Đại Thần Giới Văn Học Là Blogger Nổi Tiếng

Chương 106

Khi nhận được cuộc gọi từ Minh Trạch, Đào Oánh hơi ngẩn người, sau đó trong lòng dâng lên một chút vui mừng khó tả.

Suốt thời gian qua, Minh tổng bỗng nhiên thay đổi thái độ, bặt vô âm tín, dường như đã lãng quên Cố Miểu vào một góc nào đó. Đào Oánh từng thầm thì trong lòng, nếu vị Minh tổng này thực sự mất hứng thú với Cố Miểu, thì những lời hứa hẹn với cô ấy liệu còn hiệu lực hay không?

Nhưng chưa kịp để cô ấy nghĩ ngợi nhiều hơn, tin tức hot girl mạng Miểu Miểu và tác giả ăn khách Tam Thủy là cùng một người đã lan truyền khắp nơi. Kéo theo đó, công việc của Đào Oánh cũng trở nên bận rộn đến mức không có thời gian để đào sâu suy nghĩ thêm. Cô ấy và Cố Miểu vốn dĩ đã bị trói buộc vào cùng một sợi dây.

Giờ đây, cuộc điện thoại của Minh tổng lại là một bất ngờ đầy thú vị.

Đào Oánh nhanh chóng nhấn nút nghe, giữ vẻ chờ đợi những câu hỏi như mọi khi. Thế nhưng, đợi mãi, đầu dây bên kia vẫn chỉ là một khoảng lặng kéo dài.

Qua một lúc lâu, Đào Oánh mới chủ động thốt lên vài từ: "Minh tổng, anh có việc gì không ạ?"

Minh Trạch khẽ hắng giọng, lúc này mới cảm thấy giọng mình hơi khàn đi. Anh không mấy bận tâm, tựa lưng vào ghế văn phòng, hỏi như thể vô tình: "Dạo này Miểu Miểu có xảy ra chuyện gì không?"

Đào Oánh nghe vậy, suy nghĩ một hồi rồi kể lại đầu đuôi: "Miểu Miểu dạo này bận rộn với việc học và sự nghiệp, cũng không có chuyện gì quá lớn xảy ra, ngoại trừ..."

"Ngoại trừ cái gì?"

"Người tên Trịnh Tử Dục mà tôi từng báo cáo với anh chuyện hay đăng bài bôi nhọ Miểu Miểu trên mạng ấy, hắn đã dò la được tung tích và tìm cách bắt cóc Miểu Miểu ở cửa thư viện."

Dù Đào Oánh cũng thấy sự việc vô cùng nguy hiểm, nhưng may mắn là Cố Miểu vẫn bình an vô sự, nên khi thuật lại, cảm xúc của cô ấy không quá dao động.

Nhưng Minh Trạch thì khác hẳn. Tâm trạng của anh lập tức bị vài câu nói ít ỏi của Đào Oánh làm cho chấn động, anh kinh ngạc: "Chuyện này xảy ra lúc nào? Tại sao cô không nói cho tôi biết? Cuối cùng sự việc được xử lý thế nào rồi? Miểu Miểu có bị thương không?"

Đào Oánh thầm nghĩ trong lòng, bình thường đều là Minh tổng đích thân gọi điện, cô ấy nào dám chủ động đi báo cáo chuyện này.

Dù trong lòng nghĩ vậy, nhưng Đào Oánh không hề biểu lộ ra ngoài chút nào: "Đây là chuyện xảy ra từ đợt trước. Lúc đó Miểu Miểu may mắn được một nam sinh cứu giúp, sau đó cả hai cùng đến đồn cảnh sát, tận nửa đêm mới giải quyết xong xuôi mọi việc ạ."

Minh Trạch nghe xong, hoàn toàn nghẹn lời.

Trong đầu anh lúc này bất giác hiện lên hình ảnh Cố Miểu sát cánh bên cạnh một người đàn ông khác vào hôm đó, cũng vào tận đêm khuya. Rốt cuộc là do anh hiểu lầm, hay đúng chính là ngày hôm đó?

