Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh Niên Trí Thức
Chương 329: HOÀNG DƯƠNG ANH KỂ LẠI CHUYỆN Ở RỪNG CÂY
Thấy hai chị em mang đồ đến, mắt mẹ Tần sáng rực lên, vội vàng cho hai người vào nhà rồi đóng chặt cổng viện lại.
Bé An An đang nằm trong nôi chơi đồ chơi, thấy Tần Vũ và Tiểu Thần thì lại vươn tay ra "ê a" đòi bế.
Lần này cậu nhóc đã toại nguyện khi được Tần Vũ bế bổng lên, cơ thể nhỏ xíu tỏa ra mùi sữa thơm tho.
Tiểu Thần cầm đồ chơi đứng bên cạnh trêu chọc, bé An An mãn nguyện nở nụ cười không răng trông cực kỳ đáng yêu.
Đợi đến khi những người khác đi làm về, thấy gà nướng lá sen và khoai mật, ai nấy đều lộ vẻ phấn khích.
Bà nội Tần chặt gà thành từng miếng nhỏ, mọi người cùng ăn với cháo ngô, kèm theo một đĩa dưa chua giải ngấy.
Thế là chẳng cần phải nấu nướng gì thêm.
...
Quay trở lại gian chính nhà Tần Vũ.
Hoàng Dương Anh sau khi nhớ lại chuyện mình đã "chơi khăm" Tiểu Thần thì đầy vẻ hối lỗi, không thèm cãi nhau với cậu nhóc nữa.
Lúc này Tần Vũ mới biết hóa ra đó mới là nguyên nhân thực sự khiến Tiểu Thần bị no đến tận cổ.
Tuy nhiên Tần Vũ không nói lời nào bênh vực em trai hay chỉ trích Hoàng Dương Anh.
Dẫu sao lúc đó Tiểu Thần không nói ra, chứng tỏ cậu nhóc cũng không quá giận, bản thân cậu còn chẳng để tâm thì cô việc gì phải xen vào.
Hoàng Dương Anh khẽ tằng hắng một cái rồi nói: "Được rồi, để tôi kể cho hai người nghe chuyện xảy ra ở điểm thanh niên."
"Bắt đầu kể từ lúc gió thổi ở trong rừng nhé."
Tiểu Thần giơ tay ra hiệu: "Chị có thể kể từ đầu được không ạ? Ví dụ như mọi người vào rừng để làm gì?"
Hoàng Dương Anh liếc nhìn Tần Vũ một cái.
Tần Vũ lên tiếng: "Vậy thì kể từ đầu đi."
Hoàng Dương Anh gật đầu: "Sáng sớm hôm đó đám thanh niên trí thức tụi chị ngồi xe bò lên công xã, trên xe thì đấu khẩu với nhau."
"Tụi chị cứ cãi qua cãi lại với Lưu Quy Thịnh, thế rồi lôi nhau ra thách đấu để xem ai lợi hại nhất.
Tiểu Vũ lo chị không phải đối thủ của anh ta nên bảo là hai người cùng lên."
"Lưu Quy Thịnh chủ quan, không biết trình độ của Tiểu Vũ sâu cạn thế nào nên đồng ý luôn."
Tiểu Thần hỏi dồn: "Cho nên lúc về mọi người hẹn nhau ra rừng cây để đánh nhau ạ?"
"Đúng vậy, sau khi ăn trưa xong." Tần Vũ tiếp lời.
Hoàng Dương Anh cười nói: "Mấy anh chị thanh niên trí thức khác biết chuyện đều muốn xem náo nhiệt nên kéo nhau đi theo."
Tiểu Thần tiếc nuối: "Tiếc quá đi mất, lúc đó em đang đi học, không thì em cũng muốn đi xem."
"Chị và Tiểu Vũ phát hiện ra một cái hố trong rừng, tụi chị dọn sạch sỏi đá với cành cây xung quanh đó.
Chị còn tranh thủ lúc mọi người không chú ý, chặt mấy cành tre để sẵn bên cạnh để dự phòng." Hoàng Dương Anh hào hứng chia sẻ kế hoạch của hai người.
Tiểu Thần tò mò hỏi: "Hai chị định quăng anh Lưu xuống hố ạ?"
"Đoán đúng rồi đấy." Tần Vũ gật đầu.
Quả nhiên là vậy, Tiểu Thần hỏi tiếp: "Thế còn mấy cành tre kia dùng để làm gì ạ?"
Hoàng Dương Anh và Tần Vũ nhìn nhau cười đắc chí: "Tất nhiên là để nhốt anh ta lại rồi!"
"Nhốt lại!! Nhốt kiểu gì ạ?"
Tiểu Thần hoàn toàn không tưởng tượng nổi cảnh tượng đó sẽ như thế nào.
Hoàng Dương Anh đưa tay nhéo má Tiểu Thần: "Nghe chị nói nốt đã nào."
"Dạ được, chị nói đi." Tiểu Thần gạt tay Hoàng Dương Anh ra.
Ánh mắt Hoàng Dương Anh lộ ra chút tiếc nuối khi không được nhéo má cậu nhóc nữa, cô kể tiếp: "Lúc đánh nhau, Tiểu Vũ khóa chặt hai tay Lưu Quy Thịnh ra sau lưng, chị thì nhân cơ hội đó túm lấy hai chân lôi anh ta lên."
"Hai đứa chị cứ thế khiêng anh ta như khiêng một con heo chết vậy, quăng thẳng xuống hố. Sau đó lấy mấy cành tre vừa chặt xếp lên trên miệng hố."
"Xong rồi hai đứa chị ngồi phịch lên trên đó, nhốt anh ta dưới hố không nhúc nhích nổi luôn. Toàn bộ quá trình chưa đầy năm phút." Hoàng Dương Anh đắc thắng nói.
