Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh Niên Trí Thức
Chương 310: TIỀN KHÓ KIẾM, PHÂN KHÓ ĂN, KIỆN TỤNG KHÓ PHÂN XỬ
"Em đề nghị thầy giáo tăng thêm bài tập đâu phải chỉ vì bản thân mình, em cũng là vì tốt cho các bạn ấy mà. Chính các bạn ấy nói muốn học tập em, để thi được thành tích tốt giống em."
"Em muốn viết thêm bài tập thì thiếu gì cách, em tự mua sách bài tập về viết không phải là xong rồi sao? Hà tất phải vẽ chuyện làm gì."
Tần Vũ đỡ trán, lại bắt cô đi phân xử kiện tụng rồi, sao không để cô yên ổn hóng chuyện trí thức đi?
Nói nãy giờ bao lâu rồi, chuyện hóng hớt ở điểm trí thức vẫn chưa nghe được mấy câu.
Toàn là hai người này cãi nhau ở đây, thật là không dứt ra được mà.
ε=('ο`*))) Ái chà! Tiền khó kiếm! Phân khó ăn! Kiện tụng khó phân xử!
Hoàng Dương Anh mở miệng hỏi ngược lại: "Em cảm thấy học tập lớn hơn tất cả, vậy tại sao mỗi ngày em còn đi cắt cỏ lợn? Còn vào rừng bắn chim? Chẳng phải đó là đang lãng phí thời gian sao?"
Tiểu Thần nhíu mày: "Bởi vì em muốn giúp chị kiếm điểm công, nếu không chỉ dựa vào một mình chị thì vất vả quá. Còn bắn chim là vì em đã viết xong bài tập rồi, đó là thời gian nghỉ ngơi của em, em muốn làm gì thì làm."
"Em đã thấy học tập là quan trọng nhất rồi, chị em làm việc vất vả hay không thì liên quan gì đến em? Em còn đi bắn chim làm gì?"
Hoàng Dương Anh hừ mũi nói: "Chẳng lẽ không phải nên tiếp tục cúi đầu viết bài tập, không đi đâu cả sao?"
Tiểu Thần bị Hoàng Dương Anh chặn họng đến mức ngơ ngác, hồi lâu mới mở miệng: "Viết xong hết rồi, em không còn bài tập để viết nữa."
"Thế thì em có thể học thuộc lòng mà! Đem kiến thức trong sách giáo khoa học thuộc hết đi, rồi bảo chị em mua thêm thật nhiều sách bài tập về cho em viết.
Ngoại trừ ăn với ngủ ra, thời gian còn lại không được nghỉ tay.
Em chẳng phải rất yêu học tập sao? Vậy thì cho em học cho đã đời luôn."
Hoàng Dương Anh biết lời cô nói, là nói nặng một chút, nhưng không cho Tiểu Thần tăng thêm trí nhớ.
Tiểu Thần vẻ mặt mờ mịt nói: "Học tập mọi lúc mọi nơi như thế, sẽ mệt chết mất."
"Chẳng phải là đang thỏa mãn cái tâm hồn yêu học tập của em sao?" Hoàng Dương Anh cười nói.
Tiểu Thần tưởng tượng ra cảnh mỗi ngày mông không rời ghế, tay trái không rời bài tập, tay phải không rời cây bút, cứ viết mãi không ngừng.
Cũng không thể cùng bọn Đại Oa đi bắn chim, chơi trốn tìm, hái rau dại, cắt cỏ lợn, bắt cá, hái quả mâm xôi...
Nghĩ thôi đã thấy buồn rồi!
Tiểu Thần liên tục lắc đầu: "Không muốn đâu, em sẽ mệt chết mất."
Tần Vũ khẽ cười một tiếng, hù dọa thêm: "Nếu ngày nào cũng chỉ học tập, mỗi ngày em chỉ có hai nơi để đi thôi, một là ở nhà, hai là ở trường."
Phải đánh tan cái ý nghĩ muốn chìm đắm trong học tập của Tiểu Thần mới được.
Tiểu Thần bĩu môi, hai tay chống đầu buồn bã nói: "Vậy em có phải là những chỗ khác đều không thể đi."
Thế này thì em chẳng được nhìn thấy Tiểu An An nữa rồi.
Lâu quá không gặp, liệu Tiểu An An có quên mất em không, chỉ nhớ mỗi chị mà không nhớ là còn có một người anh trai ruột thịt lúc nào cũng nhớ đến nó sao!
Thật là sầu quá đi!
Tần Vũ và Hoàng Dương Anh nhìn nhau, đồng thanh nói: "Tất nhiên rồi."
"Á! Vậy em không muốn viết nhiều bài tập như thế nữa đâu." Tiểu Thần đầy vẻ u sầu nói.
Hoàng Dương Anh ho khan theo chiến thuật: "Chị không có ý đó, ý chị là, em muốn viết thêm bài tập thì có thể tự mua sách về viết.
Nhưng đừng có đề nghị thầy giáo tăng thêm lượng bài tập cho cả lớp. Làm vậy sẽ gây ra phẫn nộ trong chúng bạn đấy!"
Tần Vũ tiếp lời phụ họa: "Đúng thế, vì khả năng tiếp thu của mỗi người là khác nhau, em có thể hoàn thành bài tập rất nhanh và đúng.