Hơi thở Minh Trạch trở nên dồn dập, trong lòng mơ hồ có sự thấu hiểu, nhưng lại không dám khẳng định, chỉ có thể đáp: "Tôi biết rồi."

Thực ra, hôm đó Minh Trạch đã có thể hỏi thẳng Đào Oánh, nhưng vì sợ nghe thấy câu trả lời mà mình không hề mong muốn, anh đã thu mình lại cho đến tận bây giờ. Nếu Cố Miểu thực sự tìm được một nửa hạnh phúc của đời mình, anh cũng không thể làm chuyện chen chân vào tình cảm của người khác.

Khi đối diện với Cố Miểu, Minh Trạch không hề có sự tự tin. Quyền thế và tài sản trong mắt cô căn bản chẳng đáng là bao, chưa kể anh còn lớn hơn cô nửa vòng giáp, thật sự là có chút già rồi.

Đào Oánh nhất thời không nắm bắt được thái độ của Minh tổng, đành tiếp tục nói: "Còn một việc nữa là tin tức danh tính của Miểu Miểu bị lộ, tin rằng Minh tổng chắc hẳn đã biết rồi ạ."

Minh Trạch không chỉ biết, mà còn xem trọn vẹn buổi livestream của cô.

So với tất cả mọi người, Minh Trạch là người đầu tiên biết thân phận của Miểu Miểu, nên anh hoàn toàn không hề ngạc nhiên.

Minh Trạch im lặng một lúc rồi mới tiếp tục lên tiếng: "Còn chuyện gì khác không?"

Đào Oánh thở phào nhẹ nhõm. Mỗi lần gọi điện cho Minh tổng cô ấy đều cảm thấy áp lực khó hiểu, mà câu hỏi này rõ ràng là tín hiệu kết thúc cuộc gọi, Đào Oánh vội vàng đáp: "Không còn ạ."

Vừa dứt lời, đối phương quả nhiên tắt máy.

Nghe tiếng tút tút từ đầu dây bên kia, biểu cảm của Đào Oánh dần trở nên mơ hồ.

Nếu không phải cuộc gọi hôm nay của Minh Trạch, suýt chút nữa cô ấy đã quên mất thỏa thuận giữa mình và anh. Dù có cái cớ là công việc quá bận rộn, nhưng nhận thức này vẫn khiến Đào Oánh thấy hoảng loạn. Điều khiến cô ấy hoảng loạn không phải gì khác, mà là việc cô ấy rất sẵn lòng từ bỏ chức vụ tại Minh Thị để toàn tâm toàn ý làm việc cho Cố Miểu.

Trong khoảng thời gian tiếp xúc vừa qua, Đào Oánh luôn nhìn thấy tiềm năng và những khả năng vô hạn ở Cố Miểu. Cô ấy rất thích làm một người cộng sự phía sau cánh gà.

Tuy nhiên, Đào Oánh cũng chỉ ngẩn ngơ trong chốc lát rồi lại bắt tay toàn tâm toàn ý vào công việc.

Chuyện tương lai, ai mà biết trước được chứ?

Còn Minh Trạch ở đầu dây bên kia, sau khi cúp điện thoại liền ra lệnh cho trợ lý điều tra tường tận sự việc giữa Trịnh Tử Dục và Miểu Miểu.

Sau khi căn dặn xong, anh lại gọi điện cho Hạ An, giờ đây anh đang rất cần một người để giãi bày và phân tích.

Người vui mừng nhất trước việc danh tính của Cố Miểu bị bại lộ chính là giáo sư Tần.

Thời gian qua, giáo sư Tần đã phải chịu không ít những nghi hoặc chỉ vì thân phận hot girl mạng của Cố Miểu. Tuy ông không nói ra, nhưng trong lòng luôn có khúc mắc – không phải khúc mắc với Cố Miểu, mà là vì cô học trò cưng quá đỗi ưu tú của mình mà ông cứ phải giấu giếm, tất nhiên cảm thấy rất uất ức.

