Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh Niên Trí Thức

Chương 360: CÀO TỪ TRÊN XUỐNG DƯỚI

Vương Di Tĩnh nghẹn lời, nghe lời này của anh, cứ như thể cô ta là người chiếm được tiện nghi lớn lắm không bằng.

"Đó là vì tôi sợ mà. Giống như người chết đuối vớ được cọc, làm sao tôi dám buông tay." Vương Di Tĩnh đã sớm chuẩn bị sẵn cái cớ này trong đầu.

Phan Vĩnh Thịnh gật đầu, tiếp tục truy vấn: "Ôm thì ôm rồi, nhưng cớ gì cô lại cào tôi, còn cào từ trên xuống dưới?"

Cứ như yêu tinh già dâm ô anh vậy. 

Cũng may là cô ta không cào xuống phía dưới, nếu không chắc anh mất luôn một "hòn trứng" rồi.

Mặt Vương Di Tĩnh đỏ bừng lên vì thẹn, cô ta vô thức liếc nhìn Diệp Vĩ Sinh. 

Trong lòng cô ta thầm nghĩ xấu hổ: Nếu lúc đó người mình chạm vào là anh ấy thì tốt biết mấy, mình nhất định sẽ không nỡ cào mạnh tay như thế.

Dù cái nhìn của Vương Di Tĩnh rất kín đáo, nhưng Diệp Vĩ Sinh vẫn cảm nhận được, lông mày anh không khỏi nhíu lại.

Phan Vĩnh Thịnh lên tiếng: "Nghĩ cái cớ lâu thế, vẫn chưa nghĩ xong à?" 

Lời nói vô cùng không khách khí.

Vương Di Tĩnh hoàn hồn, cũng không giận, nói: "Tại bên tai toàn tiếng la hét, tôi sợ quá, theo bản năng liền quơ quào loạn xạ thôi."

"Không tin anh có thể hỏi Tân Tân, lúc tôi sợ hãi đều có cái thói quen này." Cô ta dùng ánh mắt ra hiệu cho Lý Tân Tân.

Nhận được tín hiệu, Lý Tân Tân đành đâm lao phải theo lao, nói: "Đúng vậy, Di Tĩnh từ nhỏ đến lớn, hễ cứ căng thẳng hay sợ hãi là mười đầu ngón tay lại vô thức cấu véo lung tung."

"Đó mà gọi là cấu à? Là sờ, sờ từ trên xuống dưới, đặc biệt là cứ bấu chặt lấy ngực và bụng tôi không buông." Phan Vĩnh Thịnh tức điên lên, nói huỵch tẹt ra.

Phan Vĩnh Thịnh xòe năm ngón tay ra vồ lấy không khí để minh họa.

"Cũng may tôi là đàn ông, chứ nếu là nữ trí thức, cô mà bấu vào ngực người ta như thế..." 

Những lời phía sau, Phan Vĩnh Thịnh thực sự thấy ngượng không thốt nên lời.

"Phụt... khụ khụ khụ..." Mọi người không tự chủ được mà ho khan để che giấu nụ cười.

Diệp Vĩ Sinh có chút rùng mình sợ hãi, cái cô Vương Di Tĩnh này cũng quá táo bạo rồi. 

Nhìn Phan Vĩnh Thịnh đang phẫn nộ, Diệp Vĩ Sinh thầm nói lời xin lỗi trong lòng: Vĩnh Thịnh, lỗi tại tôi đã kéo anh ra làm vật thế thân. Sau này tôi nhất định sẽ bù đắp cho anh.

Vì Diệp Vĩ Sinh thấy có lỗi với Phan Vĩnh Thịnh, nên sau khi nhận được tin khôi phục kỳ thi đại học, anh đã liều mạng nhồi nhét kiến thức cho Phan Vĩnh Thịnh. 

Khiến Phan Vĩnh Thịnh mỗi ngày đều sống trong sự tra tấn của kiến thức, khổ không thốt nên lời.

