Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh Niên Trí Thức

Chương 278: Khu rừng đột ngột trở nên u ám

Đôi bàn tay này có móng tay thật dài, Phan Vĩnh Thịnh càng thêm chắc chắn sau lưng mình chính là cương thi!

Dẫu không phải cương thi thì cũng là một con yêu tinh nữ!

Phan Vĩnh Thịnh vạn niệm câu tro, tiêu đời rồi! 

Nếu phía sau là cương thi, theo truyền thuyết cương thi mang theo virus biến dị, anh vừa bị cắn vừa bị bóp cổ thế này, nhất định là bị nhiễm rồi! 

Ước chừng một lát nữa thôi anh cũng sẽ biến dị, biến thành cương thi!

Anh không muốn như vậy, đợi cương thi buông ra, anh sẽ lao đầu vào gốc cây mà chết!

Phan Vĩnh Thịnh anh tuyệt đối không thể biến thành cương thi làm điều ác, nếu không xuống dưới suối vàng, anh chẳng còn mặt mũi nào đối diện với liệt tổ liệt tông nhà họ Phan!

Nhưng nếu phía sau là một con yêu tinh già, vậy coi như anh còn may mắn chán! 

Yêu tinh thường chỉ hút máu, không nghe nói có chuyện lây nhiễm biến dị. 

Đợi lão yêu tinh hút đủ tinh huyết và tinh khí của anh, ngày tàn của anh cũng đến! 

Như vậy cũng tốt, không đến nỗi quá đau đớn!

Phan Vĩnh Thịnh ngước mắt nhìn bầu trời đen kịt, cười thảm một tiếng, không ngờ hôm nay anh lại phải bỏ mạng tại đây! 

Trời muốn diệt ta! Đây đều là số mệnh cả!

"Vĩnh biệt cha mẹ, con trai không thể tận hiếu được nữa! 

Kiếp sau, con lại xin làm con của hai người! 

Em trai phải chăm sóc cha mẹ! 

Gánh nặng gia đình cậy nhờ cả vào em! 

Tạm biệt các anh chị em trí thức! Có duyên quen biết một lần, tôi thật sự rất vui vẻ!"

(p.s: dịch xong thấy người ở điểm tri thức, người này bổ não còn nhiều hơn người kia. Hết Vương Kim Sơn tới Phan Vĩnh Thịnh... không ngờ tới đúng k???)

...

Lúc Phan Vĩnh Thịnh hét lên có cương thi, mọi người đều chạy tán loạn sang hướng khác, chỉ có Diệp Vĩ Sinh là đứng yên tại chỗ.

"Mọi người nghe tôi nói... á phì phì... phì phì..."

Vừa định mở miệng bảo với mọi người không phải cương thi gì cả, anh đã bị một trận gió đột ngột thổi tới, cuốn đầy cát bụi và lá khô vào miệng. 

Cát còn làm mắt anh cay xè, nửa ngày không mở ra được, cũng chẳng nói nên lời!

Trên bầu trời bỗng lóe lên một tia sét kinh hoàng.

"Đoành!"

Tiếng nổ lớn làm mọi người giật bắn mình, những người nhát gan nhắm nghiền mắt, bịt tai hét chói tai.

"Á! Cứu mạng! Quỷ đến rồi!"

"Á á á! Đồng bọn của cương thi đến rồi!"

"Lão yêu tinh đang thi triển phép thuật!"

Phan Vĩnh Thịnh cảm thấy thời khắc đã điểm, mang theo sự thanh thản như chuẩn bị hy sinh, anh chậm rãi dang rộng hai cánh tay, ngả người ra phía sau. 

Trong lòng anh nghĩ, dù có chết, anh cũng phải đè chết con lão yêu tinh hoặc cương thi ngàn năm sau lưng này. 

Dù không đè chết được, ít nhất cũng giúp mọi người kéo dài thêm thời gian chạy trốn!

Diệp Vĩ Sinh vừa mới phủi sạch cát trong mắt, nhìn về phía Phan Vĩnh Thịnh, định bảo với anh ta rằng sau lưng không phải cương thi hay yêu tinh gì cả. 

Thực ra đó là Trí thức Vương (Vương Di Tĩnh), đừng sợ!

Kết quả nhìn sang thì thấy Trí thức Vương đang đứng sau lưng Phan Vĩnh Thịnh, ôm chặt lấy lưng anh ta, còn vùi đầu vào lưng anh ta mà dụi loạn xạ.

Nghĩ đến việc vừa nãy Trí thức Vương định ôm thật ra là mình, trong mắt Diệp Vĩ Sinh lóe lên sự chán ghét!

Trí thức Vương này thật đáng sợ, luôn tìm cơ hội để "ăn đậu hũ" của mình! 

Sau này anh nhất định, nhất định phải tránh thật xa.

Xa bao nhiêu hay bấy nhiêu!

 Cũng tuyệt đối không được ở riêng một chỗ với Trí thức Vương, nếu không thanh bạch của anh khó mà giữ nổi!

Chưa kịp nghĩ nhiều, anh đã thấy Phan Vĩnh Thịnh nhắm mắt, dang tay đầy vẻ anh dũng hy sinh mà ngã ngửa ra sau. 

Diệp Vĩ Sinh vội vàng tiến lên một bước, ngay khi anh ta sắp ngã xuống đất, anh liền túm chặt lấy áo của đối phương.

Khi Phan Vĩnh Thịnh cảm nhận được cơ thể mình đang đè lên con lão yêu tinh hoặc cương thi ngàn năm phía sau, bên tai anh vang lên tiếng kêu thảm thiết của nó. 

Trong lòng Phan Vĩnh Thịnh lóe lên một tia khoái chí, chỉ có một ý nghĩ: đè chết nó, đè chết nó đi!

Cảm nhận được thứ sau lưng đang không ngừng giãy giụa, mình càng ngả ra sau, động tĩnh giãy giụa càng lớn, tiếng kêu thảm bên tai cũng càng to hơn. 

Chỉ là cái tiếng kêu thảm này nghe hơi quen quen, hình như đã nghe thấy ở đâu rồi! 

Chắc là mấy thứ này biết giả giọng người cũng nên!

Thôi! 

Thôi đi! 

Anh sắp chết rồi, không nghĩ nhiều nữa! Sắp rồi sắp rồi! Anh cũng sắp không trụ vững nữa, đầu bắt đầu choáng váng! 

Không biết là bị hút cạn tinh huyết hay là anh sắp biến dị rồi!

Cảm thấy cơ thể mình càng lúc càng nằm ngang, sắp chạm đất đến nơi rồi. 

Đột nhiên, áo bị thứ gì đó kéo lại, cơ thể đang ngã dừng khựng lại. 

Phan Vĩnh Thịnh thầm kêu không ổn, chắc là cứu binh của con quái vật kia đến rồi! 

Không được! Anh không cam lòng, anh phải đè chặt thứ phía sau!

Phan Vĩnh Thịnh không dám mở mắt nhìn thẳng vào thứ đó, nhắm nghiền mắt, hai tay vùng vẫy muốn gạt thứ đang kéo áo mình ra. 

Kết quả dù có kéo thế nào cũng không lay chuyển được! (...=)))) làm gì thì làm, mở mắt ra giùm cái)

Trong lòng Phan Vĩnh Thịnh bùng lên cơn giận dữ! 

Mẹ nó chứ! 

Lão tử hôm nay phải xem xem cái thứ xấu xí đó trông như thế nào! 

Lão tử cũng chuẩn bị chết rồi, chẳng sợ gì hết! Tôi cắn chết bà nội nó luôn!

Phan Vĩnh Thịnh đằng đằng sát khí mở mắt ra, miệng mắng xối xả: "Cái thứ chết tiệt này, lão tử phải chết... Vĩ Sinh!! Sao lại là anh???"

Phan Vĩnh Thịnh kinh hãi trợn tròn mắt, há hốc mồm!

Diệp Vĩ Sinh oán hận nói: "Tôi là thứ chết tiệt? Anh định làm thịt tôi?"

"Không có, không có!" 

Phan Vĩnh Thịnh lắc đầu như trống bỏi, liên tục phủ nhận: "Anh nghe nhầm rồi! Tôi không nói! Không đúng, không đúng! Tôi không nói anh, tôi đang nói cái thứ kia kìa!"

Diệp Vĩ Sinh vì dùng lực kéo anh ta nên gân xanh trên cổ đều nổi cả lên: "Vậy thì đứng dậy trước đã, tôi sắp kéo không nổi nữa rồi!"

Phan Vĩnh Thịnh lắc đầu, cảm động nói: "Vĩ Sinh, đừng quản tôi nữa. Tôi không xong rồi, tôi sắp chết rồi! Anh mau chạy đi, đừng để cái thứ đó bắt được anh."

"Thật sự trước khi chết còn có thể nhìn thấy anh lần nữa, anh không màng an nguy của mình mà đến cứu tôi. Tôi thật sự rất cảm động! Cám ơn anh!"

Phan Vĩnh Thịnh nước mắt ngắn nước mắt dài!

Diệp Vĩ Sinh biết anh ta hiểu lầm, bất lực nói: "Anh đứng dậy trước đi, chẳng có cái thứ gì cả!"

Phan Vĩnh Thịnh cười thảm một tiếng: "Không, đừng lừa tôi. Tôi có thể cảm nhận được thọ mệnh của mình đang trôi mất! Đừng phí sức nữa, khụ khụ khụ..."

Lại một trận gió lớn dữ dội hơn thổi qua, trời đất lại tối sầm thêm vài phần. 

Phan Vĩnh Thịnh bị cát bụi làm cho không mở nổi mắt, nhìn thấy hai bàn tay vẫn đang nắm chặt áo mình, anh đau đớn kêu gào: "Vĩ Sinh! Thứ đó lại làm phép rồi, đừng quản tôi nữa! Buông tay đi! Chạy mau, anh nhất định phải sống tiếp!"

Diệp Vĩ Sinh: "..."

Mắt của những người khác cũng bị cát bụi làm mờ, không biết tình hình bên này thế nào. 

Chỉ nghe thấy tiếng nói thê thảm của Phan Vĩnh Thịnh, tim ai nấy đều đập thình thịch loạn xạ!

Có mấy nữ trí thức sợ hãi bật khóc nức nở: "Oa oa! Cứu mạng với! Mau có ai đến cứu với!"

"Sắp chết người rồi!"

Các nam trí thức hô lớn: "Vĩnh Thịnh, anh ở đâu? Anh làm sao vậy, chúng tôi đến cứu anh ngay đây!"

Tô Văn Bân ôm lấy Lư Đồng Thiện khóc lớn: "Vĩnh Thịnh, anh em của tôi ơi! Hu hu hu! 

Rốt cuộc anh bị làm sao vậy? Đừng dọa tôi mà! Tôi nhát gan lắm, hu hu... Có ai không, ai có thể đi cứu Vĩnh Thịnh của tôi với!"

Tiếng của Tô Văn Bân truyền vào tai Phan Vĩnh Thịnh, anh cảm thấy lòng mình ấm áp, anh em của anh vẫn rất quan tâm đến anh. 

Giờ anh không còn buồn nữa, mỉm cười để lại di ngôn...

( ...=)))) cạn lời, tôi cũng cạn lời với anh =)))...)