Giờ đây khi mọi chuyện đã sáng tỏ, mọi người càng kinh ngạc, lòng ông lại càng thấy thoải mái. Gọi là gì nhỉ? Sở thích kỳ quặc chăng.

Ai bảo các người lúc trước coi thường Miểu Miểu nhà tôi, cho rằng con bé không có tài năng văn học, cho rằng ông thu nhận sai học trò. Nhưng giờ thì sao? Sự thật đã chứng minh tất cả.

Lúc này, giáo sư Tần đang ở nhà thưởng thức Kinh kịch một cách khoái chí, vẻ mặt đắc ý của ông khiến bà Ngô Vân ngồi bên cạnh chỉ biết cạn lời.

"Tôi nói này, ông chẳng phải đã biết rõ Miểu Miểu là người thế nào từ lâu rồi sao? Bây giờ còn có gì mà phải vui đến thế?"

Giáo sư Tần không thèm nghe, liên tục xua tay: "Tôi biết và việc cả thiên hạ biết là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Người ta cứ sau lưng dị nghị tôi thu nhận Miểu Miểu làm học trò, đừng tưởng tôi không biết họ nói khó nghe đến mức nào. Cái cậu Tiểu Lưu ở khoa Ngoại ngữ ấy, để tôi học lại giọng điệu của cậu ta cho bà nghe."

Nói đoạn, giáo sư Tần lập tức bắt chước, giọng điệu châm chọc, cay nghiệt được ông tái hiện lại không sai một li. "Giáo sư Tần tuy kiến thức uyên bác, đức cao vọng trọng nhưng tuổi tác đã cao, thu nhận học trò chỉ nhìn mặt thôi. Ai mặt đẹp thì thu nhận làm học trò, Cố Miểu ngoài việc mặc quần áo đẹp, chụp ảnh, rồi xoát sự hiện diện trên mạng để làm màu ra thì viết được cái gì tử tế chứ?"

Bắt chước xong, giáo sư Tần lập tức cười khẩy: "Nếu không phải vì Miểu Miểu không muốn lộ danh tính là tác giả của Xuân Vũ Phi Lhi, tôi đã ném danh sách người đoạt giải Văn học Lỗ Tấn lên đầu cậu ta từ lâu rồi. Tài năng của Miểu Miểu là thứ mà đám phàm phu tục tử đó có thể so sánh được sao?"

Bà Ngô Vân nghe vậy vừa giận vừa buồn cười: "Cái tính cách và thói quen của Tiểu Lưu đó ông lạ gì nữa. Hồi trước cậu ta muốn cho cháu trai nó vào làm học trò của ông mà bị ông từ chối không thương tiếc, chắc chắn là cậu ta chực chờ cơ hội để nói xấu ông rồi. Mấy năm nay ông chẳng phải đã quen rồi sao?"

Giáo sư Tần cười lạnh: "Cái loại đứa cháu ngay cả danh tác cổ điển còn chưa từng đọc qua mà cũng đòi làm học trò của tôi? Nằm mơ à! Thực sự tưởng tôi chọn học trò cũng dễ như chọn cải thảo ngoài chợ sao?"

Bà Ngô Vân biết ông lão đang vui trong lòng nên không muốn dội gáo nước lạnh nữa: "Thôi được rồi, giờ thì cả thế giới đều biết ông đã thu nhận được một cô học trò tài năng rồi đấy."

Giáo sư Tần ngồi trên ghế sofa không yên, cuối cùng vỗ đùi đứng phắt dậy, xỏ giày rồi đi thẳng ra cửa.

Bà Ngô Vân bị hành động nhanh như chớp của ông làm cho ngẩn người, vội gọi với theo: "Này này, cơm nước xong xuôi cả rồi, không ăn à? Có chuyện gì mà gấp gáp phải ra ngoài ngay bây giờ thế?"

