Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh Niên Trí Thức
Chương 365: TỨC ĐẾN GÀO THÉT
Tần Vũ căn bản không hề để cô ta vào mắt.
Lúc đi ăn tiệc mừng nhà mới của đám người Dương Tầm Chi, bọn Cam Tuệ Tuệ — những trí thức mới đến — muốn tham quan nhà của Tần Vũ.
Tần Vũ vậy mà không chút nể tình từ chối thẳng thừng, còn buông lời đe dọa.
Cô ta chẳng thèm nể mặt Đặng Thanh Thanh lấy một chút.
Vào tham quan một tí thì đã sao, có mất miếng thịt nào đâu?
Tần Vũ làm vậy khiến ấn tượng của đám Cam Tuệ Tuệ về mọi người càng tệ hơn, mãi không thể hòa nhập được.
Lúc ăn cơm, mình vì nguyên tắc muốn tốt cho điểm trí thức nên đã hy sinh bản thân đi gọi họ đến.
Thế mà Tần Vũ lại xúi giục mọi người ăn mảnh, ngấm ngầm tỏ ý không muốn gọi bọn họ.
Lý do lại là vì họ không đến làm việc nên không được ăn bám.
Hừ! Thật nực cười, có phải cô ta mời khách đâu, Tần Vũ có tư cách gì mà thay mặt Dương Tầm Chi từ chối người khác?
Rõ ràng Dương Tầm Chi và Lưu Quy Thịnh mới là chủ nhà, người ta còn chưa nói gì, Tần Vũ chỉ là người đến ăn chực, lấy mặt mũi đâu ra mà nói thế.
Cậy mình là hàng xóm với đám Dương Tầm Chi nên mới ở đó mà khoe mẽ.
Cũng chẳng thèm xem người ta có sẵn lòng hay không, cứ tự tiện quyết định.
Huống hồ Dương Tầm Chi cũng đâu có bảo phải giúp việc mới được ăn cơm.
Lúc nhà cô ta làm tiệc mừng, mọi người cũng đâu có đến giúp, chẳng phải vẫn ăn chực đó thôi.
Việc nhà mình còn chẳng quản, lấy quyền gì quản việc nhà người khác?
Xí! Rõ ràng là bất mãn chuyện Cam Tuệ Tuệ không chào hỏi đã đòi vào tham quan.
Nên mới mượn cơ hội này chỉnh họ một trận cho bõ ghét, làm họ khó xử. Khiến mọi người cô lập bọn Cam Tuệ Tuệ.
Dù sao chuyện này cô ta cũng chẳng phải làm lần đầu.
Xúi giục mọi người cùng cô lập Lý Tân Tân và Vương Di Tĩnh cũng là chuyện vừa xảy ra trước đó thôi.
Tiếc là Tần Vũ đã coi thường đám Cam Tuệ Tuệ rồi.
Cô ta không muốn cho mọi người đi gọi người đến ăn cơm, người ta vẫn cứ chủ động vác xác đến, đánh cho cái tâm cơ nhỏ nhen của Tần Vũ trở tay không kịp.
Nhưng vì Tần Vũ đã "tẩy não" mọi người, nên mọi người chẳng có thiện cảm gì với bọn Cam Tuệ Tuệ.
Dẫn đến tận ngày hôm nay, mọi người vẫn không mấy mặn mà khi tiếp xúc với họ.
Mình giúp đỡ nói vài câu thì lại khiến Tần Vũ bất mãn, còn làm mọi người sinh ra chút định kiến với mình.
Ngay cả Sầm Trinh Nhi vốn dĩ luôn nghe lời mình, cũng vì mình thân cận với bọn Cam Tuệ Tuệ mà cãi nhau với mình không ít lần.
Thực sự không biết Tần Vũ đã cho mọi người uống bùa mê thuốc lú gì.
Có lẽ chẳng phải bùa mê gì đâu, chắc chắn là Tần Vũ đem những thức ăn thừa, quả thừa không ăn hết đến cho mọi người ăn.
Lợi dụng những ơn huệ nhỏ mọn này để mua chuộc mọi người, khiến ai nấy đều phải mang ơn đội nghĩa.
Lấy rác rưởi ăn không hết ra làm nhân tình, mình càng không để cô ta toại nguyện.
Tần Vũ chỉ coi mọi người như cái thùng nước gạo, cái thùng nước gạo để sau này dùng tới, cái thùng nước gạo để bán mạng cho cô ta.
Tâm địa Tần Vũ thật độc ác, mình đã dọn ra ngoài ở rồi mà vẫn muốn kiểm soát điểm trí thức.
Lo sợ mọi người quá hòa hợp nên mới khơi mào mâu thuẫn nội bộ điểm trí thức.
Một mặt thao túng điểm trí thức bán mạng cho mình, một mặt lấy lòng xã viên đại đội.
Bàn tính của Tần Vũ gõ thật vang.
Đặng Thanh Thanh sau khi nghĩ thông suốt, thần sắc trên mặt càng lúc càng u ám.
Tần Vũ: ...???
Cạn lời, cái người cô ta đang nói là mình sao?
Trùng tên trùng họ thôi nhỉ!
Mình đâu có như thế.
Hoàng Dương Anh nhìn Đặng Thanh Thanh im lặng hồi lâu, quanh thân tỏa ra oán khí muốn sặc chết người, liền lên tiếng: "Đặng Thanh Thanh, nghĩ gì thế? Sao giận dữ vậy?"
"Nghĩ về cái bàn tính mà các người đang gõ đấy!" Đặng Thanh Thanh mắt đầy oán hận nói.
Hoàng Dương Anh cau mày, mặt đầy vẻ hoang mang: "Cô nói cái gì vậy? Bàn tính gì? Sao tôi nghe chẳng hiểu chữ nào thế này?"
"Hê hê, bàn tính gì thì cô và Tần Vũ chẳng phải tự hiểu rõ sao?" Đặng Thanh Thanh trừng mắt nhìn Hoàng Dương Anh, mỉa mai nói.
Hoàng Dương Anh cạn lời: "Tôi hiểu cái gì cơ? Tự mình không có lý xong rồi ngồi đó mà tự mình suy diễn lung tung."
"Cô là tay sai của Tần Vũ, chẳng lẽ lại không biết Tần Vũ muốn làm gì? Giả vờ giả vịt cái gì chứ!" Đặng Thanh Thanh nhìn bộ dạng giả ngu của Hoàng Dương Anh lại càng thấy chán ghét hơn.
Nghe thấy lời này, Hoàng Dương Anh lập tức nổi đóa: "Cô nói hươu nói vượn cái gì đấy? Tay sai cái gì? Chúng tôi là bạn bè! Đầu óc hỏng rồi, hay là mắt cũng mù luôn rồi?"
"Xem kìa, nổi giận rồi! Cô không phải tay sai của Tần Vũ thì là gì, chó săn à?"
Nhìn bộ dạng thẹn quá hóa giận của Hoàng Dương Anh, Đặng Thanh Thanh cảm thấy mình đã nói trúng tim đen.
Hoàng Dương Anh tức đến mức không thốt nên lời: "Có bệnh thì đi mà khám, đừng ở đây tìm cảm giác tồn tại, mắc chứng hoang tưởng rồi à."
"Ha ha, tôi đoán đúng rồi nhé, cô chột dạ nên mới phát hỏa." Đặng Thanh Thanh nhìn Hoàng Dương Anh đắc ý cười lớn.
Hoàng Dương Anh cau chặt mày, vừa mờ mịt vừa tức giận: "Nói thẳng ra đi, tôi là người bình thường thực sự không nghe nổi cô đang hót cái tiếng chim gì đâu."
"Đừng nói là tôi, tất cả mọi người ở đây đều không biết cô đang lải nhải cái gì."
Đến bệnh viện cũng chẳng cần làm xét nghiệm, trực tiếp kết luận luôn là não có bệnh, còn tiết kiệm được mớ phí khám.
Đặng Thanh Thanh cảm thấy Hoàng Dương Anh đang diễn kịch để đánh lạc hướng, lấy lùi làm tiến, không muốn mình vạch trần âm mưu của cô ta và Tần Vũ.
Nhưng cô ta càng không để Hoàng Dương Anh toại nguyện, cô ta phải để mọi người biết Tần Vũ và cô ta là loại người nào, họ đang hợp mưu gây hại cho điểm trí thức.
Bỏ mặc các trí thức khác để trục lợi cho bản thân.
Đặng Thanh Thanh nhìn Hoàng Dương Anh cười khinh miệt, mở lời: "Cô đừng diễn nữa, thực sự coi tất cả chúng tôi là kẻ ngốc sao."
Hoàng Dương Anh: "??????"
Rốt cuộc là đang nói cái gì, cô chẳng hiểu nổi một câu.
Nhìn ánh mắt mờ mịt của Hoàng Dương Anh, Đặng Thanh Thanh trong lòng càng thêm khinh bỉ: "Đến nước này rồi, mắt thấy sắp bị tôi vạch trần mà vẫn còn giả vờ."
"Mà cũng đừng nói, giả vờ giống thật đấy, hèn gì mọi người bị cô lừa lâu như thế."
Sự mờ mịt trong mắt Hoàng Dương Anh càng đậm, cô thiếu kiên nhẫn nói: "Cứ lải nhải mãi mấy câu này, cô có biết nói chuyện không hả?
Người ta ở đồn công an kết tội cũng phải cho phạm nhân biết mình phạm lỗi gì, vi phạm điều khoản nào."
Hoàng Dương Anh liếc nhìn Đặng Thanh Thanh bằng ánh mắt khinh bỉ, bực bội nói tiếp: "Còn cô cứ ra vẻ huyền bí.
Làm ơn đi, cô nghĩ bây giờ là lúc chơi trò đố chữ để mọi người đoán già đoán non à?"
"Định làm gì? Dùng sự ngu dốt của chúng tôi để khoe khoang sự thông minh của cô chắc?"
Hoàng Dương Anh thông minh dùng từ "chúng tôi" chứ không phải "tôi".
Dù sao có bị mắng thì cũng không thể để mình mình bị mắng được.
Có thịt cùng ăn, có mắng... thì cùng chịu vậy.
Lời của Hoàng Dương Anh đã triệt để chọc giận Đặng Thanh Thanh, cô ta dõng dạc nói: "Hừ hừ, vốn dĩ định giữ cho cô chút mặt mũi, để cô kịp thời quay đầu là bờ, tránh lỡ dở cả đời.
Cuối cùng lại lợi bất cập hại."
Các trí thức nghe mà càng thêm mờ mịt, đang đánh đố cái gì vậy trời.
Từng chữ cô ta nói họ đều hiểu, nhưng sao ghép lại nghe cứ thấy mơ hồ thế nào ấy.
"A a a a! ε=ε=ε=(#>д<)?............"
Hoàng Dương Anh đau khổ kêu gào, ngẩng đầu trợn trắng mắt lên trời, đứng hình vài giây rồi nhãn cầu mới trở lại vị trí cũ.