Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh Niên Trí Thức

Chương 267: Cú quật vai dứt khoát

Mạc Vinh Hoa không vui nói: "Mọi sự chú ý đều đặt hết lên người anh rồi, đâu ra sức lực mà để ý xem chúng nó bay đi lúc nào!"

"Chắc thấy tôi chạy rồi nên chúng cũng quay về thôi." Vương Kim Sơn nhỏ giọng tự an ủi mình.

Thấy Vương Kim Sơn hạ cánh an toàn, chim non cũng đã về tổ, Tần Vũ quay đầu nhìn nhóm bốn người Mã Diễm Mai, lạnh lùng nói: "Mã Diễm Mai, chuyện giữa chúng ta, cô định giải quyết thế nào?"

"Giải quyết cái gì mà giải quyết? Tuy... tuy là tôi ra tay trước, nhưng chẳng phải cô cũng không bị thương đó sao?" 

Mã Diễm Mai đúng là loại người "đau thì nhớ nhưng hết đau lại quên", vẫn còn muốn tranh luận với Tần Vũ.

Ánh mắt Tần Vũ thoáng hiện vẻ hung hiểm, cô nhanh chóng tiến về phía Mã Diễm Mai. Trước khi cô ta kịp phản ứng, cô đã tung một cú quật vai dứt khoát!

"Á!"

"Nghĩ kỹ xem nên nói chuyện thế nào rồi hãy bò từ dưới đất lên!"

Lam Tư Vũ cùng hai người còn lại nhìn Mã Diễm Mai nằm dưới đất r*n r* mà nhìn nhau trân trối.

Cam Huệ Huệ nuốt nước bọt, theo bản năng lùi lại vài bước, trốn sau lưng Lam Tư Vũ và Ngô Thiên Vũ, lo lắng người tiếp theo sẽ đến lượt mình.

Mã Diễm Mai bị ngã đến xương cốt như rời ra từng mảnh, khoảnh khắc này cô ta mới nhận ra Tần Vũ làm thật, cô hoàn toàn không hề nói đùa.

Lúc ngã xuống đất, cô ta nhìn thấy rõ ràng trong mắt Tần Vũ mang theo một tia sát ý. 

Cô ta có một cảm giác sợ hãi rằng nếu còn tiếp tục dây dưa với Tần Vũ, bản thân chắc chắn sẽ không xong đời. 

Cô ấy thật sự sẽ không giống đám người ở Kinh Thị, vì kiêng dè thân phận cha cô ta là xưởng trưởng mà nương tay.

"Tôi thật sự sai rồi, xin cô tha cho tôi lần này, lần sau tôi không dám nữa."

"Tôi có tiền, tôi sẽ bồi thường cho cô."

Hoàng Dương Anh nhìn bộ dạng này của cô ta, nhỏ giọng mắng: "Đồ hèn!"

Tần Vũ đứng trên cao nhìn xuống, nói: "Cô chỉ định xin lỗi mình tôi thôi sao?"

"Trí thức Hoàng, tôi sai rồi, xin cô đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân mà bỏ qua cho lần này. Sau này tôi không bao giờ dám nữa." Nghe lời Tần Vũ, Mã Diễm Mai ngẩn người một lúc rồi nhìn về phía Hoàng Dương Anh, nằm dưới đất cầu xin.

Hoàng Dương Anh nhìn cô ta nằm dưới đất nói chuyện với mình, nhìn thế nào cũng thấy kỳ quặc, nghe thế nào cũng thấy khó chịu, liền mở miệng: "Cô đứng dậy trước đã, nằm đó xin lỗi chẳng thấy chân thành tí nào!"

Nghe lời Hoàng Dương Anh, Mã Diễm Mai nhìn Tần Vũ một cái, xác nhận cô không có ý kiến gì mới lồm cồm bò dậy. 

Cô ta cúi người chào Tần Vũ trước, sau đó mới cúi chào Hoàng Dương Anh rồi mới nói: "Lúc nãy là tôi tùy tiện rồi, xin hai người tha thứ!"

Hoàng Dương Anh thấy bộ dạng này của cô ta, trong lòng có chút không thoải mái: "Lần sau định nói gì làm gì thì nên suy nghĩ kỹ trước khi làm, nghĩ thông suốt rồi hãy nói hãy làm."

"Giờ náo thành thế này, mọi người đều khó xử, còn vô ích làm tổn thương tình cảm!"

Mã Diễm Mai trong lòng không phục, nếu không có Tần Vũ thì cái loại Hoàng Dương Anh cô tính là cái thá gì chứ! Nhưng ngoài mặt cô ta che giấu rất tốt, thái độ thành khẩn: "Tôi biết rồi."

Hoàng Dương Anh thấy cô ta như vậy cũng không làm khó nữa, chống nạnh nhìn sang Cam Huệ Huệ: "Cam Huệ Huệ, còn cô thì sao? Cô vẫn chưa xin lỗi tôi đâu đấy!"

"Cô đừng tưởng tôi không biết, lúc cô từ chỗ cái hố chạy qua còn cố ý đạp một nhát lên chân tôi!"

Cam Huệ Huệ nấp sau lưng Lam Tư Vũ và Ngô Thiên Vũ, ánh mắt đảo liên hồi: "Tôi đạp cô khi nào, rõ ràng là cô ra tay trước."

"Cô định đẩy tôi, bị Thiên Vũ đẩy ngã xuống đất nên tôi mới đánh nhau với cô!"

"Cô nói láo! Tôi nhớ rất rõ, sau khi Mã Diễm Mai đẩy tôi ngã, cô đã xông tới cố tình đạp vào bắp chân tôi, cô còn cố ý dùng chân di di mấy cái nữa." Hoàng Dương Anh tức giận hạ tay xuống, chỉ vào bắp chân bị đạp của mình mà nói.

"Vì thế nên tôi mới đau quá mà hét lên!"

"Cũng vì thế nên tôi mới đánh nhau với cô!"

Nếu không phải có các nam trí thức ở đây, cô đã sớm vén ống quần lên cho Cam Huệ Huệ xem, để cô ta thấy lúc đó mình đạp mạnh cỡ nào, đến giờ vẫn còn đau rát đây này!

Ánh mắt Tần Vũ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Cam Huệ Huệ. 

Muốn đánh cô thì thôi đi, đằng này lại dám cố ý đạp vào bắp chân Hoàng Dương Anh rồi còn di mạnh! 

Bộ coi cô chết rồi hay sao mà dám bắt nạt bạn cô như thế!

Thảo nào lúc đó cô thấy có gì đó không đúng, còn lạ là tại sao Hoàng Dương Anh đột nhiên lại lao vào đánh nhau với Cam Huệ Huệ. Hóa ra sự việc là như vậy!

Tần Vũ nhếch môi, ngạo nghễ nói: "Dương Anh, nói nhảm với cô ta làm gì cho mệt, cô ta đạp cô thế nào thì cô cứ đạp lại y hệt như thế."

"Nói cũng đúng!" Hoàng Dương Anh đặt tay phải lên tay trái, bẻ các khớp ngón tay kêu răng rắc.

Cam Huệ Huệ hoảng hốt lùi bước: "Cô đừng qua đây! Tôi... tôi..."

"Bình tĩnh, bình tĩnh đi Trí thức Hoàng!" 

Ngô Thiên Vũ dang tay ngăn cản, lại quay đầu nhìn Cam Huệ Huệ phía sau: "Huệ Huệ, cậu nói thật đi, có lỡ đạp trúng Trí thức Hoàng không?"

Chủ yếu là vì bọn họ không phải đối thủ của Tần Vũ, cứ thế đối đầu thì đúng là đồ ngốc. 

Cô ta vừa rồi đã bị đánh đến chảy cả máu mũi, người vẫn còn đau nhức đây, thêm lần nữa chắc chết mất!

Lam Tư Vũ cũng khuyên theo: "Nếu không cẩn thận đạp trúng thì cứ nhận lỗi hẳn hoi đi."

Tần Vũ nghe vậy nhướng mày. Lời này qua miệng cô ta nói sao mà từ cố ý lại thành vô ý rồi!

Cam Huệ Huệ nhìn quanh quất, cố tìm kiếm sự giúp đỡ. 

Cô ta nhìn về phía nhóm trí thức đang đứng xem náo nhiệt với ánh mắt cầu cứu, kết quả chẳng ai thèm để ý đến cô ta!

Tay trái cô ta bám vai Ngô Thiên Vũ, tay phải nắm chặt tay áo Lam Tư Vũ, vẻ mặt đầy hoảng loạn!

Thấy Hoàng Dương Anh càng lúc càng tiến gần, Mã Diễm Mai biết rõ Cam Huệ Huệ bị mình liên lụy nên vội vàng khuyên: "Huệ Huệ, cậu nói một câu đi chứ!"

Cam Huệ Huệ c*n m** d***, bất lực nói: "Được rồi! Trí thức Hoàng, chuyện lúc nãy là tôi không cẩn thận đạp trúng cô, tôi xin lỗi cô."

Thực tế đúng như lời Hoàng Dương Anh nói, lúc chạy qua cô ta đã cố ý đạp lên chân cô ấy. Bởi vì cô ta muốn trút giận!

Hoàng Dương Anh chơi thân với Tần Vũ nhất, mỗi ngày cứ như cái đuôi nhỏ, suốt ngày bám sau lưng Tần Vũ đùa giỡn, cười nói! 

Nhìn mà ngứa mắt! 

Lúc đó chạy qua thấy Hoàng Dương Anh ngã dưới đất, cô ta nghĩ có mồi dâng tận miệng tội gì không đạp cho bõ ghét!

Không ngờ trong tình cảnh hỗn loạn như thế mà Hoàng Dương Anh vẫn biết là cô ta đạp, còn biết cô ta dùng lực di mạnh vài cái.

Cam Huệ Huệ có chút hối hận, sớm biết vậy lúc đó mặc kệ Hoàng Dương Anh cho xong! 

Giải quyết Tần Vũ trước mới là quan trọng nhất! 

Để đến mức giờ mất hết thế chủ động!

Cam Huệ Huệ đối diện với đôi mắt không chút hơi ấm của Tần Vũ, trong lòng vừa phẫn nộ vừa vô cùng tiếc nuối! 

Phẫn nộ vì tại sao Tần Vũ lại nói ra sự đố kỵ cô ta giấu kín với Mã Diễm Mai, ly gián tình chị em của bọn họ! 

Tiếc nuối vì tại sao bốn người bọn họ lại không đánh thắng nổi cái con bé lùn tịt như Tần Vũ! 

Cô ta không những không chạm được vào người Tần Vũ mà còn bị Hoàng Dương Anh đè xuống đất mà cấu xé!

Tần Vũ đón nhận ánh mắt dò xét, thăm dò, căm hận của Cam Huệ Huệ... 

Đôi mắt vốn dĩ đã không có nhiệt độ nay lại như một con dao băng giá đâm thẳng về phía Cam Huệ Huệ.