Vương Di Tĩnh đỏ bừng mặt, lúc đó cô ta tưởng đó là Diệp Vĩ Sinh nên mới muốn... khụ khụ, tìm hiểu xem vóc dáng của Diệp Vĩ Sinh thế nào. 

Ai ngờ lại ôm nhầm người, hừ, công cốc.

Vương Di Tĩnh nhìn hai chiếc cúc áo phía trên của Phan Vĩnh Thịnh đang mở rộng, để lộ làn da màu đồng rắn rỏi. 

Trong mắt cô ta xẹt qua tia chê bai, sờ cái cơ thể thô kệch này, cô ta còn thấy mình bị lỗ ấy chứ. 

Cô ta liếc nhìn làn da của Diệp Vĩ Sinh, cảm thán: Trắng trẻo sạch sẽ như thế kia sờ mới thích chứ.

Phan Vĩnh Thịnh thấy vẻ mặt chê bai của Vương Di Tĩnh, trợn tròn mắt: "Cô sờ tôi xong còn bày ra cái vẻ chê bai đó là sao?"

Vương Di Tĩnh thầm hô hỏng bét, bị phát hiện rồi. 

Cô ta liên tục lắc đầu phản bác: "Tôi thực sự không cố ý sờ... bấu anh đâu, là do gió to quá, tôi ôm không chắc nên mới sợ hãi quào đại, chỉ sợ mình bị gió thổi bay đi mất thôi."

Cô ta tuyệt đối không thừa nhận mình cố ý, nếu không sẽ bị Diệp Vĩ Sinh hiểu lầm mình là loại phụ nữ tùy tiện. 

Sau này cô ta và anh sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa.

Phan Vĩnh Thịnh tức quá văng tục: "Láo toét, cô rõ ràng là cố ý. Có cố ý hay không lẽ tôi lại không biết sao?"

"Thực sự không cố ý, nếu anh không muốn tin thì tôi cũng chịu." Vương Di Tĩnh cố tình lùi bước, tỏ vẻ ủy khuất.

"Tôi là một đứa con gái, việc gì phải làm cái chuyện đó chứ, chẳng phải là tự đào mồ chôn mình, tự hủy hoại danh dự sao?"

Phan Vĩnh Thịnh nhất thời nghẹn họng.

Diệp Vĩ Sinh nhìn Phan Vĩnh Thịnh đang tức hì hục, liền lên tiếng: "Vậy lúc nghe thấy cậu ấy hét Cứu mạng, có cương thi, tại sao cô không giải thích với cậu ấy? 

Cứ để mặc cậu ấy tưởng mình sắp chết?"

"Cũng đừng bảo cô không nghe thấy, chúng tôi ở xa thế còn nghe rõ, cô ở sát bên không thể nào không nghe được." Diệp Vĩ Sinh khẳng định chắc nịch.

Vương Di Tĩnh ngẩn ra, không ngờ anh lại lên tiếng chất vấn. 

Thực ra cô ta nhắm vào anh để ôm, kết quả người bị ôm lại thành Phan Vĩnh Thịnh. 

Chuyện này có liên quan đến anh không? 

Vương Di Tĩnh tuy hay diễn kịch nhưng không hề ngốc, rất nhanh đã nghĩ ra điểm mấu chốt.

Phan Vĩnh Thịnh chằm chằm nhìn vào mắt Vương Di Tĩnh: "Nói đúng lắm, Vĩ Sinh và những người khác nghe thấy tiếng mới định vị được vị trí để tìm tôi."

"Cho nên cô không thể nào không biết người mình đang ôm không phải là tôi, cũng không thể không nghe thấy tiếng tôi kêu la."

Vương Di Tĩnh nén sự nghi ngờ trong lòng, cất lời giải thích: "Vì quá sợ nên tôi cứ vùi mặt vào lưng Phan Vĩnh Thịnh, lúc đầu tôi cũng sợ đến mức hét toáng lên."

