Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh Niên Trí Thức
Chương 315: CÁC CHỊ CÓ NHAN SẮC SAO?
Tiểu Thần liếc mắt sang trái nhìn Hoàng Dương Anh, rồi lại đảo mắt sang phải ngó Tần Vũ.
Tần Vũ và Hoàng Dương Anh tâm đầu ý hợp nhìn nhau, trong lòng đều hiện lên một ý nghĩ: Thằng nhóc này đang muốn kiếm chuyện đây mà!
Hoàng Dương Anh cười nhưng không cười nói: "Tiểu Thần à, hình như em có ý kiến lớn với nhan sắc của tụi chị đúng không?"
"Các chị có nhan sắc sao?" Câu nói của Tiểu Thần không qua não, buột miệng thốt ra.
Hoàng Dương Anh: "Cái gì cơ?"
Tần Vũ: "Hửm?"
Đến lúc này Tiểu Thần mới nhận ra mình nói hớ, vội vàng lấy hai tay bịt miệng, đầu lắc như trống bỏi.
Cậu bỏ tay ra một chút xíu rồi nói: "Em không nói gì cả, các chị nghe nhầm rồi."
Nói xong lại bịt chặt miệng lại.
Hoàng Dương Anh giơ "móng vuốt" véo hai tai cậu, cười âm hiểm: "Nhóc con, có bản lĩnh rồi đấy nhỉ, dám chê các chị xấu cơ à!!"
Tiểu Thần hoảng loạn né tránh, hét lớn: "Em không có mà, á á á, không có đâu, chị nghe nhầm rồi."
"Hừ hừ, chị cũng nghe thấy em nói chị xấu rồi đấy."
Tần Vũ giả vờ sa sầm mặt mày nói: "Chả trách có một thời gian em cứ nhìn chằm chằm vào mặt chị rồi thẩn thờ, lúc nào cũng muốn nói lại thôi."
Tiểu Thần chột dạ không dám nhìn Tần Vũ.
Tần Vũ hừ lạnh một tiếng: "Hóa ra là chê chị à!"
Cô thở dài nhẹ một cái: "Trẻ con lớn rồi, biết chê chị gái xấu rồi. Tiểu Thần em thay đổi rồi, chị không còn là người chị yêu dấu nhất của em nữa."
"Hừ, Tiểu Vũ, nhớ hồi mới đến đại đội, thằng nhóc này ngày nào cũng bám lấy cậu, lúc nào cũng treo hai chữ chị gái trên môi." Hoàng Dương Anh đảo mắt một vòng, thêm dầu vào lửa.
"Cái gì chị tôi giỏi nhất, chị tôi đẹp nhất, chị tôi tài giỏi nhất, ai cũng không sánh bằng chị tôi, trong lòng tôi chỉ có chị thôi..."
"Tiểu Vũ, nghĩ lại hồi đó đi, thằng nhóc này vì muốn khen cậu mà toàn dẫm chị xuống đất thôi. Làm chị vừa ngưỡng mộ vừa tức phát điên." Hoàng Dương Anh lộ vẻ mặt đau khổ, còn quệt quệt nước mắt.
Nghe những lời này của Hoàng Dương Anh, Tiểu Thần chột dạ đến mức trán túa mồ hôi, hoảng loạn giải thích: "Chị, chị Hoàng nói bậy đấy, em không có chê chị đâu."
Tần Vũ ngồi trên ghế không nói lời nào, cố tình tỏ vẻ giận dỗi nhìn cậu.
Hoàng Dương Anh tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa: "Sao lại không có, ngày xưa em bám chị em thế nào, nhưng em nhìn thời gian này mà xem, ngày nào cũng không thấy mặt ở nhà, tan học là chạy tót ra ngoài, ngày nghỉ cũng chạy ra ngoài. ε=('ο`*))) Ái chà, chị qua đây mấy lần đều chẳng gặp được em."
Tiểu Thần bị nghẹn lời, nửa ngày mới thốt ra được: "Em... em... ở nhà buồn quá, nên em ra ngoài chơi thôi."
Hoàng Dương Anh và Tần Vũ lén lút nhìn nhau, mắt cả hai đều hiện lên ý cười.
Nhìn thấy bộ dạng đáng thương không nơi nương tựa này của Tiểu Thần, Hoàng Dương Anh thốt lên kinh ngạc: "Cái gì? Em dám cảm thấy ở bên cạnh chị gái là buồn chán sao! Trời đất ơi! Sao em có thể như vậy, chẳng lẽ em đang chê chị em là người quá tẻ nhạt, quá nhàm chán sao?"
Nói xong câu đó, Hoàng Dương Anh nhìn Tiểu Thần với vẻ mặt khoa trương, rồi lại quay sang nhìn Tần Vũ.
Tiểu Thần há hốc mồm, mắt trợn tròn xoe, như muốn nói chị đang nói nhăng nói cuội gì thế: "Em không có, là chị nói bậy."
Đối diện với đôi mắt trợn tròn của Tiểu Thần, Hoàng Dương Anh giả vờ sợ hãi bịt miệng mình lại: "Thôi xong rồi, tình chị em giả tạo của hai người hình như bị chị vô tình đâm thủng mất rồi."
Khóe miệng Tần Vũ giật giật, diễn tốt đấy, nhưng lần sau đừng diễn nữa, đau mắt quá.