Nhưng những người khác thì không, ví dụ như thành tích của Thiết Đản kém hơn tụi em, chị nghe bà nội nó nói ngày nào nó cũng phải viết bài tập đến mười giờ đêm."
"Đặc biệt là những hôm bài tập toán nhiều, nó có thể tính đến tận mười một, mười hai giờ đêm, không phải nó không biết viết, mà là môn toán của nó hơi kém, tính toán chậm."
"Không giống như em và bọn Đại Oa, nhìn phép tính là tính nhẩm ra ngay đáp án, Thiết Đản nó còn phải đếm từng đầu ngón tay."
Hoàng Dương Anh đưa ngón tay ra làm mẫu: "Nghe bà nội nó nói, số nào vượt quá mười là nó còn phải dùng cả ngón chân hoặc mượn tạm ngón tay của em trai nó nữa đấy."
Nghe đến chuyện dùng ngón chân đếm số, Tiểu Thần cười đến mức ha ha: "Sao bạn ấy ngốc thế ạ? Bạn ấy học lại lớp một một năm rồi cơ mà."
"Vì trên lớp không nghe giảng, đi thi được điểm không, nên mới phải học lại lớp một thôi." Tần Vũ mở lời.
Thời buổi này cũng không có đại học để mà học, cộng thêm việc các thanh niên trí thức xuống nông thôn. Trong mắt nhiều người, đọc sách là vô dụng rồi, nên mọi người đều không coi trọng.
Tiểu Thần tiếp tục hỏi: "Vậy tại sao Thiết Đản lại nỗ lực học tập rồi ạ?"
"Cái này chị biết, vì chuyện em thi được hai điểm 100 đã truyền khắp đại đội. Cộng thêm thím Lưu bắt đầu biết chữ, học thành ngữ, lại thêm chuyện bọn cô Thúy Hà viết bản kiểm điểm nữa, mọi người mới nhận ra đọc sách là có ích." Hoàng Dương Anh mang theo ý cười nhìn Tiểu Thần nói.
"Cho nên bây giờ mọi người đều giám sát nghiêm ngặt đám trẻ con đi học."
Tiểu Thần chỉ vào mình, kinh ngạc hỏi: "Vậy em có được coi là tấm gương cho mọi người không ạ?"
Tần Vũ & Hoàng Dương Anh: "Coi là thế đấy!"
"Cho nên nói học tập là có ích mà." Tiểu Thần đắc ý nói.
Tần Vũ: "Có ích, nhưng phải dùng đúng phương pháp."
Tiểu Thần nghi hoặc nhìn Tần Vũ: "Phương pháp thế nào mới là đúng ạ?"
"Ví dụ như, em có thể dùng thành tích để khích lệ các bạn, nhưng kiểu đề nghị thầy giáo tăng bài tập như em là không đúng đâu." Hoàng Dương Anh tiếp lời.
Cứ theo cách làm này của cậu, ở trường chắc chắn sẽ bị bạn bè cô lập.
Học sinh có thành tích tốt thì không giáo viên nào là không thích cả.
Thầy cô đối với học sinh học giỏi lại ngoan ngoãn hiểu chuyện thì những lời khen ngợi luôn thốt ra tự nhiên.
Thông thường giáo viên phê bình học sinh học kém hoặc hay nghịch ngợm trong giờ đều lấy học sinh học giỏi ra để so sánh.
Lâu dần, những học sinh học giỏi sẽ bị mọi người cô lập.
Nghiêm trọng hơn còn có thể bị người khác bắt nạt.
Hoàng Dương Anh nhìn sang Tần Vũ, Tần Vũ hất cằm ra hiệu cho cô nói tiếp.
Hoàng Dương Anh lấy ví dụ: "Hồi trước lúc chị học trung học, cũng xảy ra chuyện như vậy. Có một anh khóa trên học cực giỏi, lần nào đi thi cũng đứng nhất khối, thầy cô nào cũng quý anh ấy."
"Anh ấy cũng giống em, cực kỳ thích làm đề, mỗi lần thầy giáo giao bài tập, trong khi người khác kêu ca bài quá nhiều, thì anh ấy lại bảo bài quá ít."
Tiểu Thần tò mò hỏi: "Sau đó thì sao ạ? Thầy giáo đồng ý thật sao?"
"Sau đó á!"
Hoàng Dương Anh cười chua chát: "Nói vài lần như thế, thầy giáo tăng bài tập thật.
Anh ấy thì vui rồi, nhưng những người khác thì kêu khổ thấu trời, thầy giáo nghe thấy liền mắng cho mọi người một trận, thế là ai cũng có thành kiến rất lớn với anh ấy."
"Mỗi lần phê bình những học sinh thảo luận trong giờ, các thầy cô đều tiện tay đem anh ấy ra so sánh rồi khen ngợi.
Thời gian lâu dần, những học sinh đứng bét bảng nhìn anh ấy ngày càng ngứa mắt, thành kiến cũng ngày càng lớn."
Tiểu Thần không hiểu hỏi: "Là vì mọi người không muốn viết bài tập sao?"
"Đúng vậy, vì bài tập quá nhiều, rất nhiều người thường xuyên phải viết đến nửa đêm, không ngủ đủ giấc nên hôm sau lên lớp cứ ngủ gật suốt, lại bị thầy giáo phê bình."