Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh Niên Trí Thức

Chương 301: ĐỒN RẰNG LƯU QUY THỊNH... KHÔNG NHỊN ĐƯỢC TIỂU

Ý nghĩ này vừa lóe lên, Dương Tầm Chi đã lập tức tự bác bỏ.

Lưu Quy Thịnh: Rõ ràng là trưa nay ăn không đủ! (phẫn nộ!)

Cháo uống sạch cả nồi rồi, sao có thể không no được chứ!

Vì trưa ăn quá no, lại thêm tối qua ngủ không ngon, nên Dương Tầm Chi trưa đó ngủ rất nhanh, cũng rất say, hoàn toàn không biết chuyện Lưu Quy Thịnh liên tục dậy đi vệ sinh.

Nhìn số lần Lưu Quy Thịnh ngáp trong buổi chiều, Dương Tầm Chi bắt đầu lo lắng cậu sẽ mệt đến mức... trật quai hàm.

Cả buổi chiều, một người không hỏi, một người mệt đến mức chẳng muốn nói.

Dẫn đến việc một người lo lắng cho đối phương, còn một người thì uể oải làm việc cầm chừng ngoài đồng.

Đã vậy, thỉnh thoảng còn lẻn đi vệ sinh.

Buổi trưa húp cháo bỏ thêm muối có chút mặn, lúc ngủ dậy Lưu Quy Thịnh cảm thấy khô miệng bỏng rát.

Trước khi ra khỏi cửa, cậu ta uống ừng ực một bình lớn nước đun sôi để nguội.

Thế là cả buổi chiều đều phải chạy đi vệ sinh.

Nhiều gã đàn ông bí mật bàn tán rằng cậu ta bị chứng tiểu không hết, ước chừng là "c** **" không ổn, không nhịn được tiểu. 

(P.s: Đại loại đi nhiều là thận k tốt, mà thận k tốt thì mấy bạn tự hiểu hahaha. Cái nồi này Thịnh muội nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa nổi haha)

E rằng cuộc sống vợ chồng sau này không hạnh phúc.

Do lời đồn truyền tai nhau, những cô gái vốn có cảm tình với Lưu Quy Thịnh lần lượt rút lui.

Mấy bà thím từng âm thầm nhắm cậu làm con rể cũng đồng loạt quay xe, tìm đối tượng khác.

Theo lời họ nói: tuy Lưu Quy Thịnh làm việc kiếm đủ công điểm, nhưng chuyện vợ chồng mà không được thì sinh con chắc cũng khó.

Gả con gái, cháu gái sang đó chẳng khác nào bắt người ta thủ tiết sống.

Chuyện sinh hoạt vợ chồng không hài hòa, không hạnh phúc.

Đôi bên không được thỏa mãn, thì dù có thích đối phương đến mấy, cuộc sống có tốt đến đâu, việc chia tay cũng là sớm muộn.

Những lời này, vì có ví dụ của Phương Noãn Tâm trước đó, nên chỉ được truyền miệng trong đội, cố tình tránh mặt thanh niên trí thức.

Vì thế đám trí thức không ai biết, mà Lưu Quy Thịnh — đương sự — lại càng không hay.

Cậu chỉ cảm thấy ánh mắt mọi người nhìn mình có thêm một chút... thương hại mà cậu ta không hiểu nổi.

Những bà thím từng nhiệt tình với cậu, giờ đây khi nói chuyện lại có chút lấy lệ, khiến Lưu Quy Thịnh không tài nào hiểu nổi.

May mà Lưu Quy Thịnh là người vô tư, không đào sâu suy nghĩ.

Nếu không, đại đội lại có thêm một màn náo nhiệt để xem rồi.

Chuyện đồn rằng Lưu Quy Thịnh không được, không sinh được con, bị lan truyền suốt hai tuần, đến khi mọi người dần quên đi, thì chính bản thân cậu mới biết.

Mà cũng không phải cậu tự phát hiện ra.

Là lúc đi tới khu chuồng bò, bị ông ngoại mình úp úp mở mở hỏi han xem là đàn ông thì chuyện đó còn "ổn" hay không.

Gia đình họ Tần là người bị hạ phóng, mỗi ngày đều bị phân công làm những việc nặng nhọc bẩn thỉu nhất, ra ruộng cũng bị đẩy tới những chỗ xa xôi hẻo lánh.

Hôm đó, ba Tần đang làm việc thì bỗng có một con thỏ rừng lao thẳng về phía ông.

Thấy mấy người đàn ông trong chuồng bò, mà người trong đội lại không ở khu này, ông vội vung cuốc đập cho thỏ choáng váng.

Bắt được thỏ, sợ bị phát hiện, ông lập tức tránh người, mang về chuồng bò.

Không ngờ trên đường về lại gặp mấy bà thím trốn việc ngồi tán gẫu, bàn chuyện cô dâu mới gả tới trong đội.

Nói qua nói lại, đề tài dần dần mang màu sắc người lớn.

Ba Tần nghe mà đỏ mặt tía tai, vội vàng bước tiếp.

Không ngờ đột nhiên nghe thấy họ nhắc đến tên Lưu Quy Thịnh.

Ba Tần nghĩ đến việc Lưu Quy Thịnh trông cũng bảnh bao, xuống đồng làm việc ngày nào cũng kiếm được tối đa điểm công.

