó, lúc này cô ấy đang chăm chú quan sát cách ăn mặc của Cố Miểu. Mỗi món đồ trên người cô, Trương Nhàn đều có thể gọi tên chính xác. Trong lòng cô ấy dâng lên những cảm xúc đan xen khó tả.

Cố Miểu của hiện tại đã không còn là cô gái năm xưa chuyên chụp ảnh quảng cáo cho Taobao nữa rồi, bây giờ cô đã có năng lực, có cả thực lực.

Đúng là "ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây".

Gạt bỏ những suy nghĩ phức tạp trong lòng, Trương Nhàn chân thành nói: "Miểu Miểu, chị vẫn chưa có dịp cảm ơn em tử tế. Nếu không có sự xuất hiện của em ngày đó, có lẽ cửa hàng Taobao của chị đã đóng cửa từ lâu rồi. Đâu có được sự vẻ vang như ngày hôm nay."

Dù ban đầu Trương Nhàn là do Dịch Hằng xúi giục nên mới hẹn Cố Miểu, nhưng trong thâm tâm cô ấy cũng luôn muốn mời Cố Miểu một bữa để tri ân đối phương. Hiện tại, doanh số hằng ngày của cửa hàng Taobao tăng chóng mặt, Trương Nhàn đã có đủ tự tin để đối mặt với gia đình, nhờ thế mà cô ấy sống tự do tự tại hơn hẳn những tiểu thư nhà giàu khác.

Cố Miểu cười lắc đầu: "Chị Trương, chị nói gì vậy, chị em mình còn cần khách sáo thế sao?"

Trương Nhàn nhìn Cố Miểu vẫn thân thiện như ngày nào thì cuối cùng cũng trút được gánh nặng trong lòng, bắt đầu trò chuyện một cách thoải mái.

Kết thúc bữa ăn, cảm giác xa cách sau bao lâu không gặp giữa Cố Miểu và Trương Nhàn cũng đã phai nhạt bớt. Trương Nhàn còn đưa Cố Miểu tận về đến cổng chung cư rồi mới ra về.

Cố Miểu tiễn Trương Nhàn xong, lúc này mới thong thả đi bộ về nhà.

Vừa mở cửa ra, hương thơm đậm đà đã xộc thẳng vào mũi. Cố Miểu vốn dĩ phải giữ dáng nên ăn uống rất thanh đạm, vậy mà lúc này ngửi thấy mùi hương này, cô bỗng thấy bụng đói cồn cào.

Cô không tự chủ được mà hít hà một hơi thật sâu.

Minh Trạch từ trong bếp bước ra, trên người đang mặc chiếc tạp dề được tặng kèm khi mua gì đó, trông cực kỳ ra dáng người đàn ông của gia đình: "Nước lẩu vẫn chưa xong đâu, em cứ ngồi nghỉ ngơi trước đi."

Nói đoạn, anh lại quay ngoắt vào bếp.

Cố Miểu dĩ nhiên không nghe lời, cô bỏ túi xách xuống rồi đi nhanh vào bếp. Nhìn Minh Trạch thái rau, xào sốt thuần thục như một đầu bếp chuyên nghiệp, cô không khỏi tò mò hỏi: "Sao anh lại biết mấy món này vậy?"

Trong mắt Cố Miểu, một thiếu gia nhà giàu như Minh Trạch lẽ ra phải là người không đụng tay vào nước lạnh mới đúng chứ.

Minh Trạch đang thái nguyên liệu làm lẩu, nghe thấy câu hỏi của cô, anh thẳng thắn đáp: "Tình cảm của bố mẹ anh rất tệ, họ chỉ vì lợi ích của tập đoàn mà duy trì mối quan hệ trên danh nghĩa thôi. Thế nên từ nhỏ anh đã sống ở trường nội trú, dần dà cũng tự mày mò mà thành thạo việc bếp núc."

Khẩu vị của anh vốn rất kén, nhiều khi không ưng ý đồ ăn bên ngoài, anh đành phải tự tay vào bếp.

"Hồi còn học đại học ở nước ngoài, tự dưng thèm lẩu ở quê nhà quá, thế là anh tự mày mò nấu thử. Giờ nhìn lại, cũng gọi là sắc hương vẹn toàn, chẳng kém gì ngoài tiệm đâu."

Ngôi trường nội trú mà Minh Trạch theo học lại không giống với trường công thông thường, mà được coi là ngôi trường quý tộc trong giới thượng lưu.

Cố Miểu mím môi. Chẳng hiểu sao, cô bỗng cảm nhận được nỗi cô đơn ẩn giấu trong lời nói của Minh Trạch. Trong khoảnh khắc ấy, cô không biết nên đáp lời thế nào, bởi cô chẳng có tư cách gì để phán xét cuộc sống của người khác.

Một lúc lâu sau, Cố Miểu mới lên tiếng: "Để em giúp anh một tay nhé."

Minh Trạch không từ chối. Anh chỉ khẽ lách sang trái, chừa ra một khoảng trống cho Cố Miểu. Bất thình lình, anh buông con dao trên tay xuống, biểu cảm trở nên vô cùng nghiêm túc.

"Miểu Miểu, môi trường sống từ nhỏ đã khiến anh cảm thấy vô cùng ngột ngạt. Xung quanh anh lúc nào cũng đầy rẫy sự lọc lừa, đấu đá. Những người như anh luôn khao khát ánh sáng và sự cứu rỗi. Nói ra chắc em cũng không tin, nhưng anh đã trúng tiếng sét ái tình với em chỉ vì một tấm ảnh. Bố mẹ anh không hạnh phúc, nên từ nhỏ anh đã tự nhủ với lòng rằng tương lai nhất định không được dẫm vào vết xe đổ đó. Miểu Miểu, tình cảm của anh là thật lòng. Em có thể không chấp nhận anh, nhưng xin hãy tin tưởng anh dù chỉ một lần."

Trong thâm tâm, Minh Trạch luôn cảm thấy nếu bỏ lỡ cơ hội tiếp xúc này, chẳng biết đến bao giờ mới có dịp bày tỏ lòng mình nữa, nên anh quyết định nói ra tất cả những gì chất chứa trong lòng.

Nói xong, Minh Trạch lại cầm con dao lên, tiếp tục công việc thái rau củ.