Tiểu Thần lại trợn mắt lần nữa, đây là "diễn viên" từ đâu đến vậy, còn biết diễn hơn cả Tiểu An An.
Cậu cẩn thận liếc nhìn Tần Vũ một cái, thấy cô không thật sự nổi giận, chứng tỏ chị không để tâm.
Trong lòng vững hơn hẳn, cậu chỉ tay vào Hoàng Dương Anh nói: "Đúng, tình chị em giữa em và chị ấy là giả tạo đấy, không ngờ hôm nay chị mới phát hiện ra."
Hoàng Dương Anh sững người, thằng bé này thông minh thật, não nhảy số nhanh gớm.
Chỉ có điều so với cô thì hỏa hầu vẫn còn kém một chút.
Hoàng Dương Anh rút từ trong túi ra đạo cụ vẫn dùng từ nãy đến giờ - chiếc khăn tay, quệt quệt khóe mắt không lấy một giọt lệ, sầu não nói: "Chao ôi, lại thế rồi, lại dẫm chị, lại đang chê bỏ chị rồi, lòng chị đau quá! Đau khổ quá đi thôi! Á á á..."
Lần này Tần Vũ không chỉ giật khóe miệng mà cả khóe mắt cũng giật theo.
Diễn thật sự rất tốt, nhưng làm ơn đừng diễn trước mặt tôi được không?
Tiểu Thần nghe mà hơi chột dạ vò vò cái đầu tổ quạ của mình, hình như cậu đúng là có lúc rảnh rỗi... ừm... hay xỉa xói chị Hoàng thật.
Vì cậu thấy chị Hoàng vừa tốt vừa vui tính.
Lúc đầu cũng là chị Hoàng xỉa xói cậu trước mà.
Sau đó cậu mới học được cách phản công, lâu dần nó thấm vào tận xương tủy, cái thói xỉa xói chị Hoàng không sửa được nữa.
Cậu quên mất chị Hoàng cũng là một cô gái cần được quan tâm rồi.
Tất cả là tại chiều cao của chị Hoàng cứ làm cậu thường xuyên hiểu lầm.
Cũng may là Tiểu Thần không nói những điều này ra, nếu để Hoàng Dương Anh biết nguyên nhân cô luôn bị Tiểu Thần xỉa xói là do ban đầu cô muốn kéo gần khoảng cách với cậu nên mới nghĩ ra cái "chiêu trò" đó, chắc chắn Hoàng Dương Anh sẽ thổ huyết mất.
Tiểu Thần nghĩ lại cũng thấy hơi có lỗi, thấy cô khóc lóc thảm thiết, nghĩ mình là con trai nên xuống nước trước, định xin lỗi cô một câu.
Cậu mở miệng: "Em..."
Hoàng Dương Anh hít mũi một cái thật mạnh: "Trời đất ơi, Tiểu Thần, em không nói gì tức là chột dạ rồi."
Tiểu Thần lại bất lực lên tiếng: "Em không có, lúc nãy không nói là vì em đang nghĩ chuyện khác."
"Chị đang nói chuyện với em, vậy mà em còn có thể nghĩ chuyện khác được sao!!" Hoàng Dương Anh dùng khăn tay che miệng kinh ngạc nói.
Tiểu Thần bực bội vò đầu: "Không phải mà! Em là đang..."
"Huhu, em đang lấp l**m chị."
Hoàng Dương Anh lại ngắt lời cậu lần nữa, nức nở nói. "Em chẳng thèm quan tâm đến chị gì cả.
Uổng công hái được một quả dại, chị cũng không nỡ ăn, trong lòng chỉ niệm là phải để dành cho em.
Trong tay có một cái bánh bao, bụng đói cồn cào cũng phải chia một nửa thật là nhiều cho em."
"Chị em đây chị còn chẳng cho đâu, trong lòng chị, vị trí của chị em còn xếp sau em đấy.
Chị chưa bao giờ chia một nửa cái bánh bao thật là nhiều cho chị em cả. Em đối xử với chị như vậy, chị thật sự đau lòng quá. Ư ư ư..."
Nghe câu đầu tiên, Tiểu Thần còn có chút áy náy.
Đợi đến khi nghe thấy quả dại, sắc mặt cậu lập tức đen thui, cạn lời nói: "Chị còn có mặt mũi mà nói có một quả dại chia cho em ăn sao."
"Thì đúng là chia cho em ăn mà, trên cây đó chỉ còn sót lại đúng một quả lê rừng cuối cùng thôi." Hoàng Dương Anh khựng lại động tác ư ư, rồi nói như không có chuyện gì xảy ra.
"Lúc ăn em chẳng phải còn khen nó ngọt sao?"
Tiểu Thần tức giận nói lớn: "Quả lê rừng đó đúng là ngọt thật, nhưng chị rõ ràng biết là chị em đã bắn được gà rừng, còn làm cả gà nướng lá sen.
Chị em còn bảo chị qua nói với em một tiếng, bảo em lúc hái quả dại đừng có ăn nhiều quá, kẻo tí nữa ăn không vào."
"Kết quả chị không những không nói cho em biết, còn hái một quả lê rừng thật to bắt em ăn, làm em no lặc lè, sau đó món gà nướng lá sen em chẳng đụng vào nổi miếng nào."
"Thì chẳng phải chị quên rồi sao? Sau đó chị chẳng xin lỗi em rồi còn gì."