Liền lo lắng cậu ta bị các bà các cô trong đại đội để mắt tới, e rằng bị người ta tính kế.

Thế là ông nấp phía sau nghe lén.

Ai ngờ không phải bị bày mưu hãm hại, mà là bị đem ra so sánh — so rằng Lưu Quy Thịnh không được.

Nghe mấy bà thím nói rành rọt như thật, trong lòng ông cũng tin mấy phần.

Ông mang theo nỗi ưu phiền rời đi, cả ngày làm việc tâm hồn treo ngược cành cây.

Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, tan làm về đến chuồng bò, ba Tần nghĩ rằng ông Dương và bà Dương là người thân của Lưu Quy Thịnh, chuyện lớn thế này phải để họ biết.

Quả nhiên, vừa nói ra, ngoài Tiểu An An chỉ biết bú sữa, đi ị đi tè, ê a kêu loạn, những người khác đều kinh hãi biến sắc.

Bà Dương nhớ lại hồi Tết, lúc Lưu Quy Thịnh và Dương Tầm Chi đi săn lợn rừng, Lưu Quy Thịnh có bị thương một chút.

Bà hoảng sợ đoán: "Chắc chắn là lần trước lúc săn con lợn rừng lớn đó bị thương rồi."

"Ôi chao, cháu ngoan của tôi ơi! Bị thương vào cái 'gốc rễ con cháu' mà cũng không nói một tiếng.

Cũng không chịu đi bệnh viện khám, cứ thế mà cắn răng chịu đựng."

"Sau này là tuyệt hậu rồi. Tôi không biết phải đối mặt với con rể và con gái thế nào nữa.

Đang yên đang lành vì chăm sóc mấy thân già này mà xuống nông thôn, kết quả... biến thành thái giám rồi!"

"Đều tại hai thân già chúng tôi liên lụy nó, không ngờ thịt lợn lại đổi bằng cái giá tuyệt tự của thằng Thịnh, tim tôi đau quá! Tôi là tội nhân mà!"

Bà Dương đau lòng, hối hận ôm ngực rơi lệ.

Bà nội Tần và mẹ Tần ở bên cạnh an ủi bà Dương.

"Bà nội Tầm Chi à, không được kích động thế đâu, cơ thể chịu không nổi đâu."

Mẹ Tần một bên giúp lấy khăn lau nước mắt: "Dì Dương, chú ý sức khỏe, có khi là nhà tôi nghe nhầm, không có chuyện đó đâu."

Ánh mắt đầy hy vọng của bà Dương hướng về phía Ba Tần.

Ba Tần bất đắc dĩ nói: "Con đúng là nghe thấy họ nói như vậy."

Ánh mắt vừa lóe lên tia hy vọng của bà Dương và ông Dương lập tức vụt tắt, trở nên ảm đạm.

Bà Dương chộp lấy chiếc khăn mẹ Tần đưa tới, lại khóc nức nở một trận nữa.

Ông Dương sầu đến mức lông mày thắt nút lại.

Ông nội Tần huých ba Tần một cái, ra hiệu cho ông nói vài câu.

Ba Tần bị huých một cái giật mình, vội chữa cháy: "Chú Dương, dì Dương, hai người cũng đừng quá lo lắng.

Ngộ nhỡ chuyện này là do Tiểu Thịnh cố ý tung tin giả để mọi người hiểu lầm thì sao."

"Hai người cũng biết đấy, trong đội có rất nhiều cô gái thích Tiểu Thịnh, vừa đẹp trai, gia cảnh không tệ, ra ruộng làm việc ngày nào cũng đủ công điểm, miệng lại ngọt."

"Mấy bà thím thích lắm, muốn gả con gái cho cậu ấy."

"Lúc tan công, chúng ta chẳng gặp mấy lần Tiểu Thịnh bị các cô gái trong đội tỏ tình, bị các bà thím vây lại nói chuyện sao?"

Nghe vậy, tâm trạng bà Dương khá hơn nhiều: "Hình như cũng đúng.

Có khi thật sự là cái thằng ranh con này chê phiền phức nên mới bày ra trò này.

Nó bình thường vốn đã không đứng đắn, làm ra chuyện này cũng khá là bình thường."

Lưu Quy Thịnh: Không! Cậu ta không có! Chuyện đàn ông không được, cậu ta tuyệt đối không làm!

Ông Dương đang định gật đầu, lại nhớ đến chuyện hồi ở Kinh Thị, ông lắc đầu, đỏ mắt nói: "Không đúng, tôi nghi ngờ thằng Thịnh có khi là không ổn thật. Cái đó... của nó có lẽ đã hỏng từ lúc ở Kinh Thị rồi."

Động tác lau nước mắt của bà Dương khựng lại, cảm xúc vừa mới ổn định lại bắt đầu phập phồng.

Ba Tần nghi hoặc mở lời hỏi: "Chú Dương, lời này là sao ạ?"

Chuyện này còn có ẩn tình gì mà ông không biết nữa sao?

Đối diện với ánh mắt nghi hoặc của mọi người, ông Dương thở dài một tiếng: "Đám con trai trong đại viện chúng ta hồi nhỏ thường xuyên đánh nhau..."