"Sau đó hét mệt rồi, dừng lại mới biết người mình đang ôm là Phan Vĩnh Thịnh." 

Vương Di Tĩnh dừng một chút, xấu hổ nói: "Lúc mới ôm, tôi cứ tưởng là một nữ trí thức nào đó."

"Sau khi loạn xạ bấu mấy cái lên người Phan Vĩnh Thịnh, tôi mới biết mình đang ôm một người đàn ông."

"Biết người bị ôm là đàn ông, tôi càng không dám lên tiếng."

"Tôi sợ mọi người biết tôi đã ôm một người đàn ông." Nói đến đây, Vương Di Tĩnh thẹn thùng cúi đầu xuống.

"Vì vậy tôi cứ im lặng mãi không dám lên tiếng, dù sau đó đã biết là anh ấy. Nhưng tôi lại không dám buông tay, thế là chỉ còn cách giả ngu."

Phan Vĩnh Thịnh phẫn nộ chỉ tay vào Vương Di Tĩnh: "Sao cô có thể làm thế chứ, tôi suýt chút nữa đã tưởng mình chết chắc rồi."

"Xin lỗi, là lỗi của tôi." Vương Di Tĩnh chân thành xin lỗi.

Phan Vĩnh Thịnh bi phẫn nói: "Nếu không phải Vĩ Sinh và Quy Thịnh tới kéo tôi ra, tôi thực sự sẽ bị dọa chết mất."

"Cảm ơn trí thức Diệp và trí thức Lưu." Vương Di Tĩnh lập tức nói lời cảm ơn.

Phan Vĩnh Thịnh gào lên tiếp tục chất vấn: "Tại sao cô lại kéo tôi xuống đất, còn siết cổ tôi nữa?"

"Vì gió thổi làm mặt và tai tôi đau quá, nên... tôi muốn dùng anh để chắn gió." 

Vương Di Tĩnh ngập ngừng một lát rồi ngượng nghịu trả lời.

Phan Vĩnh Thịnh: "..." 

Mẹ kiếp nhà cô.

Các trí thức: "..." 

Đúng là bái phục cô luôn, hoàn toàn coi Phan Vĩnh Thịnh như một cái đạo cụ.

Trong lòng Vương Di Tĩnh thấy chột dạ, sờ là cố ý, còn vết cào là do cô ta tưởng người mình sờ là Diệp Vĩ Sinh nên hơi hưng phấn quá đà. 

Cô ta quên mất phải kiềm chế, cũng quên mất móng tay mình hơi dài. 

Thêm nữa là cơ ngực đó sờ thích quá, không chú ý nên lỡ tay dùng lực mạnh. 

Nhưng cô ta thực sự không định dọa người, không lên tiếng chỉ là vì không muốn ai biết thôi. 

Sau đó định nhân lúc gió nhỏ thì chạy trốn, ai ngờ có người đến kéo Phan Vĩnh Thịnh ra. 

Cô ta đành phải nằm rạp xuống đất, bấm ngón tay vào đất để không bị gió thổi bay. 

Sau đó... thì bị phát hiện, ây da...

Phan Vĩnh Thịnh tức đến đỏ cả mắt: "Hóa ra vì để tự bảo vệ mình, vì danh dự của mình, mà cô vừa cấu vừa dọa vừa siết tôi ra nông nỗi này."

Vương Di Tĩnh: "Xin lỗi."

Nghe Vương Di Tĩnh nói lời xin lỗi, cơn giận của Phan Vĩnh Thịnh không những không giảm mà còn bùng cháy dữ dội hơn. 

Nếu Vương Di Tĩnh là đàn ông, Phan Vĩnh Thịnh chắc chắn phải tẩn cho một trận ra trò để xả giận. 

Nhưng Vương Di Tĩnh lại là phụ nữ, đánh cô ta thì mình đang từ có lý cũng thành vô lý mất thôi.