Tiểu Thần há hốc mồm kinh ngạc: "Chỉ đơn giản thế mà đã hạ gục được anh Lưu rồi ạ? Em nhớ là anh Lưu đánh đấm cũng khá lắm mà!"
"Hừ, anh ta giỏi thật, nhưng sao mà chịu nổi khi có Tiểu Vũ còn lợi hại hơn chứ." Hoàng Dương Anh tự hào khoe.
Tiểu Thần ngẩn ra, nhìn về phía Tần Vũ, gãi gãi đầu nói: "Hình như đúng là vậy, chị em lợi hại thật."
Anh Lưu đúng là gặp phải đối thủ "cứng" rồi.
Hoàng Dương Anh làm bộ vênh váo: "Chứ còn gì nữa. Chị nói cho em nghe, mọi chuyện diễn ra nhanh đến mức bọn họ còn chưa kịp phản ứng.
Cộng thêm lúc đó Vương Kim Sơn còn vung cỏ khô làm mọi người xung quanh bị bụi bay vào mắt."
"Họ chẳng nhìn thấy toàn bộ quá trình đâu, đến lúc nhìn lại thì đã thấy Lưu Quy Thịnh bị tụi chị nhốt dưới hố rồi."
Tiểu Thần thốt lên kinh ngạc: "Oa, hai chị thật sự quá đỉnh luôn!"
"Cũng thường thôi mà." Hoàng Dương Anh gật đầu mãn nguyện.
"Đừng nói là đám thanh niên trí thức, đến ngay cả bản thân Lưu Quy Thịnh cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, cứ đần mặt ra nằm dưới hố thôi."
"Sau đó theo yêu cầu mãnh liệt của Lưu Quy Thịnh, với cả đám thanh niên trí thức cũng muốn xem chuyện gì đã xảy ra, thế là tụi chị đánh lại một lần nữa."
Tiểu Thần càng chấn động hơn: "Lại một lần nữa á? Thế hai chị có thắng không?"
Nếu mà thua thì... ừm...
Hoàng Dương Anh xua tay: "Sao mà thua được, tụi chị dùng đúng chiêu đó, đúng quy trình đó một lần nữa khiêng Lưu Quy Thịnh quăng xuống hố rồi dùng tre nhốt lại."
"Hai chị đúng là cao thủ rồi." Tiểu Thần kinh ngạc vỗ tay bôm bốp.
Hoàng Dương Anh cười tươi như hoa: "Tạm được thôi, chủ yếu là nhờ có Tiểu Vũ đấy."
Đối với câu này, Tiểu Thần hoàn toàn đồng ý, chị cậu sức dài vai rộng lại còn võ nghệ cao cường nữa mà.
Tần Vũ khiêm tốn: "Là do chúng ta phối hợp ăn ý thôi."
"Đúng đúng đúng."
Hoàng Dương Anh cười rạng rỡ hơn: "Để ép Lưu Quy Thịnh nhận thua.
Bọn chị còn ngồi trên mấy cành tre ăn vặt để dụ dỗ anh ta, còn mời cả đám thanh niên trí thức ăn cùng nữa."
"Cuối cùng Lưu Quy Thịnh phải đầu hàng, nợ tụi chị hai suất thịt kho tàu đấy." Hoàng Dương Anh vui vẻ giơ hai ngón tay ra.
Tần Vũ mỉm cười nói: "Đợi lần tới nghỉ phép, tụi mình gọi Lưu Quy Thịnh lên công xã ăn thịt."
"Đúng đúng đúng." Hoàng Dương Anh hớn hở gật đầu.
Tiểu Thần ghen tị: "Em cũng muốn lên công xã ăn thịt kho tàu, lâu lắm rồi em chưa được lên đấy."
"Để xem thời gian có khớp không đã nhé." Hoàng Dương Anh nói.
Lịch nghỉ của họ không giống như Tiểu Thần, không cố định vào hai ngày cuối tuần.
Tiểu Thần thầm mong lần tới chị nghỉ sẽ rơi đúng vào thứ Bảy hoặc Chủ Nhật.
Hoàng Dương Anh đột nhiên đổi giọng: "Vốn dĩ đánh xong là định về nhà rồi. Kết quả là mọi người cứ đòi học võ..."
"Mã Diễm Mai và Cam Tuệ Tuệ cứ như hai con chó điên ấy, cứ bám lấy Tiểu Vũ không buông, nhất quyết đòi học bằng được."
"Tiểu Vũ đã nói rồi, tuổi của họ giờ không học võ được nữa.
Ai ngờ Mã Diễm Mai lại giở trò lăn đùng ra đất ăn vạ như mụ đàn bà đanh đá, nói mãi mà không hiểu tiếng người..."
"Sau đó Tiểu Vũ đã cho bốn chị em nhà họ ăn một trận đòn tơi tả."
Tiểu Thần nhíu mày: "Họ tưởng đây là nhà mình chắc? Muốn làm gì thì làm sao?"
"Chứ còn gì nữa, họ cứ tưởng Tiểu Vũ sẽ không dám động tay động chân với họ, kết quả là Tiểu Vũ thấy khuyên không được nên trực tiếp ra tay luôn." Hoàng Dương Anh ngán ngẩm nói.
Tần Vũ: "Họ nói nhiều quá, làm chị lùng bùng hết cả tai. Đánh cho một trận là yên tĩnh ngay."
"Đúng rồi Tiểu Thần, chị tuyệt giao với Đặng Thanh Thanh rồi, sau này nếu cô ta có dò hỏi chuyện của chị, hay mượn danh nghĩa của chị để nói chuyện với em thì em đừng có tin nhé."
Tiểu Thần ngơ ngác: "Đặng Thanh Thanh?"