Giáo sư Tần vội quay đầu dặn lại: "Tôi không ăn ở nhà đâu, tôi phải đi tìm lão Lâm để bàn luận về chuyện này. Tuy Miểu Miểu nhận được tài trợ từ các thương hiệu lớn, nhưng dù sao cũng chẳng liên quan gì đến văn học chính thống cả. Bây giờ danh tính của Miểu Miểu được công khai, trong lòng tôi thật sự vui lắm."

Bà Ngô Vân nhìn người bạn đời già nua như một đứa trẻ, bất giác mỉm cười, cũng không gọi ông quay lại ăn cơm nữa.

Bà hiểu niềm vui trong lòng ông.

Đối với hai người họ, Cố Miểu không chỉ đơn thuần là một học trò. Sự xuất hiện của cô khiến cuộc sống của họ trở nên phong phú và nhiều sắc màu hơn, thực sự đáng mừng.

Kể từ khi tin tức Miểu Miểu và Tam Thủy là cùng một người bị tiết lộ, cư dân mạng rơi vào những luồng bình luận vừa bàng hoàng vừa nhiệt liệt.

Thêm vào đó, Cố Miểu đã livestream giải thích một cách chân thành, cùng với việc đạo diễn Vi và Trọng Thần đứng ra gánh tội, độ phổ biến của Cố Miểu tăng vọt như điên.

Điều này có thể thấy rõ qua xu hướng tăng số lượng người theo dõi trên Weibo.

Tuy nhiên, sau khi tin tức này lên men được một thời gian, cộng đồng mạng đã bắt đầu có kháng thể, sự chú ý dần bị những việc khác thay thế.

Lúc này, không ít cư dân mạng đã tỉnh táo lại bắt đầu nghiên cứu xem Cố Miểu – tác giả viết Xuân Vũ Phi Phi – và Miểu Miểu có thực sự là một người hay không.

Nhưng mọi người đều giữ thái độ đùa cợt.

Dù sao Cố Miểu cũng là tác giả viết tiêut thuyết mạng, có khoảng cách rất xa với văn học chính thống, hơn nữa một người không thể kiêm nhiệm nhiều công việc, khả năng trùng lặp là rất thấp.

Nhưng càng trong tình cảnh náo nhiệt này, cư dân mạng lại càng làm ầm ĩ.

[Miểu Miểu, bạn có phải là Cố Miểu viết Xuân Vũ Phi Phi không? Nếu phải thì mau ra xác nhận đi, chúng ta làm bá chủ bảng xếp hạng thêm một tuần nữa nào!]

[Có thể đoạt giải Văn học Lỗ Tấn chứng tỏ tác giả có thực lực nhất định, việc này khác với trường hợp của Tam Thủy, mọi người đừng đùa như thế nữa.]

[Trên đời này người cùng tên cùng họ nhiều lắm. Cố Miểu từng nói rồi, hãy tập trung vào tác phẩm của cô ấy thôi, đừng chiêu thêm antifan cho Tam Thủy đại đại nữa, văn mạng và văn học chính thống khác xa nhau lắm.]

[Nhưng mình cứ thấy phải để lại bình luận, biết đâu đùa mãi rồi Cố Miểu lại đứng dậy bảo: "Mình chính là Cố Miểu đoạt giải Văn học Lỗ Tấn đây" (tất nhiên khả năng này gần như bằng không, mình chỉ tự tưởng tượng thôi), nhưng nghĩ thôi đã thấy sướng rồi!]

...

Lần này, dù cư dân mạng vẫn bàn tán xôn xao, nhưng những người tinh ý đều có thể nhận ra cộng đồng người hâm mộ đã trở nên rất hòa thuận, hoàn toàn không có bất kỳ tranh cãi nào.

Đúng lúc này, một bài viết phân tích bất ngờ lặng lẽ leo lên bảng xếp hạng hot search.