Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh Niên Trí Thức
Chương 317: CÁI MŨI DẪN ĐƯỜNG
Sau khi leo xuống, chị Hoàng không chút do dự đưa quả lê rừng to đùng cho cậu.
Chị ấy còn khuyên cậu ăn đi, nói gì mà chỉ có một quả nên khó chia lắm.
Rồi thì dạo này cậu học hành vất vả, chị ấy và chị gái không nỡ tranh ăn với cậu đâu.
Quả vừa mới hái trên cây xuống là ngọt nhất, bảo cậu ăn nhanh đi, chị ấy còn biết chỗ khác có cây ăn quả nữa, đợi cậu ăn xong rồi sẽ đi hái tiếp, nhân tiện chị ấy sẽ hái nấm ở gần đây trước đã.
Cậu nghe thấy chỗ khác còn có quả, cộng thêm việc chị Hoàng liên tục khuyên nhủ, lại nhìn quả lê rừng mọng nước trong tay, cậu cũng thấy thèm.
Thế là cậu chén sạch cả một quả lê rừng to đùng.
Trước khi ra khỏi nhà cậu đã ăn mấy miếng bánh quy rồi, giờ tống thêm quả lê rừng đại bự này vào làm bụng no căng đến tận cổ.
Xoa xoa cái bụng hơi nhô lên, cậu cảm thấy hôm nay mình chẳng cần ăn cơm trưa nữa cũng được.
Sau khi cậu ăn xong quả lê, chị Hoàng dẫn cậu đến chỗ có quả.
Chỗ đó cũng có lê rừng, nhưng kích cỡ quả không lớn, có nhiều quả còn xanh lè, nhìn là biết chưa chín.
Hái được hơn nửa gùi, cậu mới sực nhớ ra đã lâu không thấy chị gái đâu, liền mở miệng hỏi: "Chị Hoàng, chị có thấy chị em không? Lâu rồi em không gặp chị ấy."
Cậu không lo chị gái gặp nguy hiểm, bản lĩnh của chị thế nào cậu biết rõ mà, gà rừng, thỏ rừng, ngay cả hoẵng ngốc trong nhà đều là do một tay chị săn về.
Nhà cậu hiếm khi nào bị đứt bữa thịt.
Cậu chủ yếu là lo chị không tìm thấy hai người nên sẽ sốt ruột thôi.
Nghe Tiểu Thần hỏi, Hoàng Dương Anh mới sực nhớ ra mình quên chưa nói với cậu, liền hơi chột dạ đáp: "Ồ, lúc nãy chị có gặp, cậu ấy về nhà lấy ít đồ rồi. Hái xong chỗ này thì chúng ta hội quân ở sườn núi phía sau nhé."
"Như vậy, thế chúng ta mau hái thêm một ít rồi qua tìm chị em."
Tiểu Thần có chút không hiểu tại sao phải hội quân ở sườn núi phía sau, nhưng cậu không hỏi nhiều.
Vì cậu nghĩ chắc chị Hoàng cũng không biết đâu.
Đợi đến khi hai người lấp đầy mọi kẽ hở trong gùi, họ mới đi về phía sườn núi phía sau.
Nơi này mọc đầy cỏ dại, chẳng có mấy củi lửa, quả dại lại càng không có, nên bình thường hiếm có ai đặt chân đến.
Đây cũng là lý do Tần Vũ chọn chỗ này để làm gà nướng lá sen.
Thực ra chỗ tốt nhất là ở rừng trúc, nhưng rừng trúc là địa bàn vui chơi của đám trẻ con trong đại đội, rất dễ chạm mặt.
Chỉ có sườn núi phía sau này là không ai thèm tới, đàn ông thì chê không có củi để chặt, đàn bà thì chê không có rau dại để đào, trẻ con thì chê không có quả dại để hái, cỏ dại lại còn mọc lút đầu người.
Sau một hồi thao tác của Tần Vũ, cũng gần đến giờ cơm trưa.
Lúc Tần Vũ quay lại, cô lo một con gà không đủ cho ba người chia nhau.
Thế là không chỉ mang gia vị, cô còn lôi từ trong không gian ra mấy củ khoai mật, mang theo một ấm trà và một tấm vải để trải ngồi.
Vừa mới vào sườn núi phía sau, Tần Vũ lại bắt gặp thêm một con gà rừng nữa, thế là gom thành một cặp, xử lý cả hai con luôn.
Sau khi vùi gà nướng lá sen và khoai mật xuống đất, Tần Vũ chẳng đi đâu cả, cô ngồi trên tấm vải đã trải ra, lấy một cuốn truyện từ không gian ra đọc.
Cô thong thả rót một chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, rồi nằm xoài ra vừa gặm truyện vừa hưởng thụ.
Ánh mặt trời vừa khéo chiếu lên người rất dễ chịu, Tần Vũ từ tư thế ngồi bệt ban đầu trực tiếp chuyển sang nằm nghiêng đọc sách.
Mặc dù biết tư thế này sẽ ảnh hưởng đến thị lực, nhưng Tần Vũ không kiềm chế được.
Có thể ngồi thì sẽ không đứng, có thể nằm thì sẽ không ngồi.
Kiếp trước cô mới đúng là dùng mắt quá độ, toàn đọc sách ở những nơi tối tăm mà cũng chẳng bị cận thị.
Bây giờ cô còn có thứ tốt như nước linh tuyền, khả năng bị cận lại càng thấp hơn.
Phía Hoàng Dương Anh và Tiểu Thần đang đeo gùi nặng trĩu, cẩn thận đi xuyên qua đám cỏ dại.
Tiểu Thần vừa dùng tay gạt đám cỏ chắn trước mặt, vừa lầm bầm: "Chỗ này lộn xộn quá, toàn cỏ dại cao vút, chị đến đây làm gì nhỉ? Bình thường em với bọn Đại Oa chẳng bao giờ lại gần đây cả."
"Có mấy bụi cỏ còn mọc cao hơn cả chúng ta, mà ở đây còn chẳng có đường đi nữa."
Càng đi đến gần, Hoàng Dương Anh càng thấy chột dạ, nghĩ một hồi liền giả vờ mở miệng: "Ái chà, mải hái quả quá chị quên khuấy mất không nói với em.
Tiểu Vũ bắt được một con gà rừng, định làm món gì mà gà nướng lá sen ấy, nên cậu ấy về lấy gia vị rồi."
"Cái gì!!! Làm gà nướng lá sen ạ!" Tiểu Thần phấn khích nói.
Cậu nhóc quên phắt chuyện vừa bị ép ăn sạch một quả lê rừng to đùng rồi.
Tiểu Thần không nhớ thì Hoàng Dương Anh càng không đời nào nhắc lại, cô thuận thế nói tiếp: "Hình như là vậy, món gà nướng lá sen này chị mới chỉ nghe tên chứ chưa được ăn bao giờ. Chẳng biết có ngon không nữa."
"Ngon ạ, siêu cấp ngon luôn. Dùng lá sen gói lại." Tiểu Thần nuốt nước bọt nói.
Năm ngoái lúc dọn ra ở riêng, chị gái đã làm cho cậu ăn rồi, siêu ngon luôn.
Ngon hơn thịt gà kho gấp trăm lần, ngàn lần.
Lúc ăn có hương thơm thanh mát của lá sen, ăn nhiều cũng không thấy ngấy.
Cậu có thể ăn hết nửa con gà, chứ gà kho thì cậu không ăn được nhiều thế đâu.
Nhìn bộ dạng thèm thuồng của Tiểu Thần, Hoàng Dương Anh cũng nuốt nước bọt theo, ngon hơn cả gà kho thì phải ngon đến mức nào đây: "Thật sự ngon đến thế sao?"
"Vâng vâng, ngon lắm ạ, em không lừa chị đâu." Tiểu Thần l**m môi nói.
Hoàng Dương Anh thầm mong đợi, cầm cây gậy đi ngày càng nhanh, không thể chờ đợi thêm để được nếm thử ngay lập tức.
Tiểu Thần nghĩ đến nguyên liệu làm món này, thắc mắc hỏi: "Gà nướng lá sen phải dùng lá sen gói lại, mùa này có lá sen sao ạ?"
Chẳng phải mùa hè mới có lá sen sao? Bây giờ vẫn chưa đến mùa hè mà.
Hoàng Dương Anh mỉm cười: "Tuy không phải mùa hè nhưng vẫn có lá sen mà, chỉ là lá không mọc tốt bằng mùa hè thôi. Gà nướng lá sen thì đại khái chỉ cần lá bao kín được con gà là được rồi."
"Cũng đúng ạ."
Nghĩ đến việc sắp được ăn hương vị đã lâu không nếm, lúc này Tiểu Thần không còn thấy cái gùi trên vai nặng nữa.
Cậu lẽo đẽo theo sau Hoàng Dương Anh lẩm bẩm: "Hi hi, vừa hay hái được quả, lát nữa khát thì ăn quả luôn."
"Nói đúng lắm, có thịt để ăn, có quả để gặm, đời đúng là đẹp như tiên!" Hoàng Dương Anh hớn hở phụ họa.
Đợi đến khi Hoàng Dương Anh và Tiểu Thần đi đến một khoảng trống, họ ngửi thấy một mùi thơm thoang thoảng của khoai lang nướng.
Hai người vội vàng nhìn trái nhìn phải tìm kiếm bóng dáng Tần Vũ.
Họ gần như di chuyển theo mùi hương.
Hoàng Dương Anh dùng lực hít hít mũi, dẫn đường phía trước: "Đi đi đi, mùi bay ra từ hướng này, chúng ta đi đường này."
Tiểu Thần có ngửi thấy mùi, nhưng không thể dựa vào khứu giác để phân biệt phương vị.
Đành phải bám sát sau lưng Hoàng Dương Anh mà tiến bước.
Phải công nhận là mũi Hoàng Dương Anh thính thật, Tần Vũ cố ý tìm chỗ trống trải nhất nhưng lại có sườn dốc che chắn.
Nếu không đi đến gần thì rất khó phát hiện ra.
Cứ như thế, nhờ vào khứu giác của Hoàng Dương Anh, hai người đã thành công tìm thấy Tần Vũ đang nằm thong dong trên tấm vải.
Tần Vũ nghe thấy tiếng bước chân từ xa truyền đến, cảnh giác chống nửa người dậy nhìn qua, chưa kịp nhìn thấy